Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Câu Chuyện Thầy Lang: Rồi Nó Bón… Không Ra

10/10/200300:00:00(Xem: 5584)
-Nguy quá rồi, Bác sĩ ơi.
- Đau ruột dư hay sao mà nhăn nhó ôm bụng vậy". Hãy bỉnh tĩnh nói tôi nghe xem nào
-Từ sáng tời giờ tôi không đại tiện.
-Thế ngày hôm qua cụ có đi cầu không
-Ngày nào mà tôi chả di. Chắc bác sĩ phải cho tôi thuốc xổ đi. Kẻo mà nó sinh bệnh táo bón thì nguy lắm.
Vâng đó là ưu tư hôm nay của cụ Nhân.
Từ nhiều năm nay, cụ là bệnh nhân "ruột" của bác sĩ Luyện. Có vấn đề sức khỏe nào dù lớn hay nhỏ cụ đều đến ông thầy vui tính này. Cụ thường xin hẹn vào lúc cuối chầu, vãn khách. Để hai người có cơ hội nói chuyện nhiều hơn. Mà ông bác sĩ cũng không phiền hà gì. Vì đây là giờ rảnh, nên thầy thuốc bệnh nhân có cơ hội tâm sự với nhau. Họ biết nhau từ lâu nên ngoài chuyện bệnh tật, còn nói về thiên hạ sự. Chuyện bên nhà, chuyện ở đây. Gọi là để thông tin cho nhau ấy mà.
Thấy cụ Nhân cứ lâu lâu lại ám ảnh với chuyện đại tiện táo bón, thầy lang bèn dành một một thời gian dài để đả thông vấn đề với ông bệnh nhân …
Niềm e ngại bị táo bón là một trong những than phiền thông thường nhất của mọi người. Nhất là ở quý vị cao tuổi.
Chẳng thế mà theo thống kê, hàng năm số tiền bỏ ra để mua các loại thuốc chống táo bón lên đến cả tỷ mỹkim. Và trên thị trường có cả trăm loại thầm dược này, Các tay sản xuất trả tiền quảng cáo rùm beng trên đài cũng như trên báo. Ngồi ăn bữa cơm, mà cứ nghe thấy giới thiệu thuốc đi cầu, mà mất cả khẩu vị.
Không hiểu từ căn bản lý luận nào mà nhiều người vẫn cứ tin tưởng là mỗi ngày phải đi cầu một lần mới được. "Nếu không, chất độc nó ngấm vào máu tôi thì sao"".Mỗi sáng, trước khi đưa con ra xe bus đi học, bà mẹ đều hỏi xem con đã "pu" chưa. Nếu mà con nói chưa , là bà mẹ lại lo ngại, chiều về hỏi nữa. Bà chỉ sợ là con bị bón.
Theo các chuyên gia y học, chỉ được coi là táo bón khi nào ta đại tiện dưới hai lần một tuần. Hoặc đi cầu mà phải rặn, cục phẩn rắn cứng. Hoặc cảm thấy là phẩn vẫn ngoan cố, nằm đâu đó ở hậu môn, không chịu ra hết.
Có nhiều người lại quá quan tâm cả đến hình dáng, kích thước, mầu sắc cục phẩn. Thấy nó khác hôm qua hôm kia là la hoảng. Chỉ thiếu điều mời ông Tiên Cẫu tới nếm phẩn, định bệnh mỗi ngày cho chắc dạ.
Việc thải chất bã dinh dưỡng tùy thuộc vào nhiều yếu tố.
Ta có uống nước đầy đủ không. Có đang uống thuốc trị bệnh nào. Thói quen đi cầu của ta ra sao. Đang có bệnh kinh niên nào không…
Nhiều người có thói quen đi cầu mỗi ngày. Có người hai ba ngày một lần. Có người đi một ngày hai lần, có người chỉ có một lần. Đó là thói quen riêng của mỗi cá nhân. Cũng như trong lúc ngồi bàn cầu thì có vị thích đọc báo, nghe nhạc, làm thơ hoặc nói điện loại viễn liên.
