Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Giấc Mộng Đêm Xuân

05/04/202016:08:00(Xem: 1275)

 

 

Trời sinh chi cái chữ tình

Trai tơ gái lứa cũng mình với ta

 

Người khách đêm Xuân ấy lạ lùng

Chợt đi chợt đến thoáng mông lung

Dáng hoa ẩn hiện như sương khói

Để lại một trời hương nhớ nhung

 

Cứ mỗi độ Xuân về là Phong nhớ lại một mùa Xuân kỷ niệm vào đầu thập niên 60 lúc chàng đang học lớp Đệ Nhất trường trung học Nguyễn Đình Chiểu  Mỹ Tho. Thuở ấy, mặc dù theo học ban B nhưng Phong lại rất thích văn chương thơ nhạc nên thường tới nhà cậu 9 Hoàng là cậu ruột của Phong để  học đàn vì Cậu 9 rất giỏi về băng cầm và Tây Ban Cầm. Sự giao du của hai cậu cháu thân tình tới độ có lúc cả hai tưởng chừng như là hai anh em mặc dù cậu lớn hơn Phong tới 13 tuổi và ngay cả đứa con trai lớn của cậu là thằng Long chỉ nhỏ hơn Phong có  7 tuổi.

Một hôm vào chiều cuối năm với tiết trời se lạnh và không gian bàng bạc sương khói lung linh, cậu Hoàng rủ Phong tới nhà sinh hoạt văn nghệ cùng mấy người bạn đồng nghiệp giáo sư với cậu từ Sài Gòn xuống chơi. Mặc dù biết là bạn bè của cậu mình thì đều là bậc trưởng thượng nhưng với máu mê văn nghệ đầy mình nên Phong nhận lời và tới nhà cậu trước để chờ phái đoàn Sài Gòn.

 

Một lúc sau thì các vị khách tới bằng chiếc xe Simca màu xanh nhạt. Phái đoàn gồm 3 người đàn ông và một phụ nữ cũng trạc tuổi trên 30 như cậu Hoàng mà cậu giới thiệu là các cậu Tân, cậu Hưng, cậu Thìn và cô Thúy  Điều làm Phong để ý nhất là cô Thúy rất đẹp với khuôn mặt trái soan, sóng mũi dọc dừa, bờ mi cong vút , đôi má hồng hồng, đôi môi mỏng hình trái tim dễ làm rung động người đối diện cho dù là đứa con nít như Phong. Ngoài ra, mái tóc đen mượt óng ả xõa hờ trên bờ vai thon gầy càng làm tăng thêm vẻ đẹp đài các của cô. Nhưng sao hai mắt  trong xanh của cô trông buồn vời vợi  xa xăm và  lúc nào cũng như long lanh ngấn lệ. Nghe nói chồng cô là sĩ quan Nhảy Dù mới hy sinh năm rồi nên trong lúc trống trải cô đơn, cô bằng lòng đi theo mấy người bạn đồng nghiệp du Xuân cho khuây khỏa cơn sầu.

Đặc biệt trên khuôn mặt diễm kiều nhưng u uất trầm mặc của cô Thúy lại phảng phất  nét lạnh lùng nhưng gợi cảm, gần gũi nhưng xa xăm, kiêu hãnh nhưng dịu dàng. Đó chính là lý do khiến Phong cứ thỉnh thoảng liếc nhìn lén cô để rồi có lúc bị cô bất chợt trông thấy khiến chàng bẽn lẽn như đứa con nít ăn vụng bị mẹ bắt gặp.

Sau màn chào hỏi chúc tụng đầu năm thì tất cả vừa nhập tiệc và nói chuyện huyên thiên một cách vui vẻ thân tình. Riêng Phong thì vì còn nhỏ và vì không biết nhiều chuyện đời, chuyện thiên hạ sư nên chỉ biết nghe nhiều hơn nói.

Xong bữa ăn, cậu Hoàng mời tất cả vào phòng khách để bắt đầu chương trình văn nghệ mà trước tiên là ca hát dưới tài đệm Tây Ban Cầm điêu luyện của cậu. Trong không khí bàng bạc hơi Xuân của một chiều cuối năm nhẹ nhàng bên những nhánh mai vàng rực rỡ sum suê với mâm ngũ quả màu sắc chưng trên bàn thờ, mọi người vừa thưởng thức những miếng bánh mứt ngọt lịm. nhâm nhi chung trà sen bốc khói thơm lừng vừa lần lượt trình bày đa số là những bản nhạc Xuân như : Xuân và tuổi trẻ, Ly rượu mừng, Xuân miền Nam, Đón Xuân, Hoa Xuân, Gái Xuân... nhưng khi tới phiên cô Thúy thì có lễ trong tâm trạng cô đơn phiền muộn, cô lại hát bản “Trách người đi” của nhạc sĩ Đan Trường. Mà “may mắn” thay cho Phong là cô chọn cậu học trò nầy hát bè cho cô.

