Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nạn Nhân Và Tù Binh Chính Trị.

17/10/202011:21:00(Xem: 2069)
DUOC_GIA_DI_CUNG_NHAU_01
Minh họa Đinh Trường Chinh



Dân Chủ - Cộng Hòa,

vì sao người Việt hai phe thù nhau như thù Cộng Sản?

 

Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân.

Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời.

 

Bây giờ gặp lại:  Dân Chủ - Cộng Hòa,

vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?

 

Lúc xưa, em và tôi, có lần ưa thích nhau, chưa kịp tỏ tình. Em lấy chồng. Bạn em nói: - Anh nhát quá, để mất vợ. Con nhỏ Thu nhớ anh lắm. Tôi muốn khóc và buồn mỗi khi hát một mình.

 

Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa,

vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?

 

Tình nghĩa cũ

anh chị em, bà con, bạn bè,

bốc hơi bay mỗi khi nổi lửa,

lá phiếu người này đốt cháy tim người kia.

Đời sống bao gồm những mỉa mai, khôi hài và đần độn,

đó là lúc này.

Chính trị luôn luôn có nạn nhân và tù binh,

đó là người Việt ở Mỹ.

 

Tôi nghĩ,

mỗi chúng ta đều tự cho mình tốt.

Lòng tốt không chỉ nói bằng miệng.

 

Tôi nghĩ,

mỗi chúng ta đều tin mình không phải người xấu,

hành động nào chứng minh?

 

Dân Chủ - Cộng Hòa,

còn ý định thù nhau đến bao giờ?

Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
khi tiếng đàn chìm vào khuya tối nhường lại cho đàn dế đen / huyên náo gọi nhau / tuyên bố kẻ thua người thắng / vì còn quá nhiều tranh đấu suốt ngày / đài chưa kịp loan tin tức
Ngày ấy, nơi nơi hưởng thái bình / Vì đâu đất nước phải điêu linh? / Triệu người lưu lạc, xa lìa xứ / Giờ giỗ Hùng Vương, khóc một mình....
cho những người chết xa không phải chỉ trên đường hồ chí minh cay nghiệt / nhưng bất cứ đường nào / đưa ra khỏi nước / những xác khô / những hồn ma luẩn quẩn ngơ ngơ ngác ngác / bên Miên bên Việt / chỗ nào là quê hương?
Con số 30 nở / Rung một chùm sương mai / Hạt sương như hạt ngọc / Tan vào nỗi ngậm ngùi
Bạn thân tôi là quân nhân xuất sắc. Anh vào cuộc chiến với quân hàm thiếu úy. / Sau sáu năm, rời chiến tranh bằng cố thiếu tá / Trở về nhà, lạnh lùng, câm lặng, / trong hộp gỗ, anh chỉ còn một cánh tay.
Quán tưởng Thượng tọa Thích Tuệ Giác, Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng vừa viên tịch lúc 4:30 chiều thứ Bảy ngày 10-4-2021 tại Thiền Viện Đại Đăng, San Diego, California, Hoa Kỳ.
tháng tư / vợ chồng già dẫn nhau ra phố / nắm chặt tay nhau sợ ngã / leo lên chiếc xe điện màu vàng / Bruxelles êm đềm mùa dịch / một câu hỏi không nghe trả lời câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc / tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục / vẫn chứa nhiều câu hỏi / với những trả lời không cần thiết
Người đàn ông Á Châu đi bộ, / đội mũ sụp che đầu. / Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh. / Người đàn ông quỳ xuống, / rồi bất chợt phóng lên, / tay đấm, tay chặt, / đá song phi. / Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.
Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya. Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?
con chim én kiên trì vượt châu lục / bay về đồng bằng đúng hẹn / mang thông điệp mùa xuân cho cả bầu trời / niềm vui thắp sáng cùng mây / rồi tan vào hư không