Nhưng, đột nhiên mà mất thói quen, kéo dài trong vài tuần thì lúc đó là ta phải quan tâm, theo dõi. Và cho thầy thuốc hay ngay. Nhất là khi có kèm vài dấu hiệu như buồn nôn, ói mửa, ngầm ngầm đau trong bụng…
Xin nhắc lại làsự tiêu hóa một món ăn mất khoảng 8 giờ đồng hồ, kể từ lúc ta ăn cho tới khi phế thải cặn bã,
Một giờ sau khi ăn, thực phẩm được bao tử, gan, tụy tạng, ruột non xúm nhau vào hành động để biến thành phần tử bé nhỏ hơn mà tế bào có thể dùng được. Năm giờ sau, phần phế thải của món ăn được chuyển xuống ruột già, nước được hút trở lại , rồi sẵn sàng đưa xuống trực tràng sau đó vài giờ để đẩy ra ngoài.

Việc đẩy ra mà ta gọi là đại tiện cho văn vẻ, là do các cơ thịt của ruột già co bóp, đẩy đưa dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Sức người không ảnh hưởng vào được. Nhưng sức người có thể cầm cự hoãn "mót" được một thời gian ngắn, nếu phẩn xuống trực tràng. Đang lái xe trên xa lộ mót đi thì làm sao đi ngay được; ván bài đang gây cấn làm sao đứng lên vào cầu. Khoan khoan nàng hãy đợi ta. Nhưng phiền một nỗi là nếu đợi quá lâu, ruột hút hết nước, phẩn cứng lại, làm nghẹt lưu thông Thế là bón táo.
Thành ra, thưởng thức xong một đĩa cơm gà, với chút la de, ta ngỡ là xong bổn phận với cơ thể. Mấy ai để ý đến cái công việc tỷ mỉ, công phu mà bộ phận tiêu hóa phải làm sau đó. Để giúp ta nuôi cơ thể của ta.
Thực ra cái nguyên nhân chính đưa tới phân cứng, phân ra bất thường là tại ta ít tiêu thụ chất lỏng và ít dùng chất xơ.
Nước là yếu tố chính. Thử tưởng tượng, nhét một bát cơm, miếng thịt vào một cái ống nhỏ. Đẩy mãi cơm thịt chẳng chịu di chuyển. Nhưng cho chút nước làm trơn tru lòng ống, đẩy nhẹ cơm thịt cũng đi.
Chất xơ không tiêu hóa được. Aên vào làm sao thì nó nguyên con ra như vậy. Lại hút nhiều nước, nên giúp cục phân mềm. Hãy quan sát con bò, con trâu. Aên cỏ toàn chất xơ nên phẩn lúc nào cũng thông, cũng nhão. Chẳng cần viên thuốc táo bón nào cả.
Nhưng với tuổi về chiều, cũng có một số nguy cơ đưa tới "thượng thông, hạ tắc".
Các cụ là hay dùng nhiều dược phẩm lắm. Nào thuốc cao máu, đau nhức, cao cholesterol, kèm thêm vài huờn sinh tố, anti oxidant, bổ thận hoàn, thuốc an thần thuốc chống trầm cảm…Oâi thì đủ loại. Mà nhiều thuốc cũng gây táo bón. Cho nên khi thấy thói quen đi cầu của mình bị rối loạn sau khi uống một loại thuốc nào đó, thì thông báo cho thầy thuốc hay ngay. Để thay thuốc, bớt phân lượng.
Táo bón là một trong những dấu hiệu chính của Ưu tư, trầm cảm. Khi người ta buồn, con ruồi đậu khóe mép còn chả muốn đuổi, nói chi đến tín hiệu mót đi cầu. Lại còn tác dụng của thuốc trị sầu hoặc biếng ăn, biếng uống.

Lạm dụng thuốc sổ, thuốc táo bón khiến cho ruột trở nên lười biếng, không làm việc. Ruột ngồi chờ để thuốc đưa phẩn ra ngoài. Mỗi ngày mỗi quen thuốc, phải tăng liều lượng. Không thuốc không đi.
Đời sống quá tĩnh tại, không vận động cơ thể làm giảm sự co bóp của ruột cũng khiến phân bã ngọa triều lâu hơn trong ruột. Và thói quen đi cầu bị gián đoạn.