Giọng  hát liêu trai trầm buồn cộng thêm khuôn mặt xa vắng huyền hoặc của cô như gởi gắm niềm tâm sự u uẩn qua điệu nhạc réo rắt dặt dìu và lời ca man mác u sầu :

Sương lam tuôn rơi hắt hiu trên hàng thông xám reo vi vu
               

Khiến xui bao nhiêu nhớ nhung tràn lòng ước mơ
Người đi phương xa đâu ngờ
Miền quê hương ai mong chờ
Đau đớn xót thầm từ ngày biệt ly
               
Gió thu về mang thương nhớ
Đến cho lòng thêm chan chứa
               

Lá ngô bay trong sương sầu
Biết bao giờ còn thấy nhau

 

Bản nhạc với giai điệu Slow Rock nhẹ nhàng thanh thoát,  cậu Hoàng lại cho cung bậc Sol thứ  để dung hòa giọng nữ âm vực soprano của cô Thúy và giọng nam trầm basso của Phong.  Và Phong với lòng hứng khởi ngập tràn vì được hát cùng người đẹp, cho nên mặc dù không tập dượt trước cậu nhỏ cũng cố gắng hát bè qua cung điệu nam cao hơn và pha chút lỗi âm của bè phụ. Giọng nữ và nam quyện vào nhau tạo nên một tiết tấu hòa điệu nhịp nhàng truyền cảm mơ màng làm tất cả mọi người say mê lắng nghe bản nhạc tiền chiến bất hủ của nhạc sĩ Đan Trường.

Sau phần ca hát, cậu Hưng đề nghị chơi trò vui lẫy Kiều và ráp nối thơ được mọi người tán thưởng. Các cậu Hoàng, Hưng, Tân, Thìn chắc giỏi truyện Kiều nên ghép nối thật tài tình và đầy đủ ý nghĩa. Tới phiên cô Thúy nói cô còn đau đớn trước sự hy sinh của chồng nên xin ghép hai câu thơ: câu áp chót trong bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu là: Nhật mộ hương quan hà xứ thị và câu chót của bài thơ Lương Châu Từ của Vương Hàn là:

 

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi thành hai câu thơ như sau:

Nhật mộ hương quan hà xứ thị

Cổ lại chinh chiến kỷ nhân hồi

(Trời tối quê nhà đâu đó tá

Xưa nay chinh chiến mấy ai về)

 

Hai câu chót cùa bài thơ Hoàng Hạc Lâu cùa thi hào Thôi Hiệu là:

 

Nhật mộ hương quan hà xứ thi

Yên ba giang thượng xử nhân sầu

̣ (Trời tối quê nhà đâu đó tá

Khói sóng trên sông não dạ ngườ̀i)

 

Hai câu chót cùa bài thơ Lương Châu Từ cùa Vương Hàn là:

 

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

(Say khướt chiến trường xin chớ nhạo

Xưa nay chinh chiến mấy ai về)

 

Như để phụ họa với người đẹp, Phong cũng xin lấy câu thơ áp chót của bài thơ Sơn Phòng Xuân Sự của Sầm Tham là Đình thụ bất tri nhân khứ tận và câu chót của bài thơ Đề Tích Sở Kiến Xứ của Thôi Hộ là Đào hoa y cựu tiếu Đông phong để có một cặp thơ là:

 

Đinh thụ bất tri nhân khứ tận

Đào hoa y cựu tiếu Đông Phong

(Trong sân cây chẳng thấy người

Hoa đào năm ngoái còn cười gió Đông)

 

Hai câu thơ cuối cùa bài Sơn Pḥòng Xuân Sự (T́́́ình Xuân trên non cao) của Sầm Tham là:

 

Đình thụ bất tri nhân khứ tận

Xuân lai hoàn phát cựu thì hoa

̣̣(Trong sân cây chẳng thấy người

Xuân đến hoa xưa vẫn tươi màu)

 

Hai câu thơ cuối của bài thơ Đề Tích Sở Kiến Xứ ̣(Ghi lại những điều đă thấy năm xưa) của Thôi Hộ là:

Nhân diện bất tri hà xứ khứ  
Đào hoa y cựu tiếu đông phong

(Dáng xưa giờ đã đâu rồi

Hoa đào năm ngoái còn cười gió Đông)

 

Thấy có người hưởng ứng tao nhã cách ghép thơ của mình, Thúy nhìn Phong ra chiều cảm kích.                                                                                 

Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, vừa đúng Giao Thừa thì bốn người khách từ giã cậu Hoàng và Phong để tiếp tục lên đường đi Cần Thơ theo chương trình đã định.

 

Đêm giao thừa đó, Phong trở về nhà với nỗi xao xuyến lâng lâng qua hình ảnh kiều diễm u buồn của Thúy vương vấn mãi trong lòng.

Cứ nhớ nhớ thương thương rồi có lúc cậu học trò tự trách: “người ta lớn hơn mình nhiều mà, thương gì mà kỳ vậy”. Rồi những mâu thuẫn nội tâm đó cứ thay phiên ẩn hiện trong đầu óc Phong nhưng sau cùng thì con tim đã thắng vì tình yêu đâu có biên giới tuổi tác gì trong đó.

 

Nếu ngày xưa Kim Trọng lúc gặp gỡ Thuý Kiều lần đầu để mà than thở:

 

Người đâu gặp gỡ làm chi

Trăm năm biết có duyên gì hay không

 

thì giờ đây chàng rầu buồn khi nghĩ rằng làm sao mà có dịp gặp lại người đẹp dù chỉ để nhìn thấy dung nhan mà thôi.

