Hôm nay,  

Đất Hứa: Gaza Ngập Khói Lửa

1/6/200900:00:00(View: 7535)

Đất Hứa: Gaza Ngập Khói Lửa
Phái đoàn dân cử California đang quan sát biên giới giữa Do Thái và Gaza tại Sderot.


Lê Minh


Chiến sự trên giải đất Gaza đang dẫn đầu tin tức thế giới trong tuần qua. Phái đoàn dân cử California trong đó có Dân biểu Trần Thái Văn đã đến thăm địa đầu giới tuyến Gaza khoảng trước một tuần trước khi cuộc chiến bùng nổ. Vì tình hình biến đổi mau chóng, người viết tạm ngừng tường thuật chuyến đi Jeruralem và  những vùng khác để chú trọng đến giải đất Gaza, hầu giúp đọc giả biết thêm về chiến tranh giữa người  Do Thái và khối Á Rập qua cuộc chiến với dân quân Hamas  (proxy war) và sự tranh chấp giữa người Palestine qua đại diện 2 đảng Fatah và Hamas đã  khơi động chiến tranh  trên giải đất Gaza.
Đầu thế kỷ thứ 19, dân Do Thái bắt đầu trở về quê hương. Từ năm 1904 đến 1914, có hơn 40,000 người Do Thái gốc Orthodox, bảo thủ định cư trên đất Palestine. Theo thánh kinh, họ đã quay trở về giải đất hứa.
Trong Thế chiến thứ nhất, Anh quốc trị vị vùng này, đồng ý  tán trợ  thành lập nước Do Thái. Khối Á Rập trong khu vực phản đối ý định này, đưa đến hậu quả người Palestine nổi dậy chống Do Thái tại Thành phố Jerusalem và vùng Galilee.
Năm 1947, Liên Hiệp quốc thành lập 2 quốc gia trên đất Palestine, một dành cho  người Do Thái, phần còn lại dành cho người Á Rập.
Ngày 14 tháng 5, năm 1948, Do Thái tuyên bố chính thức trở thành quốc gia độc lập. Bốn nước Ai Cập, Jordan, Syria, và Lebanon đã  chống lại và cùng gây chiến với Do Thái. Sau nhiều năm chiến tranh,  một cuộc ngưng chiến đã được thỏa thuận, Jordan nới rộng biên giới qua vùng West Bank và phía Đông Jerusalem, Ai Cập chiếm đóng vùng Gaza.
Ngày 11 tháng 5, năm 1949, Do Thái trở thành một thành viên Liên Hiệp Quốc. Trong  những năm chiến tranh, Liên Hiệp quốc ước lượng có khoảng hơn 1 triệu dân Palestine và Á Rập rời bỏ đất Do Thái và Palestine để tránh chiến tranh.
Nhiều năm nay, từ những trại tỵ nạn từ các nước láng giềng Á Rập, người Palestine đang trở về  sống trên mảnh đất cũ là một trong nhiều nguyên nhân cho sự xung đột hiện nay.
Trong những năm đầu thập niên 1950, Do thái hồi hương hơn 800,000 nạn nhân trong chiến dịch diệt  chủng của Đức Quốc Xã  từ các quốc gia Âu Châu, đã đưa dân số Do Thái lên đến 2 triệu người vào năm 1958.  Tiếp theo sau, hàng triệu người Do thái gốc Nga, hàng trăm ngàn Do Thái gốc Ethiopie và Á Châu trở về đã đưa dân số Do Thái lên gần 7 triệu dân trong một khu vực nhỏ bé.
Cùng thời gian này, Do Thái thường tấn công những  nhóm người  Palestine trên giải Gaza và đưa dân Do Thái định cư trong những vùng đất hứa trong thánh kinh.
Năm 1956, Do Thái thỏa hiệp mật với Anh và Pháp, chiếm kinh đào Suez và  bán đảo Sinai. Tuy nhiên trước áp lực của  Hoa Kỳ và Nga Sô, Do Thái đã phải rút lui khỏi 2 địa  này với  sự bảo đảm  tầu bè Do Thái được lưu thông tự do trên kinh đào này.
Khối Á Rập tiếp tục chống phá và không công nhận sự hiện hữu của Do Thái. Trong thập niên 1960, Do Thái  cho xây cấp một đập nước để lấy nước từ sông Jordan chẩy qua đất Do Thái thiết lập một hệ thống  dẫn thủy nhập điền cho những  vùng đất sa mạc Do Thái.
