Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

06/12/200400:00:00(Xem: 5191)
Một Thuở Yêu Thương

Trao về M.X. như một lời tạ lỗi
Còn thương một nét son môi
Trên gương mặt đẹp, có đôi mắt buồn
Vì ai suối lệ khơi nguồn
Nên đôi mắt ấy càng buồn hơn xưa
Giọt sầu, giọt tủi như mưa
Để tôi có dịp đón đưa vỗ về
Một đêm dưới ánh trăng thề
Em trao kỷ niệm, tôi về miền xa
Tháng năm rồi cũng phôi pha
Mỗi lần nhớ đến người ta mà buồn.

Trương Ngọc Phương

*

Nhớ Về Thất Sơn

Thất Sơn, một giải tựa sau lưng,
Phía trước Tam Giang, sóng chập chùng(1)
Châu Đốc, địa danh vùng giáp giới,
Núi Sam, chùa Xứ miếu vang lừng.

Kinh đào Vĩnh Tế, cạnh Đền Bà,
Xóm nhỏ Nhà Bàn, xa tít xa.
Lộ đá lưu thông, tiếp tiếp nối,
Tịnh Biên, phố quận, xa tận xa.

Hiên ngang, núi Két giữa đường xa,
Cuối dốc chùa Miên, vài nóc gia,
Độc đạo thẳng về Xà Tón quận,
Cô Tô chiều xuống, chuông ngân nga(3).

Con đường dốc thẳng thuở xa xưa,
Mô đắp, mìn tung, tiếng nổ đưa,
Thảm cảnh xảy ra, ai đoán được"
Bao nhiêu máu lệ nói cho vừa!

Non cao danh tướng, một đền thờ,
Ngạo nghễ, uy nghi cõi tinh mơ,
Sương tuyết quanh năm, mờ mái ngói,
Khói hương vần vũ mãi không thôi!

Người ơi! Còn nhớ đất Chi Lăng"
Mệt nhọc thao trường, đã mấy trăng"
Núi Cẩm, nơi đây trường Huấn Luyện,
Bước đều, đếm nhịp lời ca vang.

Bao nhiêu dâu biển, mấy đông sang"
Nơi đó còn chăng, xóm chợ làng"
Phố nhỏ “Ba Voi”, năm bảy quán,
Vài anh lính trẻ thả lang tthang.

Và từ đó tháng năm trôi,
Nửa vòng trái đất bồi hồi nhớ nhung,
Bao mùa gió rét lạnh lùng"
Trông về “Bảy Núi”, ngàn trùng cách xa.

Chi Lăng ơi!
Đã qua rồi một trang sử hận!
Thủ đô cũ thay ngôi,
Cho Thất Sơn rỉ máu,
Cho bóng tối tràn về.

Bây giờ đây...
Từ Châu Úc, tìm về hình bóng cũ,
Trời mênh mông, mây xám mãi lang thang,
Biển mù khơi, hòa lẫn bóng thời gian,
Vùng “Bảy Núi” dẫy đầy huyền thoại đẹp"

Từ Nguyên

*
Trở Lại Rừng Thu

Trở lại rừng thu tìm dấu xưa
Để xem dĩ vãng đã nhòa chưa
Mà trời hiu quạnh như thu trước
Ta thẫn thờ trông mắt đổ mưa

Trở lại rừng thu tìm bóng em
Cho vơi niềm nhớ trắng từng đêm
Chỉ nghe hơi gió như thầm nhắn
Trông ngóng làm chi hãy cố quên!

Trở lại rừng thu vẫn lỡ làng
Hơi thu se sắt tưởng đông sang
Bóng em nhòa nhạt theo mây vắng
Lại một mùa thu nữa uá vàng!

Ta đợi rừng thu đến chớm đông
Em phương nào đó có hay không"
Đã không vơi bớt niềm u uẩn,
Chỉ chất chồng thêm... nát cả lòng

Chim ở rừng thu vẫn nhốn nhao
Như ta phiêu bạt sống lao đao
Đã qua không biết bao thu.... lỡ
Ta sẽ chờ em đến kiếp nào"

Trở lại rừng thu càng thấy xa
Dấu xưa em bước đã phai nhòa
Thu rơi từng lá sầu tan tác
Ta nhớ em!" Nhớ nước" Nhớ nhà"

Ta ngóng chờ em đến tái tê
Chân mây thăm thẳm một trời quê
Bỗng dưng lòng dậy niềm ai oán
Ta mãi vì em... lỡ nguyện thề

Ta giữ lòng ta một chút hương
Dù cho kỷ niệm nát đôi đường
Nếu em trở lại tìm thu trước
Trả lại nơi này nỗi nhớ thương.

Trần Ngân Tiêu

*

Biết đến bao giờ

Mùa đông tuyết lạnh ở phương này
Nhớ nước thương nhà mắt lệ cay
Nghĩ đến song thân nơi cát bụi…
Có ai hiểu thấu nỗi đau này…

Cũng đành lạnh lẽo như sương tuyết
Mười một Xuân người đẫm gió sương
Mái tóc xanh xưa giờ điểm bạc
Xứ người lau lệ khóc quê hương!

Chúng ta, tất cả người vong quốc
Thảm họa cơ trời… lạc bốn phương
Từng mảnh hồn đau lìa tổ ấm
Gian nan, phiêu bạt, lẽ vô thường…

Bạn bè, thân quyến giờ xa lắc
Biết đến bao giờ… trở lại thăm
Từ buổi chia tay lìa đất Mẹ
Tuyết sương phủ mộ… mẹ cha nằm!

Ngân giang thăm thẳm nghìn xa cách
Mẫu tử tình thâm phải cách chia
Nhớ mái nhà xưa qua lối nhỏ
Khói lam bàng bạc giữa sương khuya…

Bây giờ lặng lẽ thân ly khách
Xuân đến nghe lòng đẫm gió mưa
Bao kẻ trắng đêm tràn nỗi nhớ
Đau lòng dân Việt… thảm thương chưa"

Hãy pha nỗi nhớ vào men rượu
Cố nén trong tim giọt lệ khô
Thầm ước như là ta đã được
Chào Xuân quê Mẹ… thỏa mong chờ…

Ngọc An

*

Mơ Ngày Hạnh Phúc

Anh vẫn biết hôm qua ngày thứ Sáu
Gió Thu sang đem giá lạnh vào hồn
Anh phương này vẫn hoài nỗi cô đơn
Lòng quạnh vắng thương về em phương ấy

Anh mơ ước tình mình luôn đẹp mãi
Cầm tay nhau anh sẽ nói thật nhiều
Để tình mình ấm lại chuỗi thương yêu
Và tình sẽ đưa ta vào lối mộng

Từ quen nhau, tim lòng anh sống động
Em là nguồn mạch sống trái tim anh
Đời và em là hai thứ rất cần
Anh nào muốn đường tình chia hai lối

Dòng thời gian chảy hoài theo sóng vội
Chẳng bao giờ ngừng lại để hoài mơ
Và tình em như điệp khúc, vần thơ
Như hơi thở ...quyện vào lòng nhau mãi

Em biết không" đã bao lần anh ái ngại
Dù một lần ta ngỏ tiếng yêu nhau
Dấu tình yêu đẹp mãi phút ban đầu
Lời tha thiết trao nhau từ dạo ấy

Anh muốn tỏ, lời tình cho em thấy
Lòng ngại ngùng nên chẳng nói thành câu
Đã bao đêm anh thao thức nguyện cầu
Tình sẽ mãi ...trọn đời vui hạnh phúc

Nguyễn Vạn Thắng

*

Thắp Sáng Tình Yêu

Trao về TH
Thắp sáng tình ta giữa thế gian
Ngọn đèn tục hóa đã lan tràn
Nên xin trời đất ban thiên điện
Cho cõi đêm đen rực lửa thần.

Thắp sáng nhanh, tình, bằng điện tử
Mở trang nhà đón nhận yêu thương
Phóng đi hình ảnh màu hy vọng
Ánh mắt, vòng tay..., chặng cuối đường.

