Hôm nay,  

Khi Trẻ Em Là Nạn Nhân

15/08/202500:00:00(Xem: 2472)
iStock-580102646 children hungry

Một quốc gia không chỉ đo sức mạnh bằng ngân sách hay quân đội, mà còn bằng cách gìn giữ và bảo vệ trẻ thơ. Ảnh: istockphoto.

 
“Không gì bộc lộ rõ linh hồn của một xã hội hơn
là cách nó chăm sóc, đối xử với trẻ em.”
— Nelson Mandela, phát biểu tại Pretoria, Nam Phi, 8/5/1995
 
Nếu muốn biết bản chất thật sự của một quốc gia, người ta nhìn vào cách quốc gia ấy đối xử với trẻ em. Không cần đọc hết hiến pháp, cũng chẳng phải nghe diễn văn — chỉ cần xem khi ốm đau, trẻ được săn sóc ra sao; khi học hành trắc trở, trẻ được giúp đỡ thế nào; khi gia đình vướng vòng luật pháp, trẻ có được bảo bọc. Trong những tấm gương tự soi ấy, hình ảnh quốc gia phản chiếu 'bự và đẹp', hay 'nhỏ và xấu' - tự động sẽ hiện rõ.

Hình ảnh Nước Mỹ ngày nay tự kể câu chuyện của chính mình. Trong phòng cấp cứu quá tải, lớp học thiếu người trị liệu, hay những trung tâm giam giữ nơi trẻ em sợ hãi đếm từng ngày được gặp cha gặp mẹ -- có một mẫu số chung: những hoàn cảnh này không mọc lên ngẫu nhiên. Chúng được gieo từ chính sách và chăm bón bằng những quyết định từ trên cao. Ba mảng tưởng chừng riêng — y tế, giáo dục, di trú — lại xoắn vào nhau, như một vòng kỷ luật, cùng với nó treo cả tương lai nước Mỹ.

Từ nhà thương đến nhà trường

Năm 1965, như một phần của chương trình cải cách “Great Society” (Xã hội Vĩ đại), Medicaid được thành lập dưới thời Tổng thống Lyndon B. Johnson. Trong giai đoạn này, nước Mỹ chủ trương mở rộng phúc lợi xã hội để xóa đói giảm nghèo, nâng cao y tế và giáo dục. Cùng với Medicare (dành cho người cao tuổi), Medicaid được thiết kế để bảo hiểm y tế cho những người thu nhập thấp, người khuyết tật và phụ nữ mang thai — những nhóm dễ bị tổn thương nhất.

Năm 1997, Quốc hội tiếp tục thông qua chương trình CHIP (Children’s Health Insurance Program) nhằm lấp khoảng trống cho trẻ em của các gia đình có thu nhập ở mức cao không thể hưởng Medicaid nhưng vẫn không đủ khả năng mua bảo hiểm tư. Hai chương trình này đã giúp tỷ lệ trẻ em không có bảo hiểm y tế giảm từ hơn 14% vào đầu thập niên 1990 xuống dưới 5% trước đại dịch COVID-19, trở thành một trong những thành tựu lớn nhất của hệ thống an sinh xã hội Hoa Kỳ trong ba thập niên qua.

Thế nhưng, từ nền tảng nhân đạo ấy, nước Mỹ hôm nay đang chứng kiến một khúc rẽ khác hẳn. “Đạo luật One Big Beautiful Bill” ngoài việc đánh mất bảo hiểm y tế của 11 triệu người dân, mà những khoản cắt giảm ngân sách y tế mới còn đánh thẳng vào phần mong manh nhất của hệ thống nhi khoa và chăm sóc tại nhà cho trẻ khuyết tật. Ở các bang nông thôn, nơi bệnh viện tồn tại phần lớn nhờ chi trả của Medicaid, nguy cơ đóng cửa tăng vọt. Theo Hiệp hội Y tế Nông thôn, các bệnh viện ở đây đang “mất 21 xu trên mỗi đô-la” từng nhận từ Medicaid — mức thiếu hụt khiến nhiều cơ sở phải thu hẹp dịch vụ, đóng khoa nhi đồng, thậm chí đóng cửa hoàn toàn. Và mỗi khi một bệnh viện biến mất, những trường hợp viêm ruột thừa, hen suyễn hay chấn thương nghiêm trọng sẽ phải vượt thêm hàng chục cây số mới tới được cấp cứu — và không phải đứa trẻ nào cũng kịp tới nơi.

Tác hại ấy không dừng ở ngưỡng cửa bệnh viện. Medicaid còn len vào trường học, chi trả cho các dịch vụ y tế học đường: trị liệu ngôn ngữ, vật lý trị liệu, tư vấn tâm lý, thiết bị hỗ trợ và các dịch vụ y tế đặc biệt khác. Mỗi năm, khoảng 8 tỷ đô-la từ chương trình này được hoàn trả cho các học khu, giúp thuê mướn các chuyên viên và dịch vụ mà ngân sách địa phương không thể kham nổi.

