Hôm nay,  

Đi Vào Thế Giới Âm Nhạc của Vân Ánh Võ

01/03/202315:08:00(Xem: 2616)
The Blood Moon Orchestra

The Blood Moon Orchestra với Jimi Nakagawa, Vân Ánh Vanessa Võ và Joel Davel.
Photo Việt Báo.




Poster

Những người đến dự buổi dạ tiệc gây quỹ “Mekong Soul Fundrasing Dinner & Concert” do cô Linh Kochan và bằng hữu tổ chức vào chiều Chủ Nhật 26/02/2023 tại Saigon Grand Center có nhiều điều để thưởng ngoạn. Từ buổi trình diễn thời trang áo dài, cho đến những nghệ phẩm trong cuộc đấu giá.

Tuy nhiên, đối với người viết bài này cũng như một số người yêu âm nhạc, đặc biệt là nhạc dân tộc Việt Nam, họ đến chỉ với một mục đích chính: một lần nữa đi vào thế giới âm nhạc của Vân Ánh Vanessa Võ. Cô đã xuống vùng Little Saigon  trình diễn vài lần trước đây. Người hâm mộ tin rằng họ vẫn sẽ khám phá thêm những điều mới lạ trong thế giới thanh âm của Vân Ánh.


Thế giới âm nhạc của Vân Ánh có vẻ như xưa cũ. Cô vẫn trình diễn với ba nhạc cụ chính là đàn tranh, đàn bầu, đàn T’rưng, những cây đàn truyền thống của dân tộc Việt Nam. Ngày cô sang Mỹ, hành trình âm nhạc của cô có thêm một sứ mạng mới: nuôi dưỡng và làm mới nền âm nhạc dân tộc Việt Nam trên xứ người. Ở một đất nước đa văn hóa, đa sắc tộc như Hoa Kỳ, việc giới thiệu âm nhạc cổ truyền Việt Nam vào dòng chính không phải là điều đơn giản.


Nhưng trên hết của mọi “sứ mạng”, việc chơi âm nhạc như là một nghệ thuật của thanh âm vẫn là điều quan trọng nhất. Để khán giả vẫn có thể thả hồn trong thế giới đầy màu sắc của âm ba, và ra về với một vài điều để suy gẫm, cho dù những thanh âm ấy đã chấm dứt tại khán phòng.

Thật may mắn, thế giới âm nhạc của Vân Ánh vẫn còn giữ được những nét đẹp như vậy của nghệ thuật sử dụng âm thanh để diễn đạt và truyền cảm cho người nghe những rung động của người nhạc sĩ.

Trong thế giới âm nhạc cổ truyền của Vân Ánh, người nghe vẫn luôn tìm được những nét mới. Một khán giả nói rằng đã nghe đàn tranh cả nửa thế kỷ, nhưng đây là lần đầu tiên có cảm giác như cây đàn tranh đang hát. Thường thì chỉ những cây đàn không phím như violin, đàn bầu mới có khả năng luyến láy như giọng hát của người. Nhưng dưới những ngón tay của Vân Ánh, cây đàn tranh đêm ấy ngân nga, nhấn nhả như một ả đào say đang hát. Nó có sức quyến rũ thật kỳ lạ!

Trong thế giới âm nhạc của Vân Ánh, biên giới giữa các quốc gia dân tộc bị xóa nhòa. Trình diễn chung với Vân Ánh còn có Joel Davel chơi đàn Marimba Lumina; và Jimi Nakagawa chơi trống Taiko. Một từ Việt Nam, một từ Mỹ, một từ Nhật lập thành ban nhạc Blood Moon Orchestra. Khi họ hòa điệu, khán giả vẫn có thể nhận ra tính chất riêng của từng nhạc cụ. Nhưng chúng hòa quyện vào nhau một cách lạ thường! Giống như một bức tranh vẽ với những vệt màu riêng biệt không trộn lẫn, nhưng vẫn phối hợp vừa tương phản, vừa hài hòa. Thế giới âm nhạc như vậy không chỉ có thanh âm, mà còn đầy màu sắc.

