Hôm nay,  

Tuyệt Đỉnh Công Phu

16/01/201200:00:00(Xem: 8308)
Tuyệt Đỉnh Công Phu

Minh Văn
Phàm ở trên đời, tuyệt kỹ mà khiến cho đối thủ không thể thi triển được chiêu thức gì nữa thì mới gọi là tuyệt đỉnh công phu. Người Việt ta hay nói: “Rét đến nổi mạ không mọc được” hay “Dốt đến nổi bổ đầu ra cũng không nhét vào được”. Điều đó là để chỉ tính chất thái quá của một đặc tính sự vật hay sự việc nào đó, khiến cho người ta phải lắc đầu, lè lưỡi.
Truyện cười Dân gian Việt Nam có câu chuyện dưới đây:
Có hai anh nọ vốn cùng là người quen biết, nhưng người này thì lại không ưa gì người kia. Cứ hễ gặp là lườm nguýt và khích bác lẫn nhau. Một anh thì có râu, và anh kia thì không có râu. Một lần như mọi lần, hai người gặp nhau giữa buổi họp làng, anh không râu nói với anh có râu:
- Da mặt anh dày thế mà râu cũng mọc được nhỉ?
Những tưởng trước câu nói kháy hiểm và bất ngờ này thì anh có râu kia đành phải chắp tay chịu trói. Mọi người xung quanh cùng nhìn nhau để chờ đợi, và không hiểu rồi anh kia sẽ đối đáp ra sao trước câu hỏi châm chọc hóc búa này? Không ngờ anh có râu vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, quay sang nhìn anh không râu mà rằng:
- Da mặt tôi thì có dày thật, nhưng râu còn mọc được. Như da mặt anh thì thực sự mới là quá dày, vì râu không mọc được kia mà!
Mọi người cùng ồ lên thích thú và kinh ngạc, còn anh không râu thì tắc tị mà không nói thêm được câu nào nữa.
Thật là thú vị và đặc sắc phải không quý vị? Ý của anh không râu là chê anh có râu mặt dạn mày dày, da mặt dày như thế mà râu còn đâm xuyên qua mà mọc được. Không ngờ anh có râu đối lại bằng cách phản biện đặc tính sự vật, có nghĩa là da mặt anh không râu dày đến nổi râu không thể xuyên qua mà mọc được. Câu trả lời của anh có râu thực thông minh và tài tình. Tuy nhiên nói về độ dày của da thì anh không râu mới thực là tuyệt đỉnh công phu, khiến người ta phải ngã mũ kính phục.
Ngày nay - nhân dịp đầu xuân - mấy người hàng xóm tụ tập nhau xem Ti-vi thời sự, đồng thời uống rượu phiếm đàm. Xem đến phần chiến sự Ly-bi và mấy cuộc cách mạng ở Bắc Phi, một anh thở dài ngao ngán:
- Mấy ông Tổng Thống này hết thời thì xuống cho người khác làm, tham quyền cố vị làm gì để dân chúng phải nổi lên lật đổ. Cầm quyền mấy chục năm như vậy mà chưa đủ hay sao? Để đến nổi bây giờ kẻ thì bị giết, kẻ thì bị người ta khiêng đi xét xử như khiêng súc vật vậy, thật là nhục nhã quá!
Anh khác nóng tiết, lớn tiếng giảng giải:

- Người ta thường nói: “Quyền lực làm cho mờ mắt” mà … Cầm quyền mấy chục năm, độc quyền lãnh đạo, bắt dân chúng tung hô vạn tuế quen rồi. Nay phải xuống làm dân thường thì không quen, thử hỏi chịu làm sao được?
Lại một người chen vào:
- Các ông ấy, tiền cướp được của dân gửi ở nhà băng nước ngoài, kể cả mấy đời sau ăn cũng không hết. Bây giờ lại còn tham lam, muốn đời con đời cháu tiếp tục cai trị dân, bị lật đổ là phải. Bây giờ thời đại dân chủ, làm gì có chuyện độc quyền lãnh đạo mãi. Các nước Dân chủ mỗi nhiệm kỳ một đảng chỉ cầm quyền được 4 đến 5 năm, hết thời hạn lại bầu cử lại. Mỗi vị Tổng thống như vậy cầm quyền không quá hai nhiệm kỳ, luật lệ các nước văn minh ghi rõ như vậy cả mà!
Người khai pháo đầu tiên lại nói:
- Dân chúng biểu tình rầm rộ như vậy mà cũng không chịu rút lui, còn cho quân đội đàn áp, rõ là mặt dày và tàn ác mà!
Có hơi men làm cho hưng phấn, anh vừa lấy chuyện ở các nước Dân chủ làm ví dụ quật lại:
- Ác cũng chưa bằng ở Việt Nam. Các ông thử coi, người ta tuy như vậy nhưng dân còn nổi lên biểu tình phản đối được. Các đảng đối lập còn được phép được tồn tại, hoạt động công khai. Đằng này ở Việt Nam, nó kìm kẹp đến nổi không cho ai đứng lên biểu tình dù là biểu tình ủng hộ ý kiến Thủ tướng, không cho ai công khai phản đối dù là phản đối ôn hòa. Mọi tiếng nói khác với nhà nước đều bị dẹp từ trong trứng nước. Các đảng đối lập không được phép tồn tại, bị coi là phản động hết, có hoạt động tích cực thì gán thêm nhãn hiệu “khủng bố” nữa. Như thế mới là ác, mới là mặt dày... dày thiệt là dày!
Nghe đến đây, anh chủ nhà đảo mắt nhìn quanh xem chừng công an dân phòng, rồi chốt hạ:
- Thôi, hôm nay anh em mình bàn đến đây thôi, chính quyền mà nghe được thì chết, rồi đi tù cả lũ chứ chẳng chơi!
Rõ là ở nước ta, dân bị đàn áp còn ác hơn cả dưới chế độ Gaddafi! Quả thực, khi dân chúng biểu tình phản đối mà cho quân đội đàn áp và bắt bớ là hành động của một nhà nước độc tài tàn ác. Nhưng như vậy cũng chưa độc ác và thâm độc bằng việc ngăn chặn và đàn áp từ trong trứng nước những hành động biểu tình, phản đối của người dân. Đó là hành động vi phạm nhân quyền và các quyền tự do dân chủ một cách nghiêm trọng. Ở đây cái ác đã đạt tới mức tinh vi trong việc tổ chức đàn áp và kìm kẹp con người. Đúng là “Độc tài tuyệt đỉnh Công phu” mà! Các vị có đồng ý với tôi như vậy không?
Minh Văn (VN)
Hà nội ngày 13/01/2012

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.