Hôm nay,  

Thiền Là Chấp Nhận

24/06/201500:00:00(Xem: 6983)

Trên căn bản, Thiền chỉ là một hình thức tĩnh lặng tâm hồn, để cho tâm não được giây phút bình an, trong khi phối hợp với việc điều dưỡng hơi thở, mang thêm oxygen vào não, từ đó, tế bào não được bồi dưỡng, sẽ trẻ hóa và điều khiển sinh hoạt của cơ thể mạnh mẽ hơn. Hầu hết các tế bào của con người, sau khi chết đi, lại có tế bào khác sinh ra để thay thế, điển hình là tế bào da, sau khi chết, biến thành “ghét” bị thải đi khi tắm. Riêng tế bào não, một khi chết đi, sẽ không có tế bào mới thay thế. Cho nên, việc làm trẻ hóa tế bào não là rất quan trọng.

Tuy vậy, việc tập để trẻ hóa tế bào nào mới chỉ là những bước căn bản của Thiền, nếu muốn đạt được cảnh giới thật của Thiền, còn phải thay đổi quan niệm trong sinh hoạt nhất là sinh hoạt với người chung quanh và với xã hội. Tập Thiền mà chỉ chú trọng đến bản thân mình sẽ biến thành “Vị Kỷ” và như thế, ý nghĩa của Thiền sẽ không đạt được. Xem phim chưởng của Tầu, đọc sách võ thuật của Tầu, người ta thấy đa phần những vị tổ sư võ phái thường đóng cửa (bế quan) tập Thiền để khỏe mạnh rồi đi đánh lộn, chém giết máu me. Trừ một trường hợp đặc biệt là Tổ Sư Trương Tam Phong, sau thời gian bế quan, thì lại phát sinh ra một môn võ mới đặc dị có thể khống chế mọi môn võ khác và cũng để giúp thiên hạ tập luyện để khỏe mạnh. Đó là Thái Cực Quyền (Tai Chi). Thái Cực Quyền từ những năm ấy đã chu du đi khắp thế giới và được tập luyện hầu như với mọi người không phân biệt mầu da, tuổi tác, và dần dần, Thái Cực Quyền đã được coi là phương thuốc cứu người rất hiệu nghiệm. Bên cạnh những tác dụng tích cực đó, lại có người tập Thiền để biến thành “thụ động” thái quá như mấy vị sư Thiếu Lâm, “đạt” được Thiền rồi thì chấp nhận ngồi cho người đâm chém, giết, đốt, mà không hề phản ứng! Sự cực đoan thái quá này không có lợi cho ai hết, người tập Thiền kiểu này đã tự hủy hoại cuộc sống mình một cách vô lý. Tập xong để cho người giết chết thì tập làm gì?

Thiền, thật sự là một phương pháp sống “trung dung”, không thái quá, bất cập, không vị kỷ nhưng cũng không quá vị tha đến nỗi cho không mạng sống mình mà chẳng ai được lợi. Có thể nói, Thiền thụ động còn có “tội” với nhân loại nữa, vì sự quá thụ động của mình sẽ kích thích kẻ ác làm thêm điều xấu!

Vậy, khi nói “Thiền là Chấp Nhận” thì chấp nhận những gì? Và tới giới hạn nào?

1 - Chấp nhận bản thân:

