Hôm nay,  

Tâm Thư Gửi Người Chiến Sĩ Quân Đội Nhân Dân Nước Việt

26/12/200700:00:00(Xem: 9547)

Trên sáu chục năm nay nước Việt Nam mình thật nhiều chuyện đau buồn và mới đây, tiếp theo vài tin tức vừa được đưa ra thì mối buồn đau của dân ta đang trở thành một niềm ray rứt không nguôi.  Bởi vậy kẻ bần bút này, một cựu chiến binh miền Nam nước Việt cảm thấy muốn chia xẻ chút tâm tư cùng các anh em chiến binh của Quân Đội Nhân Dân nước nhà.

Chúng ta vẫn thường tự hào rằng Việt Nam là một dân tộc hiên ngang, oai dũng và thông minh, tài giỏi với trên bốn ngàn năm văn hiến, đứng riêng một góc trời!  Thật là hào hùng!  Duy có điều bần bút này thấy rằng già nửa thế kỷ nay, người mình đã làm thật nhiều điều sai lầm, thiếu trí tuệ đến dại khờ, tiếp theo sự thiển cận thế kỷ 19 đã đưa nước ta vào gần 100 năm thuộc Pháp.

Ngay khi thế chiến thứ hai chấm dứt, các dân tộc nhược tiểu vùng lên tranh đấu đòi độc lập, Việt Nam chọn con đường kháng chiến cứng dắn.  Chín năm chinh chiến và tiêu thổ đã làm xứ sở tan hoang trong khi thật nhiều nước khác đã độc lập trước ta mà không bị u đầu, bể trán, không bị ngăn cách, chia đôi.  Đâu là khôn, là dại "  Sự lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa (XHCN) đã đưa ta vào một vị trí tranh chấp, tự tạo thành một điểm nóng đối chọi Đông - Tây, diễn trường cho cuộc chiến  huynh đệ tương tàn tiếp theo, phá nát đất nước trong hai chục năm đau thương.  Sau cùng, nhờ sự yểm trợ kiên trì của người ngoài (và Việt Nam mắc nợ thêm nhiều kiếp), miền Bắc thắng miền Nam, nhưng lợi gì cho dân tộc khi cả nước xô nhau xuống vực sâu tan nát và nghèo khổ"

Thống nhất giang sơn xong thì người cầm quyền, trái với truyền thống “anh em đùm bọc”, đã phạm biết bao sai lầm khác và khơi sâu mối chia rẽ dân tộc.  Chính sách kinh tế XHCN đưa toàn dân tới suy kiệt, xác sơ.  Ngoảnh nhìn thế giới, ta chẳng còn hơn ai.  Dân đói, nước nghèo, lòng người xé nát, xứ sở tan hoang. Dân đổ xô ra biển tìm lối thoát thân.  Việt Nam ta nổi tiếng là nơi xuất phát của những “thuyền nhân” đã từng làm cho thế giới động lòng từ dạo ấy.

 Tới khi các nước Cộng sản nổ vỡ tại Đông Âu thì Việt Nam không còn chỗ tựa nên ngơ ngác đi tìm phao cấp cứu.  Níu áo phương Bắc, giới lãnh đạo VN đã gặp cảnh bẽ bàng, thất thế.      

  Sự thất bại của chủ nghĩa Cộng Sản tại cái nôi của nó đã chỉ ra một lối thoát đẹp.  Nếu đủ sáng suốt, can đảm và thật lòng vì nước, vì dân thì đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tất đã có thể nhận thức được điều nên làm để tiếp tục giữ được hào quang ngày nào. Nhưng gần hai chục năm rồi, sự thay đổi cần thiết đã không đến, Đảng tiếp tục theo đường mòn cũ.  Sửa đổi kinh tế một cách vá víu (để tự cứu vì chẳng đặng đừng) đã mang lại vài ba điều khích lệ nhưng vẫn không thể sánh kịp đà tiến bộ của năm châu và nước Việt vẫn không thoát được cảnh tụt hậu, đồi trụy, bất công, tham nhũng ngày càng trầm trọng và thấm thía.

Bám áo Bắc quốc để duy trì chế độ, Việt Nam đã bị chèn ép nhiều bề.  Xưa kia, vào thế kỷ 16, sau khi bị thất thế, chạy lên nương náu ở miền Lạng Sơn, Cao Bằng, Mạc Đăng Dung đã cắt đất dâng Tầu để được yên thân.  Lịch sử mãi mãi còn mỉa mai, phỉ nhổ.  Ngày nay những người lãnh đạo CSVN cũng chẳng khác gì!  Hai hiệp định nhường biển và dâng đất cho CS Tầu đã được phanh phui.  Than ôi!  Một đảng tuyên xưng là “cứu nước” ngày nay đã biến thành đảng “cúi đầu bán nước”!

