Hôm nay,  

Chỉ Là Giấc Mơ Thôi

29/01/202017:31:00(Xem: 2675)

 Bầu trời cuối thu xanh thăm thẳm, cái màu xanh tưởng chừng như bầu trời thông đến tận cùng thế giới. Từng đám mây trắng bồng bềnh, lững lờ trôi, chúng thong dong tự  bao đời đời nay giữa trời đất bao la, mặc cho lòng người khúc mắc, mặc cho thế sự điên đảo… những đám mây trắng từ ngàn xưa thế nào thì ngàn sau cũng thế ấy thôi. Những đám lá vàng rong ruổi đuổi nhau reo hò khắp các con đường trong khu phố, lá xào xạc vụn nát dưới mỗi bước chân qua, những chiếc lá nào còn vương trên cành thì cũng đong đưa chực chờ bay theo cơn gió cuốn.

 Ở bãi đậu xe của khu thương xá Atlantic người ta dựng những chiếc lều dã chiến khổng lồ, chúng có hình dáng như những củ hành, hình tháp với nhiều màu sắc rực rỡ… cách xa mấy dặm đã thấy rồi. Trông chúng như những lâu đài trung cổ ở châu Âu. Những lá cờ các quốc gia được cắm trang trí trên nóc đang bay phần phật trong gió, những tấm biển quảng cáo đầy hình ảnh hấp dẫn bày khắp nơi. Đoàn xiếc Cirque Du Soleil từ Pháp quốc laị quay về biểu diễn ở đây. Từng nhóm người kéo về thật đông vui, nam thanh nữ tú  dập dìu như trẩy hội. Ray cầm tay Julia thong thả dạo quanh, sau khi khảo giá trên Net Ray thoáng ngần ngừ do dự.

 - Giá mắc quá, mất toi hai ngày công như chơi! 

 Julia đang hưng phấn: 

  - Chơi đi anh, dân chơi sợ gì mưa rơi, mai cày bù laị! 

 Ray bèn mua hai vé và cả hai đi vào, đến cổng thì gặp mấy anh cảnh sát cao to như đô vật, họ giơ tay chặn laị:

 - Xin lỗi qúy vị, vì an ninh nên không được mang nước vào trong khu biểu diễn.

 Ray thì thầm với Julia

 - Họ ranh mãnh, không cho mang nước vào để trong ấy bán với giá chém đẹp đó mà! 

 Chưa đến giờ diễn, hai người đi lòng vòng ở khu vực bán quà lưu niệm và đồ ăn thức uống. Julia xem vài món đồ rồi nói với Ray

 - Mắc quá anh ơi, mà toàn là sản xuất bên Tàu, tiền một chai nước ở đây bằng hai mươi chai ở ngoài chợ.

 - Cũng phải thôi em, nhìn xem khối lượng công việc khổng lồ của họ kià! Hàng đoàn xe tải hạng nặng chở dụng cụ, hàng trăm nhân viên thời vụ, nhân viên anh ninh, diễn viên, quảng cáo, thuê mặt bằng, dàn dựng chương trình, đào tạo diễn viên… Có mắc một chút cũng chẳng sao. Ray trả lời Julia 

 Giờ diễn bắt đầu, anh hề mặc quần áo lụng thụng với cái mũi cà chua chạy lon ton ra sàn, vừa chào khán giả vừa nhảy múa tưng tưng 

 - Đoàn xiếc Cirque Du Soleil xin kính chào qúy khán giả, chúng tôi hân hạnh được tái ngộ với mọi người ở thành phố xinh đẹp này. Chúng tôi sẽ cống hiến cho quý vị những giờ phút thú vị và vui vẻ nhất, chương trình hôm nay có nhiều tiết mục mới lạ và hấp dẫn, đặc biệt nhất là màn biểu diễn của Phillip, một ngôi sao sáng của nghệ thuật xiếc đương đaị. 

 Anh ta hề dứt lời thì một nhóm diễn viên ra sân khấu nhảy múa tưng bừng, những cô nàng xinh đẹp như tiên nga, những anh chàng rắn rỏi và đẹp như những thiên thần. Ánh đèm màu loang loáng, âm nhạc cực kỳ sôi động được khuếch âm tối đa làm kích thích mọi giác quan của người xem. Tiếng huýt sáo, tiếng hú hét, tiếng vỗ tay tán thưởng… tất cả tạo nên một sự hào hứng tột độ. Mọi người dường như được truyền thêm một nguồn cảm hứng đầy phấn chấn, một dòng năng lượng mới lan tỏa đến từng người. Ray và Julia cũng cảm thấy như sự sống thăng hoa, cuộc đời đẹp sao và đáng yêu biết mấy. Ray ôm Julia hôn thật sâu, đúng kiểu hôn Pháp. Những khán giả gần bên quay laị huýt sáo và đồng thanh hô cheer! 

 Sân khấu liên tục thay đổi phông và đạo cụ cho phù hợp với từnhg tiết mục, các màn diễn tiếp nối nhau không ngừng. Những chàng trai da trắng khoe thần hình đẹp như những pho tượng thần thoại Hy Lạp, cơ bụng sáu múi, ngực nở, bắp tay săn chắc…họ tung hứng , nhào lộn, bay nhảy phô bày sức khoẻ trẻ trung và sự điêu luyện tuyệt vời. Những cô gái tóc vàng, mông nở, eo thon… xinh như nữ thần Athena, họ nhảy múa, uốn dẻo, tung hứng như những con chim bay trong hư không, càng diễn càng hăng say. Khán giả thán phục lắm, vỗ tay và hò reo không tiếc lời tán thưởng. Càng lúc càng cuồng nhiệt hơn, âm thanh quá hay, ánh đèn màu đầy ma lực ảo diệu làm cho toàn bộ khán giả như cháy lên với phút giây hiện tại. 

