Hôm nay,  

Trên Trời, Dưới Đất

08/09/201100:00:00(Xem: 5768)
Trên Trời, Dưới Đất

Huệ Trân
Với bước tiến của văn minh, con người luôn đáp ứng những nhu cầu quanh đời sống, tùy hoàn cảnh xã hội mỗi nơi, mỗi thời đại và mỗi trạng huống.
Những dòng chữ sau đây chỉ lạm bàn về một nhu cầu, là phương tiện di chuyển, ở một nơi chốn, là đất nước Việt Nam, và ở một thời đại là thời hiện tại, thế kỷ thứ hai mươi mốt.
Khi di chuyển xa thì người ta dùng đường hàng không, nói nôm na là đường trên trời, với đủ các loại máy bay lớn, nhỏ. Khi di chuyển tương đối gần, người ta có các loại chạy trên mặt đất, nói nôm na là dưới đất. Phương tiện di chuyển dưới đất dường như nhiều hơn phương tiện di chuyển trên trời. Cứ tính sơ sơ thì loại bình dân có từ xích lô, xe lôi, xe lam, xe đạp, xe gắn máy, xe hơi ….. mỗi loại lại có đủ họ hàng của chúng. Chẳng hạn xích lô thì có xích lô máy, xích lô đạp, xe lôi thì có xe lôi kéo, xe gắn động cơ, xe lam thì có loại ba bánh, bốn bánh, xe hơi thì ngoài phương tiện công cộng là xe buýt, xe đò, còn đủ loại xe tư nhân, từ xe cà tàng tới xe sịn …
Một loại di chuyển nữa, không phải trên trời, cũng không phải trên mặt đất, mà là dưới đất. Đích thực nằm sâu dưới mặt đất. Ai di chuyển lần này là lần chót, và chỉ có chung một phương tiện duy nhất thôi. Đó là cỗ quan tài! Văn minh thế kỷ thứ hai mươi mốt vẫn chưa thấy tìm cho người đi chuyến tầu chót này một phương tiện nào khác hơn!
Nói chung, đời sống thường nhật của nhân gian gắn liền với những phương tiện ấy, có khi được sở hữu chủ dăm ba loại phương tiện dưới đất, nghĩa là bác phu xe có thể đã may mắn trả góp xong cho cái xích lô, anh sinh viên vừa đi học, vừa đi làm nhiều năm, có thể đã dành dụm để làm chủ cái xe gắn máy …v..v.. Nhưng phương tiện trên trời thì hầu như còn là tài sản chung của các công ty với sự góp vốn của những người giầu có, hoặc nằm dưới danh nghĩa do chính quyền điều hành.
Suốt nhiều thập niên, những người lãnh đạo Xã Hội Chủ Nghĩa dựng nên vở tuồng lý tưởng, là cùng nằm gai nếm mật để san bằng giai cấp! Từ tuồng tích đó, họ luôn nhìn xã hội tư bản là bất công, tham nhũng, xa xỉ.
Nay, gần bốn thập niên lãnh đạo toàn đất nước, giở lại những tài liệu cũ, có lẽ chưa thấy cá nhân nào từ những thành phần bất công, tham nhũng, xa xỉ kia dám làm chủ một phương tiện trên trời, là một cái phi cơ riêng!
Nhưng đầu tháng 9/2011, trên cùng một mặt báo điện tử có hai bản tin.
Bản thứ nhất là một hãng chế tạo phi cơ hải ngoại loan tin đã nhận đơn đặt hàng của các đại gia Việt Nam, đặt mua sáu chiếc trực thăng để làm phi cơ riêng. Cái rẻ nhất, hai triệu đô la, cái trang bị thêm những tiện nghi theo nhu cầu chủ nhân thì lên tới mười hai triệu! Bỏ hàng chục triệu đô la, sắm phi cơ riêng thì ai cũng biết là phí tổn không dừng ở giá cả đó, mà sắm phi đạo cho nó đậu và bảo trì nó thường xuyên mới vô chừng, vô kể!