Việc âm mưu cắt dâng sông núi và biển cả cho nước ngoài không phải mới nảy mầm gần đây.  Năm 1958, ô.  Phạm Văn Đồng, khi đó là Thủ tướng Chính phủ miền Bắc, đã có văn thư công nhận hải phận mà Trung Quốc công bố.  Theo sự thông báo này thì tất cả biển Đông của Việt Nam (gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) là thuộc về Trung Hoa!  Do đó, vào đầu năm 1974, hải quân Trung Cộng tấn công và chiếm lấy Hoàng Sa mà hải quân Nam Việt Nam đóng giữ, Bắc Việt đã lặng thinh!

Như nhiều đảng CS khác trên thế giới, đảng CSVN đã thành công cướp được chính quyền nhưng thất bại trong việc xây dựng đất nước.  Phung phí trên một nửa thế kỷ và ít nhất ba thế hệ của giống nòi với bao tài nguyên quí báu.  VN ngày nay yếu kém trên mọi lãnh vực.  Cần nhờ vả sự bảo trợ của thế lực bên ngoài đến độ phải cúi mặt ký giấy nhượng đất và biển cho quân xâm lăng truyền kiếp và tồi tàn đến phải công khai làm lễ cắm cọc biên giới mới, nhưng trong nội bộ thì vẫn cố che giấu chi tiết về các hiệp định đã lén lút ký kết.

Dân chài nghèo của ta đã và đang bị bắn giết, xua đuổi trên biển Đông.  Sự chèn ép, khiêu khích của hải quân Trung cộng quanh vùng Trường Sa vẫn diễn ra thường trực.  Nhà nước CSVN im lìm nuốt nhục.  Người Việt hải ngoại chỉ thực hay tin khi vài hãng dầu quốc tế phải bỏ hoạt động quanh vùng đó.  Đối phương vừa công khai tuyên bố thành lập hạt hành chính Tam Sa để quản trị Hoàng Sa và Trường Sa.  Việc này cho ta tiên đoán ý đồ nuốt chửng nốt một ngày chẳng xa số ít đảo tại Trường Sa mà VN còn chốt giữ.  Đây là một cái tát tai sống sượng của đảng CS đàn anh vào mặt đảng đàn em.  Ô nhục này bôi đen không riêng Đảng mà cả một Dân Tộc vốn tự cho là kiêu dũng.  Sỉ nhục này chia xẻ cho toàn nòi giống Việt, cùng chịu chung thì lại càng lớn, càng đau vậy!  Được mệnh danh là “con rồng ngủ quên” Việt Nam thực sự đang đi vào lệ thuộc, suy vong.  Trong các mối đe dọa thì “nô lệ Bắc phương” là nguy cơ thực tế và vô cùng khó thoát.  Hệ lụy của hai hiệp định “bán nước” và tình trạng bị “bóp nghẹt biển Đông” với sự khống chế của hệ thống Cộng Sản sẽ còn nhiều hậu quả trầm trọng thêm nữa và sẽ đòi hỏi phải đổ nhiều trí lự cùng máu xương để mong sửa chữa về sau.  Việt Nam ngày nay đâu đến nỗi phải đơn phương đối phó với Bắc triều như thời các vua Lê Lợi, Quang Trung.  Đảng CSVN phải biết thay đổi.  Nhân dân Việt Nam phải nhập cuộc.

Trong quá trình lớn mạnh của đảng CSVN, Quân Đội Nhân Dân là nền tảng sức mạnh, là tay chân, là mũi nhọn chiến đấu.  Đảng cướp được nước, nhưng Đảng không biết “dựng nước”, Đảng không khả năng “giữ nước” !  Trước các hăm dọa của đối thủ, Đảng đang muốn thanh niên, sinh viên và đồng bào ngưng ngay các đấu tranh để Nhà Nước tiến hành các thương thảo cần thiết.  Nhà Nước CS này đã ươn hèn quá rồi và ta đang thấy các hiệu quả nhãn tiền.  Giờ đây chỉ còn lo “giữ ghế”, Đảng đã phản lại Tổ Quốc, Đảng thất tín, Đảng phản bội Nhân Dân và những Chiến Sĩ đã hi sinh cho Đảng, Đảng bán nước!  Các Chiến Sĩ yêu nước, anh dũng của Tổ Quốc nghĩ gì"  Có nên nhắm mắt tiếp tục theo chân Đảng  không"  Đất đai của Tổ Quốc là do tiền nhân khai phá, tô bồi, đổ máu xương gìn giữ và truyền lại hậu thế.  Một tấc đất, một thước biển không thể để mất!

