Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vài Kỷ Niệm Với Nhà Văn Nhật Tiến

15/09/202016:35:00(Xem: 1462)

Anh chỉ tay vào phòng ngủ và bảo; "Cậu vào lấy chiếc ghế gỗ đem ra đây rồi ngồi coi tôi làm! “Tôi bước vào liếc sơ căn phòng và nói thầm: “ Chà ông nầy bừa bãi dử! “. Gối giường xô lệch, chỉ có cái bàn nhỏ, chắc để anh làm việc ban đêm. Đem cái ghế nhỏ đặt kế bên nhà văn, trước cái máy computer. Đưa cho anh mấy tấm ảnh của tôi để anh chọn.Hai bàn tay nhà văn cử động khó khăn vì bịnh thấp khớp. Anh chọn 2 tấm, đưa trả tôi các tấm còn lại và bắt đầu làm việc. Mủi tên đưa lên đưa xuống, ngang dọc, điều chỉnh độ sáng, màu sắc của bức ảnh.Anh mỉm cười hỏi tôi: "Cậu biết làm không ? “. Tôi lắc đầu: “ Em chỉ biết đánh bài và Email thôi, còn mấy chuyện nầy thì đành chào thua, phức tạp quá! “ Anh gật gù tiếp:"Huy Trường còn làm hay hơn tôi nữa!"Huy Trường là nhân viên Đài Little Sài gòn radio. Nhà văn Nhật Tiến đang trình bày giúp tôi bìa sau tập thơ thứ hai của tôi, tập Hương thơ đầu gió. Bìa trước nhà văn đã làm xong tuần rồi. Bữa nay đem hình lại cho anh trình bày tiếp bìa sau. Lần nào trò chuyện với tôi nhà văn cũng gọi tôi là cậu và xưng tôi.Cách xưng hô thân tình nhiều năm nay.

Tôi nhìn anh làm việc say sưa, hai bàn tay thoăn thoắt trên computer như một nghệ nhân, quên hẳn có tôi ngồi bên cạnh. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Niềm say mê nầy trải dài suốt sáu mươi năm, từ lúc anh mới 21 tuổi xuất bản lần đầu tác phẩm Những người áo trắng vào năm 1959. Cho đến nay bước vào lứa tuổi 80 nhà văn đã xuất bản hơn 30 tác phẩm. Thật là một hành trình dài đóng góp cho văn học miền Nam trước đây và văn học hải ngoại hôm nay. Thật là bái phục cho cung cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Hình như làm văn học là lẽ sống của suốt cuộc đời nhà văn. Mặc cho những thay đổi của xã hội miền Nam,mặc cho những thăng trầm cuộc sống, từ khi còn ở trong nước đến khi ra hải ngoại, lúc nào anh cũng bền bỉ sáng tác. Nhà văn Nhật Tiến đúng là ngôi sao Bắc đẩu của văn học miền Nam hiện nay.

Sau chừng nửa giờ làm việc, nhà văn chỉ tay vào máy vi tính và gật gù bảo tôi:"Cậu thấy còn cần thêm bớt gì không?”. Tôi mĩm cười thán phục:"Quá đầy đủ rồi anh!”. Hai anh em bước ra bàn uống trà.Anh ký tặng tôi mấy cuốn sách vừa xuất bản. Nội trong hai năm 2015 và 2016 Anh sáng tác thêm 3 tác phẩm mới. Thật là một việc làm phi thường cho một người bước vào lứa tuổi 80 như anh vẫn còn minh mẫn và hăng say. Xem ra sáng tác văn học quả là lẽ sống của nhà văn Nhật Tiến nhìn từ mọi góc độ vậy.

