Hôm nay,  

No Magic Bullet

23/01/200800:00:00(Xem: 10860)

Từ giữa năm 2007, giới thị trường, nghiên cứu và chính sách kinh tế đều theo dõi và tranh luận xunh quanh vấn đề suy thoái kinh tế: Liệu kinh tế Hoa kỳ đã bước qua lằn ranh suy thoái hay đang ở bên bờ vực thẳm"  Câu trả nay đã  rõ  ràng: Kinh tế Hoa Kỳ đã chính thức suy thoái và chưa có một magic bullet để cứu vãn tình hình! Mặc dầu, chính phủ tiếp tục từ chối về tình trạng suy thoái để trấn an người tiêu dùng và giới đầu tư cũng như muốn cầm hơi cho mãi hết nhiệm kỳ TT Bush (vì lý do chính trị).  Tuy nhiên, những nổ lực của chính phủ để kích thích kinh tế qua liều thuốc tiền tệ: bơm tiền và giảm lãi xuất, nhường dư không hữu hiệu (no magic bullet), để giữ cho nó khỏi bị chìm xuồng. Nguyên nhân đưa đến suy thoái có thể nói: do hậu quả thị trường nhà cửa (suy giảm và đình trệ); thị trường tài chánh chao đảo (tín dụng bể, sub-prime mortgage, và thắt chặt điều lệ vay mượn); tình trạng lạm phát (đồng đô la mất giá và năng lượng đắt đỏ); thâm thủng ngân sách quốc gia (giảm thuế nhưng không giảm chi tiêu); ảnh hưởng của chủ thuyết chính trị địa lý (cuộc chiến Iraq, khủng hoảng chính trị Pakistan, căng thẳng nguyên tử Iran và Bắc Hàn); và cuối cùng kinh tế thế giới đã có những dấu hiệu thuyên giảm.  Tất cả những yếu tố này tạo nên nhiều cú shock (multiple shocks), cùng một lúc đánh bồi vào nền kinh tế Hoa Kỳ, vốn nhĩ đã suy yếu từ giữa năm 2007.

Dấu Hiệu Không Tranh Cãi

Hôm nay (Jan 22, 2008) Ngân Hàng Dự Trữ Liên Bang (gọi tắt Fed) đã khẩn cấp cắt giảm lãi xuất liên bang 0.75% từ 4.25% xuống 3.5%.  Quyết định của Fed ngày hôm nay một lần nữa xác nhận sự phân tích, tiên đoán và lo lắng của giới đầu tư thị trường, phát triển kinh tế là đúng.  Kinh tế Hoa Kỳ đã suy thoái- party over!  Tuy nhiên, mức độ suy thoái có vẻ trầm trọng so với tiên liệu của Fed và Bộ Ngân Khố.  Trước đó một tuần, Chủ Tịch Ngân Hàng Liên Bang Bernanke điều trần trước Ủy Ban Ngân Sách Hạ viện về tình trạng kinh tế của Hoa Kỳ, để cùng với TT Bush, Bộ Trưởng Ngân Số Henry Paulson và quốc hội, tìm giải pháp cứu vãn nền kinh tế Hoa Kỳ. Như chúng ta đều biết, khống chế nạn lạm phát là ưu tiên hàng đầu của Fed; thế nhưng, vì sự suy thoái của thị trường tài chánh, mức chi tiêu của người tiêu dùng giảm, và thị trường lao động yếu, ít việc làm, đã dẫn đến Fed cắt lãi xuất nhiều hơn so với dự phóng của giới nghiên cứu.  Những dấu hiệu khẩn cấp này đã thúc đẩy Fed đi đến quyết định giảm lãi xuất hơn 3 phần 4 điểm hay 0.75%. Fed cũng có những quyết định tương tự vào giữa năm 2007, Fed đã bơm một khoản tiền lớn vào thị trường tài để giúp ổn định và giảm lãi xuất xuống 4.25% từ 5.25%.  Do đó, lập luận của Fed và chính phủ là kinh tế chỉ giảm (down), và chức năng kinh tế vẫn tốt (fundamentals still good)- Down Not Drown, chỉ là nghệ thuật trấn an giới tiêu dùng và đầu tư (kinh tế Hoa Kỳ dưới thời TT Bush-dựa vào mức tiêu dùng để tăng trưởng, chiếm hơn 70%). Đứng về phương diện chu kỳ suy thoái kinh tế, trung bình giai đoạn tăng trưởng kéo dài vào khoảng 57 tháng kể từ sau thế chiến thứ II (1945). Chu kỳ tăng trưởng kinh tế hiện giờ (Jan 2008), đã bước qua ngưỡng cửa 57 hay đã ở giai đoạn chín muồi và đang ở tháng 75. Do đó, sác xuất suy thoái rất cao và rõ nét.  Chỉ có thời TT Clinton, mức tăng trưởng kinh tế Hoa Kỳ kéo dài liên tục và kỷ lục, hơn 102 tháng (gần gấp đối chỉ số trung bình 57tháng)  Do đó, fundamentals kinh tế không còn ở tình trạng tốt nữa như chính phủ lập luận.  Một dấu hiệu khác để báo nền kinh tế Hoa Kỳ đã suy thoái: thị trường lao động.  Mức tăng trưởng của thị trường lao động giảm vào cuối năm 2007.  Năm 2007, thị trường lao động chỉ tạo thêm 1.3 triệu công việc mới so với 2.3 triệu vào năm 2006 và 2.5 triệu vào năm 2005; tỷ lệ thất nghiệp nhảy từ 4.4% vào tháng 12 2006, lên 5% tháng 12 năm 2007.  Chỉ số Leading Indicator suy giảm cũng chứng minh hiện tượng suy thoái.  Chỉ số Leading Indicator liên tục giảm trong 3 tháng cuối trong năm 2007: tháng 10 (-0.7), tháng 11 (-0.4) và tháng 12 (-0.2).  Nền kinh tế Hoa Kỳ hiện thời chỉ dựa vào 3 yếu tố chính yếu để đẩy lùi suy thoái: chính sách kích thích kinh tế của chính phủ (giảm lãi xuất, bơm tiền vào thị trường), xuất khẩu (với mức tăng trưởng hơn 10% do đồng Đô La mất giá); và đầu tư doanh nghiệp vào cơ sở địa ốc, máy móc và phương tiện.  Tuy nhiên, những cỗ máy kinh tế đứng đầu của Hoa Kỳ và chính sách kích thích của chính phủ đang gặp sóng gió bởi nền kinh tế thế giới đang có dấu hiệu thuyên giảm, đặc biệt Âu Châu, năng lượng đắt đỏ và giới tiêu dùng đang thắt chặt hầu bao.  Những yếu tố này sẽ làm cho những nổ lực cứu nguy kinh tế Hoa Kỳ trở nên khó khăn hơn.