Jordan  phá kế hoạch này bằng cách cho cho xây một đập nước khác trên thượng nguồn của đập nước Do Thái đang xây, dẫn nước sông Jordan qua một hướng khác, đã đưa đến cuộc chiến 6 ngày năm 1967 giữa Do Thái và  khối Á Rập gồm Ai Cập, Jordan,  Syria. Các quốc gia  Iraq, Saudi Arabia, Sudan, Tunisia, Marocco,  Algeria đã tài trợ và đem quân qua giúp đánh Do Thái. 
Sửa soạn cho cuộc chiến chống Do Thái, Ai Cập muốn lãnh đạo khối Á Rập, yêu cầu quân đội Liên Hiệp Quốc rút ra khỏi bán đảo Sinai,  phong tỏa kinh đào Suez, cấm tầu Do Thái đi qua vùng này và sửa soạn hơn 1,000 xe tăng và  100,000  lính vào bán đảo ở Sinai để tấn công Do Thái.
Về phía Đông,  Jordan ký thỏa hiệp đồng minh, nhập cuộc  với Ai Cập tấn công phía Tây Jerusalem, và thành phố Netanya sát biển Địa Trung Hải  nhằm cắt đôi Do Thái. Kế hoạch này sẽ giúp cho Lebanon và  Syria dễ dàng tiến chiếm  miền Bắc, vùng Galilee và thành phố hải cảng Haifa thuộc phía Bắc Do Thái. Quân Jordan sẽ mở mặt trận đánh vào Tel Aviv từ hướng Bắc và  chiến xa của Ai Cập sẽ dầy nát Tel Aviv từ phía Nam.
Những ngày đầu cuộc chiến 6 ngày, quân đội Do Thái dưới  quyền điều khiển của Tướng độc nhãn Moshe Dayan đã  dùng những chiến đấu cơ Mirage của Pháp đánh bất ngờ, phá tan hệ thống phòng không và phá hủy hơn 400 máy bay  của Ai Cập,  hằng trăm máy bay của Jordan và Syria.  Do Thái trở thành bá chủ không gian, tha hồ bắn phá các đoàn quân Ai Cập và Jordan. Do Thái đem quân đánh bọc hậu,  đưa quân chiếm đóng bán đảo Sinai của Ai Cập, cắt đứt nguồn tiếp nhiên liệu hàng ngàn xe tăng ,binh sĩ đang tiến về Do Thái.
Tổng thống Anwar Sadat của Ai Cập buộc  phải  nhanh chóng ký hòa ước với Do Thái để bảo vệ sự sinh mạng cho binh lính và đội ngũ xe tăng Ai Cập.  Do Thái đồng ý trao trả  vùng Sinai của Ai Cập, nhưng tái chiếm giải đất Gaza, chiếm lại vùng West Bank  phía Đông Jerusalem của Jordan.
Sau khi ký thỏa hiệp hoà bình với Ai Cập và Jordan, Do Thái đánh bật quân Syria ra khỏi vùng  đất  Golan Heights và chiến giữ vùng này cho đến ngày nay.
Sau cuộc chiến,  chính quyền Do Thái đuổi các sắc dân không phải là Do Thái ra khỏi phía Đông Jerusalem và các  vùng họ chiếm đóng, dân Palestine và Á Rập phải lánh nạn qua 4 nước Á Rập lân cận. 
Trước áp lực của Hoa Kỳ và thế giới, và sự mệt mỏi chiến tranh của người Do Thái, chính quyền Tel Aviv đồng ý  trao trả một phần giải đất West Bank và Gaza cho người Palestine để đánh đổi nền hòa bình cho Do Thái. Tuy nhiên giải đất này  vẫn chưa ổn định  vì  cuộc nội chiến  dành quyền lực giữa hai đảng Fatah và Hamas trên giải đất Gaza và sự không công nhân Do Thái của đảng Hamas.
Gaza là một giải đất nhỏ, nằm sát  biển Địa Trung Hải, ráp ranh giới Ai Cập. có chiều dài khoảng 41 cây số,  chiều ngang từ 6 đến 12 kilomet. Diện tích khoảng 360 cây số vuông với khoảng 1.5 triệu dân, đa số là Á Rập và Palestine.
Giải đất Gaza chưa được công nhận là một quốc gia, nhưng thuộc quyền quản trị của người Palestine. Do Thái vẫn còn kiểm soát không lưu và hải phận  vùng Gaza, mọi xuất nhập hàng hoá trên giải Gaza bị giới hạn bởi chính quyền Do Thái để tránh Hamas đưa vũ khí vào chống Do Thái.
