Hôm nay,  

Trang Đất Việt: Tỉnh Bến Tre

15/05/201400:00:00(Xem: 4975)

TỈNH BẾN TRE

Tỉnh Bến Tre, diện tích 2.360 km vuông. Dân số năm 2011 là: 1.358,000 người, mật độ 533 người/ km vuông. Sắc dân: Kinh, Hoa, Miên... Gồm có: Thành phố Bến Tre và 8 huyện: Châu Thành, Chợ Lách, Mỏ Cày Bắc, Mỏ Cày Nam, Giồng Trôm, Bình Đại, Ba Tri và Thạnh Phú. Tỉnh lỵ ở thành phố Bến Tre. Bến Tre là tỉnh ở hạ nguồn sông Cửu Long, hướng đông giáp biển Đông (60 km); bắc giáp Tiền Giang; tây giáp Vĩnh Long; nam giáp Trà Vinh. Nhiệt độ trung bình 27 độ C.

Lịch sử tỉnh Bến Tre: Thời vua Minh Mạng, miền Nam Việt Nam, chia làm 6 tỉnh: Vĩnh Long, Biên Hòa, Gia Định, Định Tường, An Giang và Hà Tiên. Vùng đất Bến Tre ngày nay là phủ Hoàng Trị gồm các huyện: Tân Ninh, Bảo An, Bảo Hậu, lúc ấy thuộc tỉnh Vĩnh Long. Sau khi Pháp chiếm Nam Kỳ, 6 tỉnh đem chia thành 20 tỉnh (về sau thêm tỉnh Vũng Tàu là 21). Một phần đất của Vĩnh Long được tách ra để lập tỉnh Bến Tre. Ngày 22-10-1956, tỉnh Bến Tre đổi tên thành tỉnh Kiến Hòa, năm 1975, tỉnh Bến Tre lấy lại tên cũ.

Văn hoá, di tích: Chùa Hội Tôn ở huyện Châu Thành, xây vào thế kỷ 18. Chùa Tuyên Linh ở huyện Mỏ Cày, xây năm 1861. Chùa Viên Minh ở thành phố Bến Tre cất năm 1951, trước khuôn viên chùa có tượng Quan Thế Âm Bồ tát đồ sộ. Bia mộ danh nhân: Mộ nhà nho Võ Trường Toản, ông đã đào tạo nhiều danh sĩ. Mộ thờ Cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu. Mộ Kinh lược sứ Phan Thanh Giản, đều ở huyện Ba Tri.

Tỉnh Bến Tre là một vựa lúa ở miền Nam, kinh tế, canh nông, giao thông đều phát triển, có sông nước mênh mông, bốn sông lớn là: Tiền Giang, Ba Lai, Hàm Luông, Cổ Chiên. Sông Tiền ở Bến Tre, thuộc huyện Châu Thành, có nhiều cồn nổi giữa sông như cù lao, gồm có 4 cồn lớn là: Cồn Phụng còn gọi là cồn Đạo Dừa, rộng 28 ha, hiện còn lưu giữ nguyên vẹn toà tháp của Đạo Dừa, khi xưa ông ngồi giảng kinh pháp. Cồn Qui rộng 65 ha, cồn Ốc (cồn Hưng Phong) rộng 9 ha, cồn Tiên rộng 7 ha. Những cồn này đều có cây ăn trái tươi tốt.


Làng cây ăn trái Cái Mơn, ở huyện Chợ Lách, đầy đủ các loại cây: Sầu riêng, chôm chôm, cam, xoài... nơi đây cũng là nơi sinh quán của học giả Trương Vĩnh Ky.

Vườn chim Vàm Hồ rộng 40 ha, là nơi cư trú khoảng 500.000 chim các loại: Cồng cộc, le le, cò, vạc... Nếu đến vườn chim buổi chiều, cò và hạc giao ca, chúng ta sẽ thấy chúng bay xào xạc, tưng bừng giữa trời nước mênh mông. Tỉnh Bến Tre là xứ sở của dừa (khoảng 40.000 ha trồng dừa). Đặc sản Bến Tre nổi tiếng: Kẹo dừa, bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sơn Đốc. Đất đai Bến Tre trù phú, cây cối tốt tươi.