 

Cầm bằng như nước đôi dòng lạ

Gặp gỡ chi rồi xa cách nhau

 

Biết cô Thúy dạy Việt Văn lớp đệ nhị cấp, Phong lại có mơ ước được là mãi mãi là học trò của cô như nhà thơ Nguyễn Bính viết:

 

Tôi muốn học cô suốt cả đời

Cả đời tôi chỉ học cô thôi

(Ước thầm)

 

Sáng mồng một Tết, trong khi Phong còn đang phụ cúng lễ đầu năm với ông ngoại thì cậu Hoàng sai thằng Long con trai lớn của cậu chạy sang báo hung tin chiếc xe chở mấy người khách bạn hồi hôm bị tai nạn tại ngã ba Trung Lương, giờ thì tất cả đang nằm nhà thương Mỹ Tho. Nghe vậy, Phong hốt hoảng bỏ cả việc cúng kiến, cuống cuồng chạy thẳng tới nhà thương. “Trời ơi! không biết mấy cậu nhất là cô Thúy có sao không?” Phong không dám nghĩ gì xa hơn nữa, chỉ biết van vái Trời Phật phò hộ cho tất cả bình an.

 

Khi tới nơi thì Phong đã thấy cậu Hoàng đứng lo âu bồn chồn trước phòng cấp cứu. Cậu cho biết xe của mấy cô cậu vừa chay qua khỏi ngă ba Trung Lương thì vì trời quá tối và cậu Hưng chạy lẹ nên vấp ổ gà bị lật nhào xuống ruộng, may mà lúc đó có chiếc xe đò chạy từ Vĩnh Long lên thấy được nên báo Cảnh Sát và xe cứu thương. Ba cậu Hưng, Tân,Thìn thì may mắn là chỉ bị thương nhẹ nên đang nằm dưỡng sức tại phòng bênh nhân còn cô Thúy thì bị gãy xương đầu gối và bị mảnh kiến cắt sâu ở vai nên đang giải phẩu trong phòng mỗ . Nghe tới đây thì Phong điếng người vì lo lắng cho cô Thúy. “Trời ơi! người cô mảnh mai dịu dàng mà bị thương nặng như vậy biết có chịu đựng nổi không”. Thấy Phong hốt hoảng, cậu Hoàng trấn an : “Chắc cô Thúy cũng không sao đâu. Thôi cháu vào phòng bệnh nhân thăm ba cậu kia đi. Chút xíu có tin cô Thúy câu sẽ báo cháu hay”.  Mặc cho cậu mình nói thế nào, Phong cũng nhất định ở lại để ngóng chừng tin tức.

Sau hơn 3 tiếng chờ đợi trong lo âu phập phòng của cậu Hoàng nhất là Phong, bác sĩ giải phẫu từ phòng phẫu thuật bước ra cho biết  cas mỗ đã thành công: vết cắt trên vai được khâu lại với 8 mũi chỉ, còn chỗ đầu gối bị gãy đã được băng bột. Nhưng bệnh nhân còn yếu và cần được nghỉ ngơi.

 

Tới lúc nầy thì Phong mới hoàn hồn bèn theo cậu Hoàng sang thăm ba cậu kia. Vì chỉ bị xây xát chút đỉnh nên chiều đó các cậu đều được cho xuất viện.  Chỉ riêng cô Thúy thì còn phải nằm lại nhà thương để trị liệu thêm một thời gian nữa. Vì cha mẹ cô Thúy đã mất sớm nên em cô là cô Liễu từ Sài Gòn phải xin phép nghỉ việc hai tuần xuống Mỹ Tho săn sóc chị. Trong suốt thời gian nầy thì Phong là người lo lắng cho Thúy nhiều nhất. Trước hết, chàng năn nỉ mẹ thương giùm hoàn cảnh đơn chiếc của cô Thúy để nhờ bà nấu ăn hằng ngày cho Thúy rồi chính Phong mang vào mỗi buổi trưa và chiều. Nhờ Phong vốn học khá nên việc lo lắng có chiều thái quá của chàng không ảnh hưởng nhiều tới việc học hành. Chỉ tội nghiệp mẹ Phong ngoài việc bận rộn buôn bán ngoài chợ bây giờ còn phải lo nấu ăn cho cô giáo thượng khách của đứa con trai duy nhất. Sự săn sóc chí tình của Phong khiến cho Liễu cũng thắc mắc hỏi chị:

 

- Sao em thấy cậu Phong lo cho chị còn hơn ruột thịt nữa đó?

Thúy mắc cở chống chế:

- Chắc tại cậu ấy thấy chị thân với cậu Hoàng của cậu ta nên muốn giúp chị trong cơn hoạn nạn vậy mà.

Thời gian hai tuần trôi qua thật nhanh, Liễu phải trở lên Sài Gòn tiếp tục đi làm trở lại nên gởi gấm người chị lại cho Phong:

- Gia đình cô chỉ có hai chị em, không người quen biết ở Mỹ Tho. Vậy       cô xin Phong rộng lòng giúp đở giùm cho cô Thúy. Cô vô cùng cảm kích ân tình của Phong.

 

Phong tuy trong lòng rất mừng vì cô Liễu không còn ở bên cạnh Thúy để mình tư do nhìn trộm người đẹp nhưng cũng làm bộ nói:

 

- Xin cô cứ yên tâm. Tôi sẽ hết lòng lo lắng cho cô Thúy cho tới ngày cô bình phục.

