Hôm nay,  

Chuyện Du Lịch

03/12/201000:00:00(Xem: 8754)

Chuyện Du Lịch

Hình ảnh nơi phi trường.


Nguyễn Thượng Chánh, DVM


Ngày nay, đi  du lịch là chuyện rất thường tình và rất dễ dàng đối với người Việt Nam sống tại hải ngoại.
Các điều viết dưới đây có thể được áp dụng tại hầu hết tại các phi trường quốc tế Âu Mỹ.
Muốn biết biết rõ thêm chi tiết về du lịch Canada, xin các bạn hãy tham khảo site sau đây:
Bon Voyage But... Essential Information for Canadian Travellers 2010/2011
http://www.voyage.gc.ca/publications/bon-voyage-eng.asp
Tình hình mới, biện pháp mới
Những năm gần đây, tình hình dịch bệnh trên thế giới có nhiều biến đổi. Nào là dịch bệnh long móng lở mồm ở heo, bò, dê, cừu; bệnh viêm phổi cấp tính và trầm trọng SARS ở người; bệnh bò điên; dịch cúm gia cầm H5N1; đại dịch cúm heo A (H1N1)v.v…
Ngoài ra còn có nỗi lo sợ khủng bố sinh học (bioterrorism), và nhất là mối đe doạ thật sự của nhóm Al Qaeda. Họ xém làm nổ phi cơ bay từ Amsterdam Hòa Lan đến Detroit, Hoa Kỳ ngày Giáng sinh 25/12/2009 năm 2009 vừa qua.
Tháng 10/ 2010 giới chức an ninh cũng đã may mắn phá vỡ được nhiều âm mưu khủng bố cho nổ phi cơ bằng cách gởi hàng hóa có gài chất nổ qua công ty chuyển vận FedEx tại Yemen. Địa chỉ nhận hàng là các tổ chức tôn giáo của Do Thái tại Chicago. Âm mưu được phát hiện kịp thời tại Dubai (United Arabe Emirates) và tại Anh Quốc.
Tình hình mới thì phải có biện pháp mới. Trong bối cảnh nầy, trước lúc bước lên phi cơ là chúng ta bị bắt buộc phải tuân hành theo nhiều sự ràng buộc mới về mặt kiểm soát an ninh.
Đặc biệt nhất là trước khi buớc lên máy bay Mỹ.
Hành lý xách tay lên phi cơ
Quy định có thể thay đổi khác nhau tùy theo hãng hàng không, nhưng thường chúng ta được phép đem hai món, 1 standard article và 1 personal article nặng không quá 10kg cho mỗi món.
Standard article
Maximum size
23 cm x 40 cm x 55 cm
(9 in x 15.5 in x 21.5 in)
Wheels and handles included.
Maximum weight:
10 kg (22 lb)
Personal article
Maximum size:
16 cm x 33 cm x 43 cm
(6 in x 13 in x 17 in)
Maximum weight:
10 kg (22 lb)
Hành lý xách tay.
Air Canada. Carry-on baggage
http://www.aircanada.com/en/travelinfo/airport/baggage/carry-on.html
United Airlines.
http://www.united.ca/core/english/SI/baggage/carryon.html
US Airways Baggage Policies
http://airtravel.about.com/od/luggageandpackingadvice/a/usbags.htm
Ngoài hành lý xách tay ra, hành khách còn có thể mang lên phi cơ những món sau đây
Other items you may bring on board
The following are examples of items that are allowed, in addition to your carry-on allowance:
• Coat or other outer garment, (áo lạnh, áo khoác ngoài)
• Small purse measuring no more than 25cm x 30cm x 14cm (10in x 12in x 5.5 in). Larger purses will be included in your carry-on allowance.(bóp nhỏ của mấy bà)
• Infant care item (e.g. diaper bag),(tã cho em bé…)
• Stroller - collapsed diameter not to exceed 25.5 cm (10 in) and length not to exceed 92 cm (36 in), (xe đẩy em bé, loại xếp lại được)
• Child restraint device if a seat has been purchased for the child/infant,
• Special needs items (see Special Needs section below),
• Small electronic device such as cell phone or MP3 player. (máy MP3 và cell phone…)
Cấm đem lên theo hành lý xách tay
-Air Canada cấm đem nhiều hơn 100ml/100gr chất lỏng hay gel trong hành lý xách tay-
-Các vật dụng sau đây bị cấm đem theo hành lý xách tay. Phải gởi chúng theo hành lý ký thác tại quầy vé checked baggage.
