Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

17/02/200300:00:00(Xem: 3997)
Khóc Anh Long Ân

Trời ơi, bác nó đã ra đi!
Vừa mới nghe tin: Lệ ướt mi.
Những muốn đập tan con tạo hóa,
Mà toan phá nát máy huyền vi.
Dời ngôi Bắc Đẩu cho nguôi giận,
Xé sổ Nam Tào để thị uy.
Lão tưœ thần này cũng đoaœng thật,
Trời ơi, bác nó đã ra đi!

Lâm Nam Triều

*

Những Vần Thơ Tặng Sàigòn Times

Tết nay sư phụ lại về
Bà con bằng hữu bốn bề đón xuân
Bao lòng thiếu nữ bâng khuâng
Mong chàng quân tưœ để nâng khăn người
Pháo hồng bẽn lẽn nụ cười
Trăm năm hạnh phúc bên người mình thương
Kính lời thăm bác Thanh Tương
Trăm bài thơ Huế quê hương dạt dào
Qua đò Vĩ Dạ hàng cau
Tú Phan, Đan Phụng đường vào Sông Thương
Việt Nhi tình vẫn như sương
Lời thơ ướt át sánh nhường Bích Vân
Y’ Nga bạn hỡi nhớ chăng"
Xa xôi nhưng vẫn hàng hàng trang thơ.
Thy 2000, mộng trắng trong
Bao lời lưu luyến trên trang thơ tình
Bạn bè thi hữu ước mong
Pháo hồng đoœ thắm bên song nhà nàng
Câu kinh tụng niệm Di Đà
Neœo về thiền trúc ta bà Phật môn
Nghiệp Thừa họ Lý một hồn
Lời kinh bát nhã chiều hôm niết bàn
Người thơ hào saœng ngang tàng
Ngọc Quang họ Phạm ngón đàn ghi ta
Lẫy lừng một thuơœ thi ca
Nhà thơ, nhà báo là ta một trời
Vần thơ Anh Hạ muôn lời
Từ Nguyên, Kỳ Nguyễn cuộc đời lưu vong
Duy Tâm còn đó tấm lòng
Sáng danh Thiên Chúa cưu mang phận người
Kim Châu vẫn nơœ nụ cười
Tình Thơ chàng Phạm, Anh Mười, Triệu Nam
Thái Vân, Lưu Thái, Vân Lam
Tuấn Sơn, Lan Thaœo, Huyền Lam một hồn
Mõ Sàigòn tiếng khua dồn
Một tay phiếm luận tiếng đồn gần xa
Già Mồm, Thầy Chạy, Cô Gia
Chơi bao nhiêu chuyện thiệt là đã ghê
Lật trang Thơ Thẩn là mê
Bao nhiêu hào kiệt chẳng chê người nào
Lộn sòng, đón gió lật nhào
Thời cơ, chuœ nghĩa bực trào máu ra
Nam Man xứng đáng gọi là
Một tay trào phúng mượt mà lời thơ
Một tay chống giữ ngọn cờ
Phong ba chẳng thể làm mờ chí trai
Cù Nèo thơ đã tập hai
Phun châu nhaœ ngọc dài dài trang thơ
Tao đàn sôi nổi mong chờ
Tặng cô Bội Diệp dây tơ chỉ hồng
Cô giờ yên phận bên chồng
Để cho bạn đọc nhớ mong lâu rồi
Cây xanh trổ lộc đâm chồi
Nhà sinh vật caœnh bồi hồi chờ mong
Khánh Linh mơœ hội trong lòng
Bon sai tô điểm xuân hồng đẹp tươi
Từng trang người đẹp mơœn mơn
Cái ông Hoàng Đức rõ hơn người thường
Ông đây chắc khoái nõn nường.
Tội ông Hoàng Tuấn khó lường địch ta
Diễn đàn độc giaœ mấy cha
Bao nhiêu là chuyện ta bà rùm beng
Nguyễn Tư tay cọ lèng phèng
Ẩn cư trên núi thổi kèn cầm tay

Vẫn còn cầm bút miệt mài
UŒi đồ kiếm sống qua ngày cũng phê.
Người thơ Du Tưœ họ Lê
Một tay cự phách chẳng chê chỗ nào
Tim đời vẫn nỗi dạt dào
Giờ đây ông đã đi vào thiền thơ
Nhân gian không hiểu thẫn thờ
Đình Hồ thầy cãi mệt phờ canh thâu
Bao nhiêu là chuyện phát rầu
Kiện thưa, vấn kế, ra hầu tòa cao
Vợ chồng, bồ bịch boœ nhau
Bán nhà, giựt nợ, cướp đào trình tâu
Khánh Hòa, Việt Lão, Thái Châu
Ba Tri, Hương Giáo những câu để đời
Trường Xuân Lão Tưœ chọc trời
Minh Hòa bên Perth lái lời hay ghê
Chang Son, Việt Cát chẳng chê
Cùng Tu Ta Loœn đọc phê thân mình
Darlo thơ bạn chân tình
Phước ông hạ sĩ chiến binh bồ nhà
Mần thơ cũng đặng lắm mà
Thêm vần thơ thẩn người ta chịu liền
Bao nhiêu keœ sĩ tài hiền
Thanh Phương một cõi võ biền văn hay
Thế Nhơn bạn góp một tay
Dân Đen, Răng Sún từ rày chớ quên
Hoàng Nguyên ông cứ lăn kềnh
Cứ chơi mì gói trùm mền điểm phim
Tivi coi riết đâm ghiền
Còn phần nghĩa vụ có phiền bà không"
Haœo Khôi còn một tấm lòng
Trúc Duyên còn nhớ bên giòng sông Kiên
Hoàng Mai ôm nỗi niềm riêng
Thơ tình Công Chánh, Tâm Nguyên, Sông Đà
Tố Phương, Lãng Tưœ, phương xa
Lời thơ trùng điệp cùng Hà Huy Thanh
Đan Thanh, với Nguyễn Thuận Khanh
Mỹ Linh, Nguyên Đỗ, Huyền Thanh, Dee dee
Thanh Minh, Ngọc Diễm, Lam T
Tuấn Anh, Nguyên Dự, Xuân Châu bạn hiền
Mỗi người trổ hết tài riêng
Làm cho bạn đọc đâm ghiền trang thơ
Thứ năm thấp thoœm đợi chờ
Sàigòn Times mới một tờ mừng rơn
Xem Ngài Chuœ Tịch Trường Sơn
Cho xin Phát Súng không hờn anh đâu
Anh giờ sương bạc mái đầu
Qua thời binh lưœa biển dâu vẫn đùa
Kontum mưa lạnh gió lùa
Phi công ba khứa tới mùa Tết sang
Báo xuân dành để vài trang
Xem ba ông tướng dọc ngang thế nào.
Niềm thương quê cũ dạt dào
Công Nhung nhiếp aœnh hồn vào quê hương
Dặm xa rong duổi đường trường
Tìm phong caœnh đẹp ngát hương quê nhà
Chút lòng cuœa keœ phương xa
Bên Đường Quán vẫn thiết tha với người
Bên hè phố nơœ nụ cười
Uống ly chè nóng cốm bùi ngọt thơm
Quê người nắng sớm chiều hôm
Ta thèm một tối cơm rau quê nhà.
Phục ông Ngọc Chấn ta bà
Điểm phim mỗi số đúng là dân chơi
Đam mê một nỗi tuyệt vời
Chẳng màng danh phận coi đời bằng không.
Suốt đời ông cứ long bong,
Mê phim hơn vợ đời không ra hồn.

* * *

Hiệp tôi bị chuœ bút dồn,
Bài thơ Chúc Tết điếng hồn mệt hơi.
Nhưng vì xuân sắp đến nơi
Chút quà năm mới coi chơi chọc cười
Viết sao cho đặng lòng người
Thì xin miễn thứ đừng cười ngạo chê
Tìm vần ý tứ cũng phê
Nghe lời chuœ bút ruœ rê làm càn
Bà con cô bác caœ làng
Xin cho Hiệp Vĩnh đăng đàng bế môn
Thùy Dzung chắc dạ bồn chồn,
Hữu Nguyên đôn đáo chạy dồn tiền in.
Số xuân màu sắc xinh xinh
Tạ ơn bạn đọc thân tình bấy lâu.
Xuân về xin được nguyện cầu,
Bà con bạn đọc sẽ giàu tình thương.
Giúp người hoạn nạn tai ương,
Chung tay cứu lấy quê hương giống nòi.
Xuân sang pháo nổ liên hồi...

Vĩnh Hòa Hiệp - Xuân Quý Mùi 2003

*

Dáng Xuân Xưa

Mùa xuân về trên cánh coœ non
Hương xuân ngây ngất má xuân tròn
Gió xuân mơn mơœn trên tà áo
Suối ngực thanh tân chết lịm hồn
Hoa lá cười vui đón xuân sang
Có cô thôn nữ mắt mơ màng
Một mai pháo nổ hồng thôn xóm
Bõ những chiều xuân khóc muộn màng

Chiều nay mẹ về trên cánh đồng
Một gánh thời gian nặng trên lưng
Bao mùa xuân đã qua đời mẹ
Vẫn đợi xuân về khắp núi sông

Non sông giờ đã chớm sang mùa
Phương trời én đã báo xuân chưa
Nắng vàng có nhuộm hàng tre cũ
Có rộn ràng trong gió giao thừa

Ta vẫn mơ em mơ dáng xuân
Vẫn mơ thuơœ ấy nét trong ngần
E ấp nụ hôn tràn mộng mị
Đêm tàn in mãi veœ thanh tân

Xuân đã về chưa xuân nhớ ai
Vàng rơi rơi mãi cánh non đoài
Diều ơi về muộn cho mong nhớ
Cho nhạc nhẹ rơi nỗi u hoài

Bếp lưœa chiều nay em có về
Có nghe gió thổi ngoài chân đê
Vội vã như hồn xuân đang đến
Tươi nét ôm đầy một dáng quê

Thuœ thỉ mẹ kể câu chuyện cũ
Em cười đôi mắt rực đôi mươi
Nồi bánh chưng xanh trong giấc nguœ
No đầy mộng đẹp thuơœ rong chơi

Chiếc áo bà ba mầu mực tím
Vòng eo biêng biếc cổng đào nguyên
Giaœi tóc ôm tròn đôi vai ngọc
Gợi dáng em trần bên suối tiên

Giờ đã xa rồi dáng xuân xưa
Mẹ về bên ấy đã bao mùa
Em còn tựa cưœa nhìn hoa nơœ
Trời vẫn xanh một cõi mong chờ

Đã mấy chục năm đời biển dâu
Cằn khô giờ đã chớm bạc đầu
Đại dương lớp lớp tràn nhung nhớ
Một dáng xuân về uœ lòng nhau

Xuân đã về ôi xuân đã về
Ngàn khơi em có rụng rời nghe
Một thuơœ xanh trời từng cánh bướm
Đem nhạc buồn về trong giấc mê

Thì thôi em nguœ nhé xuân mong
Chờ chút rộn ràng cuœa núi sông
Hoa nơœ vàng trên ngàn lối hẹp
Và tiếng diều ru vạn cánh đồng...

Phan Tuấn Sơn

*

TIẾNG THÉT CỦA MÀU VÀNG

Đâu đây tiếng thét của màu vàng
Rung chuyển khung tình mới , trái ngang
Tiếng thét vang vang từ rặng lá
Cuối mùa thu, gió gọi đông sang.

Triệu lá vàng thu đau, giãy chết
Cất lên tiếng thét hận màu xanh
Màu xanh một thuở xanh ngang dọc
Phút chốc tiêu tan cả ngọn ngành .

Triệu lá vàng thu chờ phế thải
Bên mầm xanh đợi phút khai đời
Giữa vùng đất tự do, ong bướm
Cưới gả mắt môi, rước miệng cười .

Đâu đây tiếng thét của màu vàng
Xô lệch khung đời tuổi chắn ngang
Tiếng thét từ chăn đơn, gối chiếc
Chân tình trao đổi chỉ...âm vang .

Đâu đây tiếng thét của màu vàng
(Từ Đất Mẹ nghèo vọng chuyển sang )
Đột phá khung thành giao trận cuối
Áo vàng Hồng Lạc nhuốm màu tang.

Houston, Trọng Thu 2002

LƯU THÁI DZO

*

Sầu Đông

Đông sầu chạnh nhớ keœ đầu sông
Vàng nắng đơn côi nỗi vắng nàng
Trông đời mau hết trời đông giá
Mong đưa nhung nhớ giọt mưa đông
Đầu sông gợi nhớ đồng sâu ấy
Ngắn dài, ngày vắng cánh hoa hồng
Bò đến, bến đò thăm chốn cũ
Gió đưa, dưa đó sớm vài bông.

Trương Minh Hoà

*

Khi Trơœ Lại

Khi trơœ lại và dòng sông vẫn mơœ
Bên bờ xưa một hình bóng bơ vơ
Con nước lớn chaœy lan tràn thương nhớ
Từ bao năm cây lá đứng mong chờ

Khi trơœ lại trong mắt nhìn tê tái
Bên kia bờ heo hút caœ trời mây
Và đâu đó dăm maœnh đời thơ dại
Bỗng chiều nay chung một lượt thơœ dài

Người trơœ lại nghe một bờ sông hát
Chuyện cây bần cây mắm lá xanh um
Mùa nước mặn thương đời con tép bạc
Phút giây nào sinh tưœ rất vô tâm

Con nước lớn và ròng vô tận
Cuộc trầm luân vô lượng sóng luân hồi
Hỡi em thơ bên bờ cố quận
Có mùa nào khô ráo caœ buồn vui.

Lý Thừa Nghiệp

*

Em Có Về....

Em có về bên giòng sông cũ
Nhớ lại ngày xưa tuổi dại khờ
Có anh đứng đợi bên sông đó
Theo bước em về những ban trưa
Em có về bên giòng sông cũ
Nhớ gốc ô môi cạnh bến đò
Có hàng quán cóc mê ly quá
Ta đã chia nhau trái nhãn lồng
Em có về bên giòng sông cũ
Nhớ bác chèo đò tóc hoa râm
Ngày ngày đưa rước trên sông nước
Với lũ học trò, dạ từ tâm
Em có về bên giòng sông cũ
Thương lắm mùi luộc cuœa khoai lang
Nhớ chút hương thơm xôi buổi sáng
Chia thằng bạn nhoœ miếng bánh phồng
Em có về bên giòng sông cũ
Thương mùa hạ về nắng chang chang
Nhặt cánh phượng hồng ép vào vơœ
Lưu bút cho nhau buổi tạ từ
Em có về bên giòng sông cũ
Xuân đến đông về lạnh cắt da
Thương đám bạn nghèo run lập cập
Môi tím chân không bước tới trường
Em có về bên giòng sông cũ
Nhớ buổi tinh sương vội đến trường
Quây quần nhóm lưœa mờ sương khói
Moi cuœ khoai lùi chi với nhau
Em có về bên giòng sông cũ
Giòng đời dâu bể đổi thay rồi
Để mình tiếc nuối thời hoa mộng
Trong tuổi xế chiều bóng hoàng hôn.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Xuân Quý Mùi

Xuân về thêm đẹp màu xanh
Mầm non lá mới yêu xuân tuyệt vời
Hoa khoe sắc áo đẹp đời
Tình người nghĩa đạo cuối trời mừng xuân

Bướm hoa sông nước tương lân
Vẽ tranh lãng tưœ đường trần hồi quy
Vẽ người tất bật lắm khi
Buôn tần bán taœo, nệ gì ngày mai

Có hay trái đất vần xoay
Theo xuân ta chúc hương bay khắp nhà
Mai vàng đào nơœ thêm hoa
Giao thừa đốt pháo hoan ca khói mờ

Chúc luôn các bạn thi thơ
Lai rai vần mới... chén mời cùng nhau
Say sưa nghiêng ngưœa trăng sao
Cùng nhau uống cạn nâng cao khối tình.

Thanh Tương

*

Mộng Ước Đầu Xuân

Năm mới lại về! Năm cũ qua...
Chào mừng hạnh phúc đến muôn nhà!
Vườn đời dân chuœ cây đơm lá
Ngọn tháp nhân văn pháo trổ hoa
Bốn biển giao lưu không cưœa ngõ
Năm châu vùi lấp hết can qua
Bắc Nam(*) đôi ngã tình san seœ
Mộng ước cùng nhau sống thuận hòa!

Phong Vũ

(*)Chỉ xứ giàu và xứ nghèo

*

Cái Quên, Cái Nhớ

Ta gặp lại em chút ngỡ ngàng
Hình như em khéo baœo thời gian
Cho màu xanh tóc đừng phai nhạt
Và giọng nói cười vẫn rất ngoan.

Ta ngắm nhìn em trong khoaœnh khắc
Tìm qua nhịp thơœ cuœa không gian
Xem còn âm hươœng lê thê ấy
Từ cuộc tình thơ đã hạ màn"

Quên đi, em nhé, hai dòng chaœy
Trang lứa song song, chẳng hẹn hò
Sao vào chung bến, ra chung biển"
Thôi, cứ trao nhau những hững hờ.

Quên đi em nhé, chút tình riêng
Một phút chôn vùi những bạc đen
Một phút tung hê tình dốc ngược
Gọi nhau vào giấc nguœ bình yên.

Xin nhớ ta còn nợ áo cơm
Còn nơi quê mẹ vạn thằng bờm
Đói xôi không quạt mà trao đổi
Giành miếng ăn quanh đống rác buồn.

Nhớ còn vô số giấc mơ xanh
Từ lớp treœ thơ tuổi học hành
Vô số mầm non tìm chữ nghĩa
Chờ mong gì ơœ lớp cha anh"

Lưu Thái Dzo

*

THƠ THƠ SỐ 295

THÙY DZUNG PHỤ TRÁCH

Các bạn yêu thơ qúy mến!

Giai Phẩm Xuân SGT năm nay đã đến tay bạn đọc với thật nhiều ân tình của các thi nhân từ khắp 4 phương... Trong niềm biết ơn sự đóng góp của qúy thi hữu và sự ủng hộ thủy chung của qúy độc giả, anh chị em trong ban biên tập đã tận tụy làm việc ngày đêm để o bế tờ Giai Phẩm Xuân vừa nghệ thuật vừa phong phú. Nhưng phần vì thời gian eo hẹp, phần cố gắng ứng dụng khả năng tự động hóa của một số software mới, nên quả thực tờ Giai Phẩm Xuân đã không tránh được những thiếu sót... Đặc biệt, qua sự đóng góp của cô Phương Nguyễn (Perth), Thùy Dzung rất ân hận khi biết được bài thơ họa vận Bến Ly Tao của bác Đan Phụng, đăng ở trang 180, đã thiếu mất 4 câu cuối. Thùy Dzung tha thiết và chân thành mong bác Đan Phụng cùng qúy độc giả tha lỗi, và sau đây, xin trân trọng giới thiệu cùng qúy độc giả nguyên văn bài thơ xướng của tác giả Liễu Thuận Khanh và bài họa của bác Đan Phụng. Trước khi ngừng bút, Thùy Dzung cũng vui mừng báo tin cùng qúy độc giả yêu thơ, vào ngày 22 tháng 2 sắp tới, gia đình anh Phạm Cao Tùng (QLD) sẽ mở tiệc mừng thượng thọ 81 tuổi của thân mẫu là bác Đan Phụng. Nhân dịp này, Thùy Dzung xin kính chúc bác luôn luôn mạnh khỏe, mãi mãi hạnh phúc, và tình yêu thơ lúc nào cũng như trăng đang mọc, như ngọn đèn khêu, bếp lửa nhen...

Mừng Thọ 81 tuổi

Xuân nay mừng ngoại bát tuần rồi
Nhớ lại hương đời, vị ngát môi
Con cháu thaœo hiền vui dạ lão
Phu quân tao nhã đẹp duyên hài
Tình nhà, nghĩa bạn, tâm còn nặng
Nợ bút, niềm quê, trí khó vơi
Những ước dòng Thương thêm nước ngọt
Cho cây Nhân Ái mãi sinh chồi.