Sau đó thì Phong càng hăng say hơn trong việc thăm viếng và mang cơm cho Thúy. Mặc dù cơn đau bệnh Thúy đã bớt để có thể tự ăn cơm nhà thương nên nàng bảo Phong đừng bận tâm đem phần ăn vào nữa, nhưng Phong nhất định từ chối với lý do đồ ăn nhà thương không đủ dinh dưỡng để...tiếp tục đày đọa... má Phong vì tất cả cho người đẹp. Thiệt đúng là... đồ quý tử.

 

Một hôm, Phong vào thăm gặp lúc Thúy ngủ say vì mệt mõi, chàng say đắm nhìn khuôn mặt tuy còn hơi xanh xao nhưng vẫn đẹp quyến rũ của Thúy mà thấy lòng xao xuyến rung động. Còn đang thả hồn theo giấc mộng tình thì bỗng Thúy trở mình thức giấc phát giác ra Phong đang ngây dại nhìn mình khiến nàng đỏ mặt thẹn thùng và Phong cũng tỉnh mộng trong nổi sượng sùng ngượng ngập. .

 

Cả hai yên lặng trong bồi hồi một lúc thì Thúy run run giọng cảm kích:

-        Trong tai nạn vừa qua của cô, Phong cực khổ lo lắng cho cô nhiều quá làm cô rất áy náy và không biết nói gì làm cho đủ để tạ ơn Phong.

 

Như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, Phong thu hết can đảm nói với giọng tuy nhẹ nhàng để mở ḷòng  đầy khích động:

-     Cô Thúy ơi! Khi người ta thích thú làm một cái gì đó cho người mình say mê thì những cực nhọc gian khổ lại chính là niềm hạnh phúc vô bờ.

 

Thúy sửng sốt nhìn Phong, ngay đêm giao thừa gặp Phong, với sự bén nhạy của người phụ nữ, nàng biết rằng Phong đã để ý tới mình nhưng không ngờ chàng lại tiến nhanh đến như vậy. Nàng bàng hoàng nói câu vô nghĩa nhưng rất ý nghïa:

 

-Phong ơi! Sao lại thế nầy hở Phong?

Bây giờ thì chỉ còn tiến chứ không lùi được, Phong vội móc trong túi ra một trang giấy học trò mà trên đó chàng nắn nót bốn câu thơ tứ tuyệt:

 

Người khách đêm Xuân ấy lạ lùng

Chợt đi chợt đến thoáng mông lung

Dáng hoa ẩn hiện như sương khói

Để lại một trời hương nhớ nhung

 

rồi run run trao cho Thúy bài thơ và  nói lập bập:

 

- Đây là bài thơ đầu tiên của Phong sau khi có được cảm hứng, một cảm hứng rất là trong sáng. Có thể nói là nó chưa hoàn toàn hay đẹp nhưng với Phong nó có  ý nghĩa rất lớn của một sự bắt đầu. Một sự bắt đầu không đơn độc vì trong lòng Phong đã có hình bóng của cô Thúy. Và hơn nữa, nó chuyên chở được một thông điệp lớn lao của Phong, thông điệp của một tình yêu trong sáng đầu đời.

 

Thúy hồi họp đọc xong bài thơ rồi nhìn Phong với ánh mắt long lanh xúc động buồn buồn:

 

- Cô rất cảm kích tình yêu Phong nhưng sự việc diễn ra bất ngờ quá nên xin Phong cho cô vài ngày suy nghĩ để xét rõ lại lòng mình nha.

 

Phong liền  bày tỏ nỗi lòng mình một cách rõ ràng dứt khoát hơn:

- Vài ngày đối với Phong trong tình Phong yêu cô cũng đã rất  dài nhưng Phong sẵn sàng chờ. Cho dù phải chờ cô cả đời thì Phong cũng cứ chờ trong thương nhớ vô vàn bất tận.

 

Những ngày kế tiếp, Phong vẫn vào thăm Thúy như thường lệ nhưng cả hai chỉ nhìn nhau nhiều hơn là nói với nhau. Điều làm Phong hy vọng hơn là kể từ đó, Thúy nhìn chàng với ánh mắt yêu thương dịu dàng pha chút e thẹn dễ thương như toát ra ánh hào quang mầu nhiệm thiêng liêng của tình yêu.

 

Sau đó Thúy đã khá bình phục trong tình trạng sức khỏe khả quan nên nhà thương cho nàng xuất viện. Tính ra Thúy đã nằm bệnh viện  gần một tháng rưởi. Ngày Thúy xuất viện thì cũng là ngày mà Phong lẽ ra phải vui mừng thì trái lại chàng lại buồn rầu  nhất.

 

Trước ngày chia tay để trở về Sài Gòn tiếp tục dạy học, Thúy ngỏ lời cám ơn má Phong đã tận tình lo lắng cho nàng qua những bữa ăn thật ngon miệng. Sau đó, nàng nhờ Phong lấy chiếc xe gắn máy Goebel của cậu Hoàng chở nàng vào chùa Vĩnh Tràng để mang hoa quả cúng tạ ơn Phật đã phò hộ nàng tai qua nạn khỏi. Sau khi lạy Phật xong, hai người dìu nhau đi vòng ra sau hậu liêu ngồi dưới gốc dừa râm mát để tâm sự. Cả hai yên lặng một hồi lâu như thầm theo đuổi những ý nghĩ riêng tư.