Chặng cuối đường tình đang chuyển động
Đưa ta đối diện với ai đây"
Biết đâu là nợ, là duyên mới
Hay một dốc trơn, một vũng lầy"

Có thể là duyên, là nợ mới
Buộc đời nhau giữa sóng tình dâng
Hai giòng sông lạ tìm chung bến
Thăm hỏi cội nguồn với gió trăng.

Thắp sáng tình ta, kẻo thọ thương
Có khi địa ngục hóa thiên đường
Nhưng thiên đường cũng thành vô nghĩa
Nếu giấu trong tim một chiến trường.

Thắp sáng tình ta thật sáng trong
Yêu thương không hẳn nụ hôn nồng
Không là mặt nạ cân đong tuổi
Không nói “yes, no”, đánh lộn sòng.

Thắp sáng tình ta mãi đẹp tươi
Hẹn về giao điểm góp môi cười
Khai sinh một bản tâm ca mới
Âm hưởng thăng hoa cả ý, lời.

Lưu Thái Dzo

*

Niềm Tin Một Ngày Về

Sẽ có một ngày về cố hương
Mẹ già soi bóng ánh trăng vương
Bao năm khô héo vì thương nhớ
Vóc hạc vai gầy tóc điểm sương.

Se thắt trong tim nỗi đoạn trường
Thời gian như kết chuỗi đau thương
Chia ly Mẹ yếu, đàn em dại
Như cánh chim hoang lạc cội nguồn.

Con vẫn mang theo một mối tình
Tình yêu đất nước quá điêu linh
Giận thay một lũ vô nhân tính
Đày đọa toàn dân lắm khổ hình.

Xin Mẹ yên tâm ráng đợi chờ
Một ngày quật khởi đẹp như mơ
Chim bằng tung cánh về quê cũ
Khắp nẻo non sông rợp bóng cờ.

Lâm Hoài Vũ

*

Cương Quyết Vinh Danh Cờ Chính Nghĩa

Hội Đồng Thành Phố Fairfield đã cho phép cộng đồng người Việt tự do NSW treo cờ Úc và cờ biểu trưng cho cộng đồng người Việt tự do là cờ nền vàng ba sọc đỏ ở Cabra-Vale Park (thơ cho phép đề ngày 30.9.04 của HĐTP Fairfield), nhưng khi BCH/CĐNVTD/NSW thông báo ngày lễ Thượng Kỳ là 28.11.04 thì vì áp lực của cường quyền Việt cộng qua Bộ Ngoại Giao Úc nên HĐTP Fairfield đã bội ước, không cho phép ta làm lễ treo cờ như đã hứa, do đó mà Cô Gia tôi viết bài này.

Biểu trưng cho Tổ Quốc, giang san,
Cờ Việt Nam mang nghĩa rõ ràng.
Đất nước ba miền: ba sọc đỏ,
Non sông một dải: một nền vàng.
Tiền nhân đã bỏ công tô điểm,
Hậu duệ nên ra sức bảo toàn!
Cương quyết vinh danh cờ Chính Nghĩa,
Biểu trưng cho Tổ Quốc giang san!

Cô Gia

*

Cám Ơn

Cám ơn đời chông gai
Dạy ta câu cố gắng
Giữa chợ đời đúng, sai
Ta vươn mình đứng thẳng

Cám ơn lời trung ngôn
Thấm vào như thuốc đắng
Cho ngày một khá hơn
Không thành tên bố nhắng

Cám ơn đời có em
Bóp tim ta đau nhói
Nên em không hề quên
Tình ta không gian dối

Cám ơn người tiểu nhân
Đã rập rình đâm lén
Ta vung tay bao lần
Mỗi lần gươm thêm bén

Cám ơn ngươi không tới
Thềm cũng chẳng xanh rêu
Nên ta không tiếc nuối
Những bọt bèo lêu bêu.

Trần Ngân Tiêu

*

Hóa Già

Ngày cứ vang vang lời phủ dụ
Giọng kèn, tiếng quyển lại vang xa
Ngoài kia thiên hạ thay quần áo
Đào lão lăng xăng cạnh kép già!

