Hôm nay,  
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”

Giảng Dạy Về Chế Độ Nô Lệ: Cần Tách Biệt Sự Thật Khỏi Hư Cấu?

06/10/202300:00:00(Xem: 789)

che do no le
Nhiều người lợi dụng ‘cơ chế chuyển đổi’ để biến những phần đen tối nhất trong lịch sử Hoa Kỳ thành những câu chuyện, những tấm gương phấn đấu từ nghèo lên giàu, phù hợp với Giấc Mơ Mỹ. (Nguồn: pixabay.com)
 
Trong những tranh cãi liên quan tới việc giảng dạy về chế độ nô lệ ở Hoa Kỳ, có một câu trong các tiêu chuẩn học thuật được điều chỉnh lại ở Florida đã dấy lên sự phẫn nộ khắp nơi: “Giảng dạy về việc cách thức người nô lệ phát triển các kỹ năng như thế nào, và các kỹ năng này giúp đem lại lợi ích của chính bản thân họ, trong một số trường hợp.”
 
Liệu câu này có phải là sự “tuyên truyền” như Phó Tổng thống Kamala Harris đã tuyên bố, “một nỗ lực nhằm châm ngòi chia rẽ chúng ta” hay không? Hay đó là một quan điểm hợp lý khi thảo luận về một chủ đề khó nói?
 
Dù thế nào đi nữa, đây không phải là trường hợp duy nhất đối với việc giảng dạy về chế độ nô lệ ở Florida, mà chỉ là một thí dụ về cách một số người biến lịch sử phân biệt chủng tộc của đất nước thành một bài học đề cao – và thanh lọc – tinh thần đạo đức.
 
Sự thật hay hư cấu?
 
Theo quan điểm của các nhà nhân chủng học văn hóa, câu gây tranh cãi trên là đúng vì các nhà sử học xác định đó là sự thật – những mẩu sự thật nhỏ bé được tìm thấy trong các kho lưu trữ, hiện vật và nhật ký.
 
Thực tế là một số ít nô lệ đã có được những kỹ năng cho phép họ kiếm tiền, tiết kiệm và mua tự do cho bản thân cũng như cho các thành viên trong gia đình.
 
Một thực tế nữa là những người gốc da đen được giải phóng trong thời kỳ tiền Nội Chiến cũng đã giúp những người gốc da đen khác tiếp thu các kỹ năng và trở thành một phần của tầng lớp trung lưu da đen tách biệt ở các thành phố phía nam Hoa Kỳ.
 
Người ta có thể lập luận rằng vậy thì câu này chẳng có gì để phản đối, bởi vì nó đúng sự thật mà. Nhưng theo các học giả đã nghiên cứu cách dạy lịch sử ở Hoa Kỳ, điều này không phải là chuyện nhỏ, mà rất quan trọng!
 
Câu trích trong các tiêu chuẩn học thuật mới của Florida cho phép một số người biến câu chuyện về tình trạng/cấu trúc phân biệt chủng tộc thành một câu chuyện ngụy tạo về Horatio Alger và những tấm gương phấn đấu từ nghèo lên giàu trong cái lẫu thập cẩm (melting pot) vĩ đại khổng lồ của nước Mỹ.
 
Theo kiểu suy nghĩ này, thì tổ tiên bị nô dịch của những người Mỹ gốc Phi cũng đã lao động giống như hầu hết tổ tiên của những người Mỹ đương đại đã làm; dù ở tầng thấp nhất, nhưng họ vẫn có thể leo lên các bậc thang xã hội nhờ vào sự chăm chỉ và kỷ luật.
 
Và vấn đề nằm ở đây: miêu tả những người bị nô dịch là những người lao động giống như những người lao động tự do chính là cách không dạy sai lệch về chế độ nô lệ.
 
Nhưng đây lại là một phương pháp thường được sử dụng, gọi là “cơ chế chuyển đổi.” Trong thí dụ này, sự thật dã man của hệ thống nô lệ trong lịch sử Hoa Kỳ được “chuyển đổi” thành câu chuyện về cơ hội, thành công hay câu chuyện Giấc Mơ Mỹ.
 
Chuyển đổi câu chuyện tại Colonial Williamsburg
 
Ba mươi năm trước, khi nhóm các giáo sư về nhân chủng học tiến hành nghiên cứu tại Colonial Williamsburg, họ đã gặp phải ‘cơ chế chuyển đổi’ cách kể chuyện tương tự như điều đang diễn ra ở Florida.
 
Vào thời điểm đó, bảo tàng lịch sử ngoài trời nổi tiếng thế giới ở Virginia đang giới thiệu cho công chúng một bức tranh chân thực hơn về quá khứ bằng cách kết hợp lịch sử của “Nửa Còn Lại” (the Other Half) – những người nô lệ vốn gần như vắng bóng trong các bức chân dung của bảo tàng trước đây.
 
