Hôm nay,  

Cả Nước Căng Thẳng Chờ: Tuần Sau Mỹ Cắt Ngân Sách?

26/02/201300:00:00(Xem: 4896)
Dư luận tại thủ đô xôn xao, thành phố nói nhiều đến Quy Định Cắt Giảm Đồng Đều và Toàn Bộ Các Chi Tiêu Trong Ngân Sách (sequestration), được định nghĩa là sự giảm chi 1,200,000 triệu Mỹ Kim từ nay cho tới năm 2021, và sẽ bắt đầu có hiệu lực sau nửa đêm ngày 1 tháng 3 năm 2013: ngân sách sẽ bị cắt theo sĩ số quy định và hầu như toàn bộ các chương trình của các định chế liên bang đều bị giảm chi; thêm vào đó ngân sách cho tài khóa năm 2013 (bắt đầu 1 tháng 10 năm 2012 cho đến 30 tháng 9 năm 2013) đang được điều đình và sẽ hết hạn vào nửa đêm ngày 27 tháng 3 năm 2013.

Các chi tiết liên quan sau đây sẽ xảy ra:

1- nếu không có sự thay đổi qua sự đồng ý của hành pháp và lập pháp; chính phủ liên bang sẽ đóng cửa từ ngày 28 tháng 3 năm 2013, chỉ có quân đội và các thành phần liên quan trực tiếp đến an ninh quốc gia là không bị ảnh hưởng, điều này làm cho dân chúng nhớ lại sự việc xảy ra vào các năm 1995 và 1996; lúc đó ông Bill Clinton là tổng thống, ông Newt Gingrich là chủ tịch Ha Viện; đảng Dân Chủ nắm Hành Pháp và đảng Cộng Hòa có đa số tại Hạ Viện và Thượng Viện của Quốc Hội Liên Bang.

- chính phủ liên bang đóng cửa lần thứ nhất từ 14 đến 19 tháng 10 năm 1995.

- chính phủ liên bang đóng cửa lần thứ hai từ 16 tháng 12 năm 1995 cho tới 6 tháng 1 năm 1996.

Tổng cộng là 28 ngày cho 2 lần và ảnh hưởng tới trên 800,000 công chức liên bang, sau này Quốc Hội chuẩn chi 400 triệu Mỹ Kim để trả lại lương cho công chức liên bang đã bị trừ đi, trong những ngày chính phủ đóng cửa.

Theo Hiến Pháp thì mỗi năm Quốc Hội quyết định ngân sách, thông thường Hành Pháp đệ trình dự án về chi tiêu, Lập Pháp qua Hạ Viện và Thượng Viện sẽ bàn thảo và sau đó đưa bản dự thảo qua Hành Pháp để ban hành, và ngân sách sẽ có hiệu lực từ 1 tháng 10 đến 30 tháng 9 cho mỗi năm, nếu Tổng Thống không đồng ý thì có quyền phủ quyết và Quốc Hội cần 2 phần 3 số phiếu để phủ nhận sự phủ quyết và ngân sách tự động có hiệu lực, nếu không có 2 phần 3 số phiếu thì sẽ không có ngân sách chuẩn chi.

Khi không có sự đồng ý thì sẽ có dự luật tạm thời (continuing resolution) để chính phủ có ngân sách hoạt động cho tới khi có ngân sách thường niên. Khi dự luật tạm thời hết hạn và không được gia hạn thì vì không có tài khoản nên chính phủ sẽ phải đóng cửa.

Tổng thống Bill Clinton tái đắc cử nhiệm kỳ hai trong cuộc tổng tuyển cử vào tháng 11 năm 1996, chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich từ chức vào cuối năm 1998. Hiện nay hai nhân vật chính là tổng thống Barack Obama và chủ tịch Hạ Viện John Boehner, đảng Cộng Hòa có đa số tại Hạ Viện, đảng Dân Chủ có đa số tại Thượng Viện.

2- khi không có sự thỏa thuận giữa Hành Pháp và Lập Pháp về phương cách giảm chi 1,200,000 triệu Mỹ Kim cho khoảng thời gian 2003 tới 2011 thì biện pháp cắt giảm tự động sẽ bắt đầu với các chi tiết:

- đa số các định chế hành pháp bắt đầu loan báo cho nhân viên về biện pháp nghỉ việc; theo dự đoán thì cứ ít nhất mỗi 2 tuần, tức là một kỳ lương, sẽ phải nghỉ một ngày, tổng cộng có thể lên tới trên 20 ngày cho tới cuối năm với sự mất lợi tức có thể lên đến 20 phần trăm cho nguyên năm 2013. Theo luật lệ hiện hành công chức liên bang phải được thông báo 30 ngày trước, nên ảnh hưởng sẽ bắt đầu trực tiếp từ tháng 4.

