Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Đêm Không Ngủ Và Vọng Từ Đáy Ly

19/05/202009:09:00(Xem: 1223)

Đêm Không Ngủ 


từng đêm 

đếm những sợi tóc sắc neon của em 

đi lạc loáng thoáng theo đàn cừu 

nhảy qua mặt trăng lưỡi liềm đong đưa trong gió 

rồi nhảy ngược lại vượt thoát ánh vàng tanh máu 

·

từng đêm 

đếm từng vì sao lung linh 

̶  ̶  đôi khi sao thất kinh rơi rụng 

tỏa mùi pháo hoa lễ hội  ̶  ̶

trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận 

·

từng đêm 

khất lại cơn buồn ngủ  

(một ngày, hoặc hai ngày, hoặc ba ngày, hoặc bốn ngày, 

hoặc năm ngày, hoặc sáu ngày, hoặc bảy ngày…) 

khật khà khật khưỡng hào sảng góp lời giao hưởng tương tri  

·

từng đêm  

 ̶  ̶  không ngủ mà chưa thức 

từng đêm dài lướt thướt bước vào cõi tịch mịch 

ngắm âm hồn áo lụa trắng an nhiên chải tóc rẽ lại đường ngôi.


***

vọng từ đáy ly



ngày mưa bụi

vuốt tóc ngẩn ngơ

quán vắng, ẩm, đọng, đặc

nhạc không lời

nhạc có lời

nhạc lắm lời

âm ba vọng từ đáy ly 

trăn trở những cục nước đá tan chậm 

trong khoảng không ồn ào, sặc sụa 

khói thuốc lan man theo vòng tròn vòng méo

liếm bàn tay chai sạn

nhạt.  nhạt.  nhạt

·

cơm cháy hành phi 

tóp mỡ giòn, vàng hực, thơm lựng

chén nước mắm ớt đỏ tươi 

lơ thơ những cọng dưa chua hai màu 

ôi bao dung nụ cười của mẹ 

là hạnh phúc cuối ngày 

(như hạnh phúc cuối đời)

là được đi về mệt nghỉ 

cho đến khi hết cuộc hóa thân 

tôi loanh quanh bờ bụi theo dòng

nghe tiếng vọng từ đáy ly 

sâu.  lắng.  xa.  vời vợi  

·

vọng từ đáy ly?

ai người mù, lòa, câm, điếc?



Quảng Tánh Trần Cầm



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
cho những người chết xa không phải chỉ trên đường hồ chí minh cay nghiệt / nhưng bất cứ đường nào / đưa ra khỏi nước / những xác khô / những hồn ma luẩn quẩn ngơ ngơ ngác ngác / bên Miên bên Việt / chỗ nào là quê hương?
Con số 30 nở / Rung một chùm sương mai / Hạt sương như hạt ngọc / Tan vào nỗi ngậm ngùi
Bạn thân tôi là quân nhân xuất sắc. Anh vào cuộc chiến với quân hàm thiếu úy. / Sau sáu năm, rời chiến tranh bằng cố thiếu tá / Trở về nhà, lạnh lùng, câm lặng, / trong hộp gỗ, anh chỉ còn một cánh tay.
Quán tưởng Thượng tọa Thích Tuệ Giác, Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng vừa viên tịch lúc 4:30 chiều thứ Bảy ngày 10-4-2021 tại Thiền Viện Đại Đăng, San Diego, California, Hoa Kỳ.
tháng tư / vợ chồng già dẫn nhau ra phố / nắm chặt tay nhau sợ ngã / leo lên chiếc xe điện màu vàng / Bruxelles êm đềm mùa dịch / một câu hỏi không nghe trả lời câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc / tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục / vẫn chứa nhiều câu hỏi / với những trả lời không cần thiết
Người đàn ông Á Châu đi bộ, / đội mũ sụp che đầu. / Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh. / Người đàn ông quỳ xuống, / rồi bất chợt phóng lên, / tay đấm, tay chặt, / đá song phi. / Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.
Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya. Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?
con chim én kiên trì vượt châu lục / bay về đồng bằng đúng hẹn / mang thông điệp mùa xuân cho cả bầu trời / niềm vui thắp sáng cùng mây / rồi tan vào hư không
Lơ lửng trời cao dõi mắt trông / Cánh dù ra biển nhớ phương đông / Ngày qua tháng lại nhiều mơ ước / Đêm đến rồi đi những đợi mong / Đất khách tha phương sầu viễn xứ / Nước người lưu lạc nhớ non sông / Một thời ngang dọc còn chưa dứt / Quê cũ ngày về hết lưu vong
Tôi đoán chừng / sẽ có một lần, / Tôi thích đêm hơn ngày, / khi hé cửa / nhìn ra, / người ấy đã ngồi sẵn, / Đội mũ che kín mặt. Áo dài trùm kín tay chân. Một bóng đen trong bóng tối. Bất động đợi chờ.