Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (36)

6/21/200600:00:00(View: 2385)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

36. Nực ơi là nực!

Bà Muội bắt một cái ghế ở phòng trong lén nhìn ra ngoài quán. Bà đâu biết làm gì cho hết thì giờ. Anh Cả có sắm cho bà mấy bộ đồ mới, theo kiểu trong Nam, áo bà ba vải xoa ngoại, quần xoa đen. Bà cũng đã bỏ cái khăn quấn tóc, mà chải gọn ra sau. Cô con dâu có biếu một cái trâm bằng đồi mồi, bà gài tóc coi gọn ghẽ, văn minh hẳn.

Sự chăm sóc anh Cả Bảnh dành cho bà buổi đầu rồi thôi. Chỉ vài bữa sau, trong cái nhà sang trọng này, không ai còn biết sự có mặt của bà Muội.

Anh Cả Bảnh suốt ngày bận bịu công việc cửa hàng, có giấc trưa thì ở miết trên lầu. Đêm đêm, đám khách đặc biệt của vợ chồng anh Cả hội họp trên lầu đôi lúc tới hai ba giờ khuya. Càng ngày họ càng ngủ muộn, dậy trưa. Còn bà Muội, bà vẫn còn quen thói ở quê, cứ tám giờ tối là mắt ríu lại, mà 5 giờ sáng, không ai gọi cũng tất bật trở dậy.

Chiêm ngưỡng bộ ảnh lãnh tụ gác cửa sau quán mãi cũng chán, bà Muội bắt đầu tò mò thêm. Không hiểu trên lầu có cái gì mà hết cặp này lên, cặp kia xuống. Lắng tai nghe, chỉ thấy những tiếng ầm ồ như tiếng phát ra trong cái máy hình để ngoài cửa hàng. Hấp dẫn  quá đi chứ. Bà thích coi lắm, nhưng ra ngoài cửa hàng cũng bị cản mà lên lầu cũng bị cản. Anh Cả giải thích:

“Mẹ đừng ra ngoài, cái tivi để chiếu phụ khi máy hát nóng, cần phải nghỉ vài chục phút. Còn ở trên lầu, họ cần yên tĩnh để coi phim.”

Anh Cả Bảnh còn nói:

“Mấy thứ này mẹ coi không tốt. Để bữa nào con thuê mấy cái phim tình cảm cho mẹ xem.”

Bà Muội chưa hiểu phim là gì, đành chờ. Nhưng nói vậy rồi anh Cả của bà quên ngay. Bà biết. Như việc đi tìm thằng em, lo cho nó, bà đã nghe hứa đi hứa lại cả chục lần. Lúc nào anh Cả cũng bận. “Mẹ không thấy con bận bù đầu bù tai sao"” Bà biết. Đối ngoại đối nội gì cũng con bà. Chị ấy chỉ có cái thế cho con bà làm ăn. Mới đầu, bà đã rầu rĩ  thấy con giai bảnh bao của bà một mực phục tòng vợ, nhưng rồi cũng phải hiểu ra thôi.

Thấy bà Muội bứt rứt ra vô, ngó cái cầu thang, ngóng lên phía lầu, con Lựu có lần nói:

“Bà đừng có lên coi, mẹ không bằng lòng đâu.”

“Nhưng coi cái gì cơ, bà không biết.”

“Coi phim.”

“Phim nó ra “nàm” sao"”

Con Lựu nhăn mặt:

“Phim... thế nào há" Phim... con không nói được, mẹ đánh chết.”

Nhìn cái mặt thất thần và đôi mắt láo liên của con Lựu, bà hiểu lờ mờ.

Quán đã trống khách. Chỉ còn cô con dâu ngồi trên quầy, mở ngăn kéo đếm tiền. Bảnh đứng một bên, choàng tay qua vai vợ âu yếm.  Còn chị con dâu, sao mà đĩ thỏa lẳng lơ, dòm mà xốn mắt. Không biết có thấy bà đang ngấp nghé nhìn không, mà anh Cả rời quầy hàng, bước vào bảo bà mẹ:

“Muộn rồi. Mẹ vào ngủ đi."”

“Ừ, mẹ chờ lấy nước cho con bé rồi ngủ.”