Nhưng nhóm nghiên cứu nhận thấy rằng thật khó để bảo tàng tiếp tục kể câu chuyện kể về những điều xấu xa tệ hại của hệ thống nô lệ. Đó là bởi vì phần lớn giới tham quan trả tiền là người gốc da trắng thuộc tầng lớp trung lưu, họ không muốn tập trung tìm hiểu những câu chuyện như vậy. Và nguyên nhân thứ hai, những hướng dẫn viên, hay “người phiên dịch,” sẽ luôn tìm cách để ‘chuyển đổi’ câu chuyện.
 
Bắt đầu từ dữ kiện bị bắt làm nô lệ tức là trở thành tài sản của ai đó, họ sẽ chuyển hướng câu chuyện sang gợi ý rằng những người nô lệ đang làm việc vì sự thăng tiến của chính bản thân họ.
 
Nhóm nghiên cứu đã được nghe những câu chuyện sau:
 
  • Williamsburg thế kỷ 18 không giống như những đồn điền trồng bông ở Mississippi vào giữa thế kỷ 19, với những gia đình bị chia cắt bởi những ông chủ tham lam, rồi thì đòn roi, xiềng xích và hãm hiếp. Thay vào đó, ở Williamsburg, nô lệ là tài sản đáng giá.
 
  • Thử tính toán một chút, thời đó, một người nông dân gốc da trắng có thu nhập hàng năm cũng chỉ khoảng 20 bảng Anh. Còn một đầu bếp nô lệ được đào tạo bài bản có giá trị lên tới 500 bảng Anh. Vậy thì liệu chủ sở hữu có thể đối xử tệ với một tài sản có giá trị như vậy không? KHÔNG! Họ sẽ đối xử với nô lệ đó như một tiền vệ của NFL!
 
Những câu chuyện như vậy đã so sánh giá trị (về tiền tệ) của một nô lệ với thu nhập của một người lao động da trắng. Và đó là những gì mà các vị khách tham quan đã diễn giải lại về những gì họ được nghe.
 
Trong các trường hợp khác, nhóm nghiên cứu cũng thấy các thông điệp mâu thuẫn với nhau.
 
Ở tầng trệt, người ta dàn dựng một vở kịch tái hiện lại cảnh đón Giáng Sinh của một gia đình da trắng thuộc tầng lớp thượng lưu ở Williamsburg thời đó. Các hướng dẫn viên gốc da đen, đóng vai những người nô lệ như bồi phòng, hầu gái và đầu bếp, phàn nàn rằng họ phải tận lực làm việc để tạo ra không khí lễ hội cho đẹp lòng chủ. Trong khi đó, ở tầng trên, các hướng dẫn viên da trắng vào vai những quý ông lịch lãm, đang thao thao bất tuyệt những triết lý sâu sắc về những tệ nạn của chế độ nô lệ rồi cảm thán trước việc không thể bãi bỏ nó.
 
Khi kết thúc câu chuyện, nhóm nghiên cứu trò chuyện với hai vị nữ khán giả, và thấy rằng họ đã học được những bài học khác nhau.
 
Một người kết luận rằng cô đã chứng kiến một câu chuyện thường ngày ở huyện: ở đâu thì người lao động cũng đều càm ràm về sếp mình. Người còn lại chỉ ra rằng nếu cô không thích vị sếp đó, cô có thể nghỉ việc – đây là điều mà nô lệ không thể làm được.
 
Nhưng cả hai đều cảm thấy nhẹ lòng khi biết rằng giới thượng lưu da trắng cũng thấy ‘ray rứt lương tâm’ về chế độ nô lệ.
 
Bất bình đẳng về cấu trúc hay Horatio Alger?
 
Rất khó để loại bỏ các cơ chế chuyển đổi như thế này. Chúng biến những phần đen tối nhất trong lịch sử Hoa Kỳ thành câu chuyện ‘có công mài sắt, có ngày nên kim’ rất phù hợp với Giấc Mơ Mỹ.
 
Ngày nay, không có nhiều thay đổi ở Williamsburg. Ở Florida và nhiều bang khác, cơ chế chuyển đổi cho phép các nhà thiết kế chương trình giảng dạy lịch sử tránh được các tranh cãi về tác động lâu dài của tình trạng nô lệ bị phân biệt chủng tộc. Họ tránh thảo luận về ý nghĩa của điều đó đối với hàng triệu người, những người đã không, sẽ không và không thể bắt đầu trên cùng một nấc thang thăng tiến như những nhóm người khác.
 
