Hôm nay,  

Phóng Sinh

02/08/200800:00:00(Xem: 9661)

Mái ấm gia đình riêng nho nhỏ, đôi khi còn gọi là Tổ Ấm Gia Đình nữa; Trong Tổ Ấm ấy có: Cha Mẹ, Vợ Chồng, Con Cái; Sự sum họp sống chung trong tình thương yêu lẫn nhau như thế gọi là hạnh phúc gia đình.

Chúng ta trân quí nhau, trân quí cái hạnh phúc thiêng liêng của gia đình mình: Trên kính, dưới nhường, đắng cay, ngọt bùi, phúc cùng hưởng, họa cùng đau, cùng học hỏi tinh tấn, cùng bao bọc hy sinh cho nhau và cùng cố gắng chu toàn, cũng như bảo vệ nhau về mọi mặt để bảo tồn mãi cái hạnh phúc gia đình riêng tư đó.

Nhưng nếu có những tai biến, hoạn nạn xảy ra, hoặc có những hoàn cảnh không hay phải chia lìa, hoặc trong gia đình có ai chết là chúng ta lâm ngay vào cảnh kẻ mất người còn, biệt ly tan tác thì ai lại không khóc lóc, đau thương, cô đơn, và buồn thảm!

Với loài người là như thế, thì với loài vật cũng chẳng khác gì! Chúng cũng có tình cảm, cũng thương yêu, cũng biết hy sinh, đùm bọc, bảo vệ nhau và cũng có bổn phận trách nhiệm với nhau.

Nếu chúng ta quan sát kỹ sẽ thấy:

* Cảnh gà mẹ phồng mang, dương cánh bao bọc đàn gà con khi thấy diều hâu đến bắt con mình!

* Cảnh chó mẹ gầm gừ thật dữ dằn nếu có ai đụng đến chó con của nó!

* Cảnh một tổ chim ríu rít, hạnh phúc ấm êm...Hằng ngày chim bố và chim mẹ thay phiên nhau đi kiếm mồi về nuôi mớm đàn chim con...đến khi bị tai biến! Các chim con bị bắt, tổ chim tan tành! Trước cảnh tang thương ấy chim bố và chim mẹ về nhớn nhác, ngỡ ngàng...cứ bay lòng vòng quanh quẩn mãi để lùng kiếm và réo gọi các chim con, chúng gọi thất thanh! Chúng gọi thảm thiết! Tiếng chim như khóc lóc, như than van, như đứt ruột, đứt gan! Cứ thế quẩn quanh mãi nơi tổ chim bị phá hủy và mất con!

Rồi đến độ quá đau thương chim mẹ chết! Chim bố lẻ loi, lạc lõng, cô đơn một mình, nhưng vẫn không rời chỗ ấy. Suốt ngày đêm xào xạc, héo hắt, xác xơ, hót lên những tiếng hót cô đơn, não nùng, bi thương nhất, và cuối cùng chim bố cũng lại chết theo chim vợ và các chim con!

Thật là cảm động, đáng kính trọng và đáng ca tụng biết bao về tình thương yêu gia đình giữa vợ chồng, con cái quá ư là thắm thiết và thiêng liêng đến như vậy của loài vật!

Ấy thế mà sao chúng ta nỡ nào:

* Ăn uống no say bằng thân mạng của chúng qua những đám cưới, đám ma, giỗ tết, sinh nhật, thượng thọ, thăng quan tiến chức, tiệc tùng này, nọ...

* Và chúng ta nỡ nào:

Vui sướng, hạnh phúc, khoái khẩu bằng những máu đổ thịt rơi với những tiếng hú hãi hùng, tiếng kêu khóc vì đớn đau kinh hoàng đến cùng tột của những con vật vô tội kia, không có một chút tự vệ! Không có một ai đoái hoài, che chở, xót thương! Chúng đang bị bắt nạt, đang bị giết để làm thức ăn nuôi sinh mạng loài người; Nhưng loài người quá ích kỷ chỉ nghĩ đến cái lợi cho mình mà quên đi cái cảnh cha lìa con, vợ lìa chồng, xảy đàn, tan nghé của những con vật đáng thương này!

Vậy mà sao chúng ta vẫn mê sảng vui cười với những lời chúc tụng không ngớt... Nào là sự báo hiếu tạ ơn; Nào là mừng này, mừng nọ bằng những bữa tiệc linh đình toàn là thân mạng của những con vật tội nghiệp đó! Chúng ta liên hoan, nhảy nhót với nhau; Càng yêu thương nhau nhiều thì lại càng tiếp cho nhau ăn thật nhiều những miếng gọi là thịt ngon! Chính là thân thể của những sinh vật bị uy hiếp, hy sinh một cách hết sức vô lý!

Còn rất nhiều cái phi lý dã man độc ác khác:

* Có nhiều người mê tín dị đoan đã đem giết những con vật vô tội như: Trâu, bò, lợn, gà, chim, cá v...v...làm vật cúng tế, đút lót cho các vị Thần, Thánh như: Thần Sông, Thần Núi, Thần Nước, Thần Lửa... để xin tha mạng sống của mình bằng cách thay thế thân mạng của những con vật ấy.

* Và có nhiều người bảo rằng: "Phải giết những con vật để trao đổi" mới có thể xin được:

- Mưa thuận gió hòa

- Mùa màng tươi tốt

- Của cải như nước

- Giàu sang lâu bền

- Mạng sống trường thọ...

Hiện nay vẫn nhan nhản khắp mọi nơi, mọi chỗ ở một số quốc gia Á Đông! Họ vẫn đang bẫy, đang bắt, đang lưới, đang mua bán súc vật chim muông, cua cá... Dùng thân phận của những con vật này mà Phóng Sinh để cầu an, cầu phúc, cầu hòa bình, cầu tai qua nạn khỏi, cầu tiêu trừ tật bệnh, cầu tăng thêm tuổi thọ để sống lâu....

Những hành động này hoàn toàn Vô Minh, thiếu suy xét, không hợp lý, không hợp sự, không hợp đạo đức!

Hỏi rằng có ai muốn những tai nạn và sự chết chóc như:

*  Bị bắt bớ, bị giăng bẫy, bị đem đi bán như các loài muông thú đang bị hàng ngày!

*  Có ai muốn cảnh mất nhà, mất tổ ấm, mất nơi trú ẩn như những tổ chim đang bị phá hủy!

*  Có ai muốn cảnh vợ chồng, con cái bị chia lìa, gia đình tan nát như cảnh huống của những thú rừng, của chim chóc!

*  Có ai muốn bị giết để thế mạng, để làm vật cúng tế và làm thức ăn như muôn loài thú vật đang bị hy sinh từng giây, từng phút!

Dĩ nhiên là không ai muốn những sự thống khổ như vậy! Dù là loài người hay loài thú; Chẳng ai không tham sống, sợ chết! Chẳng ai không trân quí và bảo vệ một cách tối đa cho thân mình, cùng những gì thuộc về mình, vì đó là cái hạnh phúc của mình và của gia đình riêng mình!

Chúng ta Vô Minh chỉ vì tư lợi cho bản ngã! Đã thích ăn ngon nhưng lại đê hèn đổ tội cho Chúa với câu:

"Vật Dưỡng Sinh"

Trong khi hình ảnh Chúa nâng niu, thương yêu bồng từng con Cừu, thì câu nói đó chắc chắn không phải là của Chúa rồi!

Cũng như trong Kinh, Đức Phật dạy:

"Ai gieo Nhân nào thì sẽ gặt Quả ấy"

Tức là: Nghiệp Lành hay Nghiệp Dữ đều do chính chúng ta tự tạo, thì cũng chính chúng ta phải tự gánh lấy! Chứ không một ai có thể gánh chịu hộ mình được! Cho nên đã tự cột thì cũng tự mình phải cởi! Vậy làm sao mà bắt thú vật thế mạng, chịu tội cho mình được! Làm như thế đã chẳng được gì, mà còn bị cái tội giết mạng thì phải đền mạng là lẽ tự nhiên!

Do đó việc Phóng Sinh muông thú, chim chóc thì cũng vậy! Dĩ nhiên là chẳng được gì mà còn bị cái Nghiệp Dữ là làm xẩy đàn, tan nghé, chia vợ, rẽ chồng chúng, làm con cái chúng lạc lõng bơ vơ! Làm gia đình chúng bị chia ly tan nát! Việc làm như vậy mà bảo là Phóng Sinh cho chúng, làm ơn, làm phúc cho chúng nghĩa là sao" Người ta đang tự do ở trong rừng: Hạnh phúc ấm êm, vợ vợ chồng chồng, con cái ríu rít trong tổ ấm...Thì mình đi săn, đi bắt rồi đem bỏ tù, đem nhốt người ta trong lồng, trong chậu! Chật chội, nghẹt thở và đói khát để chờ đợi có người mua, rồi lại phải chờ đợi ngày giờ được đem đi thả!