 

Một  lúc sau, Phong cố đè nén xúc động nhìn sâu vào đôi mắt  đẹp não nùng của Thúy rồi thì thầm:

 

Thúy ơi! Mình sắp chia tay nhau rồi nên Phong phải nhắc lại với Thúy nỗi lòng sâu kín tự đáy lòng Phong mà Phong đã một lần nói với Thúy, đó là Phong đã yêu Thúy ngút ngàn. Phong không thể sống thiếu Thúy.

 

(Tới lúc nầy, thầy tuồng chưa phự̣t đèn màu mà kép nhí Thanh Phong đã nuốt mất chữ “cô” rồi)

Tuy biết chắc câu chuyện rồi sẽ diễn tiến như vậy nhưng Thúy không tránh khỏi bàng hoàng xúc động, nàng âu yếm nhìn Phong rồi rót giọng ngọt mật vào tai người trai trẻ:

 

- Thúy  biết chứ Phong...Thúy biết Phong đã để ý Thúy ngay từ lúc gặp Phong ở nhà anh Hoàng. Và khi từ giã Phong đêm Giao Thừa, Thúy cũng đã yêu trót Phong rồi đó. Nhưng Phong ơi! Phong có nhớ rằng Thúy lớn tuổi hơn Phong  nhiều không? Tình mình rồi sẽ đi vào bế tắt. Cho nên mặc dù yêu Phong nhưng Thúy không muốn hủy hoại tuổi thanh xuân của người mình yêu. Ngoài ra, lá tử vi nói Thúy có số sát phu, nhiều thầy đều nói vậy. Sự việc đã được chứng minh qua việc anh Quân chồng Thúy bị yểu mệnh. Bây giờ nếu Thúy tới với Phong thì Phong cũng sẽ ra đi vĩnh viễn thì Thúy làm sao mà sống nổi. Phong hiểu chưa?

Yêu nhau là phải hi sinh tất cả cho người mình yêu.

 

Nghe lời trần tình thắm thiết của Thúy, Phong lặng người đau đớn, cổ họng như khô đắng, chàng nói như muốn khóc:

 

Mặc kệ việc Thúy có sát phu hay không. Ai mà tin những lời bói ra ma quét nhà ra rác ấy. Phong yêu Thúy quá mất rồi. Nói cho cùng cho dù có được gần Thúy một ngày thôi rồi có chết thì Phong cũng mãn nguyện lắm rồi.

 

Thúy bồi hồi xúc động tát yêu vào gò má Phong:

-  Cậu nhỏ ơi! Đừng có mà liều mạng như vậy. Tương lai Phong còn dài, rồi Phong sẽ tìm ra người yêu, người vợ trẻ đẹp hơn Thúy nhiều.

 

Nói tới đây giọng Thúy chùn xuống và rơm rớm nước mắt.

Phong nói như đang mơ:

 

- Đối với Phong thì cả thế giới nầy không người đàn bà nào đẹp và đáng yêu bằng Thúy hết. Đẹp tới độ đã hốt hết cả hồn phách của Phong ngay phút đầu tiên.

 

Rồi chàng  lặng nhìn say đắm  vào đôi mắt long lanh như nước hồ Thu của Thúy với tất cả đam mê ngây ngất làm nàng tuy buồn nhưng cũng mắc cở và nũng nịu nói:

 

- Làm gì mà nhìn người ta dữ vậy?

Phong thì thầm:

- Nhìn vào mắt hồ mắt “người ta” để tìm xem có thấy hình ảnh Phong đang ngụp lặn trong đó không?

 

Thúy vừa nguýt Phong một cái với đôi mắt dài sọc vừa véo vào vai chàng mắng yêu:

-     Đồ con nít quỷ gì đâu! Thấy ghét quá hà.

(Con gái nói ghét là thương đó)

 

Sau những giây phút phù du tình tứ khỏa lấp nỗi đau thì viễn ảnh tan tác chia ly lại trở về trong lòng hai người đang yêu nhau trong cuộc tình không lối thoát.

 

Để phá tan bầu không khí trầm mặc bàng bàng giữa hai người, Thúy cười khíc khích hỏi đùa:

 

Mà Thúy hỏi Phong vậy chớ có biết bao nhiêu cô gái trẻ đẹp chung quanh mà sao Phong lại đi yêu cô gái già nầy vậy?

 

Phong cầm tay Thúy nâng niu rồi thì thầm:

 

- Vì “gái già” còn sắc nước hương trời hơn tất cả cô gái khác, chính vì thế mà ngay lần đầu tiên gặp Thúy là Phong là yêu chết mê chết mệt rồi đó. Nói thiệt với Thúy là nếu Phong là quân vương thì Phong sẵn sang đổi cả cung vàng điện ngọc để cho được” gái già” nầy đó”.

 

Rồi trong lúc say tình chất ngất, Phong bỗng trở nên bạo dạn đa tình hơn liền choàng tay qua ôm nhẹ vai Thúy rồi nâng khuôn mặt đẹp như hoa Xuân khẻ nói:

 

-Thúy ơi! Cho Phong hôn Thúy nha.