Thần kinh suy yếu trong bệnh tiểu đường, tai biến động mạch não, chấn thương tủy sống cũng làm trì trệ sự di chuyển phân bã. Lại còn suy tuyến giáp, rối loạn chức năng đường ruột, suy nhược tổng quát cơ thể cũng góp phần gây khó khăn này. Nhưng đáng lưu tâm hơn là u bướu đường ruột với tiêu lỏng tiêu chặt thay phiên bất thường, máu dính trong phân, bụng đau ngầm ngầm… Tỷ lệ ung thư ruột già ở quý cao niên cũng khá cao đấy ạ.
Nghe thầy lang tây thuyết cho một hồi, ông cụ Nhân dường như tỉnh ra. Cụ gật gù, cụ cười. Cụ đứng lên. Rồi "Tự nhiên như người Hà Lội", cụ mở tủ lạnh riêng của thầy thuốc ở góc phòng. Lấy chai nước khoáng, tu một hơi dài. Cạn bình.
Từ hôm đó, về nhà cụ cứ sách nhiễu cụ bà mua nhiều rau muống về sào thịt bò; rau đay nấu canh cua Cờ Bông; trái vải Hưng Yên, sầu riêng Thủ Đầu Một, về ăn. Rau muống thì tư bản Mỹ nó mới cấm, nên đắt như vàng. Hết cả tiền già.
Rồi cụ vận động liên miên. Trên giường, dưới đất. Cụ bà theo không kịp, vừa vui vừa than …Chưa đã.
Còn ông tây y thì …nhớ ai như nhớ thuốc lào. Lâu rồi chẳng thấy cụ Nhân ghé thăm.
Biết thế mình chẳng nói hết. Để thỉnh thoảng cụ còn tới… Nhỏ to tâm sự với nhau.
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas 9/03.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Ngày 14 tháng 9, 2022, Tổng Giám đốc WHO, Tedros Adhanom Ghebreyesus tuyên bố thế giới chưa bao giờ ở trong tình trạng tốt hơn để chấm dứt đại dịch COVID-19 và kêu gọi các quốc gia tiếp tục nỗ lực chống lại loại virus đã giết chết hơn sáu triệu người. Tuy nhiên, ông nói: “Chúng ta vẫn chưa đến đó”. Đây được xem là nhận xét lạc quan nhất từ cơ quan Liên Hiệp Quốc kể từ khi WHO tuyên bố COVID-19 là tình trạng khẩn cấp quốc tế và gọi virus này là đại dịch vào tháng 3 năm 2020 (VOA).
Virus bệnh đậu khỉ là một poxvirus hình giống như viên gạch. Poxvirus là loại virus hình viên gạch hoặc hình bầu dục với bộ gen DNA sợi đôi lớn (large double stranded DNA genome)...
Nghiên cứu mới nhất cho thấy có bằng chứng rằng trầm cảm không phải là do “mất cân bằng hóa học” trong não – cụ thể là sự mất cân bằng của một chất hóa học gọi là serotonin. Trong suốt ba thập niên, mọi người đã bị “nhồi sọ” rằng trầm cảm là do “mất cân bằng hóa học” trong não – cụ thể là sự mất cân bằng của một chất hóa học gọi là serotonin. Tuy nhiên, nghiên cứu mới nhất của Joanna Moncrieff (Giáo Sư lâm sàng cao cấp, Khoa tâm thần học xã hội và phê bình, UCL) và Mark Horowitz (Nghiên cứu lâm sàng về Tâm thần học, UCL) cho thấy có bằng chứng không hỗ trợ điều đó. Nghiên cứu được đăng trên trang TheConversation.
