Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Diễn Đàn Độc Giả- Phần Iii

30/06/200100:00:00(Xem: 4603)
Một Chuyện Khôi Hài

Tin anh Phương Đông con trai ông phó mộc Côn viết một truyện ngắn được đăng trên một báo lớn làm bà con xôn xao bàn tán. Cái anh Phương Đông ngày xưa vẫn gọi là thằng Còi mà tài lạ! Nom anh ta cao ngẳng cao nghẻo, gầy như cò hương, mặt mũi lúc nào cũng nhăn nhó như khỉ ăn gừng, chẳng ai thấy anh ta tươi tỉnh thư thái bao giờ. Ngữ ấy chẳng có ai thọ được, đang đi trên đường nếu gặp cơn gió mạnh thổi, chắc sẽ bay như chiếc lá tre ra ngoài đồng. Thế mà chẳng hiểu thế nào anh ta thi được vào đại học, nhưng không vì vậy mà các cô gái làng chú ý đến anh hơn. Nay đột nhiên anh nổi danh, được mọi người nói về anh với một lòng tự hào, trân trọng.

Hôm đó trong làng có đám cưới, buổi tối mọi người ở rạp bàn tán sôi nổi về cái tin kia. Bỗng một người kiếm được tờ báo ấy mang ra. Cụ Sửu, một người già có uy tín trong làng bèn đứng dậy nói:

- Thưa các cụ! Việc anh Phương Đông viết được truyện đăng báo là một niềm vinh dự của cả làng ta, xã ta! Thằng Tô đâu" Cháu tốt giọng, hát hay, hãy đọc to cho mọi người cùng nghe!

Thằng Tô sung sướng đứng dậy đón lấy tờ báo. Nó vuốt cho tờ báo thật phẳng phiu, đến đứng dưới ánh đèn sáng rực rỡ hắng giọng. Nó chuẩn bị đọc thì có ai bỗng hỏi:

- Thế cô Côn, mẹ anh Phương Đông có đây không nhỉ"

- Dạ! Có con đây.

Cô Côn đáp và đỏ mặt đứng dậy. Nom mặt người đàn bà đến là vui sướng. Cụ Sửu cất tiếng:

- Cháu nó có về không, cô"

- Thưa cụ! - Cô Côn xúc động nói lí nhí - chắc là bây giờ cháu nó về rồi. Cụ có điều gì dạy bảo cháu ạ"

- Có đấy! - Cụ Sửu nghiêm trang - Anh Tộ, anh là Bí thư Đoàn Thanh niên, đã từng là dũng sĩ, hãy đi đón anh Phương Đông, niềm tự hào của làng ta tới đây để các cụ hỏi chuyện. Anh hãy bảo với Phương Đông rằng: Các cụ trong làng ta muốn thế!

Anh Tộ đi ra, cụ Sửu nhắc thằng Tô:

- Nào, bắt đầu!

Thằng Tô lại hắng giọng. Nó run run đọc:

- Đầu đề truyện "Làng tôi".

- Là làng ta đấy! Nó viết về làng mình mà.

Mọi người xì xào, gương mặt ai cũng có vẻ hạnh phúc của sự chờ đợi một niềm vui. Tiếng thằng Tô cất lên:

- "Theo con đường đất đỏ, dọc bìa rừng độ hai kilômét là đến làng tôi... Một căn nhà xinh xắn đầu làng hiện ra. Đầu nhà có một khóm hoa giấy xanh rờn khoe ra vô số những bông hoa màu hồng mỏng mảnh. Đó là ngôi nhà của vợ chồng anh Đức, chị Nhật, cùng hai cháu trai Xuân, Hạ và cháu Thu, con gái"...

- Chắc nó viết về nhà vợ chồng thằng Út với cái Gái đấy - cụ Sửu thì thầm vào tai người bên cạnh - cơ mà nhà ấy có năm đứa gái cả, làm gì có con trai"...

Tất cả lại im lặng. Chỉ có tiếng thằng Tô đọc đều đều:

- "Nhà cụ Mỗ ở giữa làng. Căn nhà ba gian bằng tre ọp ẹp. Cụ Mỗ là bố chị Nhật, vợ anh Đức. Cụ là người nóng nảy, hơi xấu bụng. Tuy đã già lắm, nhưng cụ còn minh mẫn, da dẻ đỏ đắn"...

- Chắc cụ Mỗ trong chuyện là cụ Sửu đấy! - Có ai đó nói.

- Thì cụ Sửu chả là bố vợ anh Út không" - Một chị beo béo giải thích với một anh thanh niên chắc ở nơi khác đến.