Sau cái chết của Yasser Arafat ,nhà lãnh tụ lâu năm của Phong Trào Giải Phóng Palestime (PLO) vào năm 2004, cuộc tranh chấp giữa Fatah và Hamas bùng nổ ngày một lớn đi đến việc thanh toán nội bộ và thường xẩy ra trên giải đất Gaza.
Đảng Hamas tiếp tục không công nhận sự hiện hữu của Do Thái, nhận được sự tài trợ ngấm ngầm từ Syria, Iran và nhiều quốc gia Hồi giáo. Đảng Hamas  có ngân sách, thực hiện được nhiều  chương trình giáo dục, trợ giúp xã hội cho người dân trong vùng và đã được dân chúng ủng hộ. Đảng Hamas đã chiếm đa số trong quốc hội Palestine và kiểm soát toàn thể giải đất Gaza vào năm 2006.


Sự chiến thắng của Hamas, cũng như tranh chấp giữa các nhà lãnh đạo Palestine đã khiến cho Hoa Kỳ, Do Thái và nhiều quốc gia Tây phương ngưng  trợ cấp, giúp đỡ người Palestine trên đất Gaza cho đến khi  đảng Hamas nhìn nhận nước Do Thái, hòa giải với đảng Fatah và từ bỏ bạo động.  Hamas đã bị nhiều quốc gia tiền tiến ghi danh vào danh sách quốc gia tán trợ khủng bố.
Mặt khác đảng Fatah dưới quyền Tổng thống  Mahmoud Abbas,  được Hoa Kỳ yểm trợ, họ đã hoà giải với Do Thái, nên vùng West  Bank tạm ổn về mặt an ninh cho đến ngày nay.
Đoàn chúng tôi rời khách sạn từ sớm để lên đường thăm Beir Shemesh,  một thị trấn nhỏ sát lằn  ranh giới giữa  lãnh thổ  Do Thái và giải đất Gaza.
Trên đường đi, người hướng dẫn dẫn cho chúng tôi biết  Beir Shemesh bất ổn, có thể bị pháo kích và bắn hoả tiễn bất ngờ.  Anh đã dặn mọi  khi nghe còi báo động, phải ra khỏi xe bus, tìm chỗ trú ẩn trong những nhà chống lại được bom đạn thiết lập dọc 2 bên đường.
Chúng tôi đến thăm một trường học  kiểu mẫu  được gọi là PACT (Parent and Children Together) giúp cho phụ huynh và học sinh Do Thái thuộc gốc Ethiopia,   mới định cư tại Do Thái.
Trường học được rào kín, cổng trường luôn khóa và có nhân viên an ninh canh gác như một trại lính. Trường được tài trợ bởi Tổ chức The Jewish Federation tại Los Angeles,  trang bị dụng cụ khá đầy đủ và tối tân, là một đặc điểm để giữ gia đình học sinh ở lại vùng mất an ninh.
Ông hiệu trưởng  chỉ cho chúng tôi biết, mái nhà được thiết trí đặc biệt có thể chống lại đạn pháo kích. Học sinh được luyện tập thường xuyên  để biết ẩn núp khi có pháo kích. Dấu viết  bom đạn còn in dấu tại một số địa điểm trong trường.
Dân biểu Michael Eytan thuộc đảng Lekuh tiếp chúng tôi tas.i trương học. Ông trình bầy tổng quát tình hình an ninh  trong vùng. Đảng Lekud là một trong những chánh  đảng chiếm nhiều ghế tại quốc hội Do Thái, ông đã hy sinh dọn vào sinh sống tại  vùng địa đầu giới tuyến, một phần để trấn an dân chúng trong thị trấn Beir Shemesh, một phần thu hút dân chúng tạo ảnh  hưởng chính trị cho đảng Lekud, đang có triển vọng thắng thế trong cuộc bầu cử quốc hội đặc biệt vào ngày 10 tháng 2, năm 2009 (Chúng tôi sẽ bàn đến hệ thống chính trị phức tạp của Do Thái trong những bài kế tiếp).
Chúng tôi ăn trưa tại một thị trấn nhỏ Sderot,  địa điểm này cách biên giới vùng đất Gaza khoảng 1  dặm Anh.   Hình ảnh  trai, gái tuổi từ 19 đến dưới 30 trong bộ binh phục, súng AR 15 trên tay, đi  lại tràn ngập phố xá  trong giờ ăn trưa, người ta có thể mường tượng ra không khí chiến tranh có thể xẩy ra bất cứ giờ phút nào.
Do Thái có chính sách  cưỡng bách quân dịch. Các thanh niên thanh nữ thi hành quân dịch sau khi tốt nghiệp trung học. Thanh niên buộc phải  vào quân đội 3 năm, thanh nữ  18 tháng và họ có thể bị gọi trở lại quân đội theo nhu cầu an ninh của Do Thái.
Tuy nhiên,  chính quyền Do Thái tạo ra một số biệt lệ, thanh niên, thanh nữ  theo đạo Do Thái Orthodox , không buộc phải đi lính nếu họ không muốn . Thanh niên Do Thái gốc Á Rập không được gia nhập quân đội vì những  nghi ngại về nguồn gốc và sự trung thành của họ đối với Do Thái.
Thiếu tá  Avi Keleho, cố vấn cho Chỉ Huy Trưởng vùng đất  phía Nam ráp ranh giới Gaza, giúp chúng hiểu biết thêm về những sôi động trong vùng. Cứ khoảng vài ngày quân Hamas lại pháo kích qua vùng này, gây bất ổn cho cả vùng.
Chúng tôi được phép đến sát hàng rào biên giới tại vùng Sderot có thể nhìn thấy các cao ốc trên giải đất Gaza. Chính quyền  địa phương đã lập lên 2 hàng rào song song biên giới Gaza. Khoảng chính giữa chừng 500 thước là vùng đất trái độn, Do Thái có thể oanh kích tự do khi có sự xâm nhập từ Gaza. Trên không gian, nhiều khinh khí cầu cố định,  trtang bị hệ thống quay phim ngày đêm, phát hiện  được mọi di động trong vùng biên giới.
Trước đây nhóm dân Hamas thường chui ra từ các đường hầm, bắn  súng cối  và hoả tiễn qua đất Do Thái. Ngày nay Hamas nhận được  trang bị hoả tiễn có tầm bắn xa, nên Hamas có thể bắn phá Do Thái từ  những nơi đông dân cư Palestime, khiến Do Thái bó bay khó trả đũa được.
Trước tình thế bất ổn thường xuyên tại biên giới Gaza, Do Thái đã sửa soạn dư luận thế giới, tố cáo Hamas gây hấn. Hoa kỳ  đồng quan điểm vơ;i Do Thái, nhiều lần lên tiếng chống lại những vục pháo kích làm bất ổn nền an ninh Trung đông. 
Trên đường trở lại Jerusalem, chúng tôi đã nhìn thấy nhiều đoàn xe chở hàng loạt xe tăng về phía Nam, không mấy ai biết Do Thái đang sửa soạn cuộc chiến Gaza.
Những ngày cuối năm 2008, Do Thái chính thức khai chiến với Hamas, họ đã đưa máy bay, xe tăng,  tầu chiến và  bộ binh đã tiến vào Gaza, chia cắt vùng này làm đôi. Quân đội Hamas chỉ có súng cối, hoả tiễn cá nhân và mìn tự sát trong tay.
Trong vài ngay qua, quân đội Do Thái hoàn toàn làm chủ tình thế. Người ta tin rằng sẽ có nhiều cuộc cận chiến, từ nhà này qua nhà nọ trong giải  đất Gaza. Chính sách chiến tranh  cố hữu của Do Thái không ngừng ở giữa chừng để thương thuyết.
Nhiều quốc gia Âu Châu và Nga Sô đã kêu  gọi đôi bên ngừng chiến. Lập trường  Hoa Kỳ không thay đổi và đã ngăn chặn đưa vấn đề ngưng  chiến trước Hội đồng Liên Hiệp Quốc giữa những nước có quyền phủ quyết.
Hoa Kỳ tiếp tục tố cáo Hamas đã gây ra cuộc chiến và làm ngơ cho quân Do Thái tiến sâu vào Gaza. Do Thái tuyên bố rằng họ không có ý định lập đổ, hoặc thay thế các lãnh tụ Hamas.  Họ chỉ muốn kiểm soát  được vùng này để Do Thái không còn bị pháo kích.
Mặt khác, tin chiến sự những ngày đầu, lãnh tụ Palestine, ông Nizar Rayan, hai vợ và 4 người con đã   bị quả bom 2000 cân Anh giết  chết. Do Thái có hệ thống tình báo trên đất Gaza rất hữu hiệu, các lãnh tụ Hamas khác phải  di chuyển  thường xuyên và trốn trong hầm sâu để tránh bị điềm chỉ và bị dội bom.  Quân Do Thái đã chiếm những địa điểm chiếm  trên các cao ốc về phiá Bắc Gaza. 
