Hôm nay,  

Đôi Dòng Tản Mạn...

06/12/200800:00:00(Xem: 7213)
Đôi Dòng Tản Mạn...
Trần Khải Thanh Thuỷ
(Nhân đợt ra mắt sách "Hồ Chí Minh nhân vật trăm tên nghìn mặt" và "nghĩ cùng thế sự"*)
Sống dưới chế độ cộng sản, bản thân tôi cũng như 87 triệu người dân Việt Nam đều bị đầu độc bưng bít thông tin về đảng, bác, xã hội chủ nghĩa ...Từ bé, lên hai tuổi, nhận biết hình ảnh, ngôn ngữ, đã vập vào ảnh, tượng bác treo khắp nơi trong nhà, ngoài phố, công viên, hay buộc phải nghe những bài thơ, bài hát về bác véo von trên đài:
Nhà em treo ảnh bác hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày bác mỉm miệng cười
Bác nhìn các cháu vui chơi trong nhà
Hoặc:
Ai yêu bác hồ chí minh hơn thiếu niên nhi đồng
Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn thiếu Việt Nam ...
... Lớn lên vào đội thiếu niên tiền phong, rồi vào đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh... lại tiếp tục bị hệ thông giáo dục của xã hội chủ nghĩa đầu độc, cứ "cha mẹ sinh con, đảng đoàn, thầy cô sinh tính", tôi cũng luôn nghĩ bác là một cái gì đó lung linh cao đẹp lắm. Khi đủ lớn khôn để cảm nhận, nghe bố, mẹ họ hàng kể về những sai lầm chết người trong cải cách ruộng đất, quả tim và trí óc non nớt, ngây thơ của tôi bắt đầu "cựa quậy" vừa nghĩ ngợi, vừa đào sâu phân tích, rồi vận dụng với tình hình đất nước trong bối cảnh lịch sử vô cùng bi thương của dân tộc để đi đến nhận định đau lòng là: Tất cả mầm mống, tội ác, làm đạo đức của xã hội Việt Nam suy đồi đều bắt nguồn từ cuộc cải cách ngu dốt, độc ác, bất nhân, bất nghĩa này: Con đấu tố cha, vợ tố cáo chồng, tự mình bơm máu độc, máu đen của lãnh đạo đảng vào trong huyết quản của bản thân , gia đình, làng mạc, xóm thôn để đồng loạt vu khống, tố điêu, cốt có được miếng ăn và "tiếng thơm" là thành phần cốt cán, cơ bản, trung với đảng, hiếu với cha v.v. Kết quả sau cải cách ruộng đất là sự cải táng... mấy trăm nghìn người, đau xót nhất là hàng nghìn người không được chôn cất bình thường mà buộc phải chôn sấp theo lệnh đội trưởng cải cách, vì chôn ngửa sẽ không triệt tiêu được nòi giống địa chủ, trong khi theo lời kêu gọi của bác: Đế quốc là con hổ, còn địa chủ là bụi rậm để cho hổ nấp, phải tiêu diệt địa chủ, phải quét sạch bụi rậm để con hổ đế quốc không còn chỗ nấp, để người dân được sống trong yên lành hạnh phúc, ấm no, theo đúng những lời đảng dạy: Thực hiện người cày có ruộng, ai ai cũng được ấm áo, no cơm...Quả là một sự cuồng sát, ngộ dại mà trong lịch sử Việt Nam, cả trăm triều vua trước, chưa ai dám triệt hạ tàn sát đồng bào vô lối như vậy
Lớn chút nữa, ngày ngày đi qua cái "mả to" đứng chềnh ềnh cả một góc phố, choán hết bề mặt của con phố Ngọc Hà, lãng phí đất đai tài nguyên thiên nhiên đã đành còn phải chứng kiến cảnh lãng phí sa hoa hơn cả quan laị vua chúa ngày xưa. Bao nhiêu đá quý phải vận chuyển khắp các khu vực Tây, Bắc , đông Nam, từ cả nghìn km về, bao nhiêu kỹ sư giỏi, chuyên gia đầu ngành cùng bao nhiêu tiền của, công sức, thời gian, vật lực đổ vào...Tất cả chỉ để phục vụ cho cái xác khô trong mả rộng. Thật vô cùng bất công phi lý, trong khi ca dao lên án chế độ phong kiến thối nát, mục ruỗng :