Đan Phụng (caœm tác)

*

Bến Chiều

Thân mến trao về nghĩa tyœ Đan Phụng trong niềm thơ

Đường về qua những bước tâm giao
Có khối tơ buông, liễu đón chào
Cầm chén sương khuya nghe ấm lạ
Rót tình người ý bốc lên cao
Trời khêu trăng sáng dìu chim lạc
Vườn traœi thơ xanh đợi khách vào
Ừ nhỉ! Chốn nào thương thế nhỉ"
Thì ra... mình đổ: Bến Ly Tao!

Liễu Thuận Khanh

*

Bến Ly Tao

Họa vận bài “Bến Chiều” cuœa nghĩa đệ Liễu Thuận Khanh

Ngày về... muôn sắc lá cành giao
Tiếng suối reo vui, trúc vẫy chào
Qua buổi tương phùng, tim ấm lại
Khiến tình bút mặc ý càng cao
Sân trăng rực sáng đường tơ thắm
Caœnh mộng như đưa lối bạn vào
Bỗng thấy niềm thơ xao xuyến lạ!
Bốn trời đong lại khúc Thanh Tao.

Đan Phụng

*

Ngại...

Ngại lắm một lần đi
Sợ lắm một lần xa
Mốt mai đời quanh quẩn
Hoan ca đến chực chờ

Vòng tay em đằm thắm
Đôi tay người dối gian
Chút thương yêu ơœ lại
Môi run rẩy bàng hoàng

Má môi em ngọt lịm
Trong cuộc tình trái ngang
Hai vai thon - gánh nặng
Ru giấc nguœ - mộng vàng

Chiều sân bay, em khóc
Trưa kề cạnh tan rồi
Trời ơi! Giờ ly biệt!
Mưa, đã bốn phương trời

Anh, đã đi biền biệt
Em trơœ lại phố xưa
Mù mây chừng đã khuất
Nước mắt mấy cho vừa"!

Mai đời còn quanh quất
Keœ lãng tưœ - phiêu bồng
Bước chân chiều vụn vỡ
Thôi hết những chờ mong

Ngại lắm, một lần đi
Sợ lắm một lần xa
Mỗi người - con phố cũ
Đêm chợt sáng bất ngờ

Thy 2000

*

Caœm Đề Hoàng Hạc Lâu Cuœa Thôi Hiệu

Ngẫu hứng sáng tác sau khi đọc bài “Hoàng Hạc Lâu, Lầu thơ vút cánh hạc vàng” trong Giai Phẩm Xuân SGT

Đã từng mơ Lầu Hoàng Hạc,
Nay đã đến được nơi đây,
Sau chuyến bay dài, dằng dặc,
Chân bước đến tận đầu cầu
...Vũ Xương, tỉnh Hồ Bắc.
Sông Trường Giang sóng nhấp nhô,
Em ngỡ ngàng trước caœnh đẹp
Tươœng như, trước Tây Hồ,
Hay Hồ Tây, hồ Lãng Bạc,
Thành Thăng Long, nước Việt.

Quay nhìn lên Lầu Hoàng Hạc,
Mái cong cong, rộng thênh thang.
Tên Thôi Hiệu còn ghi đây,
Mà hạc vàng... nào, đâu thấy.
Mây vẫn trôi trôi, tự ngàn năm,
Bãi Anh Vũ vẫn còn coœ lăn tăn,
Hán Dương cây cối vui vầy.
Chiều tối, nhìn quê người!
Quê mình ơœ đây chăng"

Quê mình xa xa tít,
Sao lạc tới nơi đây"
Đứng nhìn Lầu Hoàng Hạc,

Em chỉ ngại đường xa,
Lên trên lầu an nghỉ.
Kiếm chén rượu Hoàng Hoa,
Cho say sưa tuý lúy,
Ngắm trăng sáng đầu non,

Nhìn non sông thu gọn,
Mơ nhớ đến quê nhà,
Mẹ già xưa cặm cụi,
Chăm sóc giàn hoa lý,
“Hẹn con về, mẹ nấu canh...
cho con đỡ nhớ...
quê nhà giờ cách xa...”

“Con còn ơœ Melbourne,
Chưa về thăm được mẹ...
....Sau giấc mơ ngắn nguœi,
Nằm trên Lầu Hoàng Hạc,
Trăng vằng vặc đêm nay,
Mờ mờ, sương khói phuœ.
Sông Trường Giang xa xa.
Tiếng sáo trúc đâu đây.

Em tỉnh dậy nhìn quanh.
“Ô! Quê mình hay quê... lạ"”
Em tỉnh rồi, hay em mơ,
Mà đến đây... Lầu Hoàng Hạc"

Minh Châu (Melbourne)

*

Chùa Tôi

(Mồng Tám tháng Chạp, vía Phật Thành Đạo, nhớ lại chùa xưa, quê cũ)

Chùa tôi nho nhoœ bên làng
Bên giòng sông quyện bên hàng thông xanh
Có tre mấy lũy yên lành
Có chim ca hót trên cành líu lo
Có con đường đất quanh co
Có người đưa đẩy con đò lại qua
Có mưa có nắng chan hòa
Có trăng có gió mặn mà tình quê
Có đầm sen nơœ sum suê
Dân làng xin hái đem về cúng dâng
Tương chao dưa muối thanh bần
Dân làng san seœ góp phần chia nhau
Chùa tôi cưœa trước cưœa sau
Mỗi lần Hội lớn kéo nhau ra vào
Lời kinh tiếng mõ thanh tao
Tiếng chuông ngân vọng dạt dào hồn quê
Có ve réo rắt trưa hè
Có cây phượng vỹ chơœ che oi nồng
Chùa tôi có kiểng có bông
Xanh vàng đoœ trắng điểm hồng tô son
Có hàng ghế đá rêu phong
Có hòn non bộ nằm trong sân chùa
Chùa tôi quanh quẩn bốn mùa
Cùng dân làng sống hơn thua không màng
Thân yêu thân thiện hòa vang
Có ân có nghĩa chứa chan tình người
Chia nhau câu hát tiếng cười
Chia nhau sướng khổ đẹp tươi dân làng
Chùa tôi còn đó âm vang
Tôi xa lâu lắm còn mang nặng tình
Tôi mang một chút xinh xinh
Tôi thương tôi nhớ một mình tôi thôi
Chùa tôi còn có quê tôi
Quê tôi còn có chùa tôi muôn đời
Đưa hồn về chốn xa xôi
Sờ lên đôi má lệ rơi hai hàng
Cho tôi xin được cưu mang
Dù cho một chút hành trang trong đời
Thuyền ơi! Sao mãi xa khơi
Xin ngưng mái đẩy cho tôi trơœ về
Trơœ về thăm lại chùa quê
Thăm trăng thăm gió thăm quê thăm làng
Hay trăng còn đợi trăng ngàn"
Ước mong còn đợi miên man chưa tròn
Khó hơn xuống biển lên non
Khi xa mới biết moœi mòn tháng năm
Gió ơi! Còn nhớ ly tăm
Mây ơi! Còn nhớ dặm băng chưa về
Ra đi một maœnh tình quê
Chỉ xin một chuyến trơœ về mà thôi
Không ngờ một chuyến chia phôi
Trơœ thành một chuyến nưœa đời phân đôi
Rêu mờ mấy lớp lên ngôi
Trăng mờ mấy lớp dặm soi bên đường
Chùa tôi tôi nhớ tôi thương
Quê tôi tôi nhớ vấn vương đêm dài
Một đi cưœa đóng then cài
Một đi lối cũ dấu hài dặm băng
Vi vu thông gọi lời ngàn
Nao nao nước chaœy miên man mịt mờ.

