Hôm nay,  

Từ Tia Lửa Sẽ Bùng Lên Ngọn Lửa

29/11/201100:00:00(Xem: 9026)

Từ Tia Lửa Sẽ Bùng Lên Ngọn Lửa

Minh Văn VN

Lịch sử nhân loại tự cổ chí kim, hễ có sự đàn áp và kìm kẹp từ phía cầm quyền thì sẽ có sự kháng cự công khai hoặc âm thầm của người dân. Mức đối kháng cao nhất là vùng lên lật đổ chế độ áp bức để tự giải phóng. Tuy là thế, nhưng vì quyền lợi ích kỷ, những chế độ độc tài chuyên chế vẫn không chịu nhìn nhận các bài học lịch sử đã bao lần minh chứng; trong đó có cả trường hợp đảng CS ở nước ta. Họ quên rằng ngay cả chế độ tàn bạo như nhà Tần mà vẫn không thể nào tồn tại được khi nhân dân đã chán ghét, căm hận.

Chúng tôi xin kể ra đây vài câu chuyện ví dụ để quý vị có thể thấy rõ hơn chân lý đã nêu ở trên:

Tần Thủy Hoàng đã kết thúc nội loạn 550 năm thời Xuân Thu Chiến Quốc, thống nhất Trung Quốc. Công trạng đó có thể nói là vĩ đại trong lịch sử. Nhưng tiếc thay, sau khi thống nhất Trung Quốc ông ta đã thực hiện pháp chế tàn bạo theo đường lối chuyên chế, hình phạt tàn khốc, khiến cho cả nước trở thành một nhà giam lớn. Cuốn “Hãn thư, hình pháp chí” ghi chép: “Thời nhà Tần, rào lớn chặn đường, nhà tù thành chợ”. Điều đó cho thấy sự tàn bạo và hà khắc của chế độ đương thời. Kết quả là nổ ra cuộc khởi nghĩa Trần Thắng, Ngô Quảng. Cả nước giống như đống củi khô xếp đầy, nay được ngọn đuốc châm vào và ngay lập tức bùng lên khí thế đốt cháy cánh đồng, dẫn đến các phong trào nông dân nổi dậy khắp nơi. Mà trong đó lớn mạnh và nổi bật nhất là phong trào của hai lãnh tụ Lưu Bang, Hạng Vũ. Hai vị này đã mang quân tiến vào Hàm Dương và lật đổ nhà Tần chuyên chế. Như vậy, một vương triều lớn mạnh nhất Trung Quốc đã bị lật đổ chỉ sau 15 năm tồn tại. Do đó, chúng ta có thể thấy rõ một quy luật rằng: Sự răn đe, áp chế chỉ khiến dân chúng phục tùng bề ngoài, nhưng trong thâm tâm họ vẫn âm thầm chống lại chế độ tàn bạo đương quyền. Khi điều kiện chín muồi, đa số nhân dân sẽ vùng lên lật đổ chế độ nhà nước bạo ngược.

Thời Chu Lịch Vương, dân trong nước bất mãn, bàn tán xôn xao. Vua cử thám tử đi vào dân chúng, chuyên thu thập tư liệu về những người có liên quan đến việc nói xấu vua, sau đó thêu dệt thành tội và tiến hành trấn áp tàn khốc đối với họ. Bấy giờ, trong nước ai nấy đều lo sợ, sống buổi sáng chưa biết buổi tối ra sao. Mọi người không dám trò chuyện với nhau, người quen gặp nhau cũng đành ngoảnh mặt làm ngơ. Như vậy, cả nước lặng ngắt vì sự sợ hãi. Chu Lịch Vương vô cùng đắc ý về biện pháp khủng bố của mình. Giữa lúc ấy, từ trong chỗ vườn hoang im ắng tức thì có một tiếng sấm nổ vang, quốc dân bạo động, Chu Lịch Vương bị nhân dân vùng lên đuổi chạy.

Khi mâu thuẫn phát triển đến một trình độ nhất định, sự bạo động sẽ xẩy ra. Đó là bài học đắt giá cho những chế độ độc tài, chuyên chế ngày nay đang tồn tại. Điều mà dân gian ta vẫn thường hay nói: Từ tia lửa sẽ bùng lên ngọn lửa, hay giọt nước làm tràn li. Các cuộc cách mạng Dân chủ lật đổ Độc tài gần đây tại các nước Trung Đông và Bắc Phi đã minh chứng hùng hồn cho điều đó.

Ai cũng dễ dàng liên tưởng đến hoàn cảnh của đất nước Việt Nam chúng ta. Nhà nước hiện nay đang thực hiện sự kiểm soát gắt gao đối với mọi hành động yêu nước hay phản đối chế độ của người dân. Điều đó được thực hiện bằng một biện pháp toàn trị theo đường lối độc tài. Tất cả mọi lực lượng từ an ninh, mật vụ cho đến các tổ chức đoàn thể tạo thành một mạng lưới dày đặc để thường xuyên giám sát và kìm kẹp người dân; khiến cho nhân dân không thể đoàn kết để bày tỏ thái độ chính trị của mình đối với nhà nước. Một điều được coi là quyền lợi chân chính nhất của người dân là bàn thảo về hiệu quả hoạt động của nhà nước thì bị coi là cấm kị. Những ai muốn bày tỏ thái độ phê phán chủ trương, chính sách của nhà nước thì có thể bị quy cho tội danh “Phản động” và có thể bị bỏ tù bất cứ lúc nào. Vì thế mà cả nước ai cũng lo sợ, không biết số mệnh mình sẽ ra sao trước những bất công và tàn ác của chế độ. Điều đó tạo nên một nguy cơ tiềm ẩn nghiêm trọng, sự phản kháng âm thầm của người dân ngày càng mạnh mẽ, chỉ chờ có dịp là sẽ nổi lên lật đổ chế độ độc tài.

Một chế độ lành mạnh đúng nghĩa thì mối quan hệ giữa các thành phần xã hội được thực hiện và giải quyết thông qua pháp luật. Chỉ có pháp luật và công lý mới thể hiện và đáp ứng được nhu cầu của một xã hội tự do, dân chủ. Khi mà một nhà nước đã phải sử dụng đến bạo lực, bất chấp lý lẽ và luật lệ để duy trì sự ổn định thì chế độ đó sắp bị diệt vong. Và đó cũng là thời điểm nguy ngập của một chế độ độc tài, vì bạo lực và áp chế luôn là giải pháp cuối để giải quyết mâu thuẫn của họ. Đó không phải là sự thể hiện sức mạnh của kẻ bạo quyền, mà chứng tỏ chúng đang suy yếu và bất lực. Có thể nói: Đàn áp là một hình thức tự vệ của một chế độ đã không còn có tự tin là đang được quần chúng ủng hộ.

Sự đàn áp và áp chế chỉ công hiệu trong thời gian ngắn. Đó là biện pháp tàn bạo của những chế độc tài coi thường nhân quyền của người dân, điều không thể tồn tại trong một xã hội dân chủ. Sự khủng bố và đe dọa có thể khiến người ta e ngại tức thời nhưng không tâm phục, thay vào đó là sự căm thù và bất mãn. Đó là một vòng luẩn quẩn trong nỗ lực kéo dài sự tồn tại trong vô nghĩa của chế độ độc tài mà thôi. Vì rằng, khi họ dẹp đi được những vấn đề này thì vấn đề khác lại xuất hiện, lại phải tiếp tục ngăn chặn và đàn áp. Vì thế tình hình ngày càng trở nên phức tạp và lộn xộn vì sự thực thi pháp chế bừa bãi và quá mức. Khi con người bị trừng phạt một cách phi lý, khả năng chịu đựng sẽ ngày càng tăng. Do vậy mà cường độ trừng phạt cũng sẽ không ngừng tăng cao thì mới có hiệu quả, cho đến lúc quá mức chịu đựng của con người thì sẽ bùng lên sự phản kháng và bạo động để chấm dứt sự vi phạm nhân quyền từ phía nhà nước. Cứ tiếp tục như vậy, tất nhiên sẽ hình thành tuần hoàn ác tính của kẻ thừa hành công vụ, và cuối cùng dẫn đến tình trạng công khai chống lại của nhân dân như đang diễn ra ở nước ta.