Tin giờ chót, Hoa Kỳ đã đồng ý hợp tác trong việc tạm hưu chiến. Tuy nhiên Do Thái chỉ ngưng tấn công vào Gaza khi dân quân Hamas buông súng, nhìn nhận sự hiện hữu của Do Thái và  các quốc gia đang  can thiệp vào cuộc chiến Gaza phải bảo đảm cho Do Thái không còn bị pháo kích. Nói một cách khác Hamas phải đầu hàng.
Trong  khi phong trào ủng hộ dân Palestine lên cao  trong quần chúng Hồi giáo tại  Âu châu, một vài  nước trong khối Á Rập lên tiếng phản đối  Do Thái, trong đó có Syria, Iran và Lebanon. Tuy nhiên các quốc gia này vẫn án binh bất động. Trân chiến 6 ngày năm 1967 có lẽ còn in sâu trong tâm trí các nhà lãnh đạo Á Rập, dân quân Hamas  làm quân cờ thí trong cuộc chiến thần thánh chống Do Thái, họ đang chiến đấu lẻ loi trong tuyệt vọng. (Còn tiếp)  

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Khi còn tại chức, không ít lần, T.T Nguyễn Xuân Phúc đã khiến cho dân tình hoang mang hay bối rối khi nghe những câu chữ rất lạ kỳ: “Quảng Ninh là đầu tàu kinh tế của cả nước’, ‘Vĩnh Phúc sẽ vươn lên trở thành đầu tàu kinh tế của cả nước’, ‘Long An phải trở thành đầu tàu kinh tế của cả nước’, ‘Hải Phòng là đầu tàu quan trọng của cả nước’, ‘Bình Dương phải là đầu tàu phát triển kinh tế mạnh nhất của cả nước …”
Nhưng 64 năm sau (1960-2024), đảng đã thoái hóa, biến chất. Đảng viên thì tham nhũng, suy thoái đạo đức, lối sống tự diễn biến và tự chuyển hóa, bài bác Chủ nghĩa Mác-Lênin và cả “tư tưởng Hồ Chí Minh” nữa...
Một tuần sau, sau khi dư luận nổi sóng về phát biểu của thiếu niên Chu Ngọc Quang Vinh (“tôi coi đảng như một thế lực xấu chỉ biết lừa gạt dân”) tạm lắng – hôm 7 tháng 9 vừa qua – nhà văn Phạm Đình Trọng kết luận: “Sự việc cho thấy người dân, nhất là thế hệ trẻ đã có nhận thức sâu sắc về pháp luật, có ý thức về sự có mặt của cá nhân trong cuộc đời, trong xã hội”.
Nội dung phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ngày 27/08/2024 về đường lối khóa đảng XIV cho thấy ông không dám đi ra khỏi quỹ đạo một người Cộng sản bảo thủ để được tồn tại...
Kamala nhắc lại Donald Trump đã cảm ơn Tổng Thống Tập Cận Bình về những gì ông ta đã làm trong thời gian đại dịch COVID. Bà nhớ cả nội dung Trump đã viết trên Twitter: “Thank you, President Xi” và đọc lại cho chục triệu người dân Mỹ đang xem màn hình. “Khi chúng ta biết rằng Tập Cận Bình phải chịu trách nhiệm vì không cung cấp và cung cấp không đầy đủ cho chúng ta sự minh bạch về nguồn gốc của COVID.” Kamala nhắc lại cả việc Donald Trump đã mời Taliban đến David Camp, “là một nơi có ý nghĩa lịch sử đối với chúng ta, với tư cách là những người Mỹ, một nơi mà chúng ta tôn vinh tầm quan trọng của ngoại giao Hoa Kỳ, nơi chúng ta mời và tiếp đón các nhà lãnh đạo thế giới được kính trọng. Và cựu tổng thống này với tư cách là tổng thống đã mời họ đến David Camp vì ông ta, một lần nữa, không biết tầm quan trọng và trách nhiệm của tổng thống Hoa Kỳ. Và điều này quay trở lại vấn đề ông ta đã liên tục hạ thấp và coi thường các quân nhân của chúng ta, những người lính đã hy sinh...
