Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Con Mèo Trong Căn Hộ Vắng

18/05/202013:34:00(Xem: 1211)

Wislawa-Szymborska-i-kot-w-pustym-mieszkaniu-W-Google-Doodle_img51d29609ca31a










Qua đời – không ai nỡ làm thế với một con mèo.
Bởi một con mèo biết xoay xở ra sao
trong căn hộ vắng.
Cào lên tường.
Cọ mình vào bàn tủ.
Dường như ở đây không có gì đổi thay,
nhưng chẳng còn như trước nữa.
Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ,
nhưng lại rộng thêm ra.
Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà.

Có tiếng bước chân trên cầu thang,
nhưng không phải những bước chân ấy.
Bàn tay đặt con cá vào đĩa thức ăn
cũng không phải bàn tay từng đặt.

Có điều gì đó không bắt đầu
vào giờ như thường lệ.
Có điều gì đó không xảy ra
như phải thế.
Có người từng ở đây, từng ở đây,
rồi đột nhiên biến mất
và mãi chẳng thấy đâu.

Đã nhòm hết các ngăn tủ trước sau.
Đã chạy qua khắp các giá sách.
Để kiểm tra, đã chui xuống thảm.
Thậm chí đã vi phạm điều cấm
khi lục tung đám giấy tờ.
Có thể làm được gì nữa bây giờ.
Ngủ và chờ đợi.

Chỉ cần người ấy trở về thôi,
chỉ cần ông ấy xuất hiện.
Rồi ông ấy sẽ biết
rằng không thể làm thế với một con mèo.
Sẽ đi về phía ông,
như thể hoàn toàn miễn cưỡng,
chậm rãi từ tốn,
bằng những bàn chân rất mực dỗi hờn.
Và chẳng nhảy tót lên ngay, chẳng thèm meo tiếng nào luôn.

(Thái Linh dịch)

Nguồn: https://liliapl.blogspot.com/2012/02/con-meo-trong-can-nha-vang-wisawa.html?fbclid=IwAR3blUzsRQ4uJpOOmh3VUbZuRfR_s_cE-lvyog1BmvcTGy01-yLNBWjmlgM

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.
uy nghiêm chuông mõ ngân vang / dõng mãnh lời kinh dát đá vàng / người đến mím môi cười oan nghiệt / kẻ đi nghiên mực diễn ngàn trang.
Có thể chúng ta ghiền cà phê, không ghiền quê hương. Cả hai đều đắng. Một bên có thể pha đường. Một bên cần pha máu. Đứt tay đã đau. Huống gì bứt ruột xé gan.
--- từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn tan theo nghiệp, bạn về đâu kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn nguyện qua bờ dứt thảm sầu. Mở trang kinh, đọc lời Phật vô lượng khổ ngàn kiếp xưa chờ nến tàn theo lửa tắt nguyện chúng sinh khắp qua bờ
̶ ̶ ̶ ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm / một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt / từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán / hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông / nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời / lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói / rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo
Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng / Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay / Nếm vị thời gian nghe chút mặn / Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy.
Có phải em về theo nắng / bay vào khuya giấc chiêm bao / thức dậy chờ đêm tóc rũ / mấy thuở thức với trăng sao / Có phải anh từ trăm kiếp / về tìm em bạc mái đầu / dặm ngàn mưa khuya còn thức / chim buồn nghiêng cánh về đâu / Có phải tình nhân về gọi / ẩn lời cổ ngữ ngàn năm / chép vào dòng thơ nước mắt / hát theo lạc khúc cổ cầm
Ồ bé ngoan, anh biết dù bé có làu bàu vài tiếng với mẹ khi bị phá giấc ngủ nhưng rồi bé cũng mau mắn rửa mặt, đeo đèn lên đầu, tay xách bị, tay xách cây dùi sắt được ba trang bị rất tốt, và chạy ù về hướng ấy/ Đây, vườn hoa em: núi rác khổng lồ ở ngoại ô tập trung tất cả cặn bã của thành phố đông dân nhất nước/ Người phố thị dạo chơi vườn hoa xuân trăm sắc thì nơi đây em có rác rến muôn nghìn màu
ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc/ từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ / ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ / buồn đọng lại bờ sông con nước đục / nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục / đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si / một vẫy tay, một lời nói thầm thì / góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối