Hôm nay,  

Newsom Có Đáng Bị Chỉ Trích và Bãi Nhiệm?

02/09/202109:12:00(Xem: 3637)



1. Newsom có ảnh hưởng gì đến giá xăng dầu?

Có nhiều lý do khiến giá xăng dầu tăng trong năm 2021:
Khối OPEC cắt giảm lượng dầu thô được đưa ra thị trường từ hai năm trước. Khi kinh tế vận hành mạnh trở lại vào 2021 vì dịch COVID có phần thuyên giảm, lượng cung thấp hơn cầu khiến giá dầu thô tăng. Hơn nữa, do tiên liệu chính phủ Biden sẽ có các chính sách kiềm chế hơn với ngành dầu khí trong khi ưu tiên phát triển năng lượng sạch khiến các công ty dầu nâng thêm giá. Chính phủ Biden hiện đã tiến hành điều tra chuyện đó. Mặt khác, nhiên liệu tiêu thụ mùa hè lại có những tiêu chuẩn cao hơn mùa đông theo quy định từ lâu của Cơ quan Bảo vệ Môi trường Liên bang EPA, và mức tiêu thụ cao vào mùa hè làm mức chênh lệch cung cầu càng lớn khiến giá lên cao. Riêng tại California, nhiên liệu phải đạt tiêu chuẩn môi trường cao hơn các bang khác, nên giá thành luôn cao hơn; thuế xăng dầu tại California từ lâu cũng luôn cao hơn các bang khác. Điều này không có gì mới dù Newsom có ủng hộ phát triển năng lượng sạch hay không.
Điều duy nhất Newsom làm có thể gây ảnh hưởng đến nguồn dầu thô là lệnh cấm khai thác dầu bằng phương pháp fracking (khoan đá tầng sâu), một phương pháp vốn gây ô nhiễm và tăng nguy cơ động đất như đã xảy ra tại Alabama. Tuy nhiên lệnh cấm đó chỉ sẽ áp dụng từ 2024, nên cũng không thể đổ lỗi cho Newsom về việc giá xăng dầu tăng cao hiện nay.
Tóm lại, Newsom tuy không làm được gì để giảm giá xăng dầu, nhưng ông cũng không làm gì để khiến giá xăng dầu tăng cao như hiện nay. Xin nhắc lại khi giá xăng dầu tăng cao đến mức khủng hoảng vào thập niên 1970 dưới thời các tổng thống Cộng hòa hay Dân chủ, không ai đổ lỗi cho TT Nixon hay TT Ford hay TT Carter mà người ta nhìn thấy đó là vấn đề của thế giới một khi còn lệ thuộc vào nguồn dầu Trung Đông.

2. Newsom mở cửa đón người vô gia cư từ khắp nơi trên thế giới? Newsom nuôi người bất hợp pháp?

Khi đại dịch lan tràn trên tiểu bang, khắp nước Mỹ và khắp thế giới, Newsom đã trích ngân sách tiểu bang, mướn các khách sạn đang bỏ trống để làm chỗ tạm trú cho những người vô gia cư, một cộng đồng bị lây nhiễm rất cao. Đây là một chính sách nhân đạo, đáng làm ở một tiểu bang giàu có nhất nước Mỹ. Vấn đề vô gia cư là một vấn nạn với nhiều tiểu bang chứ không riêng với California, khi mức chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn. Những thành phố lớn tại nhiều tiểu bang khác như New York, Washington, hay cả Hawaii, đều phải đối phó với vấn đề nan giải này. Xin đừng nghĩ những người vô gia cư chỉ là những người lười biếng hay tội phạm, nghiện ngập, hư hỏng. Bạn có biết có những người đi làm nguyên thời gian (full time) nhưng vẫn không đủ tự chu cấp với đồng lương tối thiểu rẻ mạt ở nhiều nơi và đang phải sống trong chính chiếc xe của họ. Không có thống kê nào cho thấy dân vô gia cư từ các bang khác hay từ khắp thế giới kéo về California để được ở trong các khách sạn theo chương trình tạm cư của Newsom.
Khi đại dịch khiến tiểu bang phải đóng cửa trường học, doanh nghiệp,... hàng triệu người đã phải mất việc. Bên cạnh các chương trình liên bang và tiểu bang giúp cứu trợ cho người dân Mỹ, chính quyền tiểu bang California đã chi cứu trợ cho những người di dân undocumented một lần duy nhất $500 một người, và một hộ gia đình chỉ được tối đa $1000. Bao nhiêu người phản đối việc làm này, nhưng họ có biết những người này đóng thuế hàng chục tỷ cho tiểu bang và liên bang mỗi năm!
Có còn không lòng nhân từ của người Việt, lá lành đùm lá rách, san sẻ bao bọc cho những kẻ yếm thế trong xã hội. Bao nhiêu người trong chúng ta đã đến đây chỉ với cái túi IOM trên tay? Khi chúng ta đang thấy những cảnh đau lòng của người dân Sài Gòn bị bỏ mặc giữa đại dịch bởi một chính phủ vô trách nhiệm, chúng ta nên vui mừng với một chính phủ có trách nhiệm của Newsom thay vì chê trách một cách ích kỷ.