Theo quan điểm của nhóm nghiên cứu, đó không phải là câu chuyện mà nhiều người Mỹ muốn kể, muốn dạy hoặc muốn nghe.
 
Và do đó, họ chuyển sang một cách kể khác, với lập luận rằng mọi người đều có cơ hội bình đẳng, mỗi người trong chúng ta đều có khả năng chiến thắng những khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua; cho nên, ai không thể vươn lên là do bản thân họ yếu đuối, bất tài, chứ không phải vì sự phân biệt đối xử.
 
Nguyên Hòa biên dịch
 
Nguồn: “Why separating fact from fiction is critical in teaching US slavery” của Eric Gable và Richard Handler, được đăng trên trang TheConversation.com. 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
25/05/202406:40:00
Một người luật sư trẻ, sanh ra, lớn lên và vẫn đang sống tại Việt Nam, có lần nói với tôi là khi khai trên giấy tờ, anh luôn luôn điền vào là mình không có tôn giáo, mặc dù gia đình anh và chính bản thân anh theo Đạo Phật, tại nhà anh có ban thờ Phật và anh cũng cố gắng giữ năm giới trong cuộc sống hàng ngày.
24/05/202408:03:00
Câu hỏi “Vì Sao Phật Giáo Suy Giảm?” khởi lên trong khi tôi đọc bài viết nhan đề “Why Actor Michael O’Keefe Renounced His Buddhist Vows” (Tại sao diễn viên Michael O'Keefe từ bỏ lời nguyện Phật giáo của mình?) trên tạp chí Tricycle ngày 22/5/2024. Bởi vì, tôi nghĩ, rất hy hữu để có một Phật tử như Michael O'Keefe, một trí thức Hoa Kỳ tài năng, viết tiểu thuyết, soạn kịch, làm thơ, đóng phim cả trên màn ảnh lớn và TV đều xuất sắc. Để nói cho rõ, anh chỉ rời bộ áo Thiền sư, nhưng không thấy anh nói chuyện rời Phật Giáo. Sau khi đọc bản tin trên, tôi tìm đọc bài viết giải thích chi tiết nhan đề “The Lost Robe” (Bộ Y Đánh Mất) trong ấn bản Mùa Xuân 2024 của Tricycle.
24/05/202400:00:00
Kể về mối quan hệ với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, ông Phạm Văn Đỉnh – một nhà vật lý học sống tại Pháp -- nhắc lại một sinh hoạt văn nghệ ở Sài Gòn ở đó nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu “quơ tay chỉ một nhóm văn nghệ sĩ lau nhau”: “Mấy thằng Huế tụi bây, cứ làm văn nghệ cho tao, đừng làm chính trị cho dân nó khổ!” Lời bông đùa này, nếu thật sự xét nét, cũng có thể xem là kỳ thị địa phương nhưng chúng ta không nên quá khắt khe với lời vui của một nghệ sĩ, trong một khung cảnh rất là nghệ sĩ. Mà chúng ta cũng không có quyền chộp lấy như một thứ thước đo chính trị, xã hội và, thậm chí, một thước đo… dân số học. Thế nhưng, càng soi rọi lại những trang sử hiện đại, chúng ta sẽ càng tìm ra những bằng chứng rõ ràng, cả người, cả việc, không thể nào chối cãi.
20/05/202405:13:00
Hình ảnh Thầy Minh Tuệ xuất hiện trên các mạng xã hội y hệt như một trận bão truyền thông, làm dâng tràn những cảm xúc và suy tưởng. Những bước chân đơn độc của Thầy đã đi bốn vòng đất nước trong nhiều năm qua, để tu hạnh đầu đà là điều khó làm, không phải ai làm cũng được. Một hình ảnh chưa từng nhìn thấy, dù là trong tiểu thuyết hay phim ảnh: hàng trăm người dân, có khi hàng ngàn người dân, cùng ra phố bước theo Thầy, lòng vui như mở hội, niềm tin vào Chánh pháp kiên cố thêm.
20/05/202404:35:00
Chúng ta sẽ có 1 năm chuẩn bị từ tháng tư 2024 đến tháng tư 2025.Ghi dấu tưởng niệm toàn bộ các chương trình từ 1 đến 30 tháng tư-2025. Toàn thể các tổ chức và đoàn thể được mời tham dự qua các đề tài khác nhau. Ủy ban kính mới tất cả các đoàn thể quân dân chánh địa phương tham dự.
17/05/202400:00:00
