Ngõ hẹp

17/09/202310:12:00(Xem: 1230)
The Creator and Protector of Hearts (2011) - Antonio Muñiz
The Creator and Protector of Hearts (2011) của họa sĩ Antonio Muñiz.



điện thoại di động reo

chuông gió reo

thanh âm chất chồng ngổn ngang

khép cửa nhốt ráng chiều

nằm yên cô đọng từng khoảnh khắc

trong không gian đa chiều dàn trải

mi nghĩ gì?

cười vô tư

ngáp thoải mái

chết ngây dại

 ̶ ̶ ̶  tẻ nhạt

lung tung linh tinh

tào lao như chuyện những người mù sờ voi

·

một lần ngủ quên lăn xuống dốc đồi

tưởng mình là đá cuội

ngẩn ngơ nghe tiếng hú chốn đại ngàn

dần trôi về phía hư vô

chờ đợi một ngày bình thường

rất đỗi bình thường

réo gọi từ ngôi nhà hoang vắng  ̶ ̶ ̶ 

ngôi từ đường ký ức  ̶ ̶ ̶ 

lầm lũi theo giấc mơ lan man

nhiều biến khúc kéo dài không dứt

có hình nhân ngồi bó gối

có người mẹ về chợ với ổ bánh mì baguette

và chỉ duy nhất một ổ bánh mì  ̶ ̶ ̶ 

mi có nghe âm vọng đàn không dây sáo không lỗ?

mi có thấy nghệ sĩ không tim?

·

chiều mưa trong ngõ hẹp dài lê thê

hú họa tìm một khuôn mặt một vóc dáng

ngỡ chừng chưa quên

dù thất lạc sau tháng năm tháng dằn vặt chao đảo  ̶ ̶ ̶ 

đừng vượt con nước này

đừng đừng đừng  ̶ ̶ ̶ 

mi hãy nhìn những hình tượng hữu cơ

có mông nõn nà ngồi trên mâm xôi

thơm phức vàng tươi béo ngậy  ̶ ̶ ̶ 

kinh  ̶ ̶ ̶  khiếp  ̶ ̶ ̶  hãi  ̶ ̶ ̶  

mà buồn ngây ngất. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.