Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bóng Tối Là Ánh Nắng, Soi Sáng Một Ý Nghĩ

03/04/202113:56:00(Xem: 1493)
minhhoa01
Minh họa Đinh Trường Chinh



Đường xa, rồi độ chừng sắp hết, ông đi một mình. Trời vào mùa thứ năm: mùa cuối cùng hơi thở.

Mùa này hoàng hôn là bình minh đón tử thi, mặt trăng là mặt trời của bóng, và đại dương là gương soi của mây.

Nắng chiều tắt dần, vẫn chưa cảm giác linh hồn. Truyền thuyết đời sau an ủi bầy tim run rẩy. Khi gió thổi mất trống rỗng sẽ trở thành trống không.

Ông bước đi, hiểu rõ, không nơi đến.

Chỉ một lần ngủ lạnh, lẻ loi bên lề.

Không người già nào không nghe tiếng cõi chết, hăm dọa, dụ dỗ, quyến rũ.

Hoặc cầu xin hèn như cóc nhái ễnh ương.

Hoặc cam chịu như heo bò gà vịt bị đồ tể.

Hoặc lặng thinh hiền triết như kiến và sâu trùng.

Tự nhiên thôi, tuổi già, một hôm sẽ chuyện trò với chết.

Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya.  Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?

Sự thật ở bên kia sự sống. Nó không có tai nghe. Không có miệng nói. Chỉ lộ diện trong hơi thở cuối cùng.

Ông hiểu, đã đến lúc cần phải chết. Chỉ có người chết mới hiểu rõ sự sống và sự thật giả trang ra vẻ bí mật.

Mở mắt chờ. Hồi hộp. Nghi ngờ. Kích thích. Miên man.

Rẽ lối vào nghĩa trang, lúc này, bóng tối là ánh nắng.

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có ai thật sự thấy thi sĩ? | Có ai thật sự hiểu thơ? | Thơ vẽ hoa Hướng Nguyệt | tròn như trăng | cánh trong như gương | nhìn thấu thế giới nhụy như viễn vọng kính nhìn vào không gian.
Những khúc thơ ngắn của nhà văn Trần Hoàng Vy. Cảm xúc cô đọng, bất ngờ...
phân thân ̶ ̶ ̶ bạn nói phân thân / nhẹ nhàng tách rời khỏi xác / lênh đênh trên dòng chảy vô hạn / bềnh bồng trong bầu sinh quyển phi trọng lượng / như lạc vào một bức tranh chagall...
Trong thơ ta có gió / Để tháng ngày ngao du / Trong thơ ta có núi / Đứng bên bờ ưu tư...
Gerald McCarthy vào Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ năm 17 tuổi, phục vụ tại Việt Nam trong hai năm 1966-1967, trong Tiểu Đoàn 1 Công Binh Chiến Đấu Hoa Kỳ (1st Combat Engineer Battalion) tại Chu Lai và rồi tại Đà Nẵng. Sau một nhiệm kỳ trong quân ngũ, McCarthy đào ngũ, bị bắt vào một nhà tù dân sự rồi chuyển vào quân lao. Những bài thơ đầu tiên của ông gom lại ấn hành trong thi tập War Story, ghi lại các suy nghĩ với kinh nghiệm tại Việt Nam. Sau đó, ông tham gia các hoạt động phản chiến và in nhiều thi tập khác. Nhà thơ D.F. Brown sinh năm 1948 tại Springfield, Missouri. Ông phục vụ trong Lục quân Hoa Kỳ từ 1968 tới 1977, trong đó từng giữ nhiệm vụ lính cứu thương trong tiểu đoàn Bravo, 1/14th Infantry tại chiến trường Việt Nam các năm 1969–70. Năm 1984, Brown in tập thơ đầu tay, nhan đề Returning Fire, trong đó, bài thơ ngắn nhất có nhan đề ghi bằng tiếng Pháp “L’Eclatante Victoire de Khe Sanh” (Chiến Thắng Huy Hoàng tại Khe Sanh).
Mariupol | không phải Sài gòn | mà trái tim tôi nặng trĩu | có bất công không | tôi và trái tim | đã chồng bốn mươi bảy năm của nỗi đau trường kỳ lên vai Mariupol
nói lời giã biệt với một ly cà phê không đường | có cần gì mật ngọt | một ngày nào hồi tưởng | mỉm cười ta đã thử mọi hương vị của tình yêu | mối tình không đi tới đâu, dấu chấm than tất nhiên là những hớp cà phê đậm
sau bấy nhiêu năm / con dốc không già hơn / không nghèo hơn / không trơ trọi hơn / nó chỉ biến / nó chỉ mất / không để lại một dấu tích...
tháng tư / mùa xuân trở mình / lung lay những ký ức và phế thải ngủ quên...
Trở về rồi, Thầy có thấy gì không? / Đôi mắt em, trên hàng cây phượng đỏ / Khi đầu hè hoa trổ bông rực rỡ / Sợ ngày chia tay lá khép chờ mong...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.