Bản tin thứ hai, tựa đề “Nghĩa tử, nghĩa tận” là câu chuyện về người phu xe ba bánh, sáu mươi tuổi, từ hơn mười năm nay đã âm thầm gọi những người bạn nghèo, cùng làm nghề kéo xe, để thành lập cái hội lá rách đùm lá tả tơi. Cái hội này chẳng có chủ tịch, chẳng thư ký, chẳng văn phòng, chẳng họp hành gì. Chỉ khi hữu sự là lúc nghe tin gia đình nào đó, có người chết mà quá nghèo, không có tiền mua quan tài thì các hội viên mới gọi nhau, vừa gom góp, vừa đi xin, vừa đến các tiệm bán hòm năn nỉ, miễn sao khiêng được cái hòm về cho người chết nằm, và người sống được an ủi, tránh cái cảnh phải bó chiếu vùi nông!
Từ khi hội thành lập, họ đã lo mai táng được cho hơn bảy trăm gia đình nghèo. Điểm đặc biệt là các hội viên vẫn đang sống lam lũ trong các xóm lao động. Có nhà báo vừa tình cờ nghe tin phong phanh, tìm tới, thì họ loay hoay mãi, không thu vén được chỗ cho nhà báo ngồi, đành cùng … tọa địa!
Giữa đám bần cùng, kẻ mặc áo gấm đã là có tội. Huống chi, áo gấm loại này, xét cho đến chi li cốt lõi thì không thể nào có được, nếu không là gian ác, thủ đoạn, bất công, cướp bóc …

Người ngồi trên mà cướp bóc, là cướp của ai, nếu không là từ thần dân bá tánh"! Tất cả những phương tiện bất lương, dù trá hình dưới bất cứ lớp lang nào cũng không thể có câu trả lời hợp lý cho sự giầu sang xa xỉ đến mức này! Những thành phần được gọi là đại gia, vơ vét nhiều đến độ, biết đặt mua trực thăng riêng là chơi trội, sẽ lộ rõ hơn là tài sản mình nhiều quá, nhưng vẫn không thể dằn lòng tham hưởng thụ, để tin tức đang loan đi khắp nơi. Họ đã coi thường dân chúng và dư luận đến mức bất cần, hay lòng tham và sự vô liêm sỉ đã trét bùn lên chút lý trí nào còn sót lại"
Tất nhiên, trong bất cứ xã hội hay quốc gia nào cũng đều có sự giầu nghèo, không thể bình đẳng tới độ nhà nào cũng có một thùng gạo và một chai nước mắm như nhau. Nhưng cái khoảng cách giầu nghèo ở xác suất tương đối nào, sẽ nói lên mức độ quan tâm cũng như sự thanh liêm của những người cai trị quốc gia đó.
Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, nơi mà biểu ngữ “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” luôn được treo trên khắp chốn công quyền, đang có các ngài đặt mua phi cơ riêng cho gia đình hưởng thụ, và đồng thời, trong các xóm nghèo khắp Bắc, Trung, Nam, không thiếu những gia đình lương dân, có người chết mà còn nằm chờ cỗ quan tài gỗ tạp, từ những người cùng nghèo khổ như nhau!
Điều an ủi, và cũng dị thường, là hình như cả hai thành phần này đều vui vẻ. Người quá nhiều tiền, không biết làm chi cho hết nên đã nghĩ ra được cách xài tiền quá lý tưởng là sắm phương tiện riêng ở trên trời, thì họ vui vẻ là đương nhiên.
Người quá ít tiền đến nỗi chết không có hòm chôn mà giúp nhau được “cuốc xe chót” thì cũng vui chứ, có chi buồn!