*  Ôi! Có khi chưa được thả thì đã chết, vì nghẹt thở, vì chật chội vì quá đông...

*  Mà cho dù có được thả thì cũng đã lạc đàn, lạc tổ rồi, biết nơi đâu mà về!

Như thế thì hỏi rằng đã Phóng Sinh cho ai" Và liệu có chút phúc đức nào không" Hay ngược lại, toàn là tạo Ác Nghiệp để rồi phải trả Quả:

"Gieo gió thì phải gặt bão" là lẽ công bằng nhất, không sao tránh khỏi được!

Thật ra chúng ta làm những việc ngớ ngẩn, tội lỗi ấy chỉ vì chúng ta sống trong thế giới Nhị Biên với cái Tâm Thức Phân Biệt của mình lúc nào cũng:

- Sang - Hèn

- Cao  -  Thấp

- Giỏi -  Dốt

Nên chúng ta đã tự :

¢ Coi trọng thân mạng mình quá mức mà khinh khi thân mạng súc sinh!

¢ Tự đặt mình ở một địa vị quá cao, còn loài vật thì quá thấp!

¢ Tự tôn vinh mình là cao sang, còn súc vật thì hèn hạ!

¢ Tự nghĩ mình là giỏi giang, còn súc sinh thì ngu dốt!

Do đó mà cái tính ích kỷ, ngạo mạn ngày càng tăng trưởng nên đã ác độc đến nỗi giết hại họ, ăn cướp mạng sống của họ để nuôi mạng sống của mình, rồi lại mưu mô thủ đoạn dùng thân mạng của họ để thủ lợi, mua bán và làm vật đổi chác cho những ai cần thế mạng, cần thức ăn để nuôi mạng sống, cần vật đút lót để mà xin xỏ đủ điều.

Khi đã thấu rõ vấn đề thì chúng ta:

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm thức ăn nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm đồ cúng tế để đền ơn, đáp nghĩa hay thế mạng nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm tiệc tùng, ăn mừng này, nọ nữa!

*  Không nỡ nào dùng thân mạng chúng làm vật hy sinh để trao đổi, khấn khứa, đút lót, xin xỏ đủ điều nữa!

*  Và cũng không còn nỡ nào dùng thân mạng súc vật làm việc Phóng Sinh để cầu phước, cầu tuổi thọ, cầu hòa bình, cầu hết bệnh tật, cầu tiêu tai nghiệp chướng nữa!

Nếu làm được như vậy thì :

*  Ngoài chợ, trong tiệm ăn không còn ai mua bán thân mạng ai nữa! Và việc đi săn bắn, đi lưới, đi bẫy cũng tự ngừng!

*  Khi chúng ta không sát sinh nữa thì tuổi thọ tự tăng, phúc đức tự tới!

*  Khi chúng ta đóng cửa được tất cả các lò sát sinh hàng loạt ấy đi, thì tự nhiên có hòa bình, không còn có chiến tranh và con người cũng không còn phải chết hàng loạt vì chiến tranh nữa, bởi Nhân Quả Nghiệp Báo của sự sát hại sinh linh tập thể vẫn đang hiện hữu hằng ngày, hằng giờ trong những lò sát sinh ở khắp mọi nơi, mọi chỗ và mọi quốc gia.

Tóm lại, chỉ việc ngưng Phóng Sinh và Sát Sinh là chúng ta:

-  Tự cởi được ác nghiệp!

- Tự tiêu tai nghiệp chướng!

- Tự tăng tuổi thọ!

- Tự động hòa bình!

- Tự động an lạc!