Thúy run run xúc động nhắm mắt lại, hé mở đôi môi đẹp như đóa hàm tiếu đầu Xuân chờ đợi và khẽ thẹn thùng gật đầu.

 

Chỉ đợi có thế, Phong ôm siết Thúy trong vòng tay và cúi nhẹ xuống để đặt lên môi người yêu một nụ hôn dài bất tận với nổi đê mê chất ngất.  Mùi hương ngọt ngào quyến rũ của người đàn bà làm chàng như mê muội mềm lòng hẳn đi và ước gì được gói trọn hương yêu đó vào tận buồng phổi, góc tim còn Thúy thì ngây ngất lã người trong vòng tay âu yếm cùa người tình trẻ. Hâi đầu lưỡi quyện xoắn lấy nhay trong niềm rung cảm đam mê ngút ngàn.

Sau giây phút thiêng liêng cảm xúc, Thúy tựa đầu vào vai Phong ngậm ngùi  thủ thỉ:

 

Nếu trên đời nầy có những người sinh nhằm vào vì sao xấu thì Phong và Thúy phải là những người bất hạnh đó. Định mệnh đã an bài như vậy rồi. Thì Phong ơi! Hãy cố quên Thúy đi. Thúy biết Phong rất đau đớn, c̣òn Thúy buồn khổ hơn Phong nữa.  Nhưng tương lai Phong còn dài, thời gian là liều thuốc nhiệm mầu giúp Phong quên đi mà xây dưng một cuộc đời tươi sáng hơn là chấp nhận rủi ro tai ươn để cận kề bên Thúy.

 

Phong thẩn thờ nhìn đôi bướm lượn vờn trên những nụ bông sứ hồng tươi sáng rực trước sân chùa vừa buồn buồn nói:

 

- Tình yêu nó khổ thế nầy sao Thúy?

 

Nhìn thấy gương mặt rũ rượi u sầu của người tình trẻ, Thúy thấy lòng chùn xuống, nàng úp mặt vào ngực Phong với cử chỉ âu yếm tình tứ vừa thổn thức. Nhưng ngay sau đó, Thúy phải cương quyết dù chỉ là bề ngoài giả tạo để nói tiếp:

- Phong không lo sợ Thúy phải làm góa phụ lần nữa sao? còn Thúy thì không muốn đau khổ thương khóc thấy người mình yêu giã biệt cõi đời chính vì mình. Phong hãy hiểu nổi khổ tâm của Thúy nha Phong . Xa Phong Thúy đau lòng lắm nhưng còn hàng rào lễ giáo trong một xã hội khép        kín ràng buộc bởi nhiều nền tảng đạo lý văn hóa cổ kính và nhất là cái lá số sát phu của Thúy là bức tường kiên cố ngăn cách hai đứa mình.

 

Phong nói trong nỗi tuyệt vọng:

- Mình không đến với nhau nhưng mình có thể là tri kỷ với nhau chứ Thúy

Thúy vuốt tóc Phong và an ủi chàng:

- Thì chúng mình sẽ  là tri kỷ với nhau chứ Phong. Mình có quá nhiều đồng cảm qua thơ nhạc rồi mà.

 

Rồi  thì hai người cũng phải bịn rịn chia tay trong đau thương tiếc nuối. Phong đưa Thúy ra bến xe lô Minh Chánh và mặc kệ bao nhiêu cặp mắt dòm ngó của những hành khách, chàng cầm tay Thúy lên hôn một cách say mê ngây ngất, một nụ hôn mà  chàng không ngờ đó là nụ hôn vĩnh biệt vì sau đó, Thúy không muốn Phong quá yêu thương mình mà xao lảng việc học hành và cũng vì không muốn Phong lún sâu vào một cuộc tình không lối thoát nhiều nguy hiểm rủi ro cho cả tương lai đời chàng nên nàng đã cố tránh liên lạc với Phong và xin thuyên chuyển ra một tỉnh thật xa ở miền Trung sau khi viết cho Phong lá thư vĩnh biệt đau thương:

 

Phong yêu dấu của Thúy! Nếu có bao giờ Phong nghĩ rằng trong đời có một người đàn bà yêu thương Phong với tất cả tình yêu bao la cao đẹp mà phải đau đớn xa Phong thì chính là lúc nầy, lúc mà Phong đang đọc những lời yêu đương viết bằng nước mắt của chính Thúy. Phong ơi! Thúy biết rằng Trời xanh oan nghiệt lắm nhưng tại sao lại tàn nhẫn tới độ bắt hai người yêu nhau tha thiết như chúng mình phải đau khổ xa nhau.Tại sao? Tại sao không ai khác mà lại phải là Phong và Thúy?

Đúng là:

 

Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán

Chết đuối người trên cạn mà chơi

Lò cừ nung nấu sự đời

Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương

(Cung Oán Ngâm Khúc)

 

Nhiều lúc, vì quá yêu Phong, vì quá  nhớ Phong, Thúy muốn đánh liều cứ chạy tới ngã vào vòng tay Phong rồi có ra sao thì ra, nhưng sực nhớ lại cái số tử vi quái ác của Thúy có thể  giết Phong bất cứ lúc nào  thì Phong ơi! Như vậy thì làm sao mà Thúy sống cho nổi đây. Sự thể đã như thế nầy rồi thì Thúy chỉ xin Phong một ân huệ là nếu Phong thực lòng yêu Thúy thì van Phong hãy quên Thúy đi mà lo học hành đàng hoàng và dọn đường cho một tương lai tốt đẹp với vợ đẹp con xinh. Phong ơi! Thúy đang khóc khi viết tới những dòng chữ nầy nhưng đó lại  là niềm  hạnh phúc lớn lao cho Thúy. Trong nền đạo lý truyền thống Việt Nam có một đức tính cao quý tốt đẹp là hi sinh tất cả cho người mình yêu và Thúy đang làm điều đó với Phong, người yêu ngàn đời của Thúy.