Asheville, Bắc Carolina, là một ví dụ. Học khu có 3.800 học sinh, khoảng 600 em thuộc diện giáo dục đặc biệt. Nhờ 400.000 đô-la hoàn trả từ Medicaid, họ duy trì được sáu giáo viên, tám trợ lý và bốn nhân viên trị liệu. Mất nguồn tài trợ này, ban giám hiệu sẽ phải cắt vào nhân sự hoặc dịch vụ. Cả hai lựa chọn đều có nghĩa là bớt đi những giờ trị liệu, kéo dài thời gian chờ được chấp thuận, và khiến học sinh trượt mất cơ hội được hỗ trợ sớm.

Trong khuôn khổ giáo dục đặc biệt, “hỗ trợ sớm” không phải là khẩu hiệu, mà là ranh giới giữa một tuổi thơ rộng mở và một tuổi thơ bị bỏ lại. Một học sinh lớp hai đang chật vật học đọc nếu phải chờ đến năm lớp năm mới có hỗ trợ thì khoảng cách kỹ năng đã sâu rộng khó có thể lấp đầy. Và khi trẻ bị bỏ lại phía sau, cái giá không chỉ là điểm số, mà là tự tin, triển vọng học lên, và cả cơ hội hòa nhập xã hội.

Cắt Medicaid không đơn giản là cắt một khoản tiền, mà rút đi sợi dây nối từ giường bệnh tới bàn học — sợi dây giữ cho trẻ em có cơ hội lớn lên khỏe mạnh và học hành đến nơi đến chốn.

Từ Trẻ Em Người Mỹ đến Trẻ Em Nhập Cư

Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr. đưa ra khẩu hiệu “Make America Healthy Again”. Nghe gọn gàng, dễ nhớ và chẳng có gì để phản đối: ăn uống lành mạnh, tập thể dục, phòng bệnh từ sớm. Trên bục diễn thuyết, ý tưởng ‘Đưa Nước Mỹ Trở Lại Mạnh Khỏe’ này có thể nhận được những tràng vỗ tay, nhưng trong đời sống thường của người dân, ở những nơi như phòng khám nhi khoa của một thị trấn nhỏ hay văn phòng giáo dục đặc biệt của một học khu nông thôn, thực tế không ăn nhập gì tới khẩu hiệu.

Nhất là khi chính quyền vừa kêu gọi người dân sống khỏe, vừa thò tay cắt ngân sách Medicaid — chọc thủng mạng lưới bảo hiểm y tế đang bao bọc gần một nửa trẻ em Mỹ. Với các gia đình có mức thu nhập thấp hoặc có trẻ mắc bệnh mãn tính, lời kêu gọi ấy chẳng khác nào thả họ xuống nước bảo bơi nhanh hơn, trong khi lấy mất chiếc phao duy nhất họ đang bám vào. Nghe quen như thời sau “giải phóng”: loa phường hô hào dậy sớm trình diện bằng bài tập thể dục mỗi sáng, mà bệnh viện thì vắng bác sĩ, thiếu thuốc men.
Số liệu của Kaiser Family Foundation cho thấy 9 trong 10 người lớn mắc bệnh mãn tính có Medicaid đã đi khám trong năm qua, trong khi chỉ 63% ở nhóm không có bảo hiểm đi khám bác sĩ. Medicaid đang làm đúng điều nó phải làm: giữ cho người bệnh được chăm sóc, ngăn bệnh nhẹ thành bệnh nặng, tránh phải nhập viện cấp cứu — vốn tốn kém hơn nhiều. Cắt nguồn phòng bệnh rồi trông chờ vào “ý chí sống khỏe” là một phép tính vừa mù thực tế, vừa bỏ qua cái giá thật sự của việc thiếu phòng ngừa.

Tác động của những quyết định ngân sách không chỉ dừng ở nhóm trẻ em là công dân Hoa Kỳ. Khi chính sách y tế và giáo dục cắt đi điểm tựa của những người nhỏ bé nhất trong xã hội, chính sách di trú lại dựng thêm rào cản mới đối với nhóm trẻ em thấp yếu dễ tổn thương nhất: trẻ nhập cư. Theo quy định mới của Cơ quan Di trú và Hải quan (ICE) cùng Văn phòng Tái định cư Người tị nạn (ORR), trẻ em chỉ được giao cho người bảo lãnh sau khi hoàn tất xét nghiệm DNA và nộp đủ giấy tờ hợp lệ.

