Giao Thừa, tôi và em

07/02/202411:33:00(Xem: 858)


altar



mẹ tôi xưa, đất quán rường

chở che con, mộng bình thường ấu thơ

một thời tuổi trẻ, ngu ngơ

trong vòng tay mẹ, ù ơ ví dầu

 

Giao thừa năm ấy, rất lâu

Sang nhà cô bé, nhìn đâu cũng tình

Em nhìn tôi nụ cười xinh

Như xuyên thấu, qua cái hình hài tôi.

 

Rồi giao thừa, rồi bể dâu

Rã tan giấc mộng ban đầu rất thơ

Tôi bao năm sống ơ thờ

Xa em như một bài thơ lỡ làng

 

Giao thừa xưa pháo reo vang

Tôi yên lặng đợi em sang bên mình.

Có cơn mưa rớt thình lình

Em tôi ướt áo... cuộc tình cũng trôi

 

Trời mưa ướt áo em rồi

Làm sao sưởi ấm đôi môi nhạt nhòa

Em cho tôi nụ hương hoa

Tình ban đầu đã xa rời tuổi thơ

 

Bao năm thời gian đợi chờ

Giao thừa nhớ tiếng em cười năm nao

Bây giờ đất khách xôn xao

Đón xuân sang, những ồn ào vây quanh

 

Ôi chao, lòng thấy mong manh

Nụ cười xưa, bỗng trở thành giấc mơ.


*

Tịnh không

 

Lòng chập choạng nỗi vô hồn

Cơn thức tỉnh bỗng như cồn cào tôi

Thôi không hết đứng lại ngồi

Trơ thân phiền muộn rồi thôi em à

Miền quê cũ bỗng hiện ra

Trơ thân lữ thứ hồn xa vọng về

Thời gian khuất nẻo sơn khê

Mây và tóc cũng đi về có nhau

Tôi ì ạch giữa vàng thau

Thân như mỏi những nát nhàu tháng năm

Trở về bến vắng tịnh không

Thân trơ quán tưởng mênh mông sáng chiều

Trở về bóng đổ liêu xiêu

Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi

Tôi nghe tiếng gọi thầm thì

Tịnh không vàng đá ôm ghì lấy thân

Thì thôi bỏ mặc căn phần

Trở về lòng tịnh phân vân nỗi gì,

 

– Trần Yên Hòa

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.