Hôm nay,  

Du Ca Cho Nepal

24/06/201500:00:00(Xem: 5738)

"Con chỉ mất khi con còn nắm giữ."
Niềm hạnh phúc không bao giờ cạn kiệt khi ta biết sẻ chia"

Từ hơn một tháng nay gần như ai trong chúng ta cũng từng nghe nhắc đến Nepal, một xứ sở nghèo đói nhỏ bé (diện tích chưa đến 150.000 Km2) nằm ở phía nam Châu Á (South Asia). Nhìn vào bản đồ bạn sẽ thấy nó như một rẽo đất nhỏ ở phía bắc Ấn độ, nhưng nó lại là nơi hứng chịu nhiều trận động đất nhất. Mới đây nhất là 2 trận động đất liên tiếp xảy ra ( 25/4/15:7.5 Richter và 12/5/15: 7.3 Richter) đã tàn phá nhà cửa và gây thiệt hại nhân mạng lên 6,7 ngàn người, có tin nói lên đến 9.000 người Sau trận động đất, mùi tử khí nồng nặc từ hằng chục ngàn người thiệt mạng đã khiến người dân thủ đô Nepal không dám trở về nhà sau động đất Khi các nhà xác trở nên quá tải, Nepal buộc phải hỏa táng khẩn cấp các thi thể nạn nhân vô thừa nhận.

Hiện nay nhiều người dân nhất là trẻ em đang không có nơi ăn, chốn ở, họ phải ở trong những nhà tạm cư. Khí hậu Nepal bây giờ ban ngày thì nắng gắt, nhưng ban đêm thì mưa rất lạnh nên người dân Nepal nhất là các trẻ em đang rất cần bàn tay nhân ái của mọi người. Trẻ em sẽ là đối tượng chịu nhiều thiệt thòi nhất trong thảm họa này. Nhiều trẻ mất bố mất mẹ, không nhà cửa, không thức ăn dễ rơi vào đói kém dịch bệnh: Mời các bạn xem bức hình đính kèm sau trận động đất ở Nepal (Một triệu lời nói vẫn không diễn tả hết cảm xúc khi coi bức hình này. Cháu trai 4 tuổi ôm chặt che chở bảo vệ đứa em gáí 2 tuổi rưỡi. Có thể đây là một bức hình gây xúc động nhất của thế kỷ...)

"Hát về em tương lai xót xa
Hát dùm em cơn mơ thiết tha...
Thống thiết kêu van lương tâm thế gian
Cứu vớt em rời khỏi ngày Âu ám giữa khu tạm cư"

Du ca Việt Nam là một phong trào nghiêng về hoạt động xã hội, ngay từ khi mới thành lập đã đem tiếng hát mong hàn gắn vết thương chiến tranh, thiên tai, thời cuộc và đi tới những nơi nghèo khổ để cứu giúp mọi người lầm than. Vì thế trước thảm họa thiên nhiên của Nepal, Du ca kết hợp với PT Hướng Đạo Việt Nam muốn góp một bàn tay xoa dịu những đau thương của nạn nhân động đất " vươn ra ngoài Việt Nam" vì:

"We are all a part of Gods great big family
And the truth, you know,
Love is all we need" (Micheal Jackson)

Du ca muốn đem tiếng hát, cất lên lời ca dùm cho bao nhiêu trẻ thơ đang bơ vơ:

"Cho em tôi héo hon đang ngửa tay xin tình người
dòng lệ rơi trên đôi má khô trong lẻ loi"

Với hy vọng trái tim người Việt Nam vẫn còn tràn đầy tình nhân ái và không bao giờ cạn kiệt:

"Khi con tim thế nhân chưa thờ ơ, chưa lạnh lùng
Thì cùng nhau đêm nay hát lên lời hát chung"

Đó là đêm hát gây quỹ cứu trợ nạn nhân động đất ở Nepal với chủ đề "Tình nhân loại và tình Quê Hương" Hơn ai hết người Việt Nam chúng ta, chắc ai cũng đã từng trãi qua quá nhiều đau khổ vì chiến tranh, vì thiên tai nhất là ở miền trung "Trời hành cơn lụt mỗi năm", nên có lẽ chúng ta dễ dàng thấu hiểu nỗi khổ của những người lâm cảnh "màn trời, chiếu đất".

