Hôm nay,  

ICE Đang Biến Mạng Xã Hội Thành “Biên Giới Kỹ Thuật Số”

11/14/202500:00:00(View: 559)

ICE
ICE khẳng định chương trình giám sát mới chỉ nhắm vào những người có liên quan đến các vụ án đang điều tra, nhưng nhiều chuyên gia phân tích cho biết phạm vi giám sát sẽ mở rộng sang bạn bè và người thân của họ. Sự mở rộng này có thể biến toàn bộ cộng đồng di dân thành đối tượng bị theo dõi 24/7. (Nguồn: pixabay.com)

Khi nói đến thi hành luật di trú, nhiều người thường nghĩ ngay đến các cửa khẩu biên giới hay trạm kiểm soát an ninh ở phi trường. Nhưng có lẽ, chiến tuyến mới của cuộc chiến này lại nằm ngay trên trang tin mạng xã hội của quý vị.
 
Sở Thi Hành Di Trú Hoa Kỳ (ICE) đã phát đi một yêu cầu cung cấp thông tin, tìm kiếm các nhà thầu tư nhân để khởi động một chương trình giám sát mạng xã hội quy mô lớn, hoạt động liên tục 24/7. Yêu cầu này nêu rõ, các nhà thầu tư nhân sẽ được trả tiền để “rà soát” thông tin từ hàng loạt nền tảng phổ biến nhất, từ Facebook, Google+, LinkedIn, X (trước đây là Twitter), TikTok, Reddit, YouTube cho đến cả các ứng dụng nhắn tin như WhatsApp và nhiều nền tảng khác. Mục tiêu là biến những bài đăng công khai thành các “manh mối” thi hành luật, và nạp thẳng vào cơ sở dữ liệu của ICE.
 
Đọc bản yêu cầu này, người ta có thể liên tưởng đến một kịch bản phim kinh dị thời kỹ thuật số: hàng chục nhà phân tích làm việc theo ca, thời hạn giải quyết thông tin nghiêm ngặt được tính bằng phút, một hệ thống phân tầng để ưu tiên các cá nhân bị coi là có cơ nguy cao, và tất cả được vận hành bởi những phần mềm giám sát tối tân nhất.
 
Nicole M. Bennett, Nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành Địa lý kiêm Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Người Tị nạn, Đại học Indiana, tin rằng yêu cầu này của ICE báo hiệu một bước tiến tiếp theo đáng lo ngại nhưng hợp lẽ trong khuynh hướng lâu dài: Hoa Kỳ không còn chỉ kiểm soát vấn đề nhập cư ở các cửa khẩu như trước nữa, mà đang chuyển sang giám sát hành vi và thông tin cá nhân của di dân trong không gian mạng, đặc biệt là mạng xã hội.
 
Từ biên giới vật lý đến biên giới kỹ thuật số
 
Thực tế, không phải đến bây giờ ICE mới giám sát mạng xã hội. Cơ quan này từ lâu đã sử dụng một dịch vụ tên là SocialNet để theo dõi hầu hết các nền tảng trực tuyến lớn, và còn ký hợp đồng với Zignal Labs để dùng hệ thống giám sát mạng xã hội tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI).
 
Không chỉ ICE, Cơ quan Hải quan và Biên phòng (CBP) cũng kiểm tra các bài đăng mạng xã hội trên thiết bị của một số du khách tại cửa khẩu. Còn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thì yêu cầu người xin visa cung cấp tài khoản mạng xã hội để thẩm định.
 
Vậy, điều gì khiến kế hoạch mới này trở nên khác biệt? Sự thay đổi sắp tới không chỉ nằm ở quy mô, mà quan trọng hơn là ở cách thức vận hành. 
 
Thay vì cho các đặc vụ chính phủ thu thập bằng chứng theo từng trường hợp, ICE đang xây dựng một vòng lặp giám sát công-tư hoàn toàn mới. Vòng lặp này có thể biến mọi hoạt động trực tuyến hàng ngày của người dân thành kho dữ liệu chứng cứ.
 