Hoàn cảnh đưa đẩy tôi quen biết nhà văn Nhật Tiến cũng hơi lạ. Hồi còn đi học tôi có dịp đọc cọp tập truyện Thềm hoang của nhà văn. Truyện nầy đoạt giãi văn chương toàn quốc năm 1962. Đọc thấy hay nhưng hồi đó chưa có ý niệm gì về văn học, cũng như chưa có dịp nào diện kiến với nhà văn. Thuở đó tôi cũng mới tập tểnh làm thơ, bài được đăng vài lần trên tuần báo Phụ nữ ngày mai và bích báo của trường. Sau nầy đi lính cũng có viết vài bài thơ trên báo Quân đội và đặc san Kỵ binh của binh chủng Thiết giáp. Ra hải ngoại tôi bắt đầu gởi các bài thơ cho tuần báo Việt Tide ở Nam California. Lúc đó tôi chưa biết xử dụng máy vi tính, viết bài trên giấy trắng gởi cho tòa soạn bằng đường bưu điện. Cũng lạ là gởi bài thơ nào thì Việt Tide đều đăng bài đó. Bạn bè khuyến khích nên tôi sáng tác hàng tuần. Vài tháng sau tôi nhận được thư của một ông tên Bùi làm ở tòa soạn Việt Tide, bảo có bài thì gởi về nhà ông ở thành phố Garden Grove – Nam California. Lúc đó tôi cũng không biết ông Bùi là ai, bảo gởi thì cứ gởi thôi và tuần sau thấy bài của mình cũng có đăng trên Việt Tide. Kéo dài cũng khoảng 2 năm. Một hôm nghỉ việc tôi thử ghé tòa soạn Việt Tide và đài Little Sài Gòn Radio ở góc đường Brookhurst và Margo chơi cho biết. Gặp ông Vũ Quang Ninh và cô xướng ngôn viên Nhã Lan thì mới biết Mr Bùi chính là nhà văn Nhật Tiến –Tổng thư ký tòa soạn-. Lúc đó tôi  mới rỏ là suốt 2 năm qua mình đã giao thiệp hàng tuần với một cây cổ thụ của làng văn học Việt Nam. Thật là quá bất ngờ! Tôi xin một cái hẹn gặp nhà văn tuần sau. Tới ngày hẹn, tôi ngồi đợi chừng 5 phút thì nhà văn vào. Ông siết chặt tay tôi và nói:"Tôi cũng mong biết mặt cậu đây!”. Chuyện trò giây lát tôi ngỏ ý muốn in tập thơ và đưa xấp bản thảo cho nhà văn. Anh sốt sắng nói ngay:"Tôi lay out giúp cậu, không tính tiền công đâu! Tôi thích thơ cậu lắm!". Hầu hết các bài thơ nầy anh đều cho đăng trên tuần báo Việt Tide mấy năm qua. Sau đó anh hỏi tôi định đặt tên tập thơ là gì? Tôi nghĩ đến tên một bài thơ nói về mối tình học trò của cậu học sinh tỉnh lẽ ở trọ đi học, làm quen với cô bé hàng xóm bằng cách hàng đêm gánh nước giùm cô ở vòi nước đầu hẻm. Tôi ngần ngừ:"Đặt tựa là Vòi nước phông tên được không anh ?". Nhà văn Nhật Tiến nhíu mày. Cô xướng ngôn viên Nhã Lan đứng gần bên ngắt ngang:"Đặt tên gì nghe gồ ghề thô kệch vậy chú Nhã!”. Nhà văn Nhật Tiến tiếp lời:’ Bài thơ này thì hay thật nhưng tập thơ đầu tay thì cũng nên chải chuốt một chút."Tôi chỉ vào một bài thơ khác viết về Mẹ:"Vậy đặt tên là Giọt nắng thiên thu được không anh ?”. Nhà văn gật đầu và vài ngày sau anh bắt đầu trình bày bìa trước bìa sau và lay out 42 bài thơ của tập thơ đầu tay nầy. Sau nầy nhiều dịp đến nhà anh chơi, nhà văn cho tôi biết:"Cậu đã tạo cho mình một hướng đi vào văn học rất lạ. Đó là cách viết chuyện bằng thơ khiến độc giả dễ chấp nhận. Tôi thích thơ cậu là vậy. Trước đây cậu gởi những bài thơ viết tay. Tôi sợ nhiều khi tôi không có mặt nhân viên tòa soạn nhận thư sẽ vứt vào sọt rác thì uổng. Bởi thế hồi đó tôi bảo cậu gởi về nhà tôi là vậy!”. Nhận được các bài thơ viết tay, anh mò mẩm đánh vào computer. Mấy ai làm được việc như anh. Thật là hành động đáng nể của một nhà văn lớn. Phải có lòng yêu văn học cao độ mới làm được việc như vậy trong suốt hai năm liền. Về sau tôi mua được máy computer nên việc giao thiệp với  Việt Tide cũng dễ dàng hơn.Sau nầy tuần báo Việt Tide đổi chủ,nhà văn Nhật Tiến nghỉ hưu, viết lách tại nhà. Thỉnh thoảng anh gọi tôi khuyến khích tiếp tục viết. Sau khi Ba tôi mất tôi buồn nên chẳng viết lách gì suốt mấy năm. Mãi dến vài tháng nay, đọc bài Thơ Xuân trên tường nhà dưỡng lão của tôi đăng trên báo Xuân Việt Stream năm 2016 nhà văn lại gọi tôi thúc tôi viết thêm để ra tập thơ thứ hai. Thật là một nghĩa cử đáng khâm phục của một nhà văn lớn, khuyến khích  người đi sau như tôi. Tôi trả lời anh:"Em mới viết có khoảng ba mươi bài mới, e rằng tập thơ còn mỏng quá!”. Anh bảo cứ gởi trước cho anh coi và hứa cũng lay out giùm như tập thơ trước. Thế là hết đường thoái thoát chần chờ gì được nữa. Nhờ có nhà văn khuyến khích tôi mới không lười nữa và tiếp tục viết thêm. Bài đã gởi cho anh rồi mà cứ chần chờ không viết tiếp thì cũng khó coi. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến, lúc nào cũng thúc đẩy mọi người cùng sáng tạo.Thật đúng là bậc sư phụ của làng văn. Nhà thơ Huy Trâm thỉnh thoảng rũ tôi đến nhà anh Nhật Tiến chơi. Lần nào chúng tôi đến anh cũng mừng, nói chuyện huyên thiên. Cả ba kéo ra cái bàn ngoài hiên uống trà.Nhà văn Nhật Tiến đã cai thuốc lá vài năm nay, chỉ có Huy Trâm và tôi còn hút lai rai. Khi ra về lúc nào anh cũng biếu chúng tôi mỗi người một hộp trà Thái Nguyên hộp thiết hoặc vài cuốn sách mới in có đóng triện son cẩn thận. Nhà văn nữ Nguyễn Thị Mắt Nâu cũng tỏ ra hết sức kính trọng nhà văn Nhật Tiến. Chị cũng cho biết là nhà văn cũng giúp lay out hai cuốn sách của chị.

Nhân dịp Xuân về tôi cũng xin mạo muội viết  lại vài kỹ niệm với nhà văn Nhật Tiến để tỏ lòng biết ơn một nhà văn lớn đã trọn đời cống hiến cho nền văn học Việt Nam trải qua nhiều giai đoạn thăng trầm của xã hội Việt Nam trong nước và hải ngoại./.

 Hồ Thanh Nhã

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.