Không khó để nhận ra nhịp trống Taiko của Jimi Nakagawa đã làm sống động thêm những giai điệu cổ truyền Việt Nam của Vân Ánh. Nhiều người nhận xét rằng dân ca Việt Nam đa phần có giai điệu thật đẹp, nhưng ít chú trọng đến tiết điệu. Trong đêm nhạc của Vân Ánh, nhịp trống tạo thêm cảm xúc, làm cho những giai điệu lên xuống trầm bổng của cây đàn tranh, đàn T’rưng, đàn bầu có thêm chiều sâu. Giai điệu Việt với nhịp trống Taiko trở thành một bức ảnh ba chiều sống động hơn nhiều.

Thế giới âm nhạc của Vân Ánh làm sống lại trí tưởng tượng của người nghe. Trí tưởng tượng là một thứ đang dần bị bỏ quên trong thế giới thông tin ngày hôm nay. Đã có một thời, những người nghe nhạc không lời vẫn cảm thấy mây bay, suối chảy, đồi núi chập chùng như ở trước mắt. Khi trình diễn bài Summertime, Vân Ánh muốn đưa khán giả trở về với những ngày hè nóng đổ lửa ở Hà Nội. Không khí đường phố Hà Nội trong mùa hè ẩm thấp, nặng nề đến nỗi tưởng tượng có thể múc bằng muỗng! Những cảm giác tượng hình này đã được diễn tả sống động bằng thanh âm trong nhạc khúc Summertime. Tiếng đàn Marimba Lumina vẽ nên một bầu trời đầy mây, một bầu không khí nóng ẩm ngột ngạt. Còn tiếng đàn bầu như tiếng võng kẽo kẹt trong buổi trưa hè. Người nằm võng bên hiên nhà mà nghe tiếng côn trùng vo ve, tiếng giun dế rền rền sau một cơn mưa hạ. Âm thanh và hình ảnh của một ngày hè như hiện ra ngay trước mắt. Những cảm nhận này có phải chỉ dành cho những ai có khả năng tưởng tượng?

Đêm nhạc của Vân Ánh là của cảm xúc, trí tưởng tượng. Nếu có một chi tiết kỹ thuật cần được nhắc tới, có lẽ chính là yếu tố kỹ thuật âm thanh. Khán giả trong đêm nhạc thưởng thức được những âm thanh hết sức tinh tế, trung thực, với âm lượng vừa đủ cho việc thưởng ngoạn âm nhạc. Sự chuẩn bị kỹ thuật âm thanh hoàn chỉnh như vậy không phải lúc nào cũng có được trong nhiều buổi trình diễn âm nhạc khác.

Một chi tiết kỹ thuật nhỏ không được ở mức độ hoàn hảo như trên là yếu tố thẩm mỹ sân khấu, cụ thể là phong nền của các bài nhạc. Khi ban nhạc Blood Moon Orchestra bước vào bài “This Boat”, bài nhạc về thuyền nhân Việt Nam được Vân Ánh Võ soạn công phu và được ban The Blood Moon Orchestra trình tấu đầy tâm huyết, người nghe nhạc lúc này nhắm chặt mắt lại, ước gì những suối nước lên lên xuống xuống và những bụi lau lắc lư lào xào biến mất, để âm nhạc có thể dẫn người nghe trở về âm thanh và hình ảnh thực của những câu chuyện bi hùng.

Áo Dài Fashion show
Linh Kochan, người tổ chức chương trình bước lên cùng Fashion Show Áo Dài do Christine Trúc thiết kế. Hình: James Giovanni Fan.

Nhưng thành công nhất của Buổi dạ tiệc gây quỹ “Mekong Soul Fundrasing Dinner & Concert” là sự đón nhận và hỗ trợ đông đảo từ mọi giới trong cộng đồng người Việt quận Cam, điều này cho thấy âm nhạc và nghệ thuật luôn có sức nuôi dưỡng và nối kết cộng đồng. Được hỏi về sứ mệnh cũng như kết quả của buổi gây quỹ, cô Linh Kochan, đại diện cho ban tổ chức trả lời: “Với tài năng của các nghệ sĩ, sự hỗ trợ của cộng đồng và niềm đam mê giới thiệu và quảng bá di sản âm nhạc nghệ thuật Việt, chúng tôi mong buổi gây quỹ Mekong: SOUL này là một sự kiện đáng nhớ cho khách mời của chúng tôi. Chúng tôi xin tri ân sự hỗ trợ hào phóng của mọi người để giúp đưa Mekong: SOUL đến Trung tâm Kennedy vào ngày 7 tháng 4 sắp tới, nơi tất cả chúng ta sẽ tự hào nói với thế giới rằng: "Chúng tôi là người Việt Nam và đây là âm nhạc của chúng tôi."