Chỉ không biết, những người mặc áo gấm, khi hãnh diện lái trực thăng riêng, vút lên cao, lượn vào mây xanh, có biết rằng, mây này rồi sẽ không mãi xanh, nó sẽ chuyển thành mây xám, nó không mãi ở trên cao mà nó sẽ xuống thấp, nó không mãi là mây mà nó sẽ biến thành mưa, thành giông, thành bão! Bởi đó là nhân quả, là chu kỳ tất tới của hợp tan, thành hoại, mà kẻ gây nghiệp cũng chính là kẻ thừa tự những gì mình tạo tác.
Thiện tai! Thiện tai!
Điều cuối, xin ghi lại nơi đây, là khi những sự việc này được gợi lên, không ít người muốn bịt tai, nhắm mắt. Động chạm tới quan quyền nơi đâu là đương nhiên bị coi như đang nói về chính trị nơi đó. Và nhiều người, vì những lý do riêng tư, thường rất dị ứng với từ “chính trị.”
Lạ thay, sự nhút nhát, sợ hãi nào khiến họ cố tình quên rằng, khi họ chọn lựa để có mặt ở một xứ tự do, thay vì xứ cộng sản, thì SỰ CHỌN LỰA ĐÓ ĐÃ LÀ MỘT THÁi-ĐỘ-CHÍNH-TRỊ RẤT DỨT KHOÁT RỒI. Nếu không, họ cần chi phải liều mạng, phó mặc may rủi, xuống tầu ra khơi, hay leo lên phi cơ, nhờ một chương trình được thỏa thuận nào đó"
Người làm chính trị và người có thái độ chính trị là hai phương diện khác nhau. Điển hình là vị giáo chủ Phật Giáo Tây Tạng. Sự không nhìn rõ, hay cố tình nhìn khác đi, để gọi sự tranh đấu bất bạo động là làm chính trị, thì đó là quyền của mỗi người. Trên mọi xứ tự do đều tôn trọng quyền này, nhưng đồng thời, sự thật vẫn thầm lặng hiển lộ rõ ràng, trong sáng.
Đức Đạt Lai Lạt Ma không làm chính trị, nhưng cũng chưa từng thiếu thái độ chính trị, từ khi ngài phải sống đời lưu vong. Ngài không coi kẻ cưỡng chiếm quê hương là kẻ thù, nhưng cũng không chấp nhận sự áp chế nào để đổi lấy bổng lộc, hư danh. Ngài thương xót sự vô minh của họ nhưng tuyệt đối không công nhận cách hành xử đối với dân tộc bị xâm lăng và chà đạp nhân quyền.
Với luật lệ và phong tục Tây Tạng, ngài được tôn xưng như một vị Phật Sống, nắm trọn thế quyền và thần quyền, nhưng ngài chỉ dùng nó để bày tỏ thái độ chính trị cho dân tộc, qua sự tranh đấu bất bạo động vì lòng từ bi mẫn ái của người con Phật. 
Nếu thiếu thái độ chính trị thì đời lưu vong của ngài đã hoàn toàn vô nghĩa và dân tộc Tây Tạng đang tha phương khắp năm châu bốn biển đã không có một điểm tựa vô hình nhưng vững mạnh, để gìn giữ dân-tộc-tính, để còn là người Tây Tạng kiên cường bất khuất.
Không thể là vô cớ mà vị tu sỹ lưu vong này được cả thế giới kính trọng và ngưỡng mộ.
Tận đáy lòng, có người Việt Nam nào không tủi nhục, khi không còn được coi là người Việt Nam không"! 
