Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hữu Bằng Tự Viễn Phương Lai

19/01/201100:00:00(Xem: 11680)
Hữu Bằng Tự Viễn Phương Lai
Nguyễn Xuân Nghĩa

Cạn Chén Ly Bôi...
Năm xưa, 1972, khi nâng rượu chúc mừng Tổng thống Richard Nixon, Tổng lý Quốc vụ viện Chu Ân Lai đã chơi trò láu cá Đông phương với câu nói "hữu bằng tự viễn phương lai"..
"Có bạn đến từ phương xa, không vui sao được!..." Ban tham mưu của Nixon hiển nhiên đã dịch như thế và rỉ tai Tổng thống, rằng Thủ tướng Chu Ân Lai là người uyên bác, nên trích dẫn Luận Ngữ, thiên "Học nhi..." Nhiều nhà chiến lược thì còn thâm thúy hơn mà kết luận cho Tổng thống: "Họ là cộng sản mà vẫn không từ bỏ Khổng tử thì ta còn hy vọng!"
Khi ấy, có gã Ba Giai quàng vai Tú Xuất mà cười xằng xặc dưới chân dung của Cống Quỳnh: "Cái thằng họ Chu này đểu!"
Số là học trò hỏi thầy Khổng, rằng nếu có bọn Rợ phương Tây đến học ta chữ Lễ thì mình có dạy không" Thầy bèn vuốt râu rung đùi mà phán: "không vui sao được!" Dạy cho chúng thành người văn minh đi chứ. Từ thầy Khổng đến Chu Tổng lý thì bọn Rợ này hết là dân Trung Á, Tây Vực hay cường Tần, mà là bọn Hồng mao, Mỹ đế...
Đâm ra, trong lời chào mừng vẫn có sự kênh kiệu và xỏ lá truyền thống của nền văn minh duy chủng!
Záp một cái qua mấy chục năm... Tuần này đến lượt Tổng thống Barack Obama nâng rượu chào mừng Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Sau bữa trưa vừa ăn vừa làm việc là bữa quốc yến long trọng linh đình dành cho quốc khách. Đứng đắn đàng hoàng lắm chứ không như người tiền nhiệm đáng ghét.
Lần trước, vào năm 2006, Tổng thống Bush rất cao bồi đã dẹp cả bữa trưa lẫn buổi dạ yến! Rồi ban tham mưu rất "rợ phương Tây" của ông còn cho... trỗi lầm quốc thiều Trung Hoa Dân Quốc - Đài Loan - để chào mừng, và ai đó đứng dưới lại hô hiệu chống Thiên triều. Lần này, nước Mỹ văn minh hơn nhiều - nhờ Tổng thống Obama là người văn học.
Lần này có thể là lần cuối mà Hồ Cẩm Đào viếng thăm Hoa Kỳ với tư cách Chủ tịch. Chuyến tầu vét thì phải làm cho đẹp.
Tiệc tùng lùng tùng xoè tại thủ đô Mỹ rồi, ông cầm đầu phái đoàn doanh gia hùng hậu tới Chicago. Không phải vì thành phố này sẽ là đại bản doanh của cuộc vận động tái tranh cử của ông Obama - xin đừng hiểu lầm, tội nghiệp ("). Mà chỉ vì nơi đây có một doanh nghiệp Mỹ nhận vốn đầu tư của Trung Quốc để tham gia sản xuất và tạo việc làm cho dân Mỹ. À ra thế!
Vì đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, từ hôm 17 trước đó, một phái đoàn doanh gia Hoa lục đã tới Texas ký hàng loạt hợp đồng trị giá tổng cộng là 600 triệu - về bông vải, vật liệu quang năng, máy móc và điện tử. Sau đó mới đến lượt Thiên tử giá lâm và những hứa hẹn lên tới chục tỷ.
Bắc Kinh đấm mõm doanh gia Mỹ để họ đấm mõm báo chí Mỹ viết lách linh tinh cho dư luận Mỹ hiểu là Trung Quốc cũng có đóng góp cho sự phồn vinh Hoa Kỳ. Tinh ý một chút, ta thấy ra... trò bịp theo kiểu một đồng một cốt.
Chỉ vì - tính tới tháng Chín vừa qua - Trung Quốc đội đèn trong số các nước Á châu đầu tư vào Mỹ. Vỏn vẹn có 800 triệu. Còn thua Tân Tây Lan (gấp đôi), Hong Kong (gấp năm, gần bốn tỷ), Đài Loan (4,2 tỷ), Ấn Độ (4,4 tỷ), Nam Hàn (12 tỷ), Singapore (gần 23 tỷ), Úc (gần 46 tỷ) và Nhật Bản (264,2 tỷ!) Không ai thấy truyền thông tối dạ của Mỹ nhắc tới các nước Á châu đó. Họ tạo việc làm cho dân Mỹ mà chẳng om xòm gì cả. Và nói theo kiểu thiên tả Hoa Kỳ, họ phạm tội "outsourcing" vì đầu tư vào Mỹ làm dân chúng Á châu ở nhà mất việc!