Khi bà Muội vô phòng, con bé Ngọc Trinh trở mình, quờ tay tìm bà. Từ ngày bà vô nhà này, con bé đeo riết bà, ăn ngủ gì cũng bà. Chị Mùi rảnh tay lo phụ cửa hàng đắc lực hơn,  anh Cả cũng đỡ việc. Còn bà Muội, đêm nằm ôm đứa cháu nội của ai vào lòng, bà thấy nó lạ lùng làm sao. Con bé cũng có quấn quít bà, nhưng sao khi ôm nó, bà thấy vẫn khác lúc ôm mấy đứa cháu ngoại ngoài Bắc. Dù sao con em còn bụ bẫm dễ thương, chứ con chị nó, con Lựu, thì cứ xanh rớt ra. Lạ quá, nó không muốn gần ai, đi học thì thôi, về nhà, chỉ trốn vào góc nhà, hay lẩn chơi một mình, kể cả đứa em, nó cũng ít gần gụi.

Bà Muội ngủ thiếp đi, đến khoảng hai giờ sáng, bà tỉnh dậy. Lúc ra buồng tắm sau nhà bếp để đi tiểu, bà thấy bóng con Lựu đi lên cầu thang. Giờ này con bé xuống bếp rồi làm gì" Tần ngần một lúc, cầm không đậu, bà Muội bước lên cầu thang.

Phòng trước lầu rộng, trống không, chỉ có một cái giường kê cho con Lựu ngủ, nhưng giường bỏ trống. Bà đi qua một phòng trống nhỏ nữa, qua thêm khoảng sân lộ thiên, đến phòng lớn phía sau. Đèn trong phòng đã tắt nhưng có tiếng gì kêu rên ở bên trong. Bà ghé tai nghe, qua khe cửa, thấy những lằn ánh sáng chớp tắt chớp tắt, không thể thấy được gì, chỉ nghe tiếng thở, tiếng rên càng lúc càng rõ hơn.

Quành qua lối hông để nhìn vô cửa sổ, bà bắt gặp con Lựu đang đứng dạng chân trên chiếc ghế mà mắt dán vào kẽ hở khe cửa. Bà Muội rón rén tới sau lưng con bé, đưa tay đụng vào người nó. Một tiếng coong khô khan của một vật sắt thép rơi xoảng xuống đất. Con nhỏ giật bắn mình, tay bịt chặt miệng, chắc đang tính kêu rú lên. Rồi nó thì thào:

“Bà hả" Làm con hết hồn.”

“Mày nàm gì ở đây thế.”

“Suỵt, bà...”

Bà nhón người, dòm qua khe hở cửa sổ. Choáng mắt một lúc, bà mới nhận ra những hình chớp liên tục trên màn ảnh. Đến phiên chính bà Muội phải đưa tay bịt miệng.  Thì ra anh Cả đưa từng cặp lên lầu coi phim là coi mấy thứ này" Cha sinh mẹ đẻ bà chưa thấy cảnh này. Thì ra tiếng rên xiết là từ cái máy ghê gớm kia phát ra. Hòa với tiếng  cái máy rên rỉ là tiếng bà Ngọc Hoa ú ớ, rồi tiếng thằng Cả của bà hò hét những lời tục tằn. Chịu không nổi, bà Muội lảo đảo phải vịn vào con Lựu. Một tiếng rầm. Ghế đổ. Cả bà Muội lẫn con bé đều ngã. Có tiếng Bảnh giật giọng phía trong:

“Ai. Ai ở ngoài" Đưa súng đây.”

Tiếng chân huỳnh huỵch chạy, rồi một mũi súng đen ngòm chĩa ra từ  phía trong cửa sổ. Bà Muội hét toáng lên:

“Đừng bắn, anh Cả. Bu đây.”

Cửa mở đánh rầm.  Lạ lùng chưa, anh cả Bảnh và cô con dâu của bà hiện ra mặt mày lạnh tanh. 

“Mẹ làm gì ở đây"”

Ngượng quá, bà nổi giận:

“Nàm gì hả" Thế anh chị nàm gì thế"”

“Ơ hay, chuyện vợ chồng con, ai bảo mẹ lên đây"”

Con Lựu đang run lẩy bẩy, đứng núp sau lưng bà nội ghẻ, bị kéo ra đằng trước,

“Anh chị coi đây, chuyện vậy mà để trẻ con nó nhìn. Đó, bu tưởng anh chị...”