3. Newsom đóng cửa các doanh nghiệp làm thiệt hại kinh tế?

Việc đóng cửa các doanh nghiệp và áp dụng các biện pháp giãn cách sớm tại California chắc chắn đã làm giảm đáng kể số ca nhiễm và tử vong, và nhiều tiểu bang khác cũng đã làm theo.
Bạn hãy nhìn sang Texas, Florida, hay nhiều tiểu bang đang có những thống đốc Cộng hoà khác như Alabama, Mississippi, Georgia,… Những vị thống đốc kia nại lý do tự do cá nhân để ngăn cản các chỉ thị đeo khẩu trang trong trường học, công sở, cơ sở doanh nghiệp trong khi dịch bệnh với biến thể Delta đang hoành hành, các phòng ICU hết giường bệnh, hàng nghìn học sinh bị cách ly, và những chiếc xe đông lạnh chứa xác đang được yêu cầu đưa đến khi số tử vong tăng vọt. Điều mỉa mai là những kẻ vỗ ngực xưng pro-life để lên án quyền phá thai lại ca tụng quyền tự do để chống việc chích ngừa, chống việc đeo khẩu trang, cho dù đó là cách hiệu quả nhất để bảo vệ sinh mạng mọi người dân và mang cuộc sống bình thường trở lại cho tất cả.
Những thiệt hại về kinh tế không phải không đáng nói, nhưng khi sức khỏe cộng đồng được đảm bảo, nền kinh tế sẽ (và thực sự đang) hồi phục và phát triển.
Trở lại chuyện bầu bãi nhiệm, xin hỏi ai là người xứng đáng hơn để thay thế Newsom cho một năm cuối của nhiệm kỳ kết thúc vào tháng 01/2023? Bao nhiêu người trong các bạn thực sự tìm hiểu để biết về 46 ứng cử viên trên phiếu bầu bạn có trong tay? Bạn sẵn sàng chọn bất cứ ai miễn là không phải Newsom?
Xin điểm qua vài ứng viên đầu bảng trong 46 ứng viên trên.
Ông Larry Elder là ứng viên da đen đang dẫn đầu trong nhóm ứng viên Cộng hoà. Ông này phủ nhận chuyện kỳ thị sắc tộc, ông phê phán phụ nữ làm lớn chuyện bất bình đẳng giới tính, ông cho rằng mức lương tối thiểu ở Mỹ nên là zero… để dân da màu có cơ hội giành việc làm từ dân da trắng, rằng biến đổi khí hậu là không có thật, rằng trẻ con không bị COVID, rằng vaccine và khẩu trang là không cần thiết. Ông hứa rằng sẽ hủy bỏ lệnh bắt buộc học sinh đeo khẩu trang hay buộc nhân viên y tế chích ngừa. Nếu bạn đang sợ hãi nhìn những con số thống kê tại Florida hay Texas, bạn có muốn ông này làm thống đốc của bạn không?
Ông John Cox, một ứng viên Cộng hoà khác, từng bị Newsom đánh bại trong cuộc bầu cử 2018 với chênh lệch hơn 3 triệu phiếu (62% trên 38%). Ông này ít cực đoan hơn Larry Elder, nhưng cũng là người chống việc đeo khẩu trang và chích ngừa. Ông cũng hứa hẹn sẽ làm theo cách các thống đốc của Texas và Florida đang làm để đối phó đại dịch. Bạn có muốn tình hình dịch bệnh tại hai bang kia lại xảy ra ở California nữa không?
Một ứng viên đang dẫn đầu các ứng viên Dân chủ là Kevin Paffrath. Ông này nổi tiếng trong giới trẻ nhờ kênh YouTube hướng dẫn đầu tư địa ốc, và các vấn đề tài chánh. Ông hứa hẹn rất nhiều điều hay nhưng lại chưa có kinh nghiệm lãnh đạo gì.
Ngoài ra, còn hơn 40 vị khác trên danh sách ứng viên, từ một cô vận động viên Olympic chuyển giới Caitlyn Jenner đến anh chủ công ty bán thịt gia cầm đã phá sản Leo Zacky.
Nếu bạn không biết ai là người xứng đáng trong số 46 ứng viên kia để chọn làm thống đốc của bạn. Bạn nên bỏ phiếu NO thay vì nhắm mắt lao theo và kéo theo cả tiểu bang này vào một sự bất định.
Nhìn ra xa hơn, bạn có thử nghĩ bọn Tàu cộng và Việt cộng đang thích thú thế nào trước những bất ổn của xã hội Mỹ không? Chưa bao giờ nước Mỹ bị chia rẽ trầm trọng như những năm qua. Nga hay Tàu có mơ cũng không mong hơn những gì chúng đã thấy. Và giờ đây, tiểu bang hàng đầu này lại đang diễn một trò hề cho bọn ngoại bang kia. Bạn nên bỏ phiếu NO để chống lại recall, bảo vệ tiểu bang của bạn, bảo vệ nền dân chủ của Mỹ, và cho bọn ngoại bang thấy sức mạnh của đất nước này.
Bạn hãy chứng tỏ bạn có suy nghĩ và bạn đặt quyền lợi của đất nước, của tiểu bang, của cộng đồng lên trên quyền lợi chính trị của đảng phái.