Được biết toàn bộ số tiền thâu được sẽ được dùng vào quỹ tổ chức buổi hòa nhạc Mekong: Soul tại Kennedy Center. Và đây sẽ là một sự kiện quan trọng để Vân Ánh giới thiệu âm nhạc cổ truyền Việt Nam với khán giả dòng chính tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, khái niệm “âm nhạc cổ truyền Việt Nam” có lẽ không phải là điều duy nhất được chú trọng trong thế giới âm nhạc của Vân Ánh.

Trong một thế giới âm nhạc rộng mở hơn, sự khác biệt giữa các nền văn hóa bị xóa nhòa. Ngăn cách giữa các dân tộc bị dỡ bỏ. Trong cái thế giới vẫn còn đang phân cực, chia cắt hôm nay, một nền âm nhạc hướng đến cái đẹp không có biên giới của thế giới thanh âm sẽ đem người đến gần với người hơn, tạo ra sự cảm thông nhiều hơn.

Có thể đó mới là thông điệp tốt đẹp nhất của thế giới âm nhạc Vân Ánh Vanessa Võ.

An Nhiên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng Năm là tháng vinh danh những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho đất nước Hoa Kỳ mà trong đó tất nhiên có người Mỹ gốc Việt. Những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho Hoa Kỳ bao gồm rất nhiều lãnh vực, từ kinh tế, chính trị đến văn học nghệ thuật, v.v… Nhưng nơi đây chỉ xin đề cập một cách khái quát những đóng góp trong lãnh vực văn học của người Mỹ gốc Việt. Bài viết này cũng tự giới hạn phạm vi chỉ để nói đến các tác phẩm văn học viết bằng tiếng Anh của người Mỹ gốc Việt như là những đóng góp nổi bật vào dòng chính văn học của nước Mỹ. Điều này không hề là sự phủ nhận đối với những đóng góp không kém phần quan trọng trong lãnh vực văn học của Hoa Kỳ qua hàng trăm tác phẩm văn học được viết bằng tiếng Việt trong suốt gần năm mươi năm qua.
Điều tôi muốn nhắn nhủ với các thế hệ nam nữ thanh-niên trẻ là chúng ta phải sống làm sao cho đáng sống kiếp người. Nói theo ngôn ngữ của Lý Đông A, con người phải sống đủ 3 mặt là: Sống - Còn - Nối tiến hóa. Gói gọn là sống Nhân Chủ, dựa vào Nhân Bản, rồi Nhân Chính và Dân Chủ...
Đêm nhạc có sự hiện diện đặc biệt của phu nhân nhạc sĩ Cung Tiến là bà Josee Cung và con trai Raphael Cung, cùng các anh chị em của Ông và Bà. Bích Liên đã gởi lời cảm ơn gia đình cố nhạc sĩ đã cho phép và khuyến khích chị thực hiện CD Vết Chim Bay. Chị cho biết thực hiện CD trong gần hai năm trời. Trong CD này, người nghe sẽ lại được thấy một Bích Liên cầu toàn trong âm nhạc Cung Tiến, giống như chị đã từng làm với CD Tạ Ơn Đời để tưởng nhớ nhạc sĩ Phạm Duy. Từng nốt nhạc, từng lời ca, từng câu hát đều được nâng niu, trân trọng. Chị nói CD này như là một nén hương thắp lên để tưởng nhớ người nhạc sĩ. Là một người luôn hướng đến sự toàn bích của âm nhạc, ở một thế giới xa xôi nào đó, chắc hẳn nhạc sĩ Cung Tiến sẽ cảm nhận được tấm lòng tri kỷ.
VĂN HÓA được hiểu một cách đơn giản là NHỮNG GÌ CÒN LẠI. Còn lại ở đây không có nghĩa là còn lại trong phút chốc, trong một giai đoạn ngắn mà là còn lại với ý nghĩa là tồn tại qua nhiều biến động, qua nhiều giai đoạn lich sử rất lâu dài cả trăm năm, cả ngàn năm mặc cho vật đổi sao dời...