Đặc biệt là dân CA, chắc nhiều người trong chúng ta cũng đã từng nếm trãi sự kinh hoàng của những trận động đất lớn nhỏ, như trận động đất lớn năm 1994. Lúc đó tôi đang chuẩn bị hành lý về thăm VN, khi đang ngủ, tự nhiên tôi cảm thấy chiếc giường đong đưa, như người lắc võng. Tôi cứ ngỡ mấy hôm nay mệt mõi vì vừa đi làm, vừa tất tả chuẩn bị mua sắm bao nhiêu thứ cho chuyến về VN, nên mệt quá mà mộng mị mơ màng, thành thử cứ tơ lơ mơ ngủ tiếp. Nhưng đến khi nó lắc mạnh quá, đồ đạc trong nhà rơi xuống loảng xoảng, tôi hết hồn tĩnh dậy còn chưa biết chuyện gì xảy ra? Vì đây là lần đầu tiên trong đời tôi có kinh nghiệm về động đất. Tới chừng nghe mọi người ơi ới la "động đất" rồi xúm nhau chạy ra sân, tôi chạy theo mọi người mà trong lòng còn tiếc rẻ 2 thùng đồ với bao nhiêu là quà mình chắt chiu mua đem về VN chẳng lẽ tiêu tùng hết sao? Sau chợt nhớ ra động đất lớn thì cái mạng mình không biết còn không, mà lo tới vật chất. Phút giây đó tôi thấy "Cuộc đời thật vô thường", mọi sự trên đời đều nay còn mai mất. Động đất xảy ra, nhà cửa đổ nát hết thì người giàu hay người nghèo cũng đều ra đường nằm hết và lúc đó chắc ai cũng đều phải "ngửa tay xin tình người". Vậy thì bạn ơi tại sao chúng ta không "cho đi" khi còn cơ hội để cho, vì "của tiêu đi thì mất, của cho đi thì còn", kẻo mai kia biết đâu không còn cơ hội để cho mà thành ra tiếc nuối. Theo "Kết quả công trình nghiên cứu mới nhất cho thấy nếu một vụ động đất xảy ra ở Los Angeles thì số người bị thiệt mạng sẽ không dưới 18.000 và hàng trăm nghìn người khác sẽ bị mất nhà cửa, thiệt hại về vật chất sẽ vào khoảng 250 tỷ USD". Và dù cho bạn ở nơi không có động đất, nhưng bạn cũng đâu thể biết trước tai họa, bệnh tật... có thể ập xuống đầu bạn hay gia đình bất cứ lúc nào:

"Vinh hoa kia mới đó tan tành
Đời là giấc Nam kha ngắn ngủi"

Nên hãy nhớ đừng bỏ lỡ bất cứ cơ duyên nào để giúp đỡ người khác. Xin thân mời các bạn đến với đêm " Du ca cho Nepal" để cùng hát với chúng tôi lời hát chung:

"Hãy nói cho mọi người cùng nghe. Nguời đang cứu người
Hãy nói cho mọi người cùng nghe. Nguời đang cứu người"

Thực ra cộng đồng Việt Nam chúng ta có lòng "thương người" rất lớn, sau tin tức phổ biến về động đất ở Nepal một tuần, tôi bắt đầu sốt ruột vì "cứu người như cứu hỏa" mà sao không thấy ai động tĩnh cứu trợ gì hết? ? Có lẽ tôi học hoài mà vẫn chưa thuộc bài học "slow down" nên vẫn còn mắc bệnh "vội vã" hơi nặng. Nhưng sau đó vài tuần phong trào cứu trợ nạn nhân động đất Nepal nở rộ khắp nơi, từ các đài tivi cho tới các hội đoàn...Nghe nói một đài tivi VN ở địa phương (OC) đã kêu gọi đóng góp cho Nepal vượt qua con số 500.000 $US. Vậy mới biết người Việt Nam chúng ta "ra đi mang theo quê hương" là mang theo cả lời dạy nhân nghĩa của cha ông từ ngàn xưa để lại: "Thương người như thể thương thân"

Đúng ra khi chúng ta giúp người thì chúng ta cũng đang giúp chính mình, giúp cho con tim nhân ái của mình có cơ hội phát triển, và mầm từ thiện được "tưới tẩm" để vươn lên lớn mạnh. Nếu chúng ta không siêng "vun xới" bằng hành vi từ bi, bác ái, tim ta dần dần sẽ bị khô cằn không còn biết xúc cảm trước cảnh khổ của tha nhân. Lúc đó ta sẽ không còn nếm được vị ngọt ngào của sự "cho đi tốt hơn là nhận" vì "Hàng ngàn ngọn nến có thể được thắp sáng bởi một ngọn nến và cuộc đời của ngọn nến ấy không hề bị tàn lụi. Hạnh phúc không bao giờ cạn đi khi ta biết sẻ chia."