 Chừng sau một tiếng rưỡi biểu diễn thì đến tiết mục chính của chương trình, Phillip từ trên trần của rạp tung dây nhảy xuống chào khán giả. Mọi người đồng đứng dậy vỗ tay như sấm, tất cả tưởng như cùng nổ tung lên. Phillip như pho tượng thần Apollo, laị như bức tượng David danh tiếng của nhà điêu khắc tài ba Michelangelo, không ngôn từ nào có thể diễn tả hết cái đẹp đầy nam tính của anh ta. Phillip lập tức tung mình lên không trung, nhào lộn, giữ thăng bằng, uốn dẻo… chỉ với một sợi dây trong tay anh ta có thể biến hoá ảo diệu không cùng. Anh ta diễn trò trên không cứ nhẹ như sợi lông hồng, trọng lực của trái đất dường như không tác động lên anh ta, thật khó mà dùng ngòi bút để diễn tả được tài năng của anh ấy. Phillip có cái khoẻ mạnh của một lực sĩ, có độ bật cao của một vận động viên điền kinh, có sự tinh tế khéo léo của một diễn viên múa ballet… Con người anh ta như là biểu trưng của tuổi trẻ, sức sống, tài năng và thành công. Phillip có tất cả mọi thứ mà mọi người trên thế gian này ao ước. Con người ta ở đời, không ai mà không mong cầu: khoẻ, đẹp, tài năng, danh tiếng, tiền bạc và hưởng thụ. Chỉ một số ít có phước báo lớn mới có thể có đầy đủ những thứ ấy. Phillip là một trong những người có phước báo lớn vậy. Màn diễn của anh ta tuyệt vời đến độ người xem không nghĩ rằng con người có thể làm được những động tác ấy, tiếng vỗ tay như những đợt sóng dồn dập, ánh đèn quét cực quang ma quái, âm thanh cực đaị… Một nhóm thiếu nữ trẻ kế bên phấn kích cao độ, chụm bàn tay làm loa hét gọi tên Phillip liên tục, nhiều cô còn khóc vì sung sướng khi nhìn thấy anh ta. Ray ghé vào tai Julia nói lớn:

 - Mấy em này sẵn sàng “chết” không điều kiện trong vòng tay anh ta. 

 Buổi diễn đang ở cao trào, bất chợt từ trên không Phillip rơi xuống sàn như mít ướt chín sút cùi. Khán giả còn đang thót tim tưởng màn diễn của anh ta, nhưng bất chợt thấy người của đoàn xiếc túa ra thì mới biết là tai nạn. Ánh đèn vụt tắt, âm thanh cũng tắt cả rạp lặng ngắt như tờ, lặng im đến độ có thể nghe cả nhịp tim thì thụp của người kế bên. Mới phút trước là cả một thiên đàng rực rỡ và nồng cháy, vậy mà giây phút này cả rạp như cuốn hút vào trong lỗ đen của vũ trụ. Julia bấu chặt cánh tay Ray, cô gục mặt vào vai để nhỏ những giọt lệ nóng hổi. Ray ôm cô ta vỗ về an ủi. Sau khi Phillip được đưa vào hậu trường, người đaị diện của đoàn xiếc bước ra xin lỗi khán giả và buổi biểu diễn laị tiếp tục, quả thực bấy giờ nhuệ khí và hào hứng đã không còn nữa. các diễn viên cố gắng hết mình nhưng không khí vẫn nặng nề và chùng hẳn xuống. Bọn họ đem hết tài năng ra thi thố nhưng không sao vực laị được sự hưng phấn như lúc ban đầu. Khi buổi biểu diễn kết thúc thì trưởng đoàn ra thông báo

  • Phillip, một tài năng của nghệ thuật xiếc đương đaị đã ra đi vĩnh viễn. Người nghệ sĩ đã thành danh từ sàn diễn này và rời khỏi thế gian cũng tại sàn diễn này. Phillip từ bỏ thế giới ngay từ lúc anh rơi xuống sân khấu. 

  Cả rạp đứng dậy mặc niệm tiếc thương người nghệ sĩ tài ba nhưng yểu mệnh, nhiều tiếng nấc của những nữ khán giả, những cái ôm an ủi giữa những người xa lạ ngồi gần nhau trong rạp. Toàn thể diễn viên và người của rạp cùng đứng nghiêm như hoá đá trên sân khấu. Dàn âm thanh tắt hẳn, dàn đèn màu ngừng quay, chỉ còn chút ánh sáng trắng lờ mờ nhưng đủ để thấy nét đau buồn trên khuôn mặt mọi người.

 Trên đường lái xe về, Ray và Julia cũng không ai nói lời nào, khi đi thì hào hứng vui vẻ bao nhiêu thì khi về lòng buồn bấy nhiêu. Cuối cùng Ray cũng lên tiếng:

 - Thật vô thường, mới phút trước là cả một trời huy hoàng, có tất cả những gì mà mọi người mơ ước, vậy mà phút sau tan như bọt nước, vỡ như tấm kiếng pha lê.

 Julia nhỏ nhẹ, đượm buồn:

 - Thì một tai nạn ngẫu nhiên, đâu phải ai cũng bị tai nạn! 

 - Ừ thì một tai nạn- Ray nói, tai nạn là bóng dáng của vô thường, đời muôn mặt thì vô thường cũng có bấy nhiêu kiểu. Em còn nhớ hôm rồi một