Bến Tre hoa quả tốt tươi
Đất đai màu mỡ, người người vấn vương

Cảm tác: Non nước Bến Tre

Bến Tre bắc giáp tỉnh Kiên Giang
Cây cỏ mượt mà khắp xóm làng
Kinh tế, canh nông, đều phát đạt
Giao thông, trường ốc khá khang trang
.
Cù lao, sóng nước nhấp nhô quanh
Mơn mởn cỏ cây, tốt lá cành
Cát trắng mịn màng, bằng phẳng trắng
Sông xanh êm ả, lững lờ xanh
.
Bến Tre di tích, lắm danh nhân
Cồn Phụng Đạo Dừa, luận giả chân
Võ Toản dạy nho, mong mỏi đức
Lương Khê tuẫn tiết, ngậm ngùi dân
.
Cái Mơn mát mẻ, tốt tươi cây
Petrus Ký sản sinh, cũng chốn này
Học giả lẫy lừng, tăm tiếng khắp
Việt-Tây nghi ngại, khó khăn đầy?!
.
Rừng chim đông đúc, ở Vàm Hồ
Cò hạc tung tăng, nước nhấp nhô
Cồng cộc rập rình đàn cá nhỏ
Le le giành giựt đám tôm to
.
Bến Tre sông nước ở nhiều nơi
Màu mỡ đất đai, cây tốt tươi
Hoa quả sum sê, lưu luyến mãi
Đồng bào chân chỉ, nhớ nhung hoài

Nguyễn Lộc Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
Kể từ năm 2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần công khai bày tỏ mong muốn giành quyền kiểm soát Greenland, biến hòn đảo giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược này trở thành một phần lãnh thổ của Hoa Kỳ...
Khi một chính đảng tự nhận là “đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân” nhưng lại phải bảo vệ ngày đại hội của mình bằng khí tài trấn áp bạo loạn, đó là lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự rạn nứt sâu sắc giữa đảng Cộng Sản và nhân dân. Sự an ninh nghiêm ngặt này không phản ánh sức mạnh, mà thực chất là một lời thú nhận gián tiếp về sự yếu thế trong tính chính danh của đảng.
Nhắc lại Birmingham hôm nay không phải để tạc lại một pho tượng thánh thiện. King tự xem mình là một nhà hoạt động, sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy, và kêu gọi người khác làm điều tương tự. Ông hiểu điều gì khiến xã hội chuyển động. Có những lúc, phải phơi bày cái sai trái trong ánh sáng gắt gao nhất thì lương tri mới thức tỉnh. Ngay cả Tổng thống John F. Kennedy khi ấy, nhìn tấm ảnh trên mặt báo, cũng thừa nhận: có lẽ chỉ bằng cách này, sự việc mới đi đến hồi kết.
Giữa thủ đô Washington, D.C., nơi mỗi ngày, dòng sông Potomac lặng lẽ soi bóng những lý tưởng cao đẹp của nước Mỹ, Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật John F. Kennedy (Kennedy Center) sừng sững như một biểu tượng của sự hợp nhất văn hóa và tự do nghệ thuật. Thế nhưng, vào Tháng Mười Hai năm 2025, di sản ấy đã đột ngột bị bẻ lái. Hội đồng quản trị của Kennedy Center do Donald Trump bổ nhiệm đã bỏ phiếu đổi tên thành "Trung tâm Tưởng Niệm Nghệ Thuật Biểu Diễn Donald J. Trump và John F. Kennedy.”
Tôi nghe tin ấy vào buổi sáng. Tin chưa kịp thành chữ trong đầu thì cơ thể đã vội phản ứng: tay lạnh ngắt, chân bủn rủn, tim đập dồn dập, như thể một bóng ma ký ức chôn sâu trong cơ bắp chợt bật nắp hòm ngồi dậy. Tôi phải ngồi yên hít thở thật sâu. Không nghĩ, không phân tích, nhưng rồi nhận ra trong cơn choáng váng, một phản xạ ký ức quen thuộc, rất cũ, tưởng đã bỏ lại ở một kiếp khác, trồi lên.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.