Truyền thống đạo lý của dân tộc Việt Nam lấy chữ nhân làm gốc, nên ông bà mình thường dạy con cháu:" Lá lành đùm lá rách", giúp người lúc hoạn nạn là điều cần thiết để thể hiện tinh thần "tương thân tương ái". Do đó tôi rất vui và tự hào khi đọc được những bản tin về 2 phụ nữ Việt Nam đã thực hiện câu nói đó của tổ tiên khi ra tay cứu giúp nạn nhân động đất ở Nepal: Chị Chi và 3 người bạn trong đoàn leo núi và chụp hình ở Nepal, thời điểm xảy ra động đất lại trùng với ngày sinh và chị Chi đã có một sinh nhật đáng nhớ. Chị viết: “Một ngày sinh nhật không bình thường của tôi trên đất Nepal". Thay vì có một bữa tiệc vui vẻ ấm cúng với bạn bè, người thân, nhận những món quà thú vị. Tôi ở đây, ở một trong những nơi đang đau khổ nhất thế gian. Chúng tôi mò mẫm đi tìm những tổ chức từ thiện để góp chút gì đó cho người dân Nepal và đi hiến máu để cứu những người đang bị thương.

Qua biến cố này chị cảm nhận như mình được tái sinh với một con người mới với cách nhìn và ứng xử sẽ đổi khác.(Theo báo Gia đình và xã hội)

Đúng là các chị đang thể hiện tinh thần của "Cô gái Việt":

"Ngoài những phút quán xuyến tề gia
Hãy hướng lòng ta đến những ai đang cơ hàn."

Người phụ nữ thứ 2 là chị Võ thị Kim Cương, 1 phụ nữ lấy chồng Nepal, đã tình nguyện biến các cơ sở kinh doanh của chị thành nơi cung cấp chổ ở và thức ăn miễn phí cho nguời bị nạn. Chị còn tự nguyện đứng ra quyên góp và tổ chức các chuyến hàng cứu trợ tới tận những làng mạc xa xôi để giúp nạn nhân động đất, phát hàng cứu trợ, phát gạo, mùng mền. dầu ăn... (Tin đài VOA) Ngoài ra chị còn cho biết: "Người dân ở đây rất thật thà chất phác. Từ khi động đất đến nay chưa có cuộc hôi của nào xảy ra. Chưa có ai báo mất một món gì, cho dù họ bỏ nhà đi lánh nạn mở cửa tan hoang..." Lời kể của chị nhắc tôi nhớ tới chuyến đi Myamar, tôi đã từng chứng kiến người dân ở đó nghèo nhưng sống thật thà và hào phóng. Hình như đời sống càng chân chất quê mùa thì tâm từ bi, hỷ xã họ càng cao?

Đến với đêm "Du ca cho Nepal" các bạn sẽ cùng hát với chúng tôi những bản tình ca nhân loại khiến con tim bạn sẽ mềm đi vì tình người chân thật đối với nhau như người Nepal:

"Gần nhau trao cho nhau yêu thương tình loải người
Gần nhau trao cho nhau tin yêu đừng gian dối
Gần nhau trao cho nhau ánh mắt nhân loại này
Tình yêu thương trao nhau xây đắp trên tình người"

Chúng tôi tập hát đi hát lại nhiều lần mà vẫn còn thấy xúc động, bồi hồi nhớ lại một thời tuổi trẻ hăng say hoạt động xã hội, và rất vui khi làm được gì đó cho người nghèo khổ.

Du ca lúc nào cũng đem niềm tin yêu, lạc quan đến với mọi người, nên không khí ca hát yêu đời luôn hiện diện trong các sinh hoạt du ca. Các bạn đến với chúng tôi sẽ được lây lan niềm yêu đời

"Hát với tôi trong nổi vui hay trong cơn buồn
Hát với tôi qua tiếng reo hay bằng lời than
Đời đẹp thì ta hát vẻ vang
Đời buồn thì ta hát nỉ non
Đừng ngậm miệng im hơi thành xác không hồn" (PD)

Lời bài hát như có sức mạnh thổi vào hồn, khiến các bạn sẽ thấy mình dưòng như trẻ lại, sống lại cái thời thanh xuân mà tiếng hát là thức ăn nuôi đưỡng tâm hồn. Đó là điều khiến chúng tôi hằng tuần vẫn hăng say đến tập hát, rồi hát đua với nhau xem giữa nhóm nam và nữ nhóm nào hát hay hơn? Đùa vui y như thời "trẻ thơ" tuy mệt vì tập trong 2 giờ, hát khan cả cổ, nhưng lòng vẫn rất vui, nên ai cũng cố gắng đến và không muốn mất 1 buổi tập nào. Do đó mời các bạn đến để nghe chúng tôi hát "tuyệt vời" như thế nào, vì chúng tôi hát bằng cả com tim của mình. Và bạn, bạn cũng sẽ hát như thế! Cuối cùng, xin mời các bạn hãy cùng hát thật to với chúng tôi:

"Hát với tôi nào, hát với tôi nào
Hát với nhau những lời của người VIỆT NAM"

Đó là lời "thương người như thể thương thân"của tổ tiên ta để lại. Nó cũng phù hợp với tôn chỉ của đoàn Du Ca Việt Nam:

"Đoàn chúng tôi, đem tình thương đến cho muôn người
Cùng khắp nơi, chân dừng bên khắp bờ non nước
Quyết chí ra đi mưa nắng không nề chi"

Thông Báo Của Đoàn Du Ca Nam California

Suốt 50 năm qua, Du Ca Việt Nam đã mang tiếng hát để hàn gắn vết thương của chiến tranh, của thiên tai, của thời cuộc.

Ngày nay, vẫn trong tinh thần phục vụ tha nhân, Đoàn Du Ca Nam California sẽ phối hợp với các Liên Đoàn Hướng Đạo Việt Nam Miền Tây Nam Hoa Kỳ tổ chức một buổi văn nghệ Du Ca với chủ đề: “tình nhân loại và tình quê hương”, gây quỹ cứu trợ nạn nhân động đất Nepal.

Thời gian: 7:30PM-10PM - Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015
Địa điểm: Hội trường ENT
17075 Newhope, suite C, Fountain Valley, CA 92708
(góc đường Newhope & Warner)

VÀO CỬA TỰ DO

Chương trình không bán vé, mà chỉ kêu gọi lòng hảo tâm của các nhà mạnh thường quânÂu ng hộ theo khả năng của riêng mình.

Trong tinh thần "lá lành đùm lá rách", chúng tôi tha thiết kêu gọi sự đóng góp vật chất và hỗ trợ tinh thần của tất cả quí vị, những anh chị em Du Ca và những người yêu mến Du Ca, cụ thể là:

1. Phổ biến và tham dự chương trình văn nghệ. Hãy đến để góp tiếng hát với chúng tôi.

2. Bảo trợ và giúp xin bảo trợ từ các nhà hảo tâm: bà con, bạn bè, người làm cùng sở, hàng xóm v.v..., và các cơ sở thương mại.

Chi phiếu xin đề:

LIEN DOAN HUONG VIET*

Memo: NEPAL RELIEF FUND

và gửi về 14251 Euclid St. #F101, Garden Grove, CA 92843

*Lien Doan Huong Viet là 501(c)3 Organization,

sẽ chuyển toàn bộ số tiền quyên góp đến Habitat For Humanity Nepal và cung cấp biên nhận để quí vị khai thuế.

Thành thật cám ơn và mong gặp lại quí vị để chúng ta sẽ cùng hát, cùng làm việc nghĩa.