Người viết xin nêu ra một số chữ và nghĩa trong tiếng Việt mà khi dùng đã gây ra biết bao lỗi lầm:
Mấy ngày nay hình ảnh vị sư tên Minh Tuệ lan tràn trên các kênh Youtube. Vào các trang mạng gõ chữ Minh Tuệ thì hiện ra nhiều Video cho thấy đông đảo người dân cùng đi bộ trên đường với Sư; khi Sư ngồi nghỉ chân trong nghĩa trang hay gốc cây thì hàng trăm người bao quanh; có người lễ bái Sư bày tỏ lòng kính trọng đối với một vị tăng tu theo Hạnh Đầu Đà của Phật Giáo...
Ở cõi đời có nhiều điều khiến mình phải dừng và chậm lại để mà lắng nghe. Như nghe tiếng chim hót ngoài vườn rực nắng, nghe tiếng mưa đêm rả rích quện với tiếng gió chẳng hạn. Nhưng đó chỉ là yếu tố ngoại cảnh làm chạnh lòng những ai đang có nỗi niềm bên trong. Chúng chẳng sánh được với những cảm xúc phát xuất từ đáy lòng thi sĩ biến thành thơ, để rồi thơ chạm vào tim người nhạc sĩ phát ra nốt nhạc, tiếng nhạc làm thổn thức giọng hát và ngân vang trong lòng người
Ngày Chủ Nhật 5 tháng 5 là ngày lễ độc lập Cinco de Mayo của người Mễ. Tại khuôn viên ngoài trời Viện Bảo Tàng Bowers trung tâm thành phố Santa Ana, cộng đồng gốc Mễ tổ chức một lễ hội truyền thống rộn ràng, đầy màu sắc văn hóa. Cũng trong ngày này, tại địa điểm này, đi vào bên trong sảnh đường của viện bảo tàng, khách thăm viếng nhận thấy có một lễ hội văn hóa khác không hề thua kém về mức độ thu hút. Không phải của người Mễ, mà là của người Việt. Hội Chợ Sách “Viet Book Fest” lần thứ 3 do Hội Văn Học và Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) thực sự là một ngày hội văn hóa của nhiều thế hệ trong cộng đồng gốc Việt ở Mỹ. Nhận xét đầu tiên về Viet Book Fest năm nay là những người tham dự thuộc nhiều thành phần, nhiều lứa tuổi. Từ những em bé ở độ tuổi mẫu giáo cho đến những mái đầu bạc. Từ những thiện nguyện viên ở độ tuổi học trò cho đến những tác giả thuộc nhiều thế hệ.
Được bảo trợ của Khoa Sử và Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á, hội nghị chủ đề “Vietnam Centric Approaches to Vietnam’s Twentieth Century History” (Lịch sử Việt Nam Thế kỷ 20 từ các phương pháp tiếp cận lấy Việt Nam làm Trung tâm) đã diễn ra trong hai ngày 19 và 20 tháng Tư vừa qua tại 370 Dwinelle Hall trong khuôn viên Đại học Berkeley với sự tham dự của nhiều giáo sư, các nhà nghiên cứu và sinh viên ban tiến sĩ, thạc sĩ đến từ Hoa Kỳ, Canada, Việt Nam, Anh, Pháp, Singapore.
Mới gần đây lúc chạy xe ở thành phố Los Angeles, Kiều Chinh thấy một điều mà bà chưa từng thấy trước đây: một biển quảng cáo khổng lồ trên đại lộ Sunset với hình ảnh một diễn viên người Việt, cùng tên của một tác giả cũng người Việt. Diễn viên đó là Hoa Xuande, một tài tử quốc tịch Úc thủ diễn vai chính trong bộ phim mới do kênh truyền hình HBO thực hiện, The Sympathizer / Cảm tình viên, là một phiên bản chuyển thể từ tiểu thuyết đoạt giải Pulitzer của nhà văn Nguyễn Thanh Việt.