Below is a partial list* of items that are prohibited from carry-on baggage. Always store them in your checked baggage.
• Sharp, piercing or cutting objects such as: ( vật dụng bén nhọn)
o Straight razors and razor blades (dao cạo loại thẳng, lưỡi dao cạo)
o Scissors with pointed tips( kéo nhọn)
o Box cutters(dụng cụ cắt hộp)
o Hatchets (búa bén)
o Knives of any length, including hunting knives, jackknives (Swiss army knives), and chef's knives (e.g. meat cleavers)(các loại dao,dao xếp, dao săn,dao nhà bếp, dao cắt thịt)
o Screwdrivers, saws, drills(tournevis, cưa, khoan)
o Darts, skates, tackle boxes, fishing hooks/lures, crossbows and arrows (phi tiêu, cung tên,  lưỡi câu)
Xét hỏi an ninh, chuyện bực mình
*Lúc lên phi cơ
- Cởi bỏ giày dép, tháo dây nịt ra, móc bóp, móc bạc cắc, xu trắng xu đen ra hết, chìa khóa, đồng hồ, máy ảnh, bỏ hết ra ngoài rổ, lôi laptop ra khỏi bao, cho chạy qua đường hầm máy Xray.
- Rồi bước chầm chậm qua máy dò tìm kim khí,vũ khí...Lỡ máy ré lên thì bị người ta mời  mình đứng ra ngoài cho họ khám kỹ lại. Thấy có chai gì lạ trong xắc thì họ bắt lôi ra bỏ.
- Có khi bị pat down search, mò mẵm, bóp nắn óng chân, bắp vế,vuốt đùi, vuốt bụng, vuốt lưng, mò khắp người. Du khách đàn ông thường bị khám xét hơn đàn bà.
Phương pháp nầy bị một số người Mỹ phản đối kịch liệt. Người ta nghi ngờ có sự kỳ thị trong cách khám xét vì người da màu thường hay bị chiếu cố hơn dân da trắng. Chuyện cũng dễ hiểu mà thôi.
CBC News. US pat-down protest may cause travel delays
http://www.cbc.ca/consumer/story/2010/11/22/con-airport-security.html
-Hình như chưa đủ, có nơi họ còn bảo mình bước vô cái máy soi quét toàn thân Human X- Ray Scanner kế bên. Đưa hai bàn tay ngang đầu để họ làm scanner không xót chỗ nào hết.
Theo báo Time cho biết, máy còn có tên là backscatter. Nguyên tắc là rọi vào cơ thể những tia phóng xạ có tần số thật ngắn. Chúng được hấp thụ vào da chừng vài millimét và bị dội ngược trở ra rất mạnh tạo thành viền những vùng cơ thể cũng như bất cứ đồ vật nào nằm phía dưới lớp quần áo.
 FDA trấn an mọi người là không nên e ngại ảnh hưởng đến sức khỏe. Một số nhà khoa học thì lại nghĩ khác.
Hiện giờ có 135 máy Human X Ray scanner đang được sử dụng tại các phi trường Hoa Kỳ. Người ta tiên liệu con số trên sẽ tăng vọt lên 1000 vào cuối năm 2011.
Theo ước đoán, mỗi năm có lối 800 triệu du khách bị soi quét toàn thân tại các phi trường trên thế giới.


Tài liệu cho biết các chỗ nhạy cảm, vùng cấm địa, máy X-Ray scanner chỉ thấy mờ mờ. Hổng biết họ nói thiệt không hay muốn trấn an du khách.
Các loại kim khí, khoen vú, khoen rốn, khoen chổ ấy... cũng như vú giả,  vú  bơm breast enlargement thì bị thấy rất rõ. Vậy các đệ tử của body piercing hãy coi chừng đó.
Time Oct 9/2010. Strip search: how safe are  airports’ new X Ray scanners"
http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,2021072,00.html
Vừa qua có một công ty chụp thời cơ, tung ra thị trường các loại đồ lót đặc biệt có thể ngăn chặn được tia X Ray. Không biết các giới chức an ninh có đồng ý không"
Thăm dò (23 nov 2010) của ABC và Washington post cho biết 2/3 dân chúng Mỹ ủng hộ lối soi quét toàn thân X Ray scanner
*Lúc xuống phi cơ
Cũng lắm chuyện bực mình, nhưng vẫn đỡ hơn lúc chuẩn bị lên phi cơ.