Giăng biểu ngữ. Cầm bảng. Biểu tình. Hăm dọa… Chiến thắng. Thất vọng. Reo hò. Giận dữ. Cười, Khóc. …như một trận đấu football chuyện nghiệp chung kết hoặc trận túc cầu vô địch quốc tế, nhưng tệ hơn vì hai bên thua và thắng, từ cầu thủ cho đến người ủng hộ sinh lòng oán hận nhau. Chuyện này tạm gọi là “Trận Đấu Bầu,” mà trọng tài là chín thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Nói cho công bằng, cả hai phe: giữ bầu và phá bầu đều có lý do chính đáng, đều có thể thuyết phục đa số nếu cả hai phe đừng ngoan cố chèn ép lẫn nhau, có lẽ vì lòng hiếu thắng hơn là lợi ích, vì lợi ích trực tiếp ở nơi người có bầu hoang, bầu không được thừa nhận, không phải thuộc về đa số người không có kinh hoặc đã tắt kinh. Trong thiên nhiên ngàn năm vẫn vậy, từ chiếc nụ nở thành hoa cho đến khi đơm trái, biết bao nhiêu ong bướm dập dìu, mang phấn nhụy đi reo rắc dòng dõi khắp nơi trên mặt đất.
Chứng nhức đầu “migraine” đang hành hạ hơn 1 tỷ người và là nguyên nhân gây tàn tật đứng hàng thứ hai trên toàn thế giới. Ở Hoa Kỳ, cứ 4 gia đình thì có 1 gia đình mà trong đó có ít nhất một thành viên bị chứng đau nhức đầu, với những cơn đau dồn dập, kinh niên. Mỗi năm, ước tính có khoảng 85.6 triệu ngày nghỉ ốm là do bệnh đau đầu.
Lavender (Oải Hương) là một loài hoa rất phổ biến với các nền văn hóa phương Tây. Với người Việt – đặc biệt là người Việt ở Mỹ- trong vài thập niên qua cũng đã bắt đầu quen thuộc với loài hoa màu tím có hương thơm đặc trưng này. Lavender có tên khoa học là Lavendula, là một loại cây thuộc chi Oải Hương (Lavandula), là loại cây bụi có hoa mùi thơm nồng, xuất xứ từ vùng Địa Trung Hải. Cây hoa Oải Hương đã được biết đến cách đây hàng ngàn năm ở Châu Âu từ thời Hy Lạp cổ đại. Đó là nguồn cung cấp tinh dầu oải hương, được xem như là một thảo dược hữu dụng từ thuở xa xưa. Do mùi hương thơm sạch có tính chất đuổi côn trùng, có tính sát trùng, tinh dầu oải hương được ứng dụng rộng rãi để giúp thư giãn cơ thể, giúp làm lành vết thương, sát khuẩn nhẹ…
Cho đến nay, hầu hết các nỗ lực điều trị bệnh Alzheimer đều tập trung vào việc loại bỏ các dấu hiệu của căn bệnh: các mảng và đám chất độc tích tụ trong não. Những nỗ lực đó đưa đến việc sản xuất ra các loại thuốc có thể làm giảm các mảng và đám, nhưng vẫn chưa có tác dụng gì nhiều để duy trì tư duy và trí nhớ. Các kết quả mới nhất với dịch tủy sống cho thấy các phương pháp điều trị khác có thể có hiệu quả, ngay cả khi chúng không ảnh hưởng đến quá trình cơ bản của căn bệnh.
Ngày 24 tháng 3 là Ngày Lao Phổi Quốc Tế. Lao Phổi là một trong những bệnh truyền nhiễm gây tử vong hàng đầu trên thế giới. Có đến 13 triệu người tại Hoa Kỳ đang sống chung với nhiễm Lao tiềm ẩn. Nếu không được chữa trị, 5-10% sẽ tiến triển thành bệnh Lao Phổi. Tuy nhiên, nhiều người vẫn tưởng rằng Lao Phổi không còn là một vấn đề đáng quan tâm nữa.
Hôm nay, CDC và FDA tuyên bố là chính phủ cho phép chích mũi vaccine thứ tư cho những người từ 50 tuổi trở lên và cả những người từ 12 tuổi trở lên nhưng cơ thể không thể kháng bệnh như người bình thường. Các cơ quan liên bang đã đi đến quyết định này vì họ sợ rằng con vi khuẩn omicron có thể sẽ mang đến nhiều hiểm họa cho Hoa kỳ, tương tự như những gì đã xẩy ra cho châu Âu. -- Xin đọc bài viết rất thiết yếu cho sức khỏe của tất cả chúng ta, của bác sĩ Nguyễn C. Cường. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.