Các nhà thầu tư nhân sẽ được giao nhiệm vụ thu thập dữ liệu công khai, bao gồm tin nhắn, bài đăng và các phương tiện truyền thông khác. Họ sẽ đối chiếu những phát hiện này với các bộ dữ liệu thương mại từ các “nhà môi giới” dữ liệu khổng lồ như LexisNexis Accurint và Thomson Reuters CLEAR, đồng thời kết hợp với các cơ sở dữ liệu của chính phủ. Với cơ sở dữ liệu đó, các chuyên viên phân tích phải soạn hồ sơ gửi tới các văn phòng hiện trường của ICE trong thời hạn rất eo hẹp, đôi khi chỉ 30 phút đối với trường hợp ưu tiên cao.
 
Những hồ sơ này sau đó được chuyển thẳng vào hệ thống quản trị hồ sơ Investigative Case Management (ICM) do Palantir Technologies phát triển. Nền tảng kỹ thuật số này được coi là “xương sống” của bộ máy thi hành di trú Hoa Kỳ hiện nay. Tại đây, dữ liệu mạng xã hội sẽ được kết nối với hồ sơ quét biển số xe, dữ liệu tiện ích, thông tin bất động sản và dữ liệu sinh trắc học, tạo thành một bức “chân dung kỹ thuật số” toàn diện về cuộc đời của một người.
 
Ai sẽ bị vướng vào tấm lưới?
 
Trên lý thuyết, ICE khẳng định chương trình này chỉ nhằm vào các đối tượng liên quan đến những vụ án đang điều tra hoặc có yếu tố đe dọa an ninh. Nhưng thực tế, tấm lưới này được giăng rộng hơn nhiều.
 
Nguy hiểm nằm ở chỗ, khi một người bị “đánh dấu,” toàn bộ mạng lưới quan hệ của họ (bạn bè, người thân, đồng nghiệp, hay bất kỳ người quen nào) cũng có thể lập tức trở thành đối tượng bị soi xét. Các hợp đồng trước đây về công cụ nhận dạng khuôn mặt và theo dõi vị trí đã cho thấy những hệ thống này dễ dàng “vượt rào,” mở rộng ra ngoài phạm vi dự tính ban đầu. Mục đích thi hành luật ban đầu có thể nhanh chóng biến thành giám sát trên diện rộng đối với toàn bộ cộng đồng.
 
ICE hứa hẹn gì và lịch sử cho thấy gì?
 
ICE mô tả dự án này là một bước “hiện đại hóa,” một phương thức để xác định vị trí mục tiêu thông qua việc nhận dạng bí danh và phát hiện các mẫu hành vi mà phương pháp truyền thống không thể nhận ra. Tài liệu của ICE cũng nêu rõ các nhà thầu không được phép tạo tài khoản giả và toàn bộ dữ liệu phải được lưu trữ trên máy chủ của ICE.
 
Tuy nhiên, lịch sử lại kể một câu chuyện khác. Nhiều cuộc điều tra cho thấy việc chia sẻ dữ liệu không chính thức giữa cảnh sát địa phương và đặc vụ liên bang đã giúp ICE có thể vào được những hệ thống mà họ vốn không được phép dùng. Cơ quan này cũng từng mua lại các kho dữ liệu khổng lồ từ nhà môi giới để né quy trình xin trát tòa. Và dù Tòa Bạch Ốc từng ban hành lệnh ngưng mua các phần mềm gián điệp, ICE vẫn âm thầm phục hồi hợp đồng với Graphite của Paragon (một phần mềm khét tiếng với khả năng xâm nhập các ứng dụng mã hóa như WhatsApp và Signal).
 
Trong khi đó, mạng lưới nhà thầu của ICE không ngừng mở rộng: Clearview AI để đối chiếu khuôn mặt; SocialNet của ShadowDragon để lập bản đồ mạng lưới các mối quan hệ; Locate X của Babel Street cung cấp lịch sử vị trí; LexisNexis để tra cứu thông tin cá nhân. ICE cũng đang mua các công cụ từ PenLink nhằm kết hợp dữ liệu vị trí với dữ liệu mạng xã hội. Sự kết hợp của các nền tảng này khiến việc giám sát tự động, liên tục không chỉ trở nên khả thi mà còn trở thành “chuyện thường ngày.
 