Cô gái ngồi cạnh anh ta trông rất xinh, buột miệng bâng quơ:

- Anh ấy viết khéo nhỉ!...

- Suỵt! Suỵt! Trật tự để nghe tiếp.

-"Vào những ngày giáp hạt, vợ chồng anh Đức vất vả lắm. Các cháu đói, kêu khóc ầm ĩ"...

Anh Út nãy giờ ngồi yên. Nghe đến đây anh lắc đầu lẩm bẩm:

- Lạ thật! Nhà mình đã bao giờ để con cái thiếu đói đến nỗi phải kêu khóc ầm ĩ đâu" Cái đoạn này rồi phải bảo chú Còi sửa mới được...

Anh Út vẫn quen gọi Phương Đông là "chú Còi". Dù ai có gọi anh ta là vàng là ngọc hay là gì đi nữa thì với làng này, anh vẫn chỉ là "chú Còi" ngày xưa.

Tô lại hắng giọng. Nó đưa lưỡi liếm một vòng đôi môi khô, đọc tiếp:

- "Bất đồ, một buổi đi làm về, anh Đức kinh hoàng thấy vợ mình đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông lạ"...

Chị Gái, vợ anh Út giật thót người, phẫn nộ kêu lên:

- Láo toét! Thằng Còi nghe ai nói tôi ngủ với giai"

- Kìa, chị Gái! - Ông giáo Thiu sẽ sàng - Cậu ấy viết như vậy đã chắc đâu viết về gia đình chị! Hãy cứ nghe cái đã...

- "Đức đứng như trời trồng" - tiếng thằng Tô lại vang lên - "Nhật không hay biết gì cả. Chị vẫn nồng nhiệt hôn lên má, lên môi người đàn ông nọ"...

- Giời ơi! - Chị Gái bật kêu - Đứa nào thối mồm nói với thằng Còi như thế để nó viết lên báo" Bây giờ cả huyện người ta tưởng thật - chị khóc nấc lên - Anh Út! Có các cụ, có mọi người đây, anh nói đi... là tôi không có thế!...

- Thì mẹ nó không có thế!... - Út làu bàu. Anh quay sang cô Côn - Chị Côn! Đứa nào nói với thằng Còi nhà chị là nhà tôi đói nghèo" Đứa nào đặt điều vợ tôi ngủ với giai"

Nãy giờ nghe chuyện, cô Côn lo tím mặt tái mày. Chết thôi! Cái thằng Còi... Con ơi, sao mày lại dại thế" Đương không lại bịa chuyện người ta mà đưa lên báo" Chuyến này rồi đền danh dự nhọc! Tội phỉ báng mạ lỵ là tội lớn lắm chứ chẳng chơi. Cô cúi thấp xuống để mọi người không nhìn thấy. Nghe anh Út sừng sộ, cô run lên như giẽ:

- Nào tôi có biết! Thôi, con dại cái mang. Tôi xin lỗi các cụ, các anh chị...

Ông giáo Thiu quay về phía vợ chồng chị Gái, khẽ gắt lên:

- Cái nhà anh chị này buồn cười nhỉ" Việc đâu đâu lại vơ vào mình. Rõ dơ! Cậu ấy là nhà văn, cậu ấy hư cấu thế. Tên tuổi địa chỉ nào nhà anh chị"...

Chị Gái đang sụt sịt khóc, thấy ông giáo Thiu nói thế, chồm lên:

- Ông lại còn bênh nó hả! Hay chính ông đã đặt điều với nó" Ông thù oán gì vợ chồng tôi" Dè chừng nhé! Nhà văn là cái thá gì mà nói láo! Là cái thá gì mà dám dựng chuyện tày đình gán cho nhà người ta!...

- Hừ. Là cái gì" - Anh Út cũng nổi xung - Được nói láo toét chắc" Nhà văn là nhằn ra! Là người mà làng nhằn ra, chứ là cái thá gì, cái thằng Còi"...

Cô gái xinh xinh lúc nãy lại buột miệng:

- Khiếp! Sao anh ấy liều thế nhỉ"

Cụ Sửu cũng đã ấm ức lắm. Cụ trót giới thiệu nó là "niềm tự hào" nên còn chưa tỏ thái độ gì. Ngay từ đầu truyện nó nói "cụ Mỗ xấu bụng" là cụ biết ngay nó ám chỉ cụ rồi. Cứ để nghe xem thằng Còi còn xỏ xiên gì cụ nữa" Nghĩ đến đó, cụ xua tay:

- Cứ để thằng cháu Tô nó đọc tiếp...