Vạn niên là vạn niên nào
Thành xây xương lính hào đào máu dân
Thì giữa Ba Đình lịch sử lại lù lù mọc lên một lăng tẩm, thành quách, đến mức người dân phải nối tiếp câu ca:
Ba đình còn gấp vạn lần
Toàn dân gãy cổ, nát thân vì hồ
Lẽ nào để nuôi sống một xác khô phải khổ triệu dân lành"
Khi đi dạy học, bắt đầu tập tễnh con đường văn chương, nghe thông tin về tác giả Trần Dân Tiên viết về chủ tịch Hồ Chí Minh được giải thưởng cao nhất của hội nhà văn Việt Nam mà cả vài chục năm không tìm được tác giả để trao giải, tôi đã lấy làm lạ, phải mượn lời người xưa tự nhủ: "Hoạ có là chó chê phân thì người mới chê giải thưởng", đặc biệt trong thời buổi thóc cao gạo kém, uy danh khắp nước này, mà tác giả lại... chê phần như vậy sao"
33 tuổi chuyển sang làm báo, nghe câu nói của một phóng viên người Nhật: " Đất nước Nhật phát triển hơn hẳn Việt Nam chỉ nhờ mỗi một điều, đó là cả trăm triệu người dân không ai dại dột làm theo di chúc của người đã khuất, không tôn thờ thần thánh hoá lãnh tụ, mà ngược lại, khi Nhật Hoàng lên nắm quyền, đã chủ động đi tàu xuyên Nhật để tiếp xúc với người dân bình thường, để nói rõ mình cũng là người trần mắt thịt, cần rất nhiều những góp ý chia xẻ của người dân, cùng những chính sách phù hợp, cũng là các chính khách giỏi để cùng điều hành, phát triển đất nước"... mà không khỏi bàng hoàng trước một thông điệp khẩn, một chân lý sống vừa cảm nhận được

Sau này, khi tiếp xúc với các trang web hải ngoại, nắm bắt thông tin đa chiều, từ việc cụ Hồ viết đơn xin vào học trường thuộc địa của Pháp, việc viết thư xin nhà nước đại Pháp ban cho bố đẻ một chức quan nhỏ , để có tiền độ nhật qua ngày, đến việc lấy tên Nguyễn Ái Quốc của cả nhóm ngũ long làm tên riêng cho mình. Việc làm tay sai cho quốc tế cộng sản, ăn ngủ cùng phòng với Nguyễn thị Minh Khai suốt 6 tháng trong dịp tham gia lớp học do quốc tế cộng sản mở tại Liên Xô, bán Phan Bội Châu cho Pháp lấy tiền chơi gái, nuôi tổ chức tâm tâm xã( còn gọi là thanh niên cách mạng đồng chí hội, cướp từ tay Hồ Học Lãm năm 1925, cưới Tăng Tuyết Minh tại trung quốc khi 36 tuổi v.v...chưa đủ còn thoán ngôi, đoạt quyền, giết hết những đồng chí có ý định vượt mặt, trèo vào ngôi báu của mình, bao nhiêu đảng phái đều bị chết tức tưởi ngấm ngầm...đủ cho tôi rút ra bài học nhỡn tiền: Cụ Hồ là một kẻ vô cùng gian thần xảo hoạt, đa nghi Tào Tháo, một kẻ lưu manh chuyên nghiệp, không từ một thủ đoạn nào để đạt mục đích. Như một chân lý sống: Chỉ có đám lãnh đạo lưu manh vô học mới tôn thờ kẻ lưu manh, mới tìm mọi cách hoá giải sự lưu manh, đầu độc bưng bít việc làm lưu manh của bác để đưa bác lên địa vị thánh thần, cha già dân tộc nhằm che giấu cho những tội lỗii tày trời của đảng cộng sản Việt Nam ...