Con nít cứ ôm bầu sữa hết


Chào đời chưa kịp khóc tu oa...
Trợn trừng ngó mỏi người lui tới:
Chưa kịp hài nhi đã hóa già"

Niên kỷ bao nhiêu mà tóc bạc"
Chưa chồng nhan sắc đã phôi pha
Thế gian sao có đời vô lý
Quỷ mối mai cho người cưới ma!

Ông thợ rèn mang gươm bán rẻ
Thuở không còn kẻ diệt gian tà
Mai đành đổi nghiệp sang đời khác
Đi gọi mùa xuân đã chạy xa!...

Con nhện nghênh ngang cùng với bụi
Sách nào đóng nổi một bìa da"
Lời hay ý đẹp nghe như giỡn
Lỡ dạy con rồi lại xót xa!

Ông thầy đóng cửa ngồi ôm gối
Không thấy đời ai còn tuổi hoa
Bao người lăn lóc theo cơm gạo
Từ vỏ trầm luân nứt vỡ ra!...

Phương Triều

*

Cảm xúc lễ truy điệu

(Cabra-Vale Park 28-11-2004)

Trời nắng gắt, ngàn con tim rực lửa
Tâm hướng về cờ Tổ Quốc tung bay
Nhịp tim rung, đôi mắt lệ xè cay
Cờ vàng thắm trên nền trời xứ Úc

Người bội ước, ta nén niềm cảm xúc
Cố ôn hòa tranh đấu đến thành công
Sẽ một ngày rửa nhục cả non sông
Để chia sẻ nền tự do dân chủ

Thật đáng tiếc, lắm người hoài mê ngủ
Chỉ cúi đầu chờ kẻ khác giật dây
Miệng nín câm, khi giả điếc, giả ngây
Người ta bảo, loại bất tài "nghị gật"

Đời lắm nẻo nên cũng nhiều khuất tất
Để những người, tự mãn bậc cao sang
Ngày tri ân, cũng chẳng đến ngó ngàng
Tình sông núi, hồn chiến binh, bỏ mặc

Bao tiếng thét đớn đau vì xã tắc
Chắc dành riêng cho một đám dân hèn
Đến khi nào đất nước thoát vận đen
Tỏ Trung, Hiếu, các ngài xin "chia sẻ"

Phạm thanh Phương

*

Hãy Vùng Lên, Dân Tộc Việt Anh Hùng!

(Tha thiết gửi về Quê Hương, chiến hữu và đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, trong và ngoài nước)

Cao lên nữa, hỡi đuốc thần Nguyễn Huệ
Khêu lửa hồng quật khởi, hỡi Trưng Vương!
Quyết chí, hùng tâm, kiên định lập trường
Thì chướng ngại chẳng là điều gian khó

Thì chiến thắng lẫy lừng, ta phải có
Trong huy hoàng, cờ chính nghĩa tung bay
Vì độc tài đang giẫy chết, lung lay...
Đảng tố đảng để gìn quyền, giữ lợi

Đêm phải tàn vì bình minh đang tới
Như đảng tàn cho chính nghĩa thăng hoa
Anh chị em! Nào! Tất cả chúng ta!
Vì Tổ quốc, ba miền cùng đứng dậy!!!

Vì nòi giống và vì ta nữa đấy!
Sống một lần, ta phải sống đời vui
Phải hiên ngang, và nhìn thẳng cuộc đời
Không thể mãi, chịu mị lừa, đàn áp...

Vì Việt Nam ta, hào hùng quả cảm:
Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Duy Tân
Kìa, Bảy Lăm, gương tuẫn quốc trong ngần:
Tướng Hưng, Vĩ, Hai, Nam, Hồ Ngọc Cẩn...!

Ta, đã đủ những năm dài kiên nhẫn
Để chờ thời, đợi thế, đợi hôm nay
Hỡi ba miền! Lịch sử, góp bàn tay!
Đem trí dũng, ta đền ơn sông núi!