Mặc Giang

*

Từ Giọt Mực Rơi

Chữ nào em thường viết"
Là hai chữ Việt Nam!
Bởi em là người Việt
Đừng bảo em tham lam

Trong chìm khuất, đứt quãng,
Như đã thở cùng hơi
Việt Nam, em là bạn
Đó giọt mực vừa rơi!

Em vẽ thành khoảnh khắc
Chữ S còn xa xôi
Nên thêm vào nốt nhạc
Việt Nam em đây rồi!

Như dòng chảy bất tận,
Như hình ảnh không mờ,
Cứ liền theo số phận
Chữ nghĩa và câu thơ

Việt Nam! Việt Nam ơi!
Hồn em luôn nắm chặt
Trùng điệp những phản hồi
Ngân ngân, vang, dìu dặt!

Ý Nga - 29.01.2003

*

Mồng Một Tết

Nhâm Ngọ rằng đã hết
Quý Mùi đã thay tên
Ai nhớ và ai quên"
Anh ơi! Mồng Một Tết!

Chúng mình đâu có khách
Anh cho gì em đi!
Vui hạt dưa tí tách
Mồng Một nên… lì xì

Mình ra phố nha Anh!
Xem người Tàu họp chợ
Vòng những ngõ loanh quanh
Cho vơi niềm nhung nhớ

Con cái" Không có phần!
Làm gì cho ấm cúng"
Xa xứ chẳng người thân
Xuân" Thêm niềm lúng túng!

Á Nghi - Mồng Một Tết Nhâm Ngọ

*

Vun Lên Nhung Nhớ

Nhấc bút khơi tình hương Xuân mới.
Vẽ nét Quê-Hương trong lòng Tôi.
Tô mầu lưu-luyến ... Phận xa cách;
Vun lên nhung-nhớ ... Quê-hương ơi!

Khai bút đầu Xuân ánh nắng tươi,
Viết dòng thơ nhớ xóm làng Tôi!
Ai về bên ấy ... cho Tôi nhắn:
Tôi thương, Tôi nhớ hết mọi người!
Lời Chúc Đầu Xuân

Hôm nay, Tôi gởi lời chúc Xuân;
Chúc Ngài Chủ Bút dẻo-dai gân,
Năm Dê tẩm bổ thêm sung sức;
Chống chọi gian-manh... gấp bội phần!

Kế đến, chúc Chủ Bút Phu Nhân,
Thơ-Thơ... gom-góp ý xa, gần;
Nâng hồn lữ khách nơi viễn xứ,
Nhớ về Quê Mẹ buổi đầu Xuân!

Đôi lời gởi chúc qúi Thi Nhân ,
Năm Dê... tăng sức để gieo vần ,
Tô mầu thương nhớ... gởi Quê Mẹ ,
Mong ngày đoàn-tụ cùng vui Xuân!

Không quên lời chúc đến Văn Nhân,
Quốc Nội, Quốc Ngoại... khắp xa gần;
Mài bút... viết lên hồn tranh-đấu:
“Tự-Do, Dân-Chủ... cho toàn dân!!!”

Đầu Xuân nguyện chúc cho mọi người,
Quê nhà, tha phương... khắp đất trời;
Tăng tài, tăng sức, tăng ý-chí...
Xây đời Dân Việt thêm thắm tươi!!!

(Mồng Một Tết Qúi Mùi 2003)
Joseph Duy Tâm

*

Bài Thơ Đầu Năm Gơœi Bạn
(Riêng tặng nhà giáo Dương Thiết Hùng, một thời để thương để nhớ)

Nhận thiệp mừng xuân bạn gơœi qua
Khiến tôi liên tươœng tới quê nhà
Nhớ quay, nhớ quắt khung trời cũ
Nhớ bạn bè gần, nhớ bạn xa...

Quên được làm sao đồng nghiệp cũ
Bạn, tôi: một thuơœ dạy chung trường
Đi, về thơ thẩn bằng xe đạp
Thích uống cà phê ơœ dọc đường

Cà phê rang bắp, sao mà: đắng
Khói thuốc “Hoa mai”, Đà Lạt: “Đen”
“Bao cấp” mặc tình, đâu có ngán!
Cà phê, thuốc lá vẫn liên miên...

Ông Tạ, Baœy Hiền đâu cũng tới
Tân Bình, Phú Nhuận vẫn quen ngồi
Vòng vo khói thuốc, chung suy nghĩ
Năm, tháng loanh quanh cuộc đổi đời

Nhớ những lần tôi, bạn, trực đêm
Cà phê, thuốc lá lại liên miên...
Đèn trường vàng vọt không soi nổi
Ray rứt, bâng khuâng cuœa bọn mình

Nhớ những lần chia nhu yếu phẩm
Bên thềm lớp học thấy mà thương
Các cô chụm lại chia cùng chác
Giành lấy phần ngon chẳng ngượng ngùng

Tôi đã “tháo giày” từ dạo đó
Tìm đường gỡ rối mối tơ vò
Tìm hoài, tìm huœy trong ao ước
“Rọi đuốc": lần ra chốn tự do

Hăm mấy năm sau về gặp bạn
Heœm ngang, ngõ tắt biết đâu tìm
Con đường Bùi Thị Xuân, còn đó
Nhà bạn, trời ơi! Tôi đã quên!

Phaœi cậy người quen dẫn tới nơi
Con Tâm, thằng Hậu nhận ra tôi
Con Huyên, vợ bạn: tròn xoe mắt
Bơœi họ ngờ tôi “mất tích” rồi

Vợ và con bạn lại huyên thuyên
Ngày ấy hay tin tôi vượt biên
Thất bại thàn công: đâu có biết
Giờ thì như truyện “Tái sinh duyên”

Gặp bạn rồi, tôi nhớ chuyện xưa
Hai mươi năm trước tươœng như đùa
Đổi thay thay đổi: nhiều vô kể,
Biết nói gì đây chuyện đã qua""

Bạn baœo tôi giờ như Lão tưœ
Tự do đi lại khắp nơi nơi
Từ quan, treo ấn, “lão” lên núi
Boœ dạy, tôi ra tận xứ người...