Trước hết, người tập Thiền phải chấp nhận một sự thật của thiên nhiên lúc nào cũng hiện diện rõ ràng, minh bạch: Đó là “LUẬT ĐỐI XỨNG” và “LUẬT BẤT TOÀN”. Không có chi tồn tại mãi mãi, không có chi là vĩnh cửu (trừ sự Thật này) và hễ trẻ thì phải già, có sống thì có chết, có đẹp thì sẽ xấu, có lớn lên thì có lúc sẽ thấp xuống, lúc đứng lên hùng dũng thì lúc nằm xuống ngay đơ… Thời trẻ sống phung phá bao nhiêu thì lúc lớn tuổi yếu đuối và bệnh tật bấy nhiêu. Người đào hoa rồi sẽ có ngày bị họa vì hoa đào. Yêu mãnh liệt rồi sẽ ghét kinh khủng. Lúc trẻ càng cố tập cho khỏe mạnh bao nhiêu thì lúc già càng đau nhức bấy nhiêu. Bộ ngực nở nang của của nam lẫn nữ, khi về già sẽ nhão nhẹt nhiều hơn những người bình thường. Những đường cong của thiếu nữ lúc trẻ càng hấp dẫn bao nhiêu thì khi già, sẽ là những nét chấm phá nhầm chỗ. Lên cao bao nhiêu thì khi tụt xuống thảm hại bấy nhiêu… Do đó, nếu muốn đạt tới cảnh giới của Thiền, phải biết chấp nhận sự thật này. Khi đang đẹp đẽ và được người ngưỡng mộ, không tự kiêu, kênh kiệu, thì lúc mất sắc đẹp, mất công danh, mất vị trí được người hâm mộ vẫn sống thoải mái, vô tư. Nên nhớ rằng những người đẹp nghiêng nước nghiêng thành mà mình từng mê mẩn đã ra đi rất nhiều: Bà Hoàng Grace Kelly, Audrey Hepburn, Marilyn Monroe, Clark Gable, Alain Delon, Elvis Presley, Nat Kinh Cole, Frank Sinatra… giờ đây chỉ còn tên gọi. Người đẹp Brigitte Bardot, xưa kia diễm lệ bao nhiêu bây giờ trông ớn lạnh bấy nhiêu. Nhìn hình Thẩm Thúy Hằng bây giờ, chẳng ai có thể mường tượng ra lúc mắt trong, môi mọng, thân thể diễm kiều mấy thập niên trước. Vì thế, người tập Thiền không phàn nàn, lo âu, không chán nản, lúc nào cũng cười mỉm trước mọi diễn biến xẩy ra, ngay cả khi bệnh tật. Được như vậy, lúc nào tư tưởng cũng trong sáng, rạng rỡ, cho dù nằm trên giường bệnh viện với những căn bệnh quái ác, người Thiền tập vẫn thấy bình an tràn ngập tâm hồn, và nếu cứ kiên trì tập mãi, biết đâu lại thoát được tai nạn? Giả như không thoát được, thì cũng thanh thản mà ra đi, bớt được rất nhiều đau đớn, kêu gào, oán trách vô ích.


2 - Chấp nhận người chung quanh:

Người thân cận nhất là vợ chồng và con cái, sau đó mới tới anh em, họ hàng, bạn và bè. Đã chấp nhận Luật Bất Toàn trên đây, thì phải chấp nhận người vợ càm ràm suốt ngày, da mặt nhăn nheo, mở miệng nói ra là gắt gỏng, nói những lời chua cay, trong khi thân thể thì héo úa. Mỗi khi nhìn thấy người vợ mặc quần áo lùng thùng, khi nhìn thấy thân hình vợ bèo nhèo, mỗi khi thấy vợ cự nự, to tiếng vô duyến, hãy vội đưa tư tưởng về những ngày xưa, khi “nàng” còn mắt ướt đa tình, còn chúm chím duyên dáng vô cùng, còn nồng cháy yêu đương, thì sẽ tự nhiên thấy lòng bình thản trở lại và thương vợ hơn. Với những người làm vợ, nếu biết chấp nhận ông chồng lờ lững với mình, ít nói lời yêu thương, mà chỉ thích làm gia trưởng, kiếm tiền thì ít mà thích tiêu thì nhiều, cả tuần say mê đi làm việc cộng đồng, quên vợ quên con và trên hết là lãnh vực yêu đương, đến một tuổi nào đó, ông chồng đã chẳng còn khả năng chăn gối theo luật Thiên Nhiên. Được như vậy, thì hạnh phúc không lúc nào rời xa mình. Nhưng, chữ “nhưng” vô duyên, sự chấp nhận này cũng phải giới hạn trước khi biến mình thành quá thụ động (như mấy vị Sư Thiếu Lâm, cứ mặc cho người giết mà không chống cự), vợ hay chồng cũng phải đặt ra giới hạn, sao cho sự chấp nhận của mình không đưa mình đến chỗ héo hon, tiều tụy, rồi chết trong phẫn nộ, buồn tủi. Không thể đưa mặt ra cho chồng đánh hoài cũng không để vợ mắng mình trước mặt bạn bè. Người tập Thiền chỉ “chấp nhận” chứ không “nhẫn nhục” quá đáng. Giả như gặp trường hợp đó, thì phải dùng Thiền mà từ tốn nói chuyện và giải thích cho người phối ngẫu nghe, chắc sẽ có

kết quả tốt. Trường hợp không có kết quả, thì tìm cách giải quyêt khác tùy theo từng trường hợp, nhưng không bao giờ nổi nóng hay phẫn nộ.