Người Pháp nói "Tư tưởng là hạt giống của hành động". Một tư tưởng lưu manh mà bắt cả nước cùng học tập thì xã hội Việt Nam ắt bị lưu manh hoá, đơn giản vì bản chất lưu manh trong hạt giống tư tưởng, qua hàng chục năm gieo cấy, ươm trồng đã nảy thành chồi, thành cây, xum xuê tươi tốt , phủ bóng lưu manh xuống toàn thể dân tộc Việt Nam, rung cây trút gió lưu manh xuống đầu người lương thiện trong cả nước, làm con người, dù muốn, dù không, dù ít hay nhiều đều phải lưu manh theo. Hoặc bị đầu độc do thiếu hiểu biết, hoặc buộc phải lưu manh theo kiểu "gió chiều nào che chiều ấy" để tồn tại, gió đã lưu manh, thì người dân phải che theo chiều lưu manh. Nếu không, làm gì còn đất sống" Vì vậy việc phát động học tập tư tưởng bác là phát động 87 triệu dân học tập sự lưu manh...Cho nên muốn xã hội Việt Nam lành mạnh trở lại không còn cách nào khác phải chặt tận gốc tư tưởng đó đi. Muốn dẹp bỏ thần tượng lưu manh, không có cách nào khác là phải chỉ ra sự hiện diện phi lý của cái mả to giữa Ba Đình, phải tập trung lo cho người sống nhiều hơn lo cho người chết. Phải quan tâm tới người lương thiện chứ không phải đầu độc tư tưởng lưu manh trong họ.Ngoài ra còn phải chỉ ra được những tư liệu xác thực nhất để mang tính thuyết phục người nghe, người đọc: Từ địa điểm, thời gian ngày sinh, ngày cuới, ngày mất , ngày dâng công hàm bán nước cho Trung quốc để xin viện trợ, may quân trang quân dụng đánh miền nam, đến con lai tại pháp, con oan tại Việt Nam, con rơi tại lòng hang Pắc Bó v.v ...Nghĩa là "dò cho đến tận ngọn nguồn lạch sông", từ việc đại gian đại ác như cố tình làm ngơ, cho đàn em trần quốc hoàn bộ trưởng bộ công an giết chết tươi nguyễn thị xuân , đến việc ăn cắp tập nhật ký trong tù, so sánh việc đại nghịch của mình với việc làm đại đức của đức thánh trần hưng đạo vương...
Nội dung sách chia làm 3 phần, phần một là các bài báo mang tính khảo cứu, phát hiện, dưới dang văn xuôi, chiếm khoảng 180 trang , phần 2 là toàn bộ thơ ca, bao gồm ca dao cải biên, thơ sáng tác, chiếm 150 trang. Phần III thơ và bài hát nhại, đưa đảng bác từ chỗ được ca tụng, bốc thơm, thần thánh về đúng với bản chất thật của nó, cộng cả phần bài kết của nhà học giả Đỗ Thông Minh là 424 trang . Hy vọng mỗi trang sách lật qua là một phần sự thật về Hồ Chí Minh bị lộ tẩy, và khi trang sách cuối cùng lật dở hết cũng đồng nghĩa với tấm voan trinh bạch của Hồ Chí Minh bị lột tung, thay vào đó là tấm vải liệm lên con người Hồ Chí Minh , thiêu cháy lăng tẩm Hồ Chí Minh
Từ chỗ bị đầu độc, mê mụ, đầu óc tràn ngập hình ảnh tốt đẹp về bác, đến việc viết sách để lật đổ huyền thoại Hồ Chí Minh là cả một sự chuyển hoá về chất, tuy âm thầm, ngột ngạt nhưng quyết liệt, đồng nghĩa với một cuộc vượt cạn, sinh nở lớn lao. Sự sinh nở nào cũng cần có người đỡ, càng cho ra đời những đứa con tinh thần bạo liệt bao nhiêu càng cần những ông đỡ, bà đỡ quả cảm bấy nhiêu.
Một ngôi sao chẳng sáng đêm, một thân lúa chín chuyển nên mùa màng, mong nhận được sự đồng tình, ủng hộ, khích lệ của độc giả muôn nơi để cuốn sách làm tròn sứ mệnh lịch sử của mình , lột bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh , trả Hồ Chí Minh về với đúng con người thật của Hồ giữa lòng đảng ác, để được lộng kiếng (liệng cống) như lòng dân muôn nơi mong muốn
Hang đá 31-11-2008
Trần Khải Thanh Thuỷ
------
(*) Nhà xuất bản Tân Văn in
Học giả Đỗ Thông Minh (Japan ) hiệu đính, bổ xung
Sách bán tại nhà sách Tự Lực (http://www.tulucmall.com)
Và Hội bảo vệ nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ (www.trankhaithanhthuy.blogspot.com)
Hoặc liên hệ theo địa chỉ : [email protected]
[email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất hứa.
Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.