Huệ Trân
(Tào-Khê tịnh thất, tháng chin/2011)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoa Kỳ luôn được tôn vinh là một cường quốc tích cực tham gia trong mọi sinh hoạt chính trị quốc tế, nhưng lịch sử ngoại giao đã chứng minh ngược lại: Hoa Kỳ từng theo đuổi nguyên tắc bất can thiệp và cũng đã nhiều lần dao động giữa hai chủ thuyết quốc tế và cô lập. Trong việc thực thi chính sách đối ngoại trong thế kỷ XX, Hoa Kỳ mới thực sự trực tiếp định hình cho nền chính trị toàn cầu, lãnh đạo thế giới tự do và bảo vệ nền an ninh trật tự chung. Nhưng đối với châu Âu, qua thời gian, vì nhiều lý do khác nhau, càng ngày Hoa Kỳ càng tỏ ra muốn tránh xa mọi ràng buộc càng tốt.
Tiếng Việt không ít những thành ngữ (ví von) liên hệ đến đặc tính của nhiều con vật hiền lành và quen thuộc: ăn như heo, ăn như mèo, nhát như cáy, gáy như dế, khóc như ri, lủi như trạch, chạy như ngựa, bơi như rái, khỏe như voi, hỗn như gấu, chậm như rùa, lanh như tép, ranh như cáo, câm như hến …Dù có trải qua thêm hàng ngàn hay hàng triệu năm tiến hóa, và thích nghi để sinh tồn chăng nữa – có lẽ – sóc vẫn cứ nhanh, sên vẫn cứ yếu, cú vẫn cứ hôi, lươn vẫn cứ trơn, đỉa vẫn cứ giai, thỏ vẫn cứ hiền, cá vẫn cứ tanh, chim vẫn cứ bay, cua vẫn cứ ngang (thôi) nhưng hến thì chưa chắc đã câm đâu nha.
Khi thiên tai đổ xuống, thảm họa xảy ra, và con người với khả năng chống đỡ có giới hạn, thì những gì nhân loại có thể làm là cứu nhau. Ngược lại với nguyên tắc tưởng chừng như bất di bất dịch của một thời đại mà con người luôn hướng đến hòa bình và lương thiện, lại là các thuyết âm mưu tạo ra để lan truyền thù ghét và mất niềm tin vào chính quyền đương nhiệm. Đại dịch Covid-19 vĩnh viễn là sự thật của lịch sử Mỹ, trong triều đại của Donald Trump. Tòa Bạch Ốc của Trump lúc ấy, qua lời mô tả của những nhân viên trong ngày dọn dẹp văn phòng làm việc để bắt đầu bước vào giai đoạn “work from home” là “ngôi nhà ma.” Giữa lúc số người chết tăng theo từng giây trên khắp thế giới thì Trump vẫn điên cuồng xoay chuyển “tứ phương tám hướng” để kéo người dân quay về một góc khác của đại dịch, theo ý của Trump: “Covid không nguy hiểm.”
Mặc dù các bác sĩ tâm thần có bổn phận bảo mật các thông tin sức khỏe tâm thần do bệnh nhân tiết lộ, nhưng hầu hết các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều có luật bắt buộc hoặc cho phép bác sĩ tâm thần tiết lộ thông tin bí mật khi bệnh nhân có triển vọng gây tổn hại cho cộng đồng...
Trong tuần lễ cuối cùng của chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 1980 giữa Tổng Thống Đảng Jimmy Carter (Dân Chủ) và ứng cử viên Ronald Reagan (Cộng Hòa), hai ứng cử viên đã có một cuộc tranh luận duy nhất vào ngày 28 tháng 10. Trong cuộc tranh luận, Reagan đã nêu ra một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong mọi thời đại: “Hôm nay quý vị có khá hơn bốn năm trước hay không?” Câu trả lời của Carter là “KHÔNG." Cùng với một số lý do không kém quan trọng khác, số phiếu của ông đã giảm xuống vào những ngày quan trọng cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Reagan đã giành được số phiếu phổ thông lớn và chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Nobel là một giải thưởng cao qúy nhưng đó không phải là tất cả hay tối thượng mà, xét cho cùng, mục tiêu của nền văn học quốc gia hay bất cứ lĩnh vực nào khác đâu nhất thiết là hướng tới giải Nobel? Mahatma Gandhi đã năm lần bị bác giải Nobel Hoà Bình nhưng so với một Henry Kissinger hí hửng ôm nửa cái giải ấy vào năm 1973, ai đáng ngưỡng mộ hơn ai? Tuyên ngôn Nobel Văn Chương 1938 vinh danh nhà văn Mỹ Pearl Buck về những tác phẩm “diễn tả xác thực đời sống của nông dân Trung Hoa” nhưng, so với Lỗ Tấn cùng thời, nhà văn không chỉ diễn tả xác thực đời sống mà cả tâm não của người Trung Hoa, ai để lại dư âm lâu dài hơn ai?