Thay mặt anh chị em Du Ca Nam Cali,

Phạm Đỗ Thiên Hương
[email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Báo chí đảng Cộng sản Việt Nam đang “có nguy cơ bị truyền thông xã hội chi phối, lấn át, gây ra nhiều tác hại….”. Đó là thú nhận của Ban Bí thư Trung ương đảng ghi trong Chỉ thị số 43-CT/TW về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của Hội Nhà báo Việt Nam trong tình hình mới, ban hành ngày 14/04/2020.
Sống giữa thời mắc dịch – thỉnh thoảng – tôi vẫn nghĩ đến chuyện bị Cô Vy (đột ngột) đến thăm, với đôi chút băn khoăn. Chết thì cũng chả oan uổng gì nữa nhưng mang cuộc đời về không thì kể cũng hơi buồn. Không công danh, sự nghiệp (gì ráo) đã đành; chút hư danh (liệt sỹ, thạc sỹ, tiến sỹ, kẻ sỹ, chiến sỹ, đấu sỹ, dũng sỹ, hàn sỹ, thi sỹ, văn sỹ, họa sỹ … ) cũng không luôn. Bia mộ chỉ ghi vỏn vẹn là “thường dân” ngó cũng kỳ
Thế giới những ngày gần đây chăm chú theo dõi việc chính quyền Mỹ tung gói cứu trợ khẩn cấp 2.2 ngàn tỷ USD trong khi Ngân Hàng Trung Ương Hoa Kỳ (NHTƯ) gấp rút bơm thêm 2.3 ngàn tỷ USD vào thị trường. Tưởng cũng nên tìm hiểu vai trò khác biệt giữa NHTƯ và chính quyền (trong giới hạn của bài này thì chính quyền bao gồm Hành Pháp cùng Lập Pháp) ở hai lãnh vực kinh tế và tài chánh trong nước Mỹ.
Nếu đây là một kịch bản Hollywood điển hình thì người hùng “nước Mỹ ngoại lệ” của chúng ta, sau khi trù trừ lưỡng lự trong Màn một, sẽ có quyết định đúng đắn tại điểm chuyển biến. Quái vật Covid-19 độc ác sẽ bị khống chế, trật tự thế giới được tái lập, và xã hội trở lại cái thời trước khi ác nhân xuất hiện. Nhưng nếu sau khi dập tắt được Covid-19 chúng ta quay về với cơ chế xã hội trước đây thì đó sẽ là một chiến thắng Pyrrhic mà đôi bên đều bị huỷ diệt. Có thể chúng ta sẽ có bộ phim thứ nhì, rồi thứ ba… cho đến hồi cuối: Đại nạn môi trường. Nếu cách chống dịch lủng cà lủng củng của chính phủ trong những ngày qua chỉ là dự thảo cho biện pháp đối phó đại nạn sắp tới thì trái đất này kể như tiêu. Tuy nhiên, vẫn có những tín hiệu của niềm hy vọng và lòng can đảm phát ra từ mớ bòng bong hỗn độn Covid: nhân viên các doanh nghiệp thiết yếu đồng loạt xuống đường đòi hỏi được bảo vệ sức khoẻ và trả lương xứng đáng; dân chúng tự động quyên góp và may khẩu trang cho các cơ sở y tế; bác
L.G.T.- Bất ngờ đọc được bài Tâm Tình Về Người Lính Năm Xưa, do ông Phạm Phú Nam – Giám Đốc Dân Sinh Media – phỏng vấn Điệp Mỹ Linh, Người Tưởng Đã Nhảy Xuống Biển Tự Tử từ Dương Vận Hạm Thị-Nại, HQ502, năm 1975, liên lạc với Điệp Mỹ Linh. Nhận thấy trường hợp di tản của cựu quân nhân này cũng rất hy hữu, Điệp Mỹ Linh thực hiện cuộc phỏng vấn ngắn để người Việt trốn thoát chế độ Cộng Sản Việt-Nam – cũng như hơn năm ngàn người Việt trên HQ502 đã chứng kiến cảnh Người Nhái Nguyễn Văn Kiệt tiếp cứu quân nhân Không Quân này trên biển – được hiểu rõ thêm nhiều chi tiết(1)
Vài năm trước, bên bàn nhậu, tui có nghe một cha bợm rượu kể lại chuyện sau: Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, chả may, nó sổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa ra mà đã có người đến gõ cửa. Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi? Đáp: Nó chối leo lẻo nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
Ồ thì ra thế! Hoá ra là mặt của ông Đức chạm vào dầy của viên đại úy công an chứ đương sự không hề bị ai chà đạp gì ráo trọi. Trong mọi giao tiếp xã hội thì tránh sao được những chuyện đụng chạm, và những chạm đụng kiểu này vẫn diễn ra hằng ngày ở huyện ấy mà:
Có thêm bằng chứng đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã để mất chủ quyền ở Biển Đông, nhưng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng vẫn huyênh hoang:”độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ được giữ vững”.
“Việc xảy đến với Tuân… thật đột ngột và bất ngờ. Nó cứ như tai họa từ đâu bỗng giáng xuống gia đình Vương Thúy Kiều vào năm Gia Tĩnh triều Minh… Trong một khoảng thời gian ngắn, tai họa đến với ba người bạn tôi: Tuân Nguyễn, Bùi Ngọc Tấn, Vũ Huy Cương.”
Cuối cùng (hay nói chính xác hơn là cuối đời) rồi tôi cũng thấy một cây hoa gạo, mọc cạnh tường thành bao quanh Cung Điện Mandalay – kinh đô cuối cùng của vương triều Miến. Có thể vì mới đầu tháng ba, chưa tới giai đoạn mãn khai, và cũng vì tôi đứng khá xa (khoảng cách là cả một cái hào nước rộng) nên ảnh chụp những cành hoa gạo trông … không rõ nét! Kể cũng hơi đáng tiếc nhưng dù sao thì tôi cũng đã nhìn được tận mắt, và (tưởng) thế cũng đã đủ vui rồi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.