Thực tế, có nhiều người tuy không tập Thiền bao giờ nhưng đã vượt qua cảnh ngưỡng của Thiền. Một người mẹ có đứa con bị dị tật, chồng bỏ đi luôn, đã chấp nhận mọi bất hạnh xẩy đến cho mình mà nuôi con thật hoàn hảo. Đến khi chính thân mẫu mình bị bệnh liệt giường, cũng vẫn vui vẻ mà nuôi luôn cả mẹ, cả con mình mà không phàn nàn, nhăn nhó. Người Mẹ đó đã là một Thiền Sư đích thực mà không cần để ý đến chữ Thiền. Một người cha, sau khi đứa con đầu lòng chào đời được bác sĩ cho biết con mình mắc bệnh liệt não, bất trị, người mẹ thì muốn bỏ con vào nơi săn sóc đặc biệt rồi cách ly luôn, nhưng người cha, vì nhìn thấy ánh mắt con mình có điều gì đó thu hút, đã chấp nhận nuôi con, mặc cho người mẹ khăn gói ra đi. Ông bố ấy đã “địu” con đi khắp chỗ, chơi với con, đọc sách cho con nghe, dù đứa con chỉ biết nhìn mà không cử động. Sau khi con lớn được vài tuổi, qua một lần đọc sách cho con nghe, người cha biết là con thích thể thao, nên đã địu con đi tập thể thao. Hai cha con cùng chạy, cùng chơi và dần dần, cả hai cha con cùng ghi tên thi chạy đường trường. Kết quả không ngờ là khi hai cha con tới đích và thắng giải, đứa con đã bập bẹ nói: “Cám ơn cha!”

Những con người có tâm hồn bao la đó, không cần ngồi một chỗ, không cần nhắm mắt tĩnh lặng, mà trong lòng họ đã có chữ Thiền vĩ đại, chữ Chấp Nhận rực rỡ. Họ chính là những Thiền Sư đích thực. Nhưng, lại “nhưng”, có mấy ai tập Thiền đến cảnh giới đó, ngay cả người viết bài này…

Chu Tất Tiến. Cựu Giáo Chức và Võ Sư Nhu Đạo.

(Một lớp Thiền và Khí Công tự trị bệnh, không có học phí, được mở tại số 10706 Garden Grove Bl, Garden Grove, đối diện xéo với Home Depot ở bên kia đường Century, mỗi sáng Chủ Nhật từ 8 giờ 30 đến 10 giờ. Chuyên trị những bệnh thường mắc phải như cao mỡ, cao máu, cao đường và thấp khớp, đau nhức, bệnh trầm cảm, và bệnh tim.)