 Nào là chờ làm thủ tục nhập cảnh với immigration, chờ lấy hành lý, có khi nó lạc đâu mất, xét hỏi của quan thuế v,v...
Nếu phải chuyển đổi phi cơ connecting  flight thì cũng có những sự hồi hộp khác.
Lỡ mình đến trễ thì kể như mệt lắm, stress lắm.
Tại phi trường lạ, mới đến lần đầu tiên, chẳng hạn như Chicago hay Los Angeles, rộng lớn mênh mông hổng biết đâu là đâu.
Nội cái việc hỏi thăm đường và xe bus nào dẫn đến đúng treminal, và tìm cái gate lên tàu, hay quầy hàng không để điều chỉnh lại vé cũng đủ hụt hơi rồi.
Lỡ vuột chuyến bay thì đành phải ngủ ngồi, ngủ gà, ngủ gật qua đêm tại phi trường để chờ bắt chuyến bay vào ngày hôm sau.
Bởi vậy nếu khởi hành bằng những chuyến bay quá trễ trong ngày chúng ta có nhiều nguy cơ có thể bị vuột connecting flight lắm…
Welcome to Canada
Bà con mình mỗi khi trở về Canada sau một chuyến du lịch Việt Nam hay bất kỳ một quốc gia nào khác, thường  có thói quen hay đem theo về nhiều quà cáp hoặc thực phẩm đặc sản của nơi thăm viếng.
Phần đông trong chúng ta vì không am tường luật lệ nên ít khi để ý đến những phiền toái rắc rối có thể xảy ra khi phi cơ đáp xuống các phi trường Canada.
Sau đây, tác giả xin tóm lược những điều chính yếu của tài liệu Be Aware and Declare  của chánh phủ Canada về những gì bạn cần phải khai báo trong mẫu Canada Border Services Agency (CBSA) Declaration Card được phát lúc bạn còn ngồi trong phi cơ.
http://www.cbsa-asfc.gc.ca/E/pbg/cf/e311/e311-06e.pdf
Tại sao phải khai báo"
Một vài loại sản phẩm, thức ăn hoặc nước uống mà du khách đem về có thể chứa virus, sâu bọ, côn trùng, nấm mốc hay ký sinh trùng. Tất cả mầm bệnh vừa kể có thể là mối đe dọa cho sức khỏe của người dân Canada hoặc có thể gây hại đến ngành nông lâm ngư nghiệp, chăn nuôi và tài nguyên thiên nhiên của quốc gia nầy.
Còn nhớ hồi năm 1952, một du khách Âu châu khi đến Canada có mang theo một đòn saucisse. Sau đó, ông ta đi viếng một trại heo ở tỉnh bang Saskatchewan và cho heo ăn sản phẩm nầy. Chẳng may, trong saucisse có chứa virus vì vậy nên đã khơi màu cho một dịch bệnh long móng lở mồm (Foot and Mouth Disease) vô cùng ác liệt kéo theo sự thiệt hại kinh tế to tác lối trên 30 tỷ dollars tính theo thời giá ngày nay.
Khai báo là một sự bắt buộc theo luật định.
Luật bắt buộc du khách khi vừa bước xuống phi cơ phải khai báo những hàng hóa, thực phẩm, thịt, sữa, rau cải, hoa quả, cây cối, da thú và những sản phẩm kỷ niệm làm từ các loài động vật hoặc thực vật hiếm quý mà họ mang theo.
Tại các phi trường Canada đều có sử dụng giống chó Beagle, nhỏ con nhưng nhờ được huấn luyện kỹ càng nên nó rất tinh luyện trong việc phát hiện bất kỳ một loại thực phẩm nào kể cả hoa tươi dấu trong hành lý.
Nếu không khai báo nhưng lỡ bị nhân viên quan thuế phát giác ra thì rất phiền phức.
http://www.pensez-y.gc.ca/english/declaree.html
Phải khai báo những gì"
- Thịt và sản phẩm làm từ thịt (meat & meat products), sandwich: Sợ bị
  bệnh long móng lở mồm. Khô bò là món nhiều người thường hay đem về.