Nguyễn Bình Phương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
10/01/202614:17:00
Câu chuyện được kể gọn như một bản tường trình được đánh máy từ trước. Một người mẹ bị bắn bể mặt chết. Một bộ máy đồng thanh gọi bà là kẻ khủng bố hung dữ. Một số người vỗ tay. Một số người như cô ca sĩ Việt đồng thanh lên lớp người đàn bà xấu số không còn có cơ hội để tự bào chữa. Cũng có người như chàng họa sĩ lặng lẽ vẽ - để giữ lại một khuôn mặt không quen. Còn sự thật — nó nằm đó, giữa phố, bị bắn gục, giữa những bó hoa đặt xuống từ những tấm lòng còn chút lương tri.
09/01/202600:00:00
Người Việt mình, nói cho gọn, là dân có rất nhiều ý kiến. Chuyện gì cũng bàn — bóng đá, chính trị, kinh tế, đến cả… triết học. Ấy vậy mà khi đụng đến nghệ thuật, nhiều người lại im lặng lạ kỳ: nghe người ta khen thì gật, thấy đông người thích thì “ừ, chắc hay đó”, sao cũng được, miễn không phải động não. Một chương trình ca nhạc làm ẩu, ánh sáng lòe loẹt, tiết mục chắp vá — vẫn được tung hô “hoành tráng”. Một không gian trang trí lủng củng, rối mắt, thiếu tiết điệu, thiếu khoảng lặng để mắt nghỉ — vẫn được tán tụng “rực rỡ”. Một cuốn sách lỏng lẻo, thiếu nội dung, không bố cục, chữ nghĩa vênh váo, vẫn được gắn nhãn “sản phẩm văn hóa”. Ca sĩ giọng yếu, phát âm ngọng nghịu, chỉ cần ngân chút “mùi mẫn” là thành “có hồn”.
09/01/202600:00:00
Trong buổi họp báo tại Mar-a-Lago ngày 3 tháng 1 năm 2026, Trump nói rất thẳng. Mục tiêu của Hoa Kỳ tại Venezuela không phải là điều gì mờ ám hay úp mở. Trái lại, ông nêu ra ít nhất bốn mục tiêu, rõ ràng đến mức không thể hiểu lầm: giành thêm quyền tiếp cận dầu hỏa Venezuela; chặn đường ma túy; cắt dòng di dân; và đưa Venezuela trở lại con đường dân chủ. Vấn đề không nằm ở chỗ thiếu minh bạch. Vấn đề nằm ở chỗ bốn mục tiêu ấy không thể cùng tồn tại. Mỗi mục tiêu, nếu xét đến cùng, đều mâu thuẫn với ít nhất một mục tiêu khác. Có mục tiêu này thì phải hy sinh mục tiêu kia. Và khi sự hy sinh ấy xảy ra, ưu tiên thật sự của Washington sẽ lộ diện.
08/01/202611:41:00
Hôm qua, thứ Tư, bà Renee Nicole Good, 37 tuổi, người mẹ ba con ở Minneapolis, lãnh ba phát đạn từ tay đặc vụ ICE – chết ngay giữa đường. Chính quyền Trump qua bà Tricia McLaughlin – thư ký báo chí Bộ Nội An – nhả ngay kịch bản: "Bà ta là 'kẻ bạo loạn hung hãn', dùng xe cán lính, lính bắn tự vệ!" Bà Kristi Noem – bộ trưởng Nội An – vội phong cho nạn nhân danh hiệu "khủng bố nội địa", như thể bà này là du kích ISIS cầm lựu đạn xông vào Nhà Trắng. Chẳng chứng cớ chi hết, chỉ có miệng lưỡi chính trị nhả khói cho vừa kịch bản. Tổng thống Trump xem video một cái là phán: "Bà ta hành động kinh tởm, không phải 'cố tông' mà tông thật!" Ủa, video rõ mồn một: xe bà lùi nhẹ rẽ phải chạy trốn, lính ICE lành lặn bước đi sau đó. Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara xác nhận: "Chỉ bà ấy bị trọng thương!" Nhưng nhằm nhò gì, Trump-Noem cần kịch bản phải thế thì nó phải thế!
06/01/202619:47:00
Hôm nay, một dòng chữ xuất hiện nhiều trên mạng xã hội: “Jan 06 – Never Forget.” Nếu Donald Trump bị ám ảnh bởi cuộc tranh cử thất bại năm 2020 như thế nào thì vết thương của Đồi Capitol về một ngày bạo loạn cũng hằn sâu như thế. Khác biệt ở chỗ, rồi sẽ có một ngày, khi ra đi, Trump không thể nhớ mình đã từng thua ông Joe Biden. Nhưng vết sẹo của cuộc bạo loạn và hành động của người khởi xướng, vĩnh viễn đi vào lịch sử.
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.