Hỡi nhân bản, toàn dân từng trông đợi!
Hỡi tài năng, Tổ quốc mãi chờ mong!
Hỡi những buồng tim đỏ máu Lạc Hồng
Hãy đáp tiếng đau thương, hồn nước gọi!

Hãy đứng dậy, đập tan đời tăm tối
Bằng gươm thần, bằng dũng lược, bằng tim!
Để cứu Việt Nam thoát cảnh đắm chìm
Trong khốn nhục, bàn tay loài quỉ đỏ

Lửa đã cháy, lưng trời đang nổi gió
Hãy vùng lên, dân tộc Việt anh hùng!
Ta rửa thù nhà, hận nước, hờn chung...
Và xây một Việt Nam lừng kim cổ!!!

Ngô Minh Hằng

*

Vùng Trời Không Bình Yên

Được tin ngày 14-11-04 đồng bào Dallas đã rầm rộ biểu tình phản đối buổi ca nhạc "Vùng Trời Bình Yên" do bọn VC Nằm Vùng Dallas tổ chức cho Văn Công VC trình diễn, nên xin góp mấy dòng thô lậu về buổi Văn Nghệ Vùng Trời Không Bình Yên nầy...

Chúng nó qua đây hát kiếm tiền
Chỉ là dụng ý để tuyên truyền
Mượn danh "Ca Sĩ làm Văn Hóa"
Đội lốt chim mồi giúp bạo quyền
Mảnh đất Tự Do Không thích hợp
Vùng Trời Dallas chẳng bình yên
Mang danh Tỵ Nạn còn theo Vẹm
Bọn chúng không đui cũng tật nguyền

TamThang3

*

Đối Lập Cuội

Đọc Bài phỏng vấn của Sàigòn Times với ông Lê Phụng (SGT 386) quanh vấn đề “Âm mưu lập Đảng đối lập cuội của CSVN, để tung hứng, hóa giải sức phản kháng, tạo bộ mặt dân chủ giả hiệu”. Do đó mà Thái Châu tui có bài thơ sau.

Việt Cộng bày trò “đối lập cuội”
Làm mùi xú uế xông hôi thối!
Khi tung, chúng khỏa lấp sai lầm,
Lúc hứng, nó bao che tội lỗi.
Đảng nói “tự do” là xiết cùm,
Vẹm kêu “dân chủ” nghĩa kìm trói.
Cho nên phải sáng suốt mà nhìn,
Việt Cộng bày trò “đối lập cuội”.

Thái Châu

*

Vịnh Kẻ Thọc Gậy Bánh Xe

ở ngoài đánh phá cộng đồng thôi
Hắn đứng chực chờ, nằm lại ngồi
Rình cộng đồng sai y đâm thọc
Chực người khác lỗi, hắn móc bươi
Huênh hoang quen thói nên lẻo mép
Lắt léo rành đường lại bỉu môi
Cái lưỡi không xương còn để liếm
Nơi đâu thỏa mãn cả... vốn lời!

Đinh Châm Cứu

*

“Giải Phóng”! Phái Nam Đổi Nghề

Trong mục “Thư Sàigòn” (SGT số 383) kể nỗi khổ của phái nam “làm nghề gánh hàng rong... rao dẻo quẹo, ngọt xớt...”

Nam nhi mà quẩy gánh hàng rong,
Nghe họ rao lên bắt mủi lòng
Miệng cứ ngọt ngào mời chú, thím
Mồm thì dẻo quẹo thưa bà, ông
Nhiều khi dạo mãi còn đầy gánh
Lắm lúc đi hoài vẫn nặng gồng
“Giải phóng” kiểu này là trái cựa
Nam nhi mà quảy gánh hàng rong.

Thế Nhơn

*

Không Ngoa

Đức cạn phơi bày ở bọn này(1)
Mạnh tay liềm búa Cộng sản xây.(2)
Diệt giàu, tố khổ thay ngôi chủ,
Vinh quang, lao động kiếp đọa đày.
Sống lường trân(3) tráo việc công khai,(4)
Phản(5) dân, bạo ngược chuyện hàng ngày.
Sỏi đá thành cơm tràn máu lệ,
Đỉnh cao trí tuệ - ngu làm thầy!

