Nạn Nhân Và Tù Binh Chính Trị.

10/17/202011:21:00(View: 4196)
DUOC_GIA_DI_CUNG_NHAU_01
Minh họa Đinh Trường Chinh



Dân Chủ - Cộng Hòa,

vì sao người Việt hai phe thù nhau như thù Cộng Sản?

 

Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân.

Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời.

 

Bây giờ gặp lại:  Dân Chủ - Cộng Hòa,

vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?

 

Lúc xưa, em và tôi, có lần ưa thích nhau, chưa kịp tỏ tình. Em lấy chồng. Bạn em nói: - Anh nhát quá, để mất vợ. Con nhỏ Thu nhớ anh lắm. Tôi muốn khóc và buồn mỗi khi hát một mình.

 

Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa,

vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?

 

Tình nghĩa cũ

anh chị em, bà con, bạn bè,

bốc hơi bay mỗi khi nổi lửa,

lá phiếu người này đốt cháy tim người kia.

Đời sống bao gồm những mỉa mai, khôi hài và đần độn,

đó là lúc này.

Chính trị luôn luôn có nạn nhân và tù binh,

đó là người Việt ở Mỹ.

 

Tôi nghĩ,

mỗi chúng ta đều tự cho mình tốt.

Lòng tốt không chỉ nói bằng miệng.

 

Tôi nghĩ,

mỗi chúng ta đều tin mình không phải người xấu,

hành động nào chứng minh?

 

Dân Chủ - Cộng Hòa,

còn ý định thù nhau đến bao giờ?

Ngu Yên

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.