- có vài ngoại lệ như Bộ Cựu Chiến Binh, Tổng Nha Ngân Sách và Công Vụ, Ngân Hàng Trung Ương.

- số cắt giảm ít nhất là Medicaid với 2 phần trăm và có thể lên đến 10 phần trăm ở các cơ quan khác.

- ngân sách dành cho An Sinh Xã Hội (Social Security) và Hệ Thống Y Tế (Medicare) không bị cắt giảm.

- ngân sách cho quân đội và lực lượng an ninh tình báo vẫn giữ nguyên.

Chưa có thể tiên đoán các hậu qủa song có thể hình dung ra sự chờ đợi lâu hơn tại phi trường vì ít nhân viên (TSA: Transportation Security Agency) hơn, xin thông hành, các dịch vụ của chính phủ liên bang.

Mối quan ngại lớn nhất là về nhân viên dân chính phục vụ Bộ Quốc Phòng và các Cơ Quan An Ninh Tình Báo.

Nguyên nhân đưa đến sự bất đồng ý kiến dù hai bên đều đồng ý là phải giảm chi 1,200,000 triệu Mỹ Kim từ 2013 đến 2021, vì sự thâm thủng và nợ nần trầm trọng của ngân khố quốc gia:

- đảng Cộng Hòa chủ trương cắt giảm mọi chương trình và không tăng thuế.

- đảng Dân Chủ chủ trương tăng thuế các người có lợi tức cao nhiều hơn để giữ cho các chương trình y tế, an sinh xã hội không bị cắt giảm.

Cần nói thêm là hệ thống thuế khóa quy định sự đánh thuế theo phương pháp tăng trưởng toán học (exponential): mới đầu rấi ít rồi tăng dần theo lợi tức.

Thành ra khi có sự tăng thuế thì ảnh hưởng, tức là số tiền đóng thuế tăng nhiều hơn cho các vị có lơi tức cao; còn thành phần lợi tức thấp hầu như không thay đổi hay thay đổi rất ít và thành phần trung lưu ở giữa có tăng lên một phần.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi nghe nhiều người tỏ ý bi quan về hiện cảnh cũng như tương lai (đen tối) của Việt Nam. Dân tộc nào, số phận đó. Một đất nước có những người viết sử và làm luật (cỡ) như ông Dương Trung Quốc thì… đen là phải!
Việt Nam bước vào năm Giáp Thìn 2024 với gánh nặng tham nhũng và một đội ngũ “không nhỏ” cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức lối sống. Đó là cảnh báo của người đứng đầu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc phỏng vấn đầu năm của Thông Tấn Xã Việt Nam...
Từ thế kỷ thứ ba trước Tây lịch, Triết gia Mạnh Tử (372-289 BC) của Trung Hoa đã nói rằng, “Dân là quý, thứ đến đất nước, rồi tới vua.” Điều đáng nói là Mạnh Tử là người đi theo học thuyết của Nho Gia vốn chủ trương vua là con ông Trời (Thiên tử) được sai xuống nhân gian để trị quốc an dân, vậy mà cũng không thể phủ nhận vai trò quan trọng, nếu không muốn nói là tối quan trọng của người dân. Thời hiện đại, công pháp quốc tế đã nêu ba yếu tố chính hình thành một quốc gia: người dân, lãnh thổ và chính quyền. Trong đó, thật ra người dân chính là yếu tố then chốt quyết định. Lãnh thổ nếu không có dân ở, không có người quản trị thì không phải là đất nước của một dân tộc. Chính quyền từ người dân mà ra, bởi vì trước khi một người ra nắm quyền cai trị đất nước thì người đó phải là một người dân của đất nước ấy. Hơn nữa, sự thịnh suy của một quốc gia nằm trong tay người dân.
“Phản động lực” mà người Đài Loan thể hiện trong cuộc bầu cử tổng thống vừa rồi khiến tôi, sau những suy nghĩ miên man về chuyện nước non, lại quay về với bài học yêu nước của thời tiểu học với câu hỏi khó, khiến nhiều học trò gác bút: “Em hãy tìm từ phản nghĩa với ‘tôn đại’.” Trung Quốc càng hung hăng đe dọa bao nhiêu, Đài Loan càng quật cường ngạo nghễ bấy nhiêu. Mà nếu Bắc Kinh ngu ngơ hay vờ vịt không biết gì đến định luật này thì, thầy nào tớ đó, Hà Nội cũng mù tịt hay giả bộ tương tự. Họặc mù tịt như thể đã hoàn toàn miễn dịch trước luật này; hoặc đóng kịch như thể không hề sống trong không gian ba chiều bình thường mà là một môi trường nào đó thiêu thiếu, cơ hồ chỉ… hai chiều rưỡi.
Tôi sinh trưởng ở Đà Lạt (Thành Phố Ngàn Hoa) nên sự hiểu biết về hoa lá cũng không đến nỗi tồi. Thế mà mãi tới bữa rồi, nhờ xem trang Trăm Hoa, mới được biết thêm về một loài hoa nữa – hoa ban: “Mùa hoa nở là lúc các cặp đôi nô nức đến thăm Tây Bắc. Hoa ban trắng tượng trưng cho tình yêu chung thủy và sự chân thành, dù tình yêu có gặp nhiều trắc trở, khó khăn thì cũng tự tin vượt qua và sẵn sàng đi đến bến bờ hạnh phúc. Các cặp đôi yêu nhau thường thề nguyện dưới gốc cây hoa ban như một minh chứng cho tình yêu thủy chung, bền chặt.”
Nhìn vào sự xuất hiện, sinh trưởng và tồn tại của chế độ cộng sản ở Việt Nam, chúng ta không thể phủ nhận đã có sự tương đồng với những thông tin tóm lược vừa nói về bệnh ung thư của con người...
Tôi tình cờ nhìn thấy hình Nguyễn Thúy Hạnh đang lơn tơn đẩy một cái xe cút kít đầy ắp bưởi (trên trang RFA) trong một cuộc phỏng vấn do Tuấn Khanh thực hiện, vào hôm 19 tháng Giêng năm 2021. Bên dưới tấm ảnh này không có lời ghi chú nào về thời điểm bấm máy nên tôi đoán có lẽ đây là lúc mà cô em đang hớn hở đến thăm vườn bưởi của họ Trịnh (ở Hòa Bình) vào “thuở trời đất (chưa) nổi cơn gió bụi”!
Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đang phải đối mặt với cuộc tranh chấp nội bộ trong kế hoạch tìm người kế nhiệm lãnh đạo khóa đảng XIV, nhiệm kỳ 2026-31. Những tranh chấp này được giữ kín để tránh hoang mang nội bộ. Chúng bộc phát ngay tại các Đại hội đảng địa phương và các ban đảng từ tháng 10 năm 2023...
Cuộc bầu cử tổng thống lần thứ 8 tại Đài Loan đã được tổ chức vào ngày 13/1 với kết quả là ông Lại Thành Đức Phó chủ tịch Đảng Dân tiến (Democratic Progressive Party, DPP) thắng cử...
Chúng ta đang làm nhân chứng cho một cuộc bầu cử kỳ quặc và đa sự chưa từng xảy ra trong lịch sử đầu phiếu ở Hoa Kỳ. Có thể nói, không chỉ lịch sử, mà rộng lớn hơn, chính là "sự cố" văn hóa chưa từng thấy. Bước vào năm 2024, sự tranh đua giữa hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ càng gay go, khốc liệt với âm mưu, độc kế, thủ đoạn, ám toán, bôi nhọ, mánh mung, để xem ai sẽ là chủ nhân của ngôi Nhà Trắng trong bốn năm tới. Tất cả những ý nghĩ, hành vi đó đều gôm vào chính sách, chiến lược và chiến thuật vận động bầu cử. Bạn đọc sẽ có dịp theo dõi các thầy bàn người Mỹ và thầy bàn người Việt (trong và ngoài nước) phong phú hóa, hư cấu hóa, ảo tưởng hóa về việc bầu cử, tạo ra câu chuyện nửa thực, nửa hư, thú vị, bất ngờ với giận dữ và thất vọng, sung sướng và buồn bã, rung đùi và cụng ly, nguyền rủa và chửi bới, vân vân. Thông thường những luận lý, âm mưu, phê phán, dự đoán đó… được mổ xẻ qua kiến thức và kinh nghiệm tây phương, nơi có hàng ngàn sách vở nghiên cứu chính trường, chính đạo,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.