Hôm nay,  

Trang Đất Việt: Tỉnh Lai Châu

28/06/201300:00:00(Xem: 6039)
TỈNH LAI CHÂU

Tỉnh Lai Châu (mới) được tách ra từ tỉnh Lai Châu cũ, diện tích 9060 km vuông. Dân số năm 2011 là 391.200 người, mật độ 43 người/km vuông. Sắc dân: Kinh, H Mông, Thái, Dao. Gồm có: Thị xã Lai Châu và 6 huyện: Tam Đường, Mường Tè, Sin Hồ, Tân Uyên, Than Uyên, Phong Thổ. Tỉnh lỵ ở thị xã Lai Châu. Lai Châu là một tỉnh biên giới thuộc vùng Tây Bắc Việt Nam, nằm ở phía bắc sông Đà. Tỉnh Lai Châu phía bắc giáp nước Tàu (tỉnh Vân Nam), phía tây và tây nam giáp tỉnh Điện Biên, phía đông giáp tỉnh Lào Cai, phía đông nam giáp tỉnh Yên Bái, và phía nam giáp tỉnh Sơn La. Nhiệt độ trung bình của tỉnh Lai Châu là 21độ C.

Lai Châu núi non trùng điệp, cao chất ngất, có nhiều đỉnh núi cao: đỉnh núi Pu Sa Leng cao 3.096m, dãy Pu Sam Cáp cao trên 1.700m. Các sông của tỉnh: Sông Đà, sông Nậm Na, sông Nậm Mu... Sông suối Lai Châu có nhiều thác ghềnh.

Lịch sử tỉnh Lai Châu: Vùng đất Lai Châu khi xưa do các tù trưởng người Thái cai quản và quy phục triều đình Việt Nam. Năm 1948, Lai Châu thuộc khu tự trị Thái trong Liên bang Đông Dương. Ngày 28-6-1909, Toàn quyền Đông Dương ra Nghị định thành lập tỉnh Lai Châu. Từ ngày 1-1-2004, tỉnh Lai Châu tách thành hai tỉnh là tỉnh Lai Châu (mới) và tỉnh Điện Biên. Tỉnh lỵ mới chuyển về thị xã Tam Đường (trước đó gọi là thị trấn Phong Thổ) đổi tên gọi là thị xã Lai Châu (mới). Vì thị xã Lai Châu cũ thuộc tỉnh Điện Biên, đã đổi tên là thị xã Mường Lay.

Tỉnh Lai Châu là tỉnh miền núi, nên việc đi lại khó khăn, muốn đi đường hàng không thì đến sân bay Điện Biên (ở tỉnh Điện Biên) đi Hà Nội. Đường bộ đi Hà Nội, đến quốc lộ 6 ở TP Điện Biên.

Lai Châu có nhiều rừng núi, nên lâm sản dồi dào, cỏ cây tươi tốt, đất rộng thênh thang, chăn nuôi rất thuận lợi.

Tỉnh Lai Châu có đường biên giới với nước Tàu dài 273 km, có cửa khẩu Ma Lũ Thàng, là cửa khẩu lớn giao thương hàng hoá Việt Hoa. Năm 1979, quân Tàu cộng đã xâm lăng Lai Châu là tỉnh biên giới Việt Nam, chúng đánh chiếm tỉnh lỵ, phá hủy nhiều cơ sở, trước khi rút quân về bên kia biên giới.

Tỉnh Lai Châu có nhiều phong cảnh đẹp: Hang Tiên Sơn thuộc huyện Phong Thổ, hang ở nơi hoang sơ, trong hang có nhiều nhũ đá rủ xuống trông óng ánh và lạ lẫm. Lai Châu còn có: Suối nước nóng Vàng Bó (huyện Phong Thổ); suối nước nóng Nà Đông, Nà Đon (huyện Tam Đường); suối nước khoáng (huyện Than Uyên) và các hồ thuỷ điện.

Ven sông Đà, thuộc thị xã Lai Châu, ở vách đá núi Pú Huổi, có bia đề thơ của Lê Thái Tổ (Lê Lợi), nhà vua ghé thăm vào năm 1434, ý thơ:

“Cỏ cây gió phất phơ.
Tản đá khắc lời thơ.
Sông núi in đồ bản.
Tận phía tây cõi bờ”.
.
Lai Châu rừng núi thêng thang
Đồng bào mộc mạc, vô vàn mến yêu
.
Cảm tác: Non nước Lai Châu

Lai Châu bắc giáp nước Trung Hoa
Rừng núi thênh thang, thưa thớt nhà
Yên Bái phía nam, rừng rậm rạp
Lào Cai, đông cận, núi bao la
.
Lai Châu đường sá, dốc cheo leo
Khúc khuỷu, quanh co, thỉnh thoảng đèo
Chợ búa rộn ràng, vồn vã hỏi
Núi đồi sừng sững, khó khăn trèo
.
Lai Châu lâm sản biết bao nhiêu!
Gỗ quí thẳng băng, cảnh mỹ miều
Gia súc tung tăng, cây cỏ tốt
Núi rừng rậm rạp, đất đai nhiều
.
Động Tiên Sơn, nhũ đá lung linh
Phong cảnh Lai Châu thật hữu tình
Sông suối nhiều nơi ào ạt chảy
Thác ghềnh, hang động, cảnh xinh xinh
.
Bia Lê Lợi, di tích nhìn trông
Nét bút xa xưa, loang lổ rong
Dân dã thật thà lưu luyến dạ
Lai Châu non nước vấn vương lòng
.
Nguyễn Lộc Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.