Và không còn cần phải đi cầu Đông, cầu Tây để đút lót, để lạy van, để xin xỏ mà bị lọt vào vòng mê tín dị đoan để tự tạo nghiệp dữ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ giữa tháng Năm, Hạ Viện Dân Chủ đã đưa ra dự luật HEROS Act với ngân sách 3,000 tỉ đô la, nhằm giúp đỡ người dân cùng các doanh nghiệp, cũng như kích thích nền kinh tế bị ảnh hưởng bởi đại dịch Covid-19. Dự luật bao gồm nhiều điều khoản nhưng vài điều liên quan trực tiếp đến người dân và người lao động bao gồm việc cung cấp $1,200 đến mỗi người dân bất kể lớn nhỏ
Đây là ý kiến cá nhân của tôi cũng như quan điểm nghề nghiệp của tôi: Tất cả chúng ta đều có bổn phận phải ở yên một chỗ không đi đứng lang thang, ngoại trừ có những có lý do rất đặc biệt, chẳng hạn như bạn đi làm vì bạn đang làm trong ngành y tế, hoặc bạn đang cứu mạng sống một người và đang mang ai đó tới nhà thương, hoặc bạn cần ra khỏi nhà để mua thực phẩm để sống còn.
Các vấn đề an ninh, xã hội và môi trường của thế giới hiện nay rất phức tạp và liên kết nhau, nên chỉ có sự hợp tác mạnh mẽ trong và giữa các khu vực mới đủ để giải quyết. Để đạt được điều đó, thành công của Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Joe Biden trong việc hàn gắn một nước Mỹ bị chia rẽ trầm trọng sẽ rất quan trọng.
Thị trường Việt Nam trong những ngày gần đây xôn xao về quyết định của Bộ Thương Mại Hoa Kỳ dán nhãn Việt Nam ép giá đồng bạc (VND). Bài viết này tìm hiểu việc thao túng ngoại tệ ảnh hưởng ra sao đến cả hai bên đối tác thương mại.
Buổi sáng thức dậy, tôi vẫn nghe tiếng hát reo vui của những con chim nhỏ vui đùa chuyền từ cành cây này sang cành cây khác. Những trái đào vàng rực rỡ trên cây, những trái ổi óng ả quằn cành cây từng chùm, từng chùm. Ôi, đời sao đẹp quá! Cảnh thiên nhiên dễ thương, vô tư làm cho những nỗi buồn bay xa, bay cao, không còn ở trần gian này nữa.
Càng gần ngày Đại hội đảng XIII, từ 25/1 đến 02/2/2021, càng có nhiều bàn tán liệu Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng có chịu nghỉ hưu vĩnh viễn hay lại muốn được yêu cầu lưu nhiệm với “trường hợp đặc biệt”, dù tuổi đã 12 năm vượt qúa tiêu chuẩn?
Noël là lễ truyền thống gia đình của nhiều nước trên thế giới, không nhứt thiết là gia đình Công giáo. Nhơn ngày lễ, người ta gặp lại nhau với nhiều thế hệ và cùng nhau ăn Noël vui vẻ. Nhưng năm nay cái ý nghĩa đẹp của đêm lễ và làm hài lòng mọi người lại bị hụt hẫng vì con virus vũ hán ác ôn. Pháp và cả Âu châu bị giới hạn di chuyển. Tới những nơi đông đảo có nhiều rủi ro nhiễm bịnh làm cho nhiều người không mua sắm quà biếu như ý muốn được.
Trong không khí se lạnh của mùa Giáng sinh, mùa hồng ân của thiên chúa tôi muốn gởi đến bạn đọc tâm tình của tù nhân lương tâm Trần Hoàng Phúc. Trong cái không gian hẹp của một mùa Noel bị cách ly vì đại dịch, Phúc giống như một vì sao nhỏ lấp lánh trên nền trời đêm kia. Và ước mơ của anh cùng những gì anh nghĩ, những gì anh làm khiến cuộc sống vì anh mà có ý nghĩa.
Nghiệm sâu từ đó, không phải để chối bỏ thực tại vô thường của thế giới tương đối, hay cố gắng truy tìm thực tại tuyệt đối vượt khỏi biên tế trần gian; mà chỉ để thực tập một cách nhìn vượt khỏi những nhị nguyên, đối đãi. May ra, ở chỗ tận cùng bế tắc của đường ngôn ngữ (4), có thể thấy thấp thoáng đâu đó chỗ kỳ tuyệt của bản tâm, nơi đó, không có chỗ khởi đầu và kết thúc.
Tôi quen Từ Hiếu Côn khi đến nhờ anh đóng sách và cắt xén cho gọn gàng cuốn Mặt Trận Kiện Báo Chí của tôi viết và xuất bản cuối năm 1995. Anh có một cái máy làm công việc này- công đoạn cuối của việc in thành một cuốn sách phát hành trong cộng đồng Việt Nam thời thập niên 80, 90 ở San Jose.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.