Đầu năm gơœi bạn mấy vần thơ
Như kiếp con tằm phaœi nhaœ tơ
Mới đó mà nay đầu đã bạc
Thời gian thoăn thoắt.. có ai ngờ""

Kỳ Nguyễn - Tháng Giêng 2003

*

Dáng Xưa

Hình như trong gió chiều nay
Giọng em vẫn ấm như ngày đôi mươi
Vẫn e ấp giấu nụ cười
Hoa đào năm cũ - vẫn tươi nụ hồng

Một thời gió ngược giòng sông
Tháng Tư về nắng đoœ hồng hoang vu
Bước về trong cõi mịt mù
Cờ xoay hướng giữa mùa Thu trái mùa
Tháng Tư trời ướt lệ mưa
Trong tan tác bỗng cay chua ý đời

Mười năm thiếu vắng nụ cười
Hai mươi năm leœ - nhận lời đắng cay
Dấu xa xôi bỗng chiều nay
Giọng em trơœ giấc như ngày năm xưa

Thy Lan Thaœo

*

Cho Nhau Hương Vị Cuộc Đời

Khô bò

Em ngồi bên gốc me xưa
Sau giờ tan học còn chưa về nhà
Bò khô chắc lưỡi hít hà
Tại anh đây quá thật thà, nên thua

Bún riêu

Cúp cua hai đứa lòng vòng
Bún riêu góc phố người đông sắp hàng
Giữa trưa trời nắng chang chang
Thôi anh về lẹ chiều tan trường rồi
Vậy mà em cũng xa tôi

Chuối xào dừa

Đèo nhau xe đạp ban trưa
Hương thơm cuœa chuối xào dừa bán rong
Thương em anh cũng mềm lòng
Vậy mà rồi cũng hai giòng sông xa

Chè thưng

Bác cho hai chén chè thưng
Còn thơm nước cốt rưng rưng nhớ hoài
Anh ngồi chờ đợi dáng ai
Em theo con nước sông dài biệt tăm

Xe trái cây

Thấy xe cây trái đuœ màu
Bắt anh dừng lại em nhào vô ngay
Khóm vàng, ớt đoœ cay cay
Ổi xanh, me, cóc cho dài nhớ thương
Rồi em đành boœ quê hương
Nhìn xe mà nhớ mà thương bạn tình

Bánh xèo

Giận anh em khóc mè nheo
Bắt anh đền món bánh xèo quán trưa
Thôi thì thương mấy cũng đưa
Đèo ra quán nhoœ cho vừa lòng ai
Vậy mà mười mấy năm dài
Đôi ta đôi ngaœ chia hai đường đời
Em còn có khóc bên trời...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

VIỆT NAM ƠI! THƯƠNG LẮM!

Em thu gọn ý nghĩ
Đưa vào từng dòng thơ
Mỗi bài gom một ý
Lửa gom nhiều mà hơ

Bàn tay chưa đủ ấm
Trong giá băng xứ này
Thơ viết xong ngồi ngắm
Thầm cám ơn bàn tay

Cám ơn một ý chí
Hăm bốn năm vẫn đầy
Giữ tình riêng ý nhị
Cho Việt Nam ngày mai

Theo dòng trôi ngôn ngữ
Em bày cả nội tâm
Cám ơn từng con chữ
Thơ đã trôi âm thầm

Bài thơ đọc bằng mắt,
Câu thơ viết bằng tim
Từ cái giá rất đắt
Mà trang trải nỗi niềm

Việt Nam ơi! Thương lắm!
Cảm xúc này xin dâng
Bao yêu thương đằm thắm
Thơ ơi! Hồn lâng lâng

Mạch nước ngầm chuyển động
Im lặng cùng khoảng không
Em theo từng lượn sóng
Gọi người tháo cùm gông

Vần thơ gieo uất ức
Nói giùm hồn trùng khơi
Mỗi bài là một sức
Việt Nam! Việt Nam ơi!

Ý Nga - 27.01.2003

*

Tình Xuân Thơ Nhạc

Kính tặng bạn đọc gần xa

Khoe em Câu chuyện đầu năm
Mình làm Đám cưới đầu xuân tao phùng
Gái xuân e ấp thẹn thùng
Bên người chồng treœ hào hùng phong sương
Ngày xuân vui cưới bên đường
Mai vàng cúc trắng ngát hương thanh bình
Xuân và tuổi treœ bao tình
Thương người lính trận chiến chinh tháng ngày
Chiều xuân đồn vắng hoa mai
Đầu xuân phiên gác cho dài nhớ thương
Ba mươi tịch mịch đêm trường
Thăm anh em đến bên mương chiến hào
Mộng chiều xuân một đêm nào
Đầu xuân lính chúc ngọt ngào câu ca
Đón xuân năm mới tình ta
Mùa xuân cuœa mẹ caœ nhà chung vui
Xuân này không về được ngậm ngùi
Mẹ em trông ngóng bùi ngùi nhớ thương
Bạn, con đón tết sa trường
Cám ơn quà mọn như thường mừng xuân
Em ngồi đan áo mùa xuân
Phút giao mùa nơœ Hoa xuân bên đường
Thư xuân gơœi tận chiến trường
Rừng cao viết lá thư hồng về em
Ly rượu mừng uống say mèm
Đón xuân em chắc chẳng thèm nhớ anh
Xuân miền Nam thuơœ an lành
Mùa xuân khô lá quân hành sớm trưa
Đón xuân này nhớ xuân xưa
Ngày xuân khúc nhạc giao thừa mừng xuân
Vàng bay áo lụa Hoa xuân
Anh cho em một mùa xuân trong đời
Mừng Xuân họp mặt rạng ngời
Gió mùa xuân tới ngàn lời xuân ca
Vườn xuân cánh bướm hoa cà
Hát mừng xuân mới mọi nhà Chúc xuân
Tôi sẽ về, tâm sự ngày xuân
Có Em mùa xuân đó mình gần nhau hơn
Ngày xuân thăm bạn mừng rơn
Xuân yêu thương mãi giận hờn làm chi
Thanh xuân khúc hát xuân thì
Tôi chưa có xuân lấy gì mà vui
Xuân đã về nỗi ngậm ngùi
Ngày đầu một năm mới vùi nhậu say
Xuân tha phương biết có ngày
Thư xuân haœi ngoại kể dài nhớ thương
Tình xuân cho một quê hương
Xuân nay đã lỡ hẹn xuân sau này
Ngày xuân tái ngộ sum vầy
Cờ bay trong gió mai đầy vườn xuân
Chắc ta tuổi đã lục tuần
Hân hoan đón tết mừng xuân quê nhà
Ta như đứa treœ chưa già
Tình xuân vẫn mãi đậm đà hồn quê
Mai này qua hết cơn mê
Đón mừng xuân mới ta về quê xưa
Rộn ràng pháo nổ giao thừa
Trên quê ta đó tiếng hò xôn xao
Mai vàng hoa trắng trên cao
Mùa xuân vĩnh cưœu tự hào Việt Nam