Điều Thúy mong Phong hiểu cho là ở phương trời xa xăm nầy, Thúy luôn dõi theo từng bước chân Phong và mãi mãi cầu nguyện mọi điều tốt đẹp nhất cho Phong, ngưởi yêu cuối đời của Thúy.

Yêu mà không thể gần nhau

Thì thôi chỉ biết gởi vào nhớ nhung

Người đi cay đắng mịt mùng

Còn người ở lại chập chùng đớn đau

 

Hôn Phong và yêu Phong suốt đời,

Luôn nghĩ nhớ về Phong

Ph.Th.

 

Tình yêu vừa mới lên ngôi

Trời đày hai đứa lứa đôi chia lìa

Nửa đêm thao thức đèn khuya

Kẻ nầy đau khổ người kia u sầu

 

Toronto đầ̀u Xuân 2017

Nguyên Trần

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hai mươi ba tháng Chạp. Hình như năm nay Tết sắp về mà không ai đợi chờ. Sài Gòn bây giờ đang sống trong những ngày mới mẻ. Một cái mới lạ lùng, khó chịu, vì thành phố và cả miền Nam đang ngột ngạt trong một nếp sống lạ lẫm sau ngày phần còn lại của đất nước đã lọt vào tay chính quyền miền Bắc. Người lớn nhìn nhau bằng cặp mắt lo âu, thì thầm trao đổi với nhau những lời lẽ bi quan trước viễn cảnh đen tối của dân tộc. Nhưng tuổi trẻ dường như không bị chi phối bởi thế giới rắc rối của người lớn. Giọng nói, tiếng cười của chúng vẫn ròn rã, trong vắt, không gợn chút ưu tư. Gần như hầu hết bầy trẻ trong cả cư xá đang rộn ràng chuẩn bị cho các tiết mục văn nghệ cuối năm. Thuý và Bảo cũng bị cuốn hút vào không khí tưng bừng đó.
Câu chuyện nhỏ, do cơ duyên, xảy ra đã lâu, dường như lâu tới hơn hai thế kỷ! Lâu vậy, mà như không lâu, câu chuyện, ngỡ bình thường mà lại không bình thường nếu người trong cuộc không có tên là Thomas Jefferson. Đó là một buổi chiều mùa đông lạnh giá tại miền Bắc Virginia. Con đường hun hút không một bóng người, dẫn tới bờ sông dòng nước hung hãn chảy xiết là nỗi tuyệt vọng của một lão ông đơn độc, đang nhìn thấy thần chết mỗi lúc mỗi đến gần. Không có phương tiện nào để qua sông trong mùa này. Lão ông biết vậy, nhưng không thể biết hết những bất ngờ mà ông lại phải trở về nhà ngay, đành cố lết tới bờ sông, hy vọng ai đó có phương tiện qua bên kia, sẽ giúp đỡ. Lão ông đã ngồi đó, từ khi mặt trời đứng bóng và bây giờ, mặt trời đang lặn ở phương tây.
Đã tự nhủ lòng không xem giờ, nhưng thỉnh thoảng con mắt vẫn cứ liếc nhìn vào cái góc màn hình, thời gian trôi qua sao mà chậm dễ sợ, cứ như rùa bò sên chạy. Hải lấy mảnh giấy nhỏ dán lên góc màn hình, che con số hiển thị để khỏi phải uể oải sốt ruột. Thời gian trong hãng dài lê thê, dù chỉ là giờ hành chánh chứ có phải làm thêm chi đâu, những lúc bận bịu thì còn đỡ, công việc khoả lấp thời gian, những lúc rảnh rỗi thì thời gian chẳng biết làm gì cho hết. Người ta thường lý luận: "Thời gian tâm lý không khớp với thời gian vật lý” là vậy. Không ngờ Hải laị “nếm vị" của nó một cách thấm thía như thế.
Có nhiều cách để mừng sinh nhật của nước Mỹ. Năm nay, có lẽ “ở yên trong nhà” là quà mừng sinh nhật lớn nhất mà "nữ thần tự do" và "uncle Sam" mong muốn. "Stay home, save lives, please”. Mất một ngày vui họp mặt gia đình, bạn bè. Hay có thể mất đi một người thân, một người bạn vì tụ tập đông người; và làm chậm đi tiến trình hồi sinh của đất nước. Bạn có lựa chọn nào? Đất nước có thể có những sinh nhật rực rỡ năm sau, và nhiều, nhiều năm sau nữa. Nhưng nếu bạn mất một người thân, một người bạn thì mãi mãi bạn sẽ không tìm lại được. Xin hãy nghĩ đến điều này trước khi quyết định bạn sẽ mừng sinh nhật thứ 244 của Mỹ như thế nào.