Quân Đội là đoàn con yêu của Tổ Quốc, của Nhân Dân.  Quân Đội không phục vụ một nhóm, một đảng mà phục vụ quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc.  Gìn giữ chủ quyền quốc gia và bảo toàn lãnh thổ là thiêng liêng.  Con đường cũ đã sai lầm thì cần biết sửa đổi.  Chọn đường đi đúng là khôn ngoan và sáng suốt, là áp dụng trí tuệ, là thay đổi cần có trong trường kỳ đấu tranh.  Đó còn là nhiệm vụ lịch sử, là yêu nước, là mong đợi và đòi hỏi của Nhân Dân trong cũng như ngoài nước và cũng là món nợ phải trả.

Phải làm gì bây giờ đây"  Cần đòi hỏi nhóm lãnh tụ CS Việt Nam cung khai diễn tiến sự thương thảo và chi tiết các “hiệp định bán nước” kia và cả mọi tài liệu về vịnh Bắc Việt và biển Đông.  Cần hạ bệ và trừng phạt nhóm lãnh đạo phản bội, bất xứng và hoạch định con đường đi đúng, DÂN CHỦ HOÁ nước VIỆT để Toàn Dân có thể góp phần mở đường cho Tổ Quốc đi lên, giành lấy địa vị xứng đáng của một Dân Tộc 80 triệu Công Dân dũng cảm và siêng năng trước thế giới tiến bộ ngày nay.  Các Chiến Binh, con yêu của Tổ Quốc, còn tại ngũ hay đã giải ngũ, các thân nhân Tử Sĩ hãy đứng lên đòi thay đổi hay nếu cần, hỗ trợ Nhân Dân Nổi Dậy sẽ là đường lối giải quyết bế tắc của đất nước một cách mau lẹ và ổn tiện nhất trong các khả năng hành động giờ đây.  Chúng ta cần xây đắp một Việt Nam vững bền, văn minh, phú cường  và hạnh phúc bắt đầu thế kỷ 21 này và mãi mãi cho mai sau.  Mong lắm thay!

Cựu tướng Nguyễn Duy Hinh, Quân Lực VNCH

Hoa Kỳ, Giáng Sinh 2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chỉ cần qua lời của phát ngôn viên Lê Dũng, thì biết chính Nhà nước Việt nam, chứ không ai khác, đã khẳng định tình trạng lãnh thổ Việt nam
Đaị Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu sẽ tới Quận Cam dự Ngày Về Nguồn 2008 để góp sức giải"
Năm tới tôi muốn đổi qua với một chương trình Medicare thuốc theo toa của tư nhân. Mà sẽ rẻ hơn và sẽ bao trả một số thuốc tôi đang dùng hiện tại
Cuộc đấu tranh cho nền độc lập, tự chủ chống lại những cuộc xâm lăng và đồng hóa của Hán Tộc từ thuở Âu Lạc tới nước Vạn Xuân, Đại Cồ Việt
Ngày Chủ nhật 16.12 hàng trăm sinh viên và thanh niên VN biểu tình ở Hà nội và Sài gòn để kết án nhà cầm quyền Bắc kinh trước chính sách xâm lấn lãnh thổ VN
Một cuối tuần, vài chai bia, dăm thằng bạn, ngồi lại bên nhau, chia cho nhau nụ cười, kể cho nhau nghe chuyện đời, chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ
Trong cái thời buổi nhiễu nhương này, nhà nước nói nhà nước nghe, dân than thở dân nghe, và cảnh quan lại cướp bóc dân chúng diễn ra giữa ban ngày
Xin phép được hỏi các bạn đang phục vụ cho ai" Các bạn đang phục vụ cho riêng ĐCSVN hay cho Tổ quốc và nhân dân Việt Nam"
Ngày Giáng sinh là ngày Chúa Jesus ra đời, trong ngày này những người theo đạo Thiên Chúa, đạo Tin Lành…những người con của Chúa  tưng bừng cử hành lễ
Trên VBMN số 639 tuần qua, đã đăng một bài viết về buổi lễ gắn huy chương cho những quân nhân Hoa Kỳ được tưởng thưởng vì những chiến công


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.