Cho đến nay, với 2.850 tỷ trong tay, Trung Quốc chỉ đầu tư gián tiếp là góp vốn vào các ngân hàng Mỹ, nay mới bắt đầu tiến vào khu vực chế biến của kỹ nghệ với một số dự án đầu tư trực tiếp. Nếu báo chí mà có khoe hộ, rằng họ có thể bỏ 500 triệu hùn vốn vào tổ hợp G.E., thì ai ơi xin chớ vội mừng. Con số đó chỉ bằng... 1% tài sản của G.E. thôi. Trong khi ấy, Hoa Kỳ đầu tư trực tiếp ra ngoài hơn 4.300 tỷ, cao gấp bội so với đầu tư của toàn khối Á châu, là 2.900 tỷ.
Cho nên, xin đặt màn trình diễn của Hồ Cẩm Đào vào đúng kích thước của nó. Chuyện chưa có gì mà ầm ĩ. Chuyện đáng ầm ĩ là hàng loạt vấn đề không có giải pháp trước và sau quốc yến.
Hồ Chủ tịch - cái tên này có "dớp" - có ba cái mũ.
Mũ Chủ tịch nước thì đội lên đầu qua Mỹ. Mũ Tổng bí thư đảng thì để nhà, sau Đại hội 18 vào tháng 10 năm tới sẽ phải trao cho Tập Cận Bình. Mũ chủ tịch Trung ương Quân ủy hội - lãnh đạo quân đội - thì còn hy vọng giữ được lâu hơn một chút, nếu Tập Cận Bình không đòi ngay trong năm 2013. Ông Hồ chỉ có thể múa võ cho đẹp trong thẩm quyền của Chủ tịch, đẹp mà chưa thể là những đòn dứt điểm nếu chưa trở về tìm sự đồng thuận trong Bộ Chính trị và Quân ủy.
Mà những vấn đề gai góc trong thượng đỉnh này lại thuộc phạm vi thẩm xét và quyết định của đảng và các tướng lãnh: chuyện níu áo Bắc Hàn, can gián Iran hay đối thoại về quân sự với Hoa Kỳ. Còn có hai năm cuối ở tại chức, tội gì mà Hồ Cẩm Đào lấy rủi ro hòa dịu với Mỹ, để thế hệ đứng sau sẽ nhân đó mà sớm giật mất ấn tín của Quân ủy Trung ương"
Một chi tiết có cho thấy điều ấy. Vụ chiến đấu cơ tàng hình đời thứ năm là Đông Phong F-20 bỗng nhiên bay thử ngay khi Tổng trưởng Quốc phòng Robert Gates sắp gặp Hồ Cẩm Đào tại Bắc Kinh cho thấy sự mờ ảo của quyền lực trong thâm cung. Theo báo chí tường thuật lời phát biểu của viên chức ngoại giao Mỹ tham dự buổi diến kiến thì Hồ Chủ tịch hơi ngạc nhiên khi được ông Gates hỏi về chuyện này. Dường như ngài không biết! Chúng ta sẽ còn trở lại chuyện mờ ảo đó.
Nhưng, dù chẳng là thầy bói hay phù thủy, ta cũng đoán là nguyên thủ hai quốc gia sẽ tràn đầy tinh thần hữu nghị mà chẳng đi tới đâu. Ngoài việc hô khẩu hiệu, Hồ Cẩm Đào không thể trả lời rằng có hay không và cứ phải theo sát kịch bản soạn sẵn ở nhà. Mà ông Obama thì cũng chẳng thể hoà hoãn trông đợi vào thiện chí của Bắc Kinh, như đã từng trong hai năm qua. Mơ mộng nữa thì ông sẽ thất cử. Ông sẽ đòi những điều mà Hồ Cẩm Đào không thể lập tức đáp ứng được và biết là nếu cứng cựa và khéo xử, ông còn hy vọng chào mừng Tập Cận Bình...
Cho nên sau nhiều lần trì hoãn, mặc cả, Thượng đỉnh Mỹ-Hoa đã thành hình. Với hy vọng thành công rất thấp. Hai vị nguyên thủ cạn chén chúc mừng mà cũng là chén ly bôi. Chén chia tay. Đấy là lúc ông Obama có thể quay ra tuyên bố với báo chí: có bằng hữu từ phương xa tới là vui rồi... Và chờ đợi kỳ sau.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.