Đẩy được con Lựu lên, bà Muội đã qua cơn xấu hổ. Tới phiên Bảnh đấu dịu:

“Mẹ à, thì chuyện vợ chồng nào chẳng vậy. Chỉ tại tụi con không dè... con nhỏ nó tò mò.”

Bà Muội nguây nguẩy đi xuống. Một lúc bà nghe tiếng con Lựu khóc la trên lầu. Bà thở ra, xuống bếp lấy ly nước uống cho dằn cơn tức. Chị Mùi đứng sẵn trong bếp từ bao giờ, hỏi giọng tỉnh queo:

“Bà chưa ngủ hả bà"”

“Ừ, giời nực là nực.”

Tiếng con Lựu vẫn tru tréo từ trên lầu vọng xuống. Chị Mùi lắc đầu:

“Tội nó ghê, bà. Có lần cháu bắt gặp nó với thằng Hiếng, hai đứa cùng coi, rồi bắt chước...”

Hỏi lần chị Mùi, bà Muội biết đủ chuyện về vợ chồng anh Cả, về khu phố, về con hẻm sau nhà nơi “tập kết” của bọn xì ke chích choác.

“Không thấy nó la nữa. Chắc yên rồi. Đi ngủ, bà ạ.” Chị Mùi nói rồi tắt đèn.

Biết đủ thứ chuyện là hết ngủ. Bà Muội  vào phòng, con bé Ngọc Trinh ngủ say, ôm chặt lấy bà. Mà bà thì mở mắt thao láo. Tội nghiệp anh cả Bảnh. Thân một mình, bao biện sao cho xuể. Bà Muội nhớ thằng Bao đang phải sống chui nhủi ngoài bến tầu. Phải chi cả hai anh em nó, hai thằng Bảnh Bao, kẻ trước người sau...

Thình lình, bà đẩy “đứa cháu nội của ai” sang một bên, ngồi rột dậy, ra khỏi phòng.

Trong bóng tối lờ nhờ, bà Muội lần mò xuống bếp, mở cửa sau. Đêm cuối tháng, con ngõ sau nhà lấp loáng trăng hạ tuần. Rải rác đây đó vài ba tụ hình người thức ngủ vờ vật.

Bà Muội đứng lặng nhìn con hẻm. Ngay dưới chân bà có vũng nước phản chiếu ánh trăng vàng lung linh. Bà nhớ lũ con cháu còn lây lất ngoài Bắc, nhớ câu tấc đất tấc vàng, rồi chắp tay lâm râm lạy trời phù hộ.

Không biết canh mấy. Ngoài đường lớn, có tiếng máy nổ đùng đùng. Bọn  xích lô máy bắt đầu chở bạn hàng ra chợ.

Khỏi cần chờ gà gáy như ở ngoài quê nữa, bà Muội biết là trời sắp sáng.

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 37:  Anh Cả Bảnh Hành Quân 

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

 