Thằng Tô hoang mang. Nó phát hoảng lên, cầm tờ báo trong tay như cầm một cái gì mà người ta ghê tởm. Nhưng nghe cụ Sửu giục, nó miễn cưỡng:

- "Cụ Mỗ được con rể báo tin, cụ không nói năng được gì. Cụ ngồi lặng lẽ uống từng bát rượu. Lâu sau cụ cầm con dao nhọn, gầm lên"...

Thì ra vậy đấy!... Cụ Sửu lặng đi. Đến cụ mà thằng Còi còn dám xỏ xiên thì nó còn tha ai. Ô! Sao nó dám láo thế"...

Thằng Tô vẫn tiếp tục đọc:

- "Cụ đập vỡ cái bát vừa uống rượu, đứng phắt dậy. Đang chếnh choáng hơi men, cụ vung dao nhè anh Đức mà đâm một nhát. Anh Đức tránh được nhưng vẫn bị sượt bả vai, máu chảy ròng ròng. Anh túm lấy bố vợ, giật con dao. Cụ Mỗ mất đà ngã bổ chửng ra sân, cái răng hàm cuối cùng cũng rơi ra nốt"...

- Ái chà!... - Cụ Sửu kêu lên đau đớn - Tô, dừng lại!

Thằng Tô im bặt, nó sợ hãi nhìn quanh. Anh Út vằn mắt lên vì tức giận. Chị Gái ôm mặt rên rỉ. Còn cụ Sửu, cụ ngồi ngây ra như pho tượng, choáng váng không thể nói nên lời. Xưa nay chưa bao giờ có ai xúc phạm cụ ghê gớm thế.

- Mẹ Côn đâu" - Cụ Sửu hỏi giọng khàn khàn chết chóc.

- Dạ! - Cô Côn run rẩy.

- Mẹ con nhà chị liệu mà bảo nhau xin lỗi chúng tôi nhé! Xin lỗi với những lời mà chúng tôi nghe lọt tai mới được đó. Không thì khó sống đấy!

Cô Côn ứa nước mắt:

- Con đội ơn các cụ. Đội ơn các bác. Con cắn rơm cắn cỏ, dập đầu lạy các cụ. Con sẽ bắt thằng Còi đi từng nhà xin lỗi...

Ông giáo Thiu chỉ cười khẩy. Ông đứng dậy đi ra ngoài... Đúng lúc ấy anh Tộ đưa Phương Đông đến. Anh nắm tay nhà văn đưa lên cao, vui vẻ nói thật to:

- Thưa các cụ! Con đã hoàn thành nhiệm vụ đưa nhà văn Phương Đông, niềm tự hào của làng ta đến trình các cụ...

Anh Tộ vừa dứt câu, cả đám đông gầm lên giận dữ, huyên náo. Phương Đông ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì tiếng anh Út thét lên:

- Thằng Còi kia! Nhà văn với chả nhằn ra! Ai cho mày nói xấu gia đình nhà tao" Chúng tao đã được Senior Counsel là cụ Sửu đây cho biết, mày mà không xin lỗi chúng tao là phen này khó sống...

- Ai đặt điều với mày là bà ngủ với giai hở thằng Còi trời đánh thánh vật kia" - Chị Gái lồng lộn nhảy dựng lên, tay xỉa xói - Phen này mày chết với bà! Bà xé xác mày ra...

Phương Đông há mồm. Nụ cười méo xệch trên môi. Mặt anh tái đi. Cô Côn lao tới ấn đầu con trai xuống, rít lên:

- Còn đứng như phỗng thế à" Thằng trời đánh thánh vật! Dập đầu xin lỗi các cụ đi!

- Ừ, kể tình đầu rồi xin lỗi các cụ ngay! - Cụ Sửu nghiêm khắc.

Chỉ có cô gái xinh xắn nọ, chị beo béo và anh thanh niên là lè lưỡi thương hại nhà văn.

Nhìn cảnh người làng giận dữ, đột nhiên, trái tim mẫn cảm của người nghệ sĩ trong anh hiểu ra tất cả. Cùng lúc, anh thấy đau buốt trong ngực mình! Ôi trái tim anh... Trái tim yếu đuối từ lâu, nay trước cảnh sôi sục của dân làng, bỗng nhiên đập dồn dập, đập sai nhịp, khiến anh tối tăm mặt mày, lả người, rồi té nhào xuống sân như một cây gỗ vừa bóc vỏ, rất trơn...

Dương Quốc Hải - Việt Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.