Từ ngày nước Mỹ lập quốc, chưa bao giờ nụ cười của một ứng cử viên tổng thống lại bị đối thủ mang ra mổ xẻ, tấn công với những lời lẽ không phù hợp với tư cách một người tranh cử vị trí lãnh đạo quốc gia. Nhưng ngược lại, cũng chưa bao giờ nụ cười của một ứng cử viên tổng thống lại trở thành niềm hy vọng cho một đất nước đang đối đầu với mối nguy hiểm “duy nhất suốt 248 năm” (theo lời cựu Phó Tổng Thống Dick Chenny.) Đó là nụ cười của Kamala Harris – Một nụ cười đang ngày càng thay hình đổi dạng cuộc tranh cử tổng thống kinh điển của nước Mỹ.
Cựu Tổng Thống Donald Trump đã trình bầy kế hoạch kinh tế của ông tại Economic Club of New York trước đám đông các kinh tế gia, lãnh đạo doanh nghiệp và nhà báo vào 5-9-2024 vừa qua. Buổi nói chuyện này nằm trong chiến dịch tranh cử. Kế hoạch kinh tế trong nhiệm kỳ 2 nếu ông thắng cử bao gồm nhiều chính sách mà ông đã thi hành trong bốn năm đầu cầm quyền. Ông tuyên bố sẽ loại bỏ nhiều chương trình của chính quyền Biden. Ứng cử viên tổng thống của Cộng Hòa quảng cáo chương trình của ông với thuế nội địa thấp, thuế nhập cảng cao chưa từng thấy, giảm bớt luật lệ, và kinh tế phát triển mạnh. Nhưng nhiều chuyên viên đã nghi ngờ giá trị của chương trình kinh tế này. Nhiều người đã lên tiếng chỉ trích đề xuất kinh tế của Trump như chúng ta sẽ thấy trong những phần dưới đây của bài báo này.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào tháng 11 sắp tới không chỉ định hình tương lai chính trị của quốc gia trong vài năm tới mà còn đặt ra những câu hỏi căn bản về bản sắc và tương lai của chính nước Mỹ. Trong khi kết quả bầu cử sẽ quyết định nhiều vấn đề quan trọng, những xung đột sâu sắc về bản chất của nước Mỹ đã được phản ảnh rõ nét qua đường lối, chính sách nêu ra tại hai đại hội Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ vừa qua.
Tôi đã xem qua cả trăm bài viết với với nội dung và ngôn từ (“đầu đường xó chợ”) tương tự nhưng chưa bao giờ bận tâm hay phiền hà gì sất. Phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả, các bạn DLV đều không quen cầm bút nên viết lách hơi bị khó khăn, và vô cùng khó đọc. Họ hoàn toàn không có khái niệm chi về câu cú và văn phạm cả nên hành văn lủng củng, vụng về, dài dòng, lan man trích dẫn đủ thứ nghị quyết (vớ vẩn) để chứng minh là đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước luôn luôn đúng đắn. Họ cũng sẵn sàng thóa mạ bất cứ ai không “nhận thức được sự đúng đắn” này, chứ không thể lập luận hay phản bác bất cứ một cáo buộc nào ráo trọi.
Ngày 20/7/1969, hai phi hành gia Neil Armstrong và Edwin Aldrin đi vào lịch sử như là hai người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng thế nhưng sự kiện này bị một số nhà “lý thuyết âm mưu” lên tiếng phủ nhận. Căn cứ vào những điểm “khả nghi” trong tấm hình chụp Armstrong đứng cạnh lá cờ cắm trên Mặt Trăng, họ quả quyết rằng tất cả chỉ là chuyện dàn dựng và bức hình này chỉ được chụp tại một sa mạc ở Nevada. Nhưng bằng chứng của vụ đổ bộ ấy đâu chỉ duy nhất một tấm hình? Tàu Appollo 11 phóng từ mũi Kennedy trước con mắt hàng chục ngàn người và hàng trăm triệu người qua ống kính truyền hình. Hàng trăm ngàn thước phim quay được và chụp được khi tàu Appollo vờn trên quỹ đạo quanh mặt trăng, cảnh tàu con rời tàu mẹ để đổ bộ, cảnh các phi hành gia đi bộ và cả những túi đất đá mang về từ Mặt Trăng v.v. Chúng ta thấy gì ở đây? Những bằng chứng xác thực thì nặng như núi nhưng, khi đã cố tình không tin, đã cố vạch ra những âm mưu thì chỉ cần mấy điểm khả nghi nhẹ tựa lông hồng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.