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Paris by Night hân hạnh kính mời quý khán thính giả tham dự hai buổi văn nghệ sẽ diễn ra vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 1 tháng 2 năm 2026 với chủ đề “O Sen Ngọc Mai – Từ Giọng Hát Em” tại rạp Pechanga Theater bên trong Pechanga Resort Casino. Trong những năm tháng gần đây, những tài năng nghệ thuật ở Việt Nam, nhất là trong lãnh vực âm nhạc, mau chóng nổi bật trong văn nghệ đại chúng. Người yêu nhạc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trước sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt trẻ đẹp và xuất sắc trong việc trình bày và diễn tả những âm điệu cổ điển lẫn tân thời khiến người nghe không khỏi cảm thấy như được nhìn thấy sự kết nối liên tục của dòng nhạc một thời với khuynh hướng đổi mới sinh động hơn của ngày nay. Khán giả sành điệu cũng kỳ vọng được thưởng thức những ca khúc, những khuôn mặt, giọng ca thực sự có thể tiếp nối thế hệ đi trước để thổi lửa vào nền âm nhạc Việt Nam trong cũng như ngoài nước
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn khai sơn, viện chủ đã long trọng tổ chức Lễ Hiệp Kỵ, Lịch Đại Tổ Sư và họp mặt Chư Tôn Đức Tăng Ni, buổi lễ diễn ra vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 25 tháng 12 năm 2025. Chứng minh tham dự buổi lễ khoảng 250 chư tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng, Chư Tôn Đức Ni và rất đông đồng hương Phật tử. Chư Tôn Đức chứng minh có quý Trưởng Lão: Hòa Thượng Thích Phước Thuận, HT. Thích Minh Tuyên, HT. Thích Thiện Long, HT. Thích Minh Mẫn, HT. Thích Viên Lý, HT. Thích Giác Ngôn, HT. Thích Minh Trí, HT. Thích Thông Hải, HT. Thích Quảng Mẫn, HT. Thích Tâm Thành… cùng chư Thượng Tọa Đại Đức Tăng, quý Ni Trưởng, Ni Sư cùng chư tôn đức Ni.
Sky River Casino chào đón năm 2026 với chương trình mừng Giao Thừa theo chủ đề “Lửa & Băng” vào thứ Tư, ngày 31 tháng 12, bao gồm các tiết mục biểu diễn xiếc, DJ trực tiếp, và nhiều điểm chụp ảnh đầy sắc màu miễn phí khắp khuôn viên sòng bài. Sự kiện này đồng thời bổ sung cho chuỗi khuyến mãi mùa lễ trị giá $450,000 đang diễn ra, bao gồm Chương Trình Biếu Tặng Xe BMW Chỉ Cho Bài Bàn $200,000 và Chương Trình Ghép Tương Ứng Tiền Mặt Mùa Lễ $250,000 kéo dài đến cuối tháng 12.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu Đêm Nhạc "Best Wishes 2026" vào thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026, tại Trung Tâm Sự Kiện Pechanga Summit. Siêu sao nhạc pop tiếng Quảng Đông của Hồng Kông Lý Khắc Cần cùng Hồng Trác Lập và Thẩm Chấn Hiên sẽ chào đón Tết Nguyên Đán với những ca khúc kinh điển bất hủ.
Kỳ nghỉ lễ có thể là thời gian vui vẻ nhất trong năm, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro nghiêm trọng về an toàn. Mỗi năm, có hơn 1,100 vụ cháy nhà bắt nguồn từ đồ trang trí ngày lễ. Và không chỉ dừng lại ở đó — khoảng 4,000 vụ tai nạn có liên quan đến dây nối dài, từ nguy cơ vấp ngã đến bỏng vì điện và giật điện. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt để tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh người thân, chứ không phải để nằm viện vì bị thương. Hãy giúp gia đình quý vị tận hưởng mùa lễ trọn vẹn hơn bằng cách làm theo các lời khuyên an toàn dưới đây.
Theo tin tức từ tu viện Lộc Uyển, một trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông như các trường khác, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Khoảng gần 80 người đã tới tham dự Lễ Cầu Siêu cho cố Thiếu Tá Trần Thụy Ly (Cò Ly) tại chùa Di Đà, Annandale, VA trong ngày 21/12/2025 vừa qua. Hiện diện bao gồm đại diện của hầu hết các Quân Binh Chủng VNCH, Hội Nữ Quân Nhân, Hội Cảnh Sát Quốc Gia, các cơ quan báo chí, truyền hình và một số đồng hương trong vùng.
Vào dịp lễ cuối năm, Thành phố sẽ điều chỉnh lịch mở cửa phục vụ tại một vài địa điểm trong Thành phố từ ngày Thứ Năm, 25 Tháng 12, 2025 cho đến hết ngày Thứ Năm, 1 Tháng Giêng, 2026. Tòa Thị Chính (City hall) Garden Grove Tòa Thị Chính Thành Phố Garden Grove sẽ đóng cửa từ Thứ Năm, ngày 25 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026. Các Trung Tâm Tài Nguyên Phục Vụ Cộng Đồng Trung Tâm Họp Cộng Đồng Garden Grove, Trung Tâm Phục Vụ Người Cao Niên H. Louis Lake và Trung Tâm Gia Đình Magnolia Park sẽ đóng cửa từ Thứ Tư, ngày 24 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.