- Crème, sữa, fromage và sản phẩm làm từ sữa (cream, milk, other dairy products): Sợ bị bệnh long móng lở mồm.
 - Cây cối, hoa cắt thành bó (plants, trees, cut flowers and their soil, may require and import permit): Sợ sâu bọ côn trùng, ký sinh trùng nématodes trong đất.
- Gỗ và sản phẩm làm từ gỗ (wood and wood products): Sợ sâu bọ (pest).
- Trái cây và rau cải (fruits & vegetables, may require an import permit): Sợ côn trùng, sâu bọ (pest).
- Chó mèo, chim và thú vật sống (require an import permit or vaccination documentation): Sợ những bệnh của thú vật.
- Lông chim (feathers and down): Sợ mang mầm bệnh của thú vật.
- Hạt giống và hạt dẻ (seeds and nuts): Sợ có mang ký sinh trùng nématode trong đất.
 - Sữa cho trẻ em (baby formula): Sợ bệnh long móng lở mồm.
http://www.pensez-y.gc.ca/english/prod/prode.html
Tổ chức CITES là gì"
Đây là Tổ Chức Quốc Tế (Convention on International Trade in Endangered Species of Wild Fauna and Flora). Tổ chức nầy có nhiệm vụ kiểm soát sự mua bán và đổi chác những loài động vật và thực vật hiếm quý có nguy cơ bị tuyệt chủng.
Nanh heo rừng, ngà voi, đồi mồi, sừng tê giác, da cá sấu, da cọp, hổ cốt, cây xương rồng, hoa lan orchidée, mật gấu… đều nằm trong danh mục của CITES.
http://www.cites.ec.gc.ca/   Tel: 1 800 668 6767
Những cơ quan trách nhiệm kiểm soát
1- Canada Border service Agency CBSA. Tel: 1 800 959 2036
http://www.cbsa-asfc.gc.ca/travel/canadians-e.html
2- Canadian Food Inspection Agency CFIA Tel: 1 800 442 2342
http://www.inspection.gc.ca
Kết luận
Theo ý riêng của người viết, muốn cho cuộc đi chơi được vui vẻ thuận buồm xuôi gió, khỏi bị phiền phức bực mình và bị mất thì giờ vô ích, thì tốt hơn hết chúng ta đừng có đem về đồ quốc cấm, đồ kỷ niệm (ngà voi, răng cọp, nanh heo rừng, sừng tê giác, đồi mồi…), cây cỏ, đất cát trong chậu, trống bằng da bò (sợ mang bào tử vi khuẩn bệnh than anthrax), rau quả hay bất kỳ một loại thực phẩm nào vào Canada hết.
Thôi thì nhập gia thì phải tùy tục.
Chúc tất cả bà con cô bác thượng lộ bình an, đi tới nơi về tới chốn ./.
Montreal, Dec 02, 2010

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cơn mưa phùn đêm qua còn đọng nước trên đường. Gió thu đã về. Lá vàng theo gió lác đác vài chiếc cuốn vào tận thềm hiên. Cây phong đầu ngõ lại chuẩn bị trổ sắc đỏ ối như mọi năm. Người đi xa từ những mùa thu trước, sẽ không trở về. Những người bạn lâu không gặp, thư gửi đi bị trả lại, nhắn tin điện thoại không thấy trả lời. Có lẽ cũng đã ra đi, không lời từ biệt. Đã có những cuộc ra đi rất lặng lẽ từ gần hai năm qua, không chỉ ở nơi đây, mà ở khắp toàn cầu. Ra đi bất ngờ, ra đi nhanh chóng. Không hoa tang. Không lễ nghi tôn giáo. Không lời ai điếu. Những túi bọc thi thể chất vội vào những thùng xe đông lạnh. Những thi hài quấn vải hoặc cuộn trong manh chiếu được chất trên những giàn củi, hỏa thiêu. Những chiếc quan tài được chôn lấp vội vàng trên đất công, với bia mộ đơn giản, không hình ảnh, ghi tên tuổi của một người già bệnh hay một người trẻ cường tráng, một người quyền quý hay một người bần cùng vô danh… Tất cả những người ra đi ấy, từ những nơi chốn khác nhau, thành thị hay
Hoá ra không phải chùm khế nào cũng ngọt. Quê hương, đôi khi, cũng thế. Cũng chua chát và đắng nghét đối với rất nhiều người mà tôi (chả may) là một. Cùng cả triệu dân Việt khác, tôi cũng đã có lúc hốt hoảng đâm sầm ra biển (dù không biết bơi) khi tóc hãy còn xanh. May mắn, tôi thoát chết. Lên lại được bờ, tôi đi lang thang tứ xứ cho mãi đến khi tóc đã đổi mầu nhưng vẫn chưa bao giờ trở về cố lý. Có kẻ tưởng là tôi chảnh, có mới nới cũ, có trăng quên đèn, quên cả cố hương. Không dám chảnh đâu. Tôi bị chúng “cấm cửa” mà!
Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ của thi ca là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?
Một sự trùng hợp về thời gian 20 năm trong chiến tranh Việt Nam đã lập lại ở Afghanistan vào ngày 15/08/2021 với hình ảnh chiếc trực thăng di tản người Mỹ chạy thoát từ nóc Tòa Đại sứ Mỹ trong lúc phiến quân Taliban đã chiếm dinh Tổng thống không tốn một viên đạn, ngay sau khi Tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn ra nước ngoài.
Mùa Vu Lan hiếu hạnh – báo ân cha mẹ – là truyền thống lâu đời của người con hiếu thảo nhưng làm sao tạo được một cơ hội chia sẻ, an ủi và liên tưởng đến mặt phản diện của những đứa con bất hiếu chưa gặp duyên lành để biết ăn năn sám hối trở về với cha mẹ.
Nhận định của một số giới chức quân sự và chính trị cho đó là thất bại về tình báo từ phía Hoa Kỳ đã đánh giá sai về bộ đội cộng sản Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam, nay lại sai về quân Taliban ở Afghanistan khiến Mỹ phải vội vàng di tản. Hình ảnh máy bay trực thăng di tản người Mỹ và những người đã hợp tác với Hoa Kỳ ra khỏi Sài Gòn cuối tháng Tư 1975 và ngày 15/8 vừa qua ra khỏi Kabul sẽ còn in dấu trong tâm thức người Mỹ và dư luận thế giới trong nhiều năm.
Trên Bloomberg Opinion ngày 26 tháng 04 năm 2021, một trong hai tác giả là Cựu Đô đốc James G. Stavridis, trình bày kịch bản này trong bài “Four Ways a China-US War at Sea Could Play Out” mà bản dịch sau đây sẽ giới thiệu. Theo Stavridis,“bốn điểm nóng” mà Hải quân Trung Quốc có khả năng tấn công là eo biển Đài Loan, Nhật Bản và Biển Hoa Đông, Biển Hoa Nam và các vùng biển xa hơn xung quanh các nước Indonesia, Singapore, Australia và Ấn Độ. Nhưng nguy cơ cao nhất là Đài Loan.
Đó là lý do cần nhắc sơ lại Hòa Ước Doha 2020, bởi nếu xem chính phủ Afghanistan là một "đồng minh" của Hoa Kỳ thì đồng minh này đã bị phản bội và bức tử ngay tháng Hai năm 2020 theo sau Hòa Ước Doha của nội các Donald Trump ký với Taliban chứ không phải hôm nay. Liệu có cần nhắc lại hòa đàm Paris vào năm 1973 đã dẫn đến sự sụp đổ báo trước của miền Nam Việt Nam vào tháng Tư năm 1975? Và giới sử gia thường nhắc lại vai trò của tổng thống Richard Nixon và Ngoại trưởng Henry Kissinger trong việc bỏ rơi Nam Việt Nam chứ không phải tổng thống Gerald Ford, vị tổng thống Mỹ đương nhiệm năm 1975.
Theo dõi tin tức từ quốc gia này, tấm lòng của chúng tôi hướng về người dân Afghanistan và những người tị nạn đang bị buộc phải bỏ trốn để giữ mạng sống. Hơn nữa, chúng tôi tha thiết quan ngại đến số phận của hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái của xứ sở này, vì họ phải đối diện với một tương lai đen tối khi gặp trở lại sự đối xử tàn tệ của nhà nước Taliban.
Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà ngoại, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến. Thế là tôi được bế ra ngoài Bắc, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai người chị) không lâu sau đó. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.