Viễn Ảnh 2008

Kinh tế Hoa Kỳ bước vào năm mới với những dấu hiệu lo lắng và đầy biến động bất lợi từ năm 2007; báo hiệu cho thời kỳ  suy thoái.  Câu hỏi đặt ra: mức độ suy thoái của lần này Nhẹ hay Nặng" Tất cả đều nằm trong sự theo dõi chặt chẽ của giới chính sách, nghiên cứu và thị trường. Tuy nhiên, một số yếu tố rủi ro quan trọng mà giới người tiêu dùng có thể tiên đoán được trong năm 2008 là: năng lượng vẫn còn đắt đỏ; thị trường nhà cửa tiếp tục đình trệ và giá nhà giảm cho hết năm 2008; mức chi tiêu của người tiêu dùng sẽ giảm mạnh (bởi năng lượng, vật giá đắt đỏ, công việc bấp bênh, tỷ lệ thất nghiệp đang tăng, và tín dụng bị thắt chặt, đặc biệt mua bán xe hơi); chi phí tốn kém cho chiến tranh tiếp tục gia tăng; và cuối cùng, kinh tế sẽ trở thành lá quyết định (decisive card) trong mùa bầu cử TT Hoa Kỳ giữa hai ứng cử viên: Hillary Clinton vs. John McCain trong ngày tổng tuyển cử mồng 4 tháng 11 năm 2008. 