Nếu bạn muốn có sự bình an tương đối, không phải nhìn người khác bằng "con mắt mang hình viên đạn" khi họ vô tình đến gần mình trong vòng hai thước, hãy tạm thời về sống ở Connecticut (tiểu bang "lạnh cong xương sống, cóng xương sườn" vào mùa Đông, nhưng tuyệt vời vào mùa hè). Tiểu bang Đông Bắc bảo thủ, êm đềm này đang có một điều mà cả nước Mỹ đang mơ ước: số người bị nhiễm COVID-19 giảm hơn 50% vào trung tuần tháng 6 (theo số liệu thống kê của Johns Hopkins University). Dù vậy, Connecticut vẫn bắt buộc đeo khẩu trang ở nơi công cộng cho tất cả mọi người trên 2 tuổi, nếu không giữ được khoảng cách 6 feet.
Hai hình ảnh tương phản này có thể chẳng bao giờ thấy nhau. Không có người nhà giầu nào lại dùng cái bát đã sứt mẻ; cũng như, cái bát nào trong bếp người nhà giầu mà chẳng may bị mẻ thì số phận nó nhiều phần sẽ nằm trong thùng rác! Nhưng, vốn chẳng có chi tuyệt đối, nên buổi chiều nay, mới khác những buổi chiều từng qua. Nắng đã tắt nhưng cái nóng còn oi ả, lết theo bước chân mệt nhọc của một gã thanh niên nghèo khó. Gã có vẻ là một kẻ ăn xin, với y phục rách rưới, lôi thôi, trên tay lại ôm cái bát bẩn thỉu đã sứt mẻ. Hình như gã đã đói lả, vì bước chân xiêu vẹo, ngả nghiêng, tiến được một, lại lùi hai! Cuối cùng, chịu không nổi nữa, gã dựa vào cánh cổng một dinh thự.
Chiều hôm ấy, một buổi chiều cuối mùa Hè năm 1956, trước cổng trường Võ Tánh Nhatrang, Trọng nhìn theo lọn tóc bỏ sau hai bờ vai và tà áo dài trắng, Trọng gọi lớn tên nàng nhưng Thu Nguyệt vẫn lặng yên tiếp tục đạp xe đạp, nàng không đáp lại lời kêu gọi của Trọng, ngay cả ngoái đầu nhìn lại nhau lần cuối.
Thưa ba, mỗi năm ngày báo hiếu từ phụ, lại cận kề Ngày Quân Lực 19 tháng 6 của Việt Nam Cộng Hòa, rồi ngày lễ Tạ Ơn. Con xin gởi ba tấm lòng thành ghi nhớ ơn tiền nhân, nhớ ơn ba trong ngày báo hiếu từ phụ, ngày lễ Tạ Ơn. Ba đã cho con dáng dấp hình hài lành lặn nầy. Ba cho con tâm hồn tươi vui, khỏe mạnh nầy. Ba đã cho con tất cả, tất cả những gì con hiện có… Con đã làm những việc thiện, và những việc... mà ba đã dặn dò chỉ dạy...
Từ những ngày đầu tiên khi bắt đầu có bệnh nhân COVID-19 ở Mỹ, đầu tháng 3, Nic Brown, 38 tuổi, một chuyên viên IT ở vùng ngoại ô Tuscarawas County, tiểu bang Ohio, đang khỏe mạnh, bỗng dưng thấy khó thở, và sốt cao. Anh tự lái xe đến một urgent care clinic ở gần nhà. Tại đây, Nic được điều trị với phương pháp dành cho một bệnh nhân có tiền sử bệnh suyễn, và thỉnh thoảng tim "đập lỗi nhịp" không bình thường. Chỉ trong vài phút, tình trạng xấu đi, Nic bất tỉnh. Anh được xe cấp cứu đưa đến Cleveland Clinic Union Hospital ở Dover, Ohio. Ở bệnh viện, anh được xác định là đã bị nhiễm Coronavirus.
Sáng nay như những buổi sáng khác, cô gái theo thói quen đi dạo dọc bờ biển, vừa để hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, vừa để tập thể dục. Trên bãi biển lác đác vài người chạy bộ, hoặc đi xe đạp. Quang cảnh bình yên, gió thổi nhè nhẹ, từng con sóng bạc đầu xô vào bờ êm đềm như hát rồi nhẹ nhàng xoá đi những vết chân in hằn trên cát trả về cho cát sự phẳng lì và mịn màng vốn có. Nơi xa xa mặt trời đỏ rực đang nhô lên từ dưới biển, mặt biển và bầu trời được nhuộm một màu đỏ cam đẹp đẽ xen kẽ những đám mây và sắc xanh của nền trời buổi sớm mai tạo thành một bức tranh vô cùng hoàn mỹ. Cô gái bỗng dừng chân, tầm mắt nhìn về hướng cách cô không xa, một người đàn ông cao lớn đang nắm tay một bé gái nhỏ xinh đi ngược về phía cô, bé gái kéo cha đuổi theo con sóng rồi vội vã chạy lên bờ như sợ sóng đuổi kịp, cả hai đều cười đùa vui vẻ. Nhìn cảnh thân thương ấy tự nhiên con bất chợt muốn khóc, có thứ gì dâng nghẹn trong cổ. Có một nỗi nhớ như máu thịt trong con,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.