Nếu mũ cối là biểu tượng của thực dân Tây phương vào thế kỷ 18 thì, bây giờ, “năng lượng tích cực”, như là diễn ngôn của thực dân Đại Hán với những dấu ấn đậm nét của tân hoàng đế Tập Cận Bình, đã trở nên gắn bó với người Việt, từ diễn ngôn của thể chế cho đến giọng điệu ngôn tình của những đôi lứa bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa hôn nhân.
AI là trí tuệ nhân tạo. AI là một kho kiến thức nhiều vô cùng vô tận, đã siêu xuất chứa đựng nhiều thư viện nhân loại hơn bất kỳ dữ liệu tri thức nào, và cứ mỗi ngày AI lại mang thêm nhiều công năng hữu dụng, mà một người đời thường không thể nào có nổi kho tri thức đó. Trong khi đó, Thầy Tuệ Sỹ là một nhà sư phi thường của dân tộc, với những tri kiến và hồn thơ (như dường) phong phú hơn bất kỳ nhà sư nào đã từng có của dân tộc Việt. Câu hỏi là, AI có thể biểu hiện như một Tuệ Sỹ hay không? Chúng ta có thể gặp lại một phong cách độc đáo của Tuệ Sỹ trong AI hay không? Thử nghiệm sau đây cho thấy AI không thể sáng tác được những câu đối cực kỳ thơ mộng như Thầy Tuệ Sỹ. Để thanh minh trước, người viết không phải là khoa học gia để có thể hiểu được vận hành của AI. Người viết bản thân cũng không phải học giả về kho tàng Kinh Phật để có thể đo lường sự uyên áo của Thầy Tuệ Sỹ.
Israel và Iran đã âm thầm chống nhau trong một thời gian dài. Nhưng nhiều diễn biến sôi động liên tục xảy ra gần đây làm cho xung đột giữa hai nước leo thang và chiến tranh có nguy cơ bùng nổ và lan rộng ra toàn khu vực. Điển hình là vào tháng 4 năm nay, Iran công khai tấn công bằng tên lửa vào lãnh thổ Israel. Đầu tháng 10, Israel đã tấn công bằng bộ binh ở miền nam Lebanon. Trước đó, trong cuộc không kích vào trụ sở dân quân Hezbollah ở Beirut, Israel đã tiêu diệt thủ lĩnh Hezbollah là Hassan Nasrallah và nhiều nhân vật quan trọng khác.
Nhà báo Cù Mai Công vừa lên tiếng nhắc nhở đồng nghiệp (“Ráng Xài Tiếng Việt Cho Đúng, Xài Bậy, Dân Họ Cười Cho”) vào hôm 6 tháng 9 vừa qua. Ông dùng tựa một bản tin của báo Dân Trí (“Hai Kịch Bản Siêu Bão Yagi Tác Động Đến Đất Liền”) như một thí dụ tiêu biểu: “Trong toàn bộ các tự điển tiếng Việt xưa nay, ‘kịch bản’ nguyên nghĩa là bản viết cho một vở kịch, sau có thể mở rộng thành văn bản, bản thảo về nội dung cho một phim truyền hình, quảng cáo, phim ảnh, gameshow…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.