Tâm An (thế hệ 1.5)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặc dù chỉ mới ba năm trôi qua kể từ khi bà Merkel rời nhiệm sở, nhưng thế giới đã thay đổi quá nhiều đến mức mà chức thủ tướng của bà đã được cảm thấy như nó thuộc về một thời đại khác. Cuốn hồi ký mới của bà cho thấy bà bình tâm với những quyết định đã đưa ra, bao gồm cả những quyết định bị phê phán nghiêm khắc nhất.
“Việc cắt giảm chăm sóc sức khỏe để trả tiền cho các khoản giảm thuế sẽ là sai về mặt đạo đức và tự sát về mặt chính trị.” TNS Josh Hawley (Cộng Hòa, Missouri)
Từ năm 1949, tháng Năm được chọn là Tháng Nhận Thức Về Sức Khỏe Tâm Thần (Mental Health Awareness Month – MHAM) ở Mỹ. Đây là tháng mang ý nghĩa kêu gọi cùng nâng cao nhận thức, giảm bỏ kỳ thị và thúc đẩy bảo vệ sức khỏe tâm thần. Theo phúc trình năm 2024 của tổ chức Mental Health America ở Alexandria, Hoa Kỳ thật sự đang trong cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần. Cứ năm người trưởng thành ở Mỹ thì có trên một người đang sống chung với bệnh tâm thần, và hơn một nửa không được điều trị. Gần 60 triệu người lớn (23.8%) mắc bệnh tâm thần trong năm 2024. Gần 13 triệu người lớn (5.04%) có ý định tự tử.
Chiến dịch cắt giảm chi tiêu của chính quyền Trump, vốn đã ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực từ nghệ thuật đến nghiên cứu ung thư, nay còn bao gồm cả nỗ lực thực hiện mục tiêu lâu dài của Đảng Cộng Hòa: chấm dứt hoàn toàn nguồn tài trợ liên bang cho hai hệ thống truyền thông phục vụ công chúng lớn nhất nước Mỹ: NPR và PBS. Hiện có khoảng 1,500 đài phát thanh và truyền hình độc lập liên kết với NPR và PBS trên khắp Hoa Kỳ, phát sóng các chương trình nổi tiếng như Morning Edition, LAist, Marketplace, PBS NewsHour, Frontline và Nova... Theo dữ liệu từ các hệ thống này, có khoảng 43 triệu người nghe đài công cộng hàng tuần, và mỗi năm có hơn 130 triệu lượt xem đài PBS.
Ngày 30.04.1975 là một dấu mốc quan trọng trong lịch sử cận đại của Việt Nam. Nhưng năm mươi năm sau nhìn lại, dân tộc Việt oai hùng, như vẫn thường tự nhận, đã không có đủ khôn ngoan để ngày chiến tranh chấm dứt thành một cơ hội đích thực để anh em cùng dòng máu Việt tìm hiểu nhau, cùng chung sức xây dựng đất nước.Tiếc thay, và đau thay, cái giá tử vong cao ngất của hơn 2 triệu thường dân đôi bên, của hơn 1triệu lính miền Bắc và xấp xỉ 300.000 lính miền Nam đã chỉ mang lại một sự thống nhất địa lý và hành chính, trong khi thái độ thù hận với chính sách cướp bóc của bên thắng trận đã đào sâu thêm những đổ vỡ tình cảm dân tộc, củng cố một chế độ độc tài và đẩy hơn một triệu người rời quê hương đi tỵ nạn cộng sản, với một ước tính khoảng 10% đã chết trên biển cả.
Bằng cách làm suy yếu các đồng minh của Mỹ, chính quyền Trump đã làm suy yếu việc răn đe mở rộng của Mỹ, khiến nhiều quốc gia cân nhắc liệu họ có nên có vũ khí hạt nhân cho riêng mình không. Nhưng ý tưởng về việc phổ biến vũ khí hạt nhân nhiều hơn có thể ổn định dựa trên nền tảng của các giả định sai lầm.
Tạp chí TIMES kết thúc cuộc phỏng vấn với Tổng thống Trump nhân dịp đánh dấu 100 ngày ông ta quay lại Tòa Bạch Ốc (20/1/2025) bằng câu hỏi, “John Adams, một công thần lập quốc, vị tổng thống thứ hai của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ (1797 – 1801) đã nói chúng ta là một quốc gia pháp trị, chứ không phải bất kỳ người nào, Tổng thống đồng ý không?” Donald Trump trả lời: “Chúng ta là một chính phủ do luật pháp cai trị, không phải do con người sao? Ồ, tôi nghĩ vậy, nhưng anh biết đấy, phải óc ai đó quản lý luật pháp. Bởi nên, con người, nam hoặc nữ, chắc chắn đóng một vai trò trong đó. Tôi không đồng ý với điều đó 100%. Chúng ta là một chính phủ mà con người tham gia vào quá trình thực thi luật pháp, và lý tưởng nhất là anh sẽ có những người công chính như tôi.”
Chuyện “Ngưng bắn…” kể cho độc giả Bloomington ngày ấy, đã là chuyện quá khứ. 30 tháng Tư năm sau, cuộc chiến trên đất Việt tàn. Chủ nghĩa Cộng sản, nguyên nhân của nạn binh đao, dìm quê hương tôi trong biển máu hàng thập kỷ, cuối cùng đã hưởng hết 70 năm tuổi thọ. Tưởng chuyện đau thương trong một ngày ngưng bắn của gia đình, vì sự an toàn, phúc lợi của loài người, phải trở thành cổ tích. Vậy mà hôm nay, trong thời đại này, chuyện buồn chiến tranh của tôi đang tái diễn...
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.