Nguyễn Quang Minh

(1) (2) Những chữ viết đậm đọc ngược ("cạn" là "nông") tức là Nông Đức Mạnh (3) Nói lái là Trần Lương. (4) (5) Khai, Phản đọc lái thành Phan Khải.

*

Gởi Ông Nick Lalich

Lá thư của Hội Đồng Thành Phố Fairfield (mà ông Nick Lalich là Thị Trưởng) đề ngày 30.9.04 đã đồng ý lời yêu cầu của Cộng đồng Người Việt Tự do/NSW về việc xây các cột cờ tại Cabra Vale Park để treo cờ Úc và cờ biểu tượng của cộng đồng Việt Nam là cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Ban Chấp Hành CĐNVTD/NSW đã quyết định làm lễ Thượng Kỳ vào ngày 28.11.04, thế nhưng dưới áp lực của nhà nước Việt Cộng qua Bộ Ngoại Giao Úc, Hội Đồng Thành Phố Fairfield đã bội ước rút lại sự cho phép treo cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Do đó mà đứa Nam Man viết loạt bài này gởi ông Nick Lalich.

1. Đứa Nam Man Thông Cảm Ông Nick Lalich

Cái chuyện mần ông “bít tráp bồ”,
Là do đám Việt Cộng ma cô.
Sai thằng “đại xú” thò tay phá,
Xúi bọn “ngoại giao" xía miệng nồ.
Được cái là ông không lúng túng,(")
Nhờ vì chính bác chẳng ngây ngô.(!)
Nhìn ra ngay được bàn tay Vẹm,
Chống phá cộng đồng em dựng cờ...

Chống phá cộng đồng em dựng cờ,
Quên đây là... lãnh địa ông cơ.
Nó đâu được giở trò càn rở,
Ai đã toan bày chuyện động rồ.
Tớ sẽ vì ông mà tố giác,
Em đang giúp bác để tri hô.
Phải cho cả cộng đồng em biết,
Cái chuyện mần ông “bít trắp bồ”.

2. Đứa Nam Man Chỉnh ông Nick Lalich

Chung quy tất cả cũng do ông,
Xử sự còn hơn trở bánh phồng.
Chẳng hiểu cảnh đời dân tÿ nạn,
Không tường hoài bão kẻ lưu vong.
Bàn hươu, bàn vượn vầy đâu đặng,
Nói cuội, nói trăng thế, đếch xong.
Nhắc lại: đây là cờ biểu tượng,
Không gì phải cãi vã lòng vòng.

3. Đứa Nam Man Lưu Ý Ông Nick Lalich

Em từng thưa trước mí ông rồi,
- Đấy chỉ là cờ biểu tượng thôi.
Đã được tuyên dương trong những buổi,
Và từng xuất hiện tại nhiều nơi,
Theo người tÿ nạn cùng phiêu dạt,
Với kẻ lưu vong cứ nổi trôi,
Chẳng biết bao giờ mà trụ lại,
Ê chề, tủi nhục lắm ông ơi,

Ê chề, tủi nhục lắm ông ơi,
Bởi thế nên em mới hận đời...
Rất ghét kẻ vong tình, bội ước,
Luôn cay người thất hứa, quên lời.
Nếu ông chia sẻ: em mừng lắm,
Bằng bác cảm thông: tớ khỏe thôi.
Chỉ tiếc “vi xi” vừa dọa nạt,
Là ông đã thấy nhợn cơ rồi.

Là ông đã thấy nhợn cơ rồi,
Đéo mẹ! thằng nào dám dở hơi.
Đã xúi ông theo phường chó má,
Rồi khuyên bác dựa lũ cò mồi.
Nên cho thằng Phiệt(*) vô gây loạn,
Lại để khứa Liêu(*) tới phá hôi.
Bởi thế bà con em quyết định,
Tuần này sẽ phải thượng kỳ thôi.

Nam Man

(*) Nguyễn Thế Phiệt, tổng lãnh sự VC ở NSW - Lê Xuân Liêu đại sứ VC ở Canberra.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.