Chữ “nếu” là chữ rất phức tạp như con dao ngàn lưỡi bén. Vì vậy, chữ “nếu” dẫn đến nguy hiểm nhiều hơn an toàn. Người đi trước đã nói, với chữ nếu tôi có thể nhốt cả Paris trong lòng bàn tay. Vậy mới hiểu: Nếu? Chủ nhật 28 tháng 4 năm 2024, thống kê CNN báo cáo: “Nhìn chung, 92% đảng viên Đảng Cộng hòa gọi thời kỳ nắm quyền của Trump là một thành công, trong khi chỉ 73% đảng viên Đảng Dân chủ cho rằng thời gian nắm quyền của Biden cho đến nay đã thành công. Trong số những người độc lập, 51% cho rằng nhiệm kỳ tổng thống của Trump đã thành công, trong khi chỉ có 37% coi nhiệm kỳ tổng thống của Biden là thành công. …… Tỷ lệ ủng hộ Trump trong cuộc thăm dò giữa các cử tri đã đăng ký giữ ổn định ở mức 49% trong cuộc đối đầu trực tiếp với Biden, giống như trong cuộc thăm dò quốc gia cuối cùng của CNN về cuộc đua vào tháng 1, trong khi tỷ lệ của Biden đứng ở mức 43%, không khác biệt đáng kể so với tháng 1. 45%.”
17/05/202400:00:00
Theo Wikipedia Hà Nội, tác phẩm Tuổi Hai Mươi Yêu Dấu của Nguyễn Huy Thiệp “vốn hoàn thành vào tháng 1/2003, đã được dịch ra tiếng Pháp và xuất bản từ năm 2005, cũng như được phát hành ở nhiều nước như Pháp, Bỉ, Thụy Sĩ, Canada. Vì ngôn ngữ nhạy cảm, cuốn tiểu thuyết phải chờ đợi 15 năm trước khi phát hành trong nước vào năm 2018.” Mà “nhậy cảm” thiệt, và “nhậy cảm” lắm. Tác giả viết như vậy đây: “Thời của tôi đang sống là thời chó má. Tin tôi đi, một trăm phần trăm là như thế đấy!”
10/05/202414:01:00
Thời gian gần đây hiện tượng sư Thích Minh Tuệ tu theo hạnh Đầu Đà đi bộ từ Nam chí Bắc đã được quần chúng đủ mọi thành phần ngưỡng mộ. Họ chờ đón sư ở dọc đường, cúi đầu hoặc quỳ xuống lòng đường để đảnh lễ, tặng đồ ăn thức uống, có khi tháp tùng sư một đoạn đường dài. Có khi họ tụ tập quanh sư tại nơi nghỉ chân, có khi là nghĩa địa, một ngôi nhà hoang, hoặc dưới tàng cây, ngồi quanh sư để nghe sư thuyết pháp hoặc vấn hỏi một số vấn đề. Đặc biệt tại Thanh Hóa có cả xe chở mấy chục học sinh Tiểu Học, tung tăng chạy tới để chiêm ngưỡng và vái lạy sư. Và lần đầu tiên một vị sư thuyết pháp tại một nghĩa địa.
10/05/202400:00:00
Nhập cư, immigrant, luôn luôn là vấn đề ở Hoa Kỳ và của người Hoa Kỳ. Và cũng là vấn đề của người Việt ở đây, chúng ta là người nhập cư qua những hình thức di tản, tị nạn, vượt biên, HO, bảo trợ, vân vân. Câu chuyện nhập cư có vẻ khôi hài một cách cay đắng khi nhìn lui lịch sử: Những người da trắng đầu tiên đến đất nước này, cũng là một dạng “người nhập cư.” Những làn sóng di dân theo sau tiếp tục từ châu Âu, cũng là nhập cư. Dân da đen bị bắt làm nô lệ, cũng là dạng nhập cư. Những dân Do Thái, dân năm châu bốn biển lánh nạn, lánh đói, lánh độc tài, lánh tù tội, đến đây, cũng nhập cư. Giờ đây và tiếp tục, dân vượt biển, vượt hàng rào biên giới, chui qua hầm… đều là người nhập cư. Rồi những người nhập cư sử dụng nhau, chống đối nhau, ghét bỏ nhau. Người nhập cư cũ không muốn người nhập cư mới. Người nhập cư cũ trở thành người bản xứ và không muốn chia xẻ với người nhập cư mới quyền sở hữu của mình.
10/05/202400:00:00
Sau khi phụ huynh tố giáo viên và nhà trường vì đã phát cuốn tiểu thuyết “Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian” của Ocean Vuong cho học sinh lớp 11 đọc, bởi trong đó có những trang “nhạy cảm”, trần trụi” về “cảnh giường chiếu”, nó đã bị sở Giáo dục thành phố HCM ra lệnh thu hồi. Sự việc này là một “ca” rất đáng suy ngẫm về nhiều mặt trong bối cảnh hiện nay của Việt Nam – từ tâm lý, văn hóa, giáo dục...