Vĩnh Hòa Hiệp - Khai bút đầu Xuân Quý Mùi 2003

*

Mừng Xuân Xứ Lạ Quê Người

Chợ Tết St Alban 12/1/03

Gian hàng bán đuœ thứ quà
Còn thêm bánh mứt quê nhà chơœ sang
Hoœi ra giá đắt như vàng
Mua về chẳng lẽ boœ ngang không dùng
Phố Xuân Richmond 19/1/03

Xuân về trên phố Richmond
Bao cô thiếu nữ bâng khuâng thẹn thùng
Bên người tình treœ đi cùng
Tây, ta xaœ láng qua mùng vẫn xuân

Hội Chợ Tết Docland 25/1/03

Docland hội chợ đông người
Biết bao là chuyện nực cười làm sao
Tội cho cô bác đồng bào
Mỗi năm không biết nơi nào mà hay
Bao giờ về lại Footscray"
Công viên bóng mát những ngày Tết xưa

Chiều Ba Mươi Tết

Mâm cơm nấu cúng ông bà
Chiều ba mươi Tết caœ nhà đông vui
Vài ly, đồ nhắm ngọt bùi
Giao thừa một giấc nguœ vùi biết chi

Sáng Mồng Một

Tết này vào dịp cuối tuần
Gia đình vui veœ mừng xuân rộn ràng
Sáng đi chúc tết họ hàng
Ghé chùa hái lộc pháo vang phố phường

Trưa Mồng Hai

Quên làm sao được phố Tàu
Tết về chen chúc ồn ào người đông
Múa lân rồi lại múa rồng
Đi cho con treœ nức lòng hò reo

Chiều Mồng Hai

Chiều về ghé lại Footscray
Vẫn còn ngày Tết pháo bay đoœ đường
Mùng ba tiệm sẽ khai trương
Làm không ngày nghỉ thiệt thương dân mình.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Xuân Tha Hương

Thân tặng Gia đình Nguyễn Trãi Úc Châu, vì ơœ xa nên không xum họp gia đình, xin các niên trươœng, bạn đồng khóa và các anh em từ Nguyễn Trãi 4 đến 6 thông caœm.

Hết tươœng rồi mong hươœng tết nhà,
Ta xin ngàn gió gưœi tin xa.
Mang vài tâm sự mai vàng trước,
Chan chứa tình quê, chưa chán già
Không đợi xuân về khơi động nhớ
Để lậm niềm đau đẫm lệ nhòa
Úc châu, âu chút tình non nước
Ngà say chạnh nhớ những ngày xa.

Trương Minh Hoà

*

Tôi Là Người Việt Nam Tÿ Nạn

Tôi vẫn có nhiều điều muốn nói
Nếu yêu người, tôi sẽ nói là yêu
Bơœi còn tin, nên chân thật quá nhiều
Bơœi lú lấp, nghe theo lời gian dối...
Tôi sẽ nói, chẳng cần ai ướm hoœi
Bút tôi mài chênh chếch bóng cô đơn
Thành lời thơ viết tự đáy tâm hồn
Đêm vuốt mặt âm thầm trong bóng tối...
Tôi là người Việt Nam héo hon, già cỗi
Mất quê hương nên sống caœnh muộn phiền
Hồn dật dờ bên ghế đá công viên
Ông đừng hoœi từ đâu tôi mới đến"
Tôi: vượt trùng dương, sống dầm với biển
Khát từng ngày, hòa nước mắt mồ hôi
Thuyền lênh đênh trôi dạt bốn phương trời
Ôm vận nước để tìm ra nguồn sống
Ai là người chẳng xót thương nòi giống"
Ông đang nhìn màu tóc tôi đen"
Màu da vàng, giọng nói lạ không quen"
Ông đừng ngại, tôi muôn đời dân Việt!!!

2.


Việt Nam ơi, thôi đôi bờ cách biệt
Boœ thôn làng, thương quá, ánh trăng tan
Đâu những ngày vui, giọng hát rộn ràng"
Mùa nếp mới, em cười vang trước ngõ...
Có ngờ đâu" Bây giờ nương thống khổ
Sống xa nhà, máu chaœy ngược đường tim
Cha mẹ già, vợ treœ, nghĩa anh em
Từ chốn lao lung, thắp niềm tin rưœa hận!
Còn đâu nữa, thuơœ dọc ngang biên trấn"
Lính xa nhà quen gió hú, mưa bay
Đêm nằm nghe pháo giặc hú chân mây
Đời dành sẵn giữa hai hàng nến trắng
Trên quan tài phuœ vàng hoa chiến thắng
AŒnh vẫn cười, hồn đã ngát thiên thu
Chiến - sĩ - lòng - em nét mặt rất khờ
Giờ đã điểm, hành - trang - vào - nghĩa - địa...
Ôi nghĩ lại, lòng quặn đau thấm thía
Uất hận này có thấu được trời cao"

3.

Quê hương tôi giờ rợp bóng cờ sao
Lá cờ yêu ma, tô hồng bằng máu
Búa với liềm, giật ngang cơm áo
Sao lung linh từng cánh rợn người
Tổ quốc tôi héo hắt mầm tươi
Đến em bé, chúng cấy mầm nọc độc
San nghĩa địa thành vườn hoa dân tộc
Cung thiếu nhi vất vươœng những hồn ma
Ngày thiếu ăn, đêm thao thức canh gà
Bày cuộc sống ngang đống phân dâng Đaœng
Từ vượn lên người, giờ người đâm hoaœng
Quá độ rồi, lộn giống trơœ đười ươi
Giữa thanh thiên cất tiếng hú ghê người
Tay giữ chặt người qua, đòi thân phận"
Lại mà xem: con - người - theo - cách - mạng...

4.

Việt Nam ơi, xót thương mẹ mà đau!
Con yêu người từ chuyện Trầu Cau
Và uất hận bơœi Mùa - thu - tháng - Tám
Con chim quốc cất tiếng than ai oán
Chim lạc đàn, vượt đồng coœ mùa xuân
Chim không ăn, khàn giọng, luœi âm thầm
Rồi tung cánh bay về Nam, tắt tiếng...

5.

Xứ người lưu vong, thoát vòng nguy biến
Lãnh tụ, đàn anh, raœ rích nói cười
Nay bày hàng, mai tính chuyện khơi khơi
Mòi vinh hiển nghe chừng còn hăm hơœ!
Tổ quốc ơi, ai người trăn trơœ"
Màu cờ vàng, sao uất nghẹn mà đau!
Tôi bước lang thang, tìm hướng con tàu
Ai là keœ hành trang, vì lý tươœng"
Dăm thằng bạn cùng chung chí hướng
Dối vợ, vắng nhà, bàn chuyện mai sau
Thà như quên, nhưng nhớ phaœi dìu nhau
Bơœi còn tiếng kên kên chờ rỉa móc
Keœ nấp bóng tam vô, rình mò, đâm thọc
Keœ lắm bạc tiền, phuœi nhẹ đôi tay
Keœ cầu an yên hươœng, sống no đầy
Keœ hạnh phúc vinh thân, du dú...
Tôi nói thẳng, chẳng bon chen, đố kÿ:
Hãy xeœ chia tình nghĩa đồng bào
Hãy một lòng như sấm dậy trời cao
Bơœi giòng giống Tiên Rồng chung một bọc!!!