Mới nghe qua, đây là một biện pháp nhằm “bảo vệ trẻ” khỏi các vụ nhận nuôi sai hoặc buôn người. Nhưng trong thực tế, yêu cầu này kéo dài thời gian giam giữ trung bình tới 191 ngày, ngay cả khi đã có gia đình sẵn sàng đón nhận. Sáu tháng trong đời một đứa trẻ không chỉ là nửa năm chờ đợi; đó là sáu tháng mất trường lớp, mất chăm sóc y tế đều đặn, và sáu tháng sống trong tâm trạng chông chênh, sợ hãi, không biết ngày nào được trở về vòng tay người thân.

Không phải lần đầu trẻ em bị mắc kẹt trong hệ thống như vậy. Thỏa thuận Flores năm 1997 từng đặt giới hạn 20 ngày giam giữ trẻ, nhưng các đợt siết luật gần đây đã tìm cách bẻ cong giới hạn này. Năm 2018, chính sách chia tách gia đình của chính quyền Trump đã gây phẫn nộ trên toàn quốc khi hàng nghìn trẻ bị đưa vào các trại tạm giam. Bài học từ giai đoạn đó tưởng như đã rõ, nhưng năm 2025, hình thức mới lại xuất hiện: không cảnh chia tách ồn ào, mà là vòng giam giữ kéo dài hơn, lặng lẽ hơn, được khoác lớp vỏ “thủ tục hành chính” hợp pháp.

Kết quả thì không đổi: trẻ em bị tách khỏi môi trường an toàn, phát triển bị gián đoạn, và ký ức về tuổi thơ bị in dấu bởi sự chia cách, chờ đợi. Một quốc gia có thể viện nhiều lý do cho chính sách của mình, nhưng với một đứa trẻ, ký ức ấy chỉ đọng lại thành câu hỏi: tại sao mình bị nhốt ở đây lâu đến thế?
Bế tắc nhân bản

Một quốc gia không chỉ đo sức mạnh bằng ngân sách hay quân đội, mà còn bằng cách gìn giữ và bảo vệ trẻ thơ. Khi bệnh viện mất giường và thiếu chuyên viên y tế, trường học mất những bàn tay trị liệu, và trẻ em bị bứt khỏi vòng tay người thân, thì sức mạnh ấy chẳng khác gì tên gọi rỗng của một chính sách vừa bị lóc xương, vừa khoe khoang “bự và đẹp”.

Những gì đang diễn ra trên đất nước này không phải là những mảng ngẫu nhiên, rời rạc. Chúng là những mắt xích ăn khớp trong một guồng chính sách cố ý đẩy những người bé nhỏ nhất trong xã hội vào thế yếu. Một đứa trẻ ở vùng nông thôn có thể vừa không còn bệnh viện gần nhà, vừa thiếu hỗ trợ ở trường, lại có cha mẹ bị vướng vào thủ tục di trú. Những trở ngại chồng chất này không chỉ chặn đứng sự phát triển, mà còn đẩy các em vào một cuộc đời lầm lũi, kéo lùi nhịp tiến xã hội.

Tuổi thơ bị dồn ép sẽ để lại khoảng trống nhìn thấy rõ: lớp học nhiều ghế trống hơn vì trẻ bỏ học, phòng khám đông bệnh nhân hơn vì bệnh nhẹ hóa nặng, và những bàn tay lao động tương lai yếu hơn, run rẩy hơn khi bước vào đời. Những mất mát này không dừng lại ở phạm vi gia đình, mà trở thành gánh nặng chung cho nền kinh tế, văn hóa, và cả đời sống chính trị.

John F. Kennedy từng nhấn mạnh: “Trẻ em là nguồn lực quý giá nhất của thế giới và là niềm hy vọng lớn nhất cho tương lai.” Thật oái ăm, hơn sáu thập niên sau, một người trong dòng họ Kennedy lại đứng cùng với chính quyền đặt tương lai đó ra ngoài phép tính -- vì tham, vì mưu toan chính trị, vì lạm quyền – họ chĩa mũi dùi vào những người “thấp cổ, bé miệng” theo nghĩa đen nhất trong xã hội.

Một đất nước, dẫu ‘bự, đẹp và vĩ đại’ đến cỡ nào, nếu nhẫn tâm bóp cổ tuổi thơ và hy vọng, là tự cắt dưỡng khí của chính mình.  Nạn nhân khi ấy không chỉ là những sinh linh nhỏ bé bất phản kháng, mà cả những tay to, mặt lớn đầy uy quyền rồi đây cũng không tránh khỏi nghiệp báo.

Nina HB Lê

Tham khảo
  1. Children’s Health Care Is in Danger, The Atlantic, 7/8/2025.
  2. How Schools Could Be Hit by Medicaid Cuts, The Washington Post, 6/8/2025.
  3. RFK Jr.’s Medicaid Cuts and MAHA, The Atlantic, 7/2025.
  4. The Message Is ‘We Can Take Your Children’, The Atlantic, 29/7/2025. 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
10/01/202614:17:00
Câu chuyện được kể gọn như một bản tường trình được đánh máy từ trước. Một người mẹ bị bắn bể mặt chết. Một bộ máy đồng thanh gọi bà là kẻ khủng bố hung dữ. Một số người vỗ tay. Một số người như cô ca sĩ Việt đồng thanh lên lớp người đàn bà xấu số không còn có cơ hội để tự bào chữa. Cũng có người như chàng họa sĩ lặng lẽ vẽ - để giữ lại một khuôn mặt không quen. Còn sự thật — nó nằm đó, giữa phố, bị bắn gục, giữa những bó hoa đặt xuống từ những tấm lòng còn chút lương tri.
09/01/202600:00:00
Người Việt mình, nói cho gọn, là dân có rất nhiều ý kiến. Chuyện gì cũng bàn — bóng đá, chính trị, kinh tế, đến cả… triết học. Ấy vậy mà khi đụng đến nghệ thuật, nhiều người lại im lặng lạ kỳ: nghe người ta khen thì gật, thấy đông người thích thì “ừ, chắc hay đó”, sao cũng được, miễn không phải động não. Một chương trình ca nhạc làm ẩu, ánh sáng lòe loẹt, tiết mục chắp vá — vẫn được tung hô “hoành tráng”. Một không gian trang trí lủng củng, rối mắt, thiếu tiết điệu, thiếu khoảng lặng để mắt nghỉ — vẫn được tán tụng “rực rỡ”. Một cuốn sách lỏng lẻo, thiếu nội dung, không bố cục, chữ nghĩa vênh váo, vẫn được gắn nhãn “sản phẩm văn hóa”. Ca sĩ giọng yếu, phát âm ngọng nghịu, chỉ cần ngân chút “mùi mẫn” là thành “có hồn”.
09/01/202600:00:00
Trong buổi họp báo tại Mar-a-Lago ngày 3 tháng 1 năm 2026, Trump nói rất thẳng. Mục tiêu của Hoa Kỳ tại Venezuela không phải là điều gì mờ ám hay úp mở. Trái lại, ông nêu ra ít nhất bốn mục tiêu, rõ ràng đến mức không thể hiểu lầm: giành thêm quyền tiếp cận dầu hỏa Venezuela; chặn đường ma túy; cắt dòng di dân; và đưa Venezuela trở lại con đường dân chủ. Vấn đề không nằm ở chỗ thiếu minh bạch. Vấn đề nằm ở chỗ bốn mục tiêu ấy không thể cùng tồn tại. Mỗi mục tiêu, nếu xét đến cùng, đều mâu thuẫn với ít nhất một mục tiêu khác. Có mục tiêu này thì phải hy sinh mục tiêu kia. Và khi sự hy sinh ấy xảy ra, ưu tiên thật sự của Washington sẽ lộ diện.
08/01/202611:41:00
Hôm qua, thứ Tư, bà Renee Nicole Good, 37 tuổi, người mẹ ba con ở Minneapolis, lãnh ba phát đạn từ tay đặc vụ ICE – chết ngay giữa đường. Chính quyền Trump qua bà Tricia McLaughlin – thư ký báo chí Bộ Nội An – nhả ngay kịch bản: "Bà ta là 'kẻ bạo loạn hung hãn', dùng xe cán lính, lính bắn tự vệ!" Bà Kristi Noem – bộ trưởng Nội An – vội phong cho nạn nhân danh hiệu "khủng bố nội địa", như thể bà này là du kích ISIS cầm lựu đạn xông vào Nhà Trắng. Chẳng chứng cớ chi hết, chỉ có miệng lưỡi chính trị nhả khói cho vừa kịch bản. Tổng thống Trump xem video một cái là phán: "Bà ta hành động kinh tởm, không phải 'cố tông' mà tông thật!" Ủa, video rõ mồn một: xe bà lùi nhẹ rẽ phải chạy trốn, lính ICE lành lặn bước đi sau đó. Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara xác nhận: "Chỉ bà ấy bị trọng thương!" Nhưng nhằm nhò gì, Trump-Noem cần kịch bản phải thế thì nó phải thế!
06/01/202619:47:00
Hôm nay, một dòng chữ xuất hiện nhiều trên mạng xã hội: “Jan 06 – Never Forget.” Nếu Donald Trump bị ám ảnh bởi cuộc tranh cử thất bại năm 2020 như thế nào thì vết thương của Đồi Capitol về một ngày bạo loạn cũng hằn sâu như thế. Khác biệt ở chỗ, rồi sẽ có một ngày, khi ra đi, Trump không thể nhớ mình đã từng thua ông Joe Biden. Nhưng vết sẹo của cuộc bạo loạn và hành động của người khởi xướng, vĩnh viễn đi vào lịch sử.
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.