Bài học từ các nước khác
 
Hoạt động giám sát mạng xã hội không chỉ diễn ra ở Hoa Kỳ. Tại Anh quốc, một đơn vị cảnh sát mới được giao nhiệm vụ rà soát các cuộc thảo luận trực tuyến về vấn đề di trú và tình trạng bất ổn xã hội. Cách làm này đã vấp phải chỉ trích gay gắt vì bị cho là đang lẫn lộn giữa nhiệm vụ giữ gìn an toàn công cộng và ý đồ sử dụng cảnh sát như công cụ chính trị.
 
Trên khắp thế giới, hàng loạt bê bối liên quan đến phần mềm gián điệp đã phơi bày thực tế rằng nhiều công cụ giám sát vốn được hợp pháp hóa dưới danh nghĩa chống khủng bố, nay lại bị chuyển hướng sử dụng để theo dõi các nhà báo và nhà hoạt động. Một khi các hệ thống giám sát được thiết lập, khuynh hướng “mở rộng mục tiêu” (hay mở rộng chức năng ngoài dự kiến ban đầu) gần như là điều khó tránh khỏi.
 
Khi chuyện bị giám sát trở thành lẽ thường
 
Giám sát liên tục 24/7 không chỉ đơn thuần là thu thập thông tin mà còn làm thay đổi hành vi của xã hội.
 
Nghiên cứu từng cho thấy, ngay sau khi chương trình giám sát toàn cầu của Cơ quan An ninh Quốc gia (NSA) bị tiết lộ vào tháng 6 năm 2013, lượng người vào xem các bài viết trên Wikipedia về chủ nghĩa khủng bố giảm mạnh.
 
Đối với di dân và các nhà hoạt động xã hội, cái giá phải trả còn lớn hơn. Một bài đăng về một cuộc biểu tình, hay thậm chí chỉ là một câu nói đùa, có thể bị diễn giải lại thành “thông tin tình báo.” Cảm giác rằng “ai đó đang theo dõi” khiến nhiều người tự soi xét (self-censorship), tránh bày tỏ ý kiến hoặc tham gia vào các hoạt động xã hội.
 
Trong môi trường đó, “danh tính kỹ thuật số” của chúng ta (danh tính được tạo nên từ các dấu hiệu sinh trắc học, các phân loại bằng thuật toán, các điểm số mức độ nguy hiểm và vô số dấu vết kỹ thuật số khác) trở thành hiểm họa bám theo ta trên mọi nền tảng và cơ sở dữ liệu.
 
Điều gì thực sự mới và tại sao nó lại quan trọng?
 
Điểm khác biệt lớn nhất của dự án ICE lần này nằm ở việc tư nhân hóa quá trình diễn giải dữ liệu (cũng là quá trình phán xét). Cơ quan này không chỉ thu thập thêm thông tin, mà còn thuê các công ty tư nhân đưa ra phán đoán. Các chuyên viên tư nhân, được hỗ trợ bởi AI, sẽ là người quyết định hành vi nào trên mạng được xem là “đáng ngờ.” Quá trình ra quyết định này diễn ra với tốc độ chóng mặt, áp dụng trên một số lượng lớn người, và phần lớn nằm ngoài tầm giám sát của công chúng.
 
Khi lượng dữ liệu khổng lồ này được hợp nhất trong hệ thống của Palantir, nội dung mạng xã hội sẽ song hành cùng thông tin vị trí và dữ liệu sinh trắc học. Việc thi hành luật giờ đây dựa trên các “mối tương quan dữ liệu,” đặt ra nhiều nghi vấn về quy trình pháp lý và quyền được xét xử công bằng.
 
Yêu cầu cung cấp thông tin của ICE có thể sẽ sớm phát triển thành một hợp đồng chính thức. Các vụ kiện gần đây của Liên hội Nữ Cử tri (League of Women Voters) và Trung tâm Thông tin Quyền riêng tư Điện tử (Electronic Privacy Information Center) nhắm vào Bộ Nội An (Department of Homeland Security) cho thấy cơ chế giám sát có thể đang tụt hậu rất xa so với công nghệ.
 