6.

Trang sưœ Việt từng nêu gương bất khuất
Gương người xưa truyền lại đến đời sau
Ai mài gươm" Ai điểm bạc mái đầu"
Ai ngất ngươœng bên túi thơ, bầu rượu"
Không phaœi lúc, khi toàn dân đang thức
Không buông xuôi, khi vận nước mịt mùng
Không đành lòng, khi ngấn lệ rưng rưng
Không no quá, khi mọi người đang đói

Dóng trống Tây Nguyên, khí thiêng sông núi
Lưœa bập bùng soi sáng đất Mê Linh
Đêm Lam Sơn truyền hịch phá quân Minh
Trời Yên Bái hiển linh hồn Thái Học
Trên đoạn đầu đài hô to dõng dạc:
-Việt Nam muôn năm! Việt Nam muôn năm!
Giaœi yếm đào, nước mắt Nguyễn Thị Giang
Chàng vì nước, thiếp theo chàng cõi chết!
Tôi muốn nhắc đến người anh khí tiết
Võ Đại Tôn không phaœn bội giống nòi
Trước bạo quyền anh là tấm gương soi
Veœ hùng tráng, oai nghiêm và bất khuất:
-Tôi tiếp tục giữ lập trường dân tộc
Cho tự do, dù ngục tối gông cùm!
Chí anh hùng, một lòng dạ sáng trưng
Lời son sắt ghi vào trang sưœ mới...

7.

Tôi ước vọng bóng cờ vàng phất phới
Cũng có ngày tươi thắm trơœ về Nam
Chim hoan ca, tấu nhạc, suối reo đàn
Em hạnh phúc bầu căng nguồn sữa mới
Giăng tình yêu từ làng trên, xóm dưới
Mưa gieo mùa, nắng biển cá mênh mông
Đến mùa vui, mùa lúa trổ đòng đòng
Mẹ háo hức niềm vui dăm phiên chợ
Em - gái - tứ - thân, tôi - trai - quan - họ
Ối a tình, cùng se chỉ luồn kim
Máu bây giờ đã chaœy ấm buồng tim
Quên tất caœ lầm than, xây đời mới!!!

8.

Con chim quốc tiếng kêu thương vời vợi
Chim lạc bầy trong nội coœ mùa xuân
Chim không ăn, khàn giọng, héo hon dần
Một buổi sáng hướng về Nam tung cánh...

Phạm Quang Ngọc

*

Như Sương

Ai đi tìm nhặt áo thi
Đêm về uœ gối đợi khi tặng người
Bao năm dấu hết nụ cười
Chờ mùa xuân lại nhaœ lời trúc mây
Lưng trời ai dựng ngàn cây
Xanh màu huyền thoại bóng ai ngàn trùng.

Và kia biển vỗ không ngừng
Xô tôi nhân quaœ với từng sát na
Bến bờ nào đã trôi xa
Dòng sinh tưœ thổi bão qua mịt mù
Bạc đầu ngồi đếm xuân thu
Trường thi một cõi mơ hồ như sương.

Lý Thừa Nghiệp

*

Hoàng Đế Quang Trung

Giặc Thanh, Kyœ Dậu, chưœa hoàn hồn
Xoài Mút, quân Xiêm thiếu đất chôn
Vùng vẫy xông pha yên đất Bắc
Dọc ngang oanh liệt lặng trời Nam
Càn Long yến tiệc chiêu phò mã
Nhất Quaœng hồi môn tặng đại hôn
Nếu thọ thêm vài niên kyœ nữa
Đại Nam, Bắc quốc nước nào hơn"

Cung Đỉnh

*

Hoàng Đế Gia Long

Đông Tây Nam Bắc bốn phương trời
Lưu lạc bôn ba luận thế thời
Thống nhứt sơn hà về một mối
Toàn thâu hào kiệt tự muôn nơi
Ghét Tây lại nhờ Tây giúp
Sợ Bắc nhưng đành thuận Bắc thôi
Công tội ai nêu ai biết được"
Việt Nam toàn vẹn đến muôn đời.

Cung Đỉnh

*

Traœ Lại Đời Trai

Hoa lá buồn tênh động ý sầu
Hồn hoang hờ hững lạc về đâu"
Mênh mang trời rộng rừng sương trắng
Thương nhớ tràn dâng bạc mái đầu!

Đời trót phong trần nhuốm tuyết sương
Quê nhà biền biệt ngậm ngùi thương
Đêm đêm trăn trơœ niềm cay đắng
Mộng vỡ còn vương kiếp đoạn trường!

Em vẫn mơ màng bên gối nhung
Tình say ý mộng hương vô cùng
Thì thầm réo gọi sầu hư aœo
Lưu luyến tình xưa soi bóng chung

Từng ngày độc ẩm ngấm men say
Lành lạnh sương khuya trăng héo gầy
Gió lộng hơi thu sầu rụng lá
Mơ màng luyến nhớ đắm hương say...

Chất chồng năm tháng phai màu tóc
Một kiếp tha hương bước lạc loài
Gió cuốn mây trôi buồn taœn mạn
Tiếng hờn réo rắc vọng về ai"

Mây chắn đường xưa ngăn lối về
Ta còn trôi nổi giữa cơn mê
Hỡi ơi! Nưœa đoạn đường chinh chiến
Nặng trĩu trong ta những não nề...

Ta có còn chăng" Ta thuơœ xưa!
Một thời binh lưœa mấy cho vừa
Sông gào! Núi thét! - Lời ai oán
Trao traœ đời trai cung kiếm chưa"...

Trần Trúc Duyên

*

Đi Dạo Vườn Cây

Mến tặng bạn Phạm Thế, Bell Bird Park Qld.

Ngày ngày đi dạo vườn cây
Mít xoài mơn mơœn gió lay lá cành
Vườn cây ta dưới trời xanh
Đôi uyên ương đến trên cành líu lo
Xoài tơ trĩu quaœ đung đưa
Mít non chi chít quaœ vừa vốc tay
Bí ngô mấy luống bên này
Hoa vàng ong mật đang bay sà vào
Đầm mình dồn phấn vào bao
Con đi, con đến, con vào, con ra
Nhìn bày ong nhớ quê ta
Rưng rưng đôi mắt lệ nhòa rưng rưng

Triệu Nam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.