Ý kiến bạn đọc
24/06/201518:47:56
Khách
Có cả một rừng kiến thức về thiền mà CTT không tham khảo khi viết về chủ đề này. Mô tả thiền thế này không chỉ phiến diện mà còn lệch lạc tinh thần thiền.
Cũng vậy khi ông viết về thuyết tiến hóa !
24/06/201518:41:12
Khách
Nếu người dân Mỹ ai cũng thiền thì sao có thể văn minh , hùng mạnh nhất thế giới .Muốn thiền thì sống ở Thái Lan, Campuchia, ấn độ.... Thời đại lên Hỏa Tinh còn ngồi thiền, rồi bắt người dân nai lưng đóng thuế để nuôi chăng. Hãy làm việc thiện đi nếu rảnh , giúp lại đời phần nào đã nhận của đời bao nhiêu năm qua có lẽ hữu ích hơn.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Với một người Mỹ gốc Việt như tôi, Tháng Lịch Sử Người Da Đen có nghĩa gì? Các từ “Da đen”, “Người Mỹ gốc Phi châu”, và “Người Mỹ gốc Việt,” tự chúng đã là các tên gọi nặng nề. Ngay cả khi được sử dụng chỉ để đòi lại căn cước và phẩm giá, chúng vẫn đầy rẫy sự phân chia chủng tộc, dù là thời nay hay trong quá khứ. Suy ngẫm về lịch sử người Da đen, làm sao tôi có thể vượt qua cái hậu quả dã man của sức tưởng tượng và các chính sách của người da trắng Châu Âu đã bắt rễ từ hơn 500 năm trước?
Toàn thể nhân loại đều đang hướng về Hương Cảng với ánh mắt lo âu cùng chia sẻ. Ngay cả báo giới của nước CHXHCNVN cũng vậy, cũng trích dịch từ những nguồn tin với ít nhiều hảo cảm dành cho những công dân ở hòn đảo nhỏ bé này: Theo South China Morning Post, giới chức sân bay Hong Kong đã hủy bỏ tất cả các chuyến bay kể từ 16h (giờ địa phương), đổ lỗi cho những cuộc biểu tình đã "làm gián đoạn nghiêm trọng" việc vận hành của sân bay, ngăn cản hành khách làm thủ tục check-in và kiểm tra an ninh.
Chuyện kỳ thị chủng tộc ở Mỹ không có gì mới. Nó đã tồn tại hàng nhiều thế kỷ và sẽ còn tồn tại bao lâu còn có sự sống chung giữa các màu da Trắng, Đen, Vàng, Nâu trong cùng một quốc gia có tên gọi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Bất kể luật pháp nước Mỹ đã có và hiện có những biện pháp mạnh mẽ đối phó với vấn nạn kỳ thị. Bất kể các hệ thống truyền thông, các mạng lưới xã hội thường xuyên lên án các hành vi kỳ thị dù xuất hiện dưới bất cứ hình thức nào.
Hồi cận Tết năm Thìn, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Trời! Tưởng gì, chớ cả Tầu lẫn Ta ai mà không muốn có con trai tuổi Rồng. Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ qúi thì sang mà lị. Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.” Hổng dám “cao” đâu! Phạm Viết Đào, Trần Đức Thạch, Nguyễn Tường Thụy, Phạm Thành đều nhâm thìn hết trơn đó chớ nhưng hậu vận – rõ ràng – lận đận (thấy bà luôn) chớ có “tốt đẹp” hay “hạnh phúc” khỉ mốc gì đâu. Cả bốn ông đều đã (hoặc đang) trong hộp!
Có nhiều bằng chứng Lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam đã ngủ mê trong vòng tay người Tầu từ đất liền ra Biển Đông. Trước hết, hãy nói về chuyện đất liền. Từ năm 2010, các Công ty gốc Tâu từ Trung Hoa, Hồng Kông và Đài Loan đã đồng loạt nhảy vào Việt Nam thuê đất đầu nguồn, dọc biên giới Việt-Trung, Việt-Lào và Việt-Kampuchea để trồng cây nguyên liệu. Các dự án trồng rừng được chính quyền địa phương cho thuê dài hạn 50 năm, đa số nằm ở vị trí chiến lược quốc phòng, hay còn được gọi là “nhạy cảm”.
Học sinh, sinh viên Việt Nam thường được tiếng chuyên cần và học giỏi nên thầy cô và học sinh gia trắng thường gán cho các cháu một số khuôn mẫu (Stéréotypes). Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình. Các con cần phải cố gắng học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Vài tiếng đồng hồ sau, sau khi Joshua Wong (Hoàng Chi Phong 黃之鋒) ra tù, – vào hôm 17 tháng 6 năm 2019 – cô giáo Thảo Dân đã gửi đến cộng đồng mạng một stt ngắn: “Con Nhà Người Ta.” Xin được ghi lại đôi ba đoạn chính: Hoàng Chí Phong ra tù với một chồng sách trên tay, gương mặt tự tin ngời sáng. Tôi tin, những tù nhân lương tâm trẻ tuổi của chúng ta, nếu không bị tước đoạt quyền được đọc sách báo trong tù, thì khi được trả tự do, họ cũng như vậy…
Người ta nghĩ nếu có báo chí tư nhơn, có tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, thì mọi người sẽ thấy Hồ Chí Minh hoàn toàn khác. Hồ sẽ trở lại đúng con người thật của Hồ, với bản chất đại gian đại ác và dâm dục. Chẳng riêng gì Hồ Chí Minh mà cả cái nhóm chóp bu của đảng cộng sản ở Hà nội đó, từ lúc ra đời cho tới ngày nay, cũng chỉ là những tên tội phạm hình sự hoặc tội phạm chống nhơn loại. Đặc biệt với nhơn dân Việt nam, thì còn là tội phá hoại xã hội và ngày nay, là tội bán nước.
Tháng tư/ 2019, các khoa học gia chụp được – thực ra là “tạo” được – tấm hình Hố Đen đầu tiên, giúp nhân loại có dịp chiêm ngưỡng thêm một tí dung nhan của vũ trụ. Sau khi long trọng ăn mừng thành tích mới của ngành khoa học không gian, bước kế tiếp của chúng ta là gì? Có người đề nghị: đặt lại tên, cho nó một danh tánh mới bảnh hơn. Ý kiến rất hay, vì việc tìm tên mới là một trọng trách, đòi hỏi phải nghiên cứu nghiêm chỉnh, kỹ lưỡng. Muốn cho Hố Đen cái tên đúng nghĩa, cần biết nó là cái gì.
gày chiến sĩ trận vong cũng như những ngày lễ khác của xứ này, người dân nghỉ ngơi, đi chơi, thăm thú họ hàng… Năm nay ngày lễ vẫn còn dịch bệnh nên số người đi chơi giảm rất nhiều, các thương xá, nhà hàng vẫn còn đóng cửa nếu có mở cũng rất hạn chế khách. Ngày chiến sĩ trận vong là ngày lễ quốc gia, tưởng niệm công ơn những người đã vì đất nước mà xả thân, những anh hùng vệ quốc, xây dựng tổ quốc, những người con ưu tú vì lý tưởng tự do mà hiến thân. Hiến thân cho tự do của xứ sở Cờ Hoa và cả tự do của một phần nhân loại trên thế gian này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.