Bên cạnh đó, kế hoạch xây dựng các “phòng trực giám sát” hoạt động suốt 24 giờ mỗi ngày, 365 ngày mỗi năm cũng báo hiệu rằng đây không phải là một thử nghiệm tạm thời, mà là một chuẩn mực hoạt động mới.
 
Giới hạn và trách nhiệm
 
Để bảo đảm minh bạch, bước đầu tiên là công bố rộng rãi các thuật toán và cơ chế chấm điểm mà ICE áp dụng. Theo các tổ chức như Liên Đoàn Dân Quyền (ACLU) và Brennan Center for Justice, mọi cơ quan thi hành luật khi thu thập dữ liệu trên môi trường trực tuyến phải đáp ứng quy định về việc cần có trát của tòa án y hệt như trong đời thực. Đồng thời, cần có cơ chế giám sát độc lập để bảo đảm tính chính xác và tránh thiên vị. Một số TNS Hoa Kỳ đã giới thiệu dự luật nhằm giới hạn việc mua dữ liệu số lượng lớn từ các nhà môi giới dữ liệu.
 
Nếu không có những cơ chế kiểm soát và cân bằng này, việc kiểm soát biên giới sẽ dần xáo trộn với việc giám sát các hoạt động thường nhật của người dân. Khi “biên giới kỹ thuật số” tiếp tục mở rộng, bất kỳ ai có dấu vết hoạt động trực tuyến đủ rõ ràng để hệ thống thu thập và diễn giải đều có thể bị cuốn vào vòng giám sát.
 
VB biên dịch
 
Nguồn: “Always watching: How ICE’s plan to monitor social media 24/7 threatens privacy and civic participation” được đăng trên trang TheConversation.com.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Chính phủ Hoa Kỳ đang nhanh chóng mở rộng việc sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) trong các quyết định về di trú và chiếu khán. Các hồ sơ di dân không chỉ được xem xét bởi các viên chức người thật mà còn bởi các hệ thống tự động có khả năng quét và phân tích khối lượng dữ liệu rất lớn. Các hệ thống này tìm kiếm sự khác biệt, thông tin bị thiếu và các yếu tố bất thường. Kết quả là, các đơn xin di dân đang được xem xét kỹ lưỡng hơn bao giờ hết.
Sở Di trú Hoa Kỳ hiện áp dụng các quy định chặt chẽ hơn đối với thẻ xanh diện gia đình (ngày 1 tháng 8 năm 2025). Đối với đơn xin chiếu khán di dân diện gia đình, Sở Di Trú hiện yêu cầu nhiều giấy tờ hơn và các bằng chứng rõ ràng hơn về mối quan hệ gia đình thực sự (vợ/chồng, con cái, cha mẹ, anh chị em ruột, v.v.).
Từ các diễn đàn mạng xã hội đến những văn phòng di trú, một khẩu hiệu mới đang lan tỏa mạnh mẽ: “Giấc Mơ Mỹ Mới Là Rời Bỏ Nước Mỹ”. Holly Baxter ghi nhận lời chứng của các bậc phụ huynh, sinh viên, giáo sư và ngay cả những người về hưu – tất cả đều đang lên kế hoạch vĩnh viễn từ biệt Hợp Chúng Quốc trong một tương lai gần.
Sở Di Trú Hoa kỳ hiện đã cung cấp mẫu đơn đăng ký cho Thẻ Vàng. Đó là Mẫu I-140G (“G” có thể là viết tắt của Gold?). Tòa Bạch Ốc gọi đây là “một lộ trình mới để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thông qua việc đóng góp một khoản tài chính đáng kể và không bị ràng buộc cho Hoa Kỳ.” Nói cách khác: Hoa Kỳ hiện đang bán Thẻ Xanh, và cho rằng với “khoản tặng” dành cho chính phủ Hoa Kỳ, thì nhà đầu tư được xem là đủ điều kiện trở thành đương đơn theo diện EB1 hoặc EB2.
Chính quyền Trump đang chuẩn bị mở rộng đáng kể việc tước quốc tịch đối với một số công dân Hoa Kỳ nhập tịch, theo chỉ dẫn nội bộ của U.S. Citizenship and Immigration Services (USCIS), theo tờ The New York Times tiết lộ tuần trước. Đây được xem là bước leo thang mới trong chính sách siết chặt di trú của Tổng thống Donald Trump. Theo văn bản ban hành, các văn phòng địa phương của USCIS được yêu cầu mỗi tháng chuyển từ 100 đến 200 hồ sơ tước quốc tịch cho Văn phòng Tranh tụng Di trú thuộc Department of Justice trong niên khóa 2026. Nếu chỉ tiêu này được thực hiện đầy đủ, số vụ tước quốc tịch sẽ tăng vọt, vượt xa mọi giai đoạn trước đây. Từ năm 2017 đến nay, tổng cộng chỉ hơn 120 hồ sơ như vậy được nộp.
Một loạt đơn khiếu nại do các tổ chức bảo vệ dân quyền Mỹ đồng ký tên vừa được gửi tới cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) cùng Bộ Chỉ huy quân sự Fort Bliss, nêu ra những cáo buộc nghiêm trọng về cảnh đối xử dã man tại trại tạm giam di dân mang tên Camp East Montana đặt trong căn cứ quân sự Fort Bliss, theo tin The Guardian, ngày 9 tháng 12, 2025. Bức thư dài 19 trang khẳng định rằng các nhân viên trại đã vi phạm luật pháp liên bang và hiến pháp khi hành hung, lạm dụng tình dục, và cưỡng ép di dân vượt biên ngược trở lại Mexico trong đêm tối — không qua thủ tục trục xuất hợp pháp.
Có rất nhiều nhầm lẫn về việc người di dân được hưởng những phúc lợi nào. Quy định của liên bang rất chặt chẽ. Hầu hết các phúc lợi liên bang chỉ dành cho một số nhóm người di dân hợp pháp nhất định. Người di dân không có giấy tờ không thể nhận bảo hiểm y tế liên bang, tem phiếu thực phẩm, hoặc phúc lợi An sinh Xã hội.
Một buổi sáng đầu tháng 9 tại tiểu bang Colorado, một sản phụ người Trung Á, mang thai chín tháng, bước vội vào phòng cấp cứu sản phụ khoa. Cuộc sinh nở tưởng chừng bình thường, nhưng rồi mọi sự trở nên rối ren vì một vật nhỏ trên cổ tay bà — chiếc đồng hồ thông minh, không phải loại Apple hay Samsung, mà là thiết bị theo dõi của Cơ quan Di trú và Hải quan Hoa Kỳ (ICE).
Chính quyền luôn biết cách tạo nên những khung hình đẹp. Cuộc bố ráp chung cư ở South Shore, Chicago, hồi tháng Chín là một ví dụ trọn vẹn: trực thăng lơ lửng giữa đêm, dây thả xuống mái nhà, đặc nhiệm xộc vào hành lang, cửa phòng tung ra trước khi máy quay bắt được một màu da ngăm và đôi tay bị trói. Mọi thứ gọn ghẽ như một đoản phim chuẩn bị sẵn cho truyền hình. Nhưng đó chỉ là phần được chiếu. Phần còn lại — phần không hiện ra trong những đoạn phim trơn tru — là đời sống bị giằng khỏi gối ngủ, bị đặt vào xe chở tù giữa đêm, và kỳ lạ thay, không ai biết họ là ai. Chính quyền nói chiến dịch nhắm vào bọn Tren de Aragua. Họ nói tòa nhà có súng, chất nổ, ma túy. Họ nói bắt được hai người có liên hệ. Họ không đưa danh sách ai bị giữ. Không đưa chứng cứ. Không trả lời những câu hỏi đơn giản nhất.
Tháng 10 năm 2025, một phiên bản mới của Bài thi Công dân Nhập tịch Hoa Kỳ chính thức được áp dụng. Bài thi cập nhật có 20 câu hỏi thay vì 10 câu như trước đây, được chọn ra trong bộ 128 câu hỏi. Để thi đậu, thí sinh phải trả lời đúng ít nhất 12 câu. Những người từ 65 tuổi trở lên và đã có thẻ xanh trên 20 năm vẫn được phép thi bài thi đơn giản hơn, chỉ gồm 10 câu hỏi lấy từ trong một bộ câu hỏi giới hạn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.