luôn nhìn vào mắt nhau

29/06/202421:03:00(Xem: 842)
Marina Dunba
Tranh Marina Dunba.



luôn nhìn vào mắt nhau

 

đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân

chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức

bầycò bay ngang cánh đồng mưa

chạm nụ cười của làng quê lơ lửng

nhìn màu thời gian xanh chim vội vàng nuốt chửng

 

ngữ điệu ngày tháng hạn tiên đoán xa xăm

nắng lụa mềm thấm đẫm da dẻ châu thổ hồng hào

niềm tin mùa màng khải ca thơ tôi từng giờ cấu tứ

như loài dơi kiên nhẫn chờ đợi mùi hương quả chín

 

nỗi buồn trong cùng cực giấc mơ

những tưởng lòng bàn tay nhú mầm trổ gai thống khổ

này em, với ký ức ngày đó chúng mình

hãy là cây đời tái sinh mùa lá 

 

dường như lưỡi mặt trời liếm ngực nhân gian

đêm ước vọng như trăng khỏa trần vuốt ve ngọn cỏ

chúng ta đang lênh đênh trong ánh sáng đấy chứ

nhưng luôn nhìn vào mắt nhau

để cảm nhận thấy sự lung linh rực rỡ sắc màu hạnh phúc

 

*

hiện tại & hoài niệm xoắn xuýt nhau

 

đi rồi chạy một vòng đời chưa tới đích

tóc như bờm mài gió chạm hư không

là ngựa hoang ư, sao lòng ta mãi nhớ!

cái thuở trần truồng ngụp lặn dưới dòng sông

 

muốn úp tai xuống lắng nghe âm hưởng

lời của đất dịu dàng tiễn biệt ngày ta ra đi

mê mải cuồng quay nên quên ngày tháng

bất chợt nhớ cố hương ta là kẻ vô nghì

 

nghe tin báo nắng… vùng chín rồng khô hạn

tưởng thấy nước biển dâng tràn trắng ruộng đồng

người dân quê xứ chắc đứng ngồi ngước mặt

ngóng mây mưa về trũng sâu mắt chờ mong

 

hồn thơ ơi, hãy dỗ dành bóng ta thinh lặng

sẽ dắt dìu nhau dù bước chậm phải quay về

nhắc nhớ giờ phút ngậm ngùi đứng trên bờ bãi

rải tro cốt mẹ hiền hòa tan vào dòng chảy sông quê

 

lỗi chệch nhịp sao còn mơ phi nước đại

ghếch mõm giọng khàn hí lộng vỡ thanh âm

xin cảm ơn bạn đời kéo ta về thực tại

thì người ơi, vịn bám vào nhau đi đến cuối đường trần!

 

– khaly chàm

ttcuchi hè 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?