Việc đàn áp và giám sát quyền tự do của con người là hành động vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Tiếc thay điều đó đang hiện hữu ở ngay trên đất nước Việt Nam của chúng ta. Nhà cầm quyền tiếp tục coi thường quyền con người và khinh rẻ người dân. Đảng cầm quyền duy trì chế độ độc tài toàn trị, vi phạm và đàn áp nhân quyền bất chấp công luận. Họ quên rằng sức mạnh quần chúng là vũ khí mạnh nhất trong bối cảnh thế giới ngày nay. Một khi có đủ điều kiện cần và đủ, sức mạnh nhân dân có thể thay đổi chế độ một cách dễ dàng, nhanh chóng. Với tình hình Việt Nam, ngày nổi lên tiếng sấm vang rền để lật đổ chế độ đương quyền chắc chắn không còn xa.

Minh Văn (Hà nội, VN)

Ngày 28/11/2011

www.minhvanvietnam.blogspot.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào ngày 23 tháng 11 năm 2020, từ trang Facebook của luật sư Jenny Đỗ, tôi tình cờ đọc được lời kêu gọi ủng hộ cho một người bị thương nặng sau khi bị đâm nhiều nhát trong lúc làm việc thiện nguyện tại nhà thờ Grace Baptist Church (San Jose, California). Người vừa gặp chuyện không may một ngày trước đó là Nguyên Phạm, người bạn trẻ với nụ cười hiền lành và ánh mắt sáng ngời.
Thông qua những thời đại đầy thử thách, nước Mỹ đẫ trở nên dày dạn trong ứng xử với mọi thử thách. Hôm nay chúng ta đón mừng thắng lợi, không phải thắng lợi của một ứng cử viên mà là thắng lợi của một Chính nghĩa- Chính nghĩa Dân chủ. Nguyện vọng của người dân đã được lắng nghe. Ý nguyện cua nguòi dân đã được quan tâm. Người Mỹ chúng ta hoc được bài học Dân chủ thật quí giá vào thời điểm này.
Có lẽ cũng không thể quên những đóng góp tích cực từ một số cơ quan truyền thông Việt ngữ, các ký giả chuyên hay không chuyên nghiệp, những dịch giả, các chuyên viên đủ ngành nghề trong cộng đồng gốc Việt, đặc biệt là một giới trẻ năng động và tài ba, cũng đã tham gia tích cực vào việc cung cấp thông tin nhanh chóng và xác thực, dù trong tư cách nghề nghiệp hay chỉ là công dân tự phát.
Sau khi Biển và Chim Bói Cá được dịch giả Tây Hà chuyển sang Pháp ngữ (La Mer et le Matin-Pêcheur) trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFA, vào hôm 15 tháng 4 năm 2012, Bùi Ngọc Tấn đã có đôi lời tâm sự về tác phẩm của mình: “Tôi chỉ có thể tóm tắt lại như thế này, đây là sử thi, quyển tiểu thuyết sử thi thời sự tan rã. Tan rã trong hệ tư tưởng, tan rã trong quan hệ sản xuất, nghĩa là tan rã trong ý thức hệ, tan rã trong quan hệ giữa người với người.”
Rât ngỡ ngàng và xót xa khi tôi nghe tin Kiêm Thêm đã ra đi giữa mùa đại dịch. Mấy tuần trước, Thêm còn rủ tôi về nhà Thêm ở Monterey Hills uống bia và ngắm khu vườn nhỏ Thêm đã chí thú vun trồng trong những ngày sống cách ly ở nhà. Tuy từ nơi tôi ở, xuống nhà Kiêm Thêm chỉ cách khoảng 6 giờ lái xe trên đường cao tốc; nhưng con đường xa lộ bây giờ thành dài vô tận trong mùa dịch bệnh đang phải cách ly.
Người Việt ở nước ngoài đi biểu tình thì may mắn là không ai bị trọng thương hoặc tử thương gì sất. Tuy thế, những lời lẽ nẩy lửa – hay cay độc – mà họ dùng để mạt sát nhau (trong lúc tranh cãi để bênh vực quan điểm chính trị của mình) thì có thể làm cho tha nhân bị tổn thương cho đến khi nhắm mắt!
Ngày 6 tháng 1 năm 2021 một cuộc nổi dậy đã xảy ra tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn khi hàng trăm người bạo loạn tràn vào Tòa Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ khiến cho 5 người chết. Trong khi nhiều người tại Thủ Đô Washington, bề ngoài đi biểu tình chống lại điều mà họ thấy sai lầm rằng cuộc bầu cử bị đánh cắp, sự có mặt của họ -- và các hành động của họ -- phản ảnh một loạt mục tiêu lớn hơn mà các dân quân người Mỹ đang hy vọng đạt được để có thêm hành động cực đoan hơn. Nhiều bài viết bởi các học giả chuyên về phong trào cực đoan bạo động, thượng đẳng da trắng và dân quân giải thích con đường đi xuống mà những người bạo loạn và nổi dậy này tìm cách chiếm lấy nước Mỹ. Báo The Conversation U.S. đã biên soạn các trích đoạn của 5 trong số những bài viết đó, tìm cách giải thích sự rạn nứt đã lan rộng trong xã hội Mỹ. “Những người theo QAnon, Proud Boys và các nhóm cực hữu và cực hữu và dân tộc da trắng kết nối lỏng lẻo khác tập họp tại Washington tưởng rằng họ đang sống trong ý tưởng rất ư kỳ quặc
Với bối cảnh này, Tổng thống Biden thừa nhận ông sẽ phải đối phó với một nước Mỹ phân hóa trầm trọng hơn bao giờ hết, cộng thêm với nạn dịch Thế kỷ và một nền Kinh tế suy thoái với 6.7% người Mỹ thất nghiệp. Con số này tương đương với khoảng 40 triệu người cần được trợ giúp khẩn cấp. Tổng thống Biden nói với nhân dân Mỹ rằng ông biết rất rõ phải làm gì trong cương vị Tổng thống để hàn gắn vết thương chia rẽ do các khuynh hướng bạo lực và cường quyền gây ra, nhanh chóng ngăn chặn dịch Covid 19 và phục hồi kinh tế.
Một nền dân chủ lâu đời, bén rễ hơn ba trăm năm qua của một cường quốc hàng đầu thế giới bỗng dưng trở thành nền “cộng hòa chuối” (banana republic)[1] qua cuộc bầu cử tổng thống 2020, với tố cáo gian lận, kiện tụng rồi trở thành bạo loạn sau đó, tưởng như chỉ có thể xảy ra ở một nước độc tài kém phát triển nào đó ở Nam Mỹ hay mãi tận châu Phi xa xôi. Tại sao lại có thể xảy ra những chuyện kỳ lạ như thế với một nền dân chủ được xem như mẫu mực để thế giới noi theo?
Khi Facebook và Twitter quyết định đóng cửa vĩnh viễn tài khoản của Tổng thống Trump, sau nhiều lần cảnh cáo, dư luận bùng lên tranh luận về quyền tự do phát biểu và Tu chính án Số 1 trong Hiến pháp Hoa Kỳ. Từ ngày lên làm lãnh đạo, ông Trump đã dùng tài khoản twitter để nói chuyện thẳng với những ai có kết nối với tài khoản của ông. Twitter của tổng thống có 80 triệu người theo dõi và ông đã dùng nó như là phương tiện phát ngôn chính, vào bất cứ khi nào ông thấy cần, kể cả lúc đêm khuya hay khi trời còn tờ mờ sáng. Ông viết vài hàng về những gì ông suy nghĩ mà chẳng cần tham khảo ý kiến với cố vấn hay những người làm chính sách trong nội các. Ông bốp chát, khinh miệt những người không đồng ý hay chê bai ông. Nhiều lần Twitter và Facebook đã dán lời cảnh báo trước những phát tán của ông, khi cho rằng tổng thống không nói đúng sự thật. Cho tới khi biến cố 6/1 xảy ra, là sự việc nhiều người ủng hộ Tổng thống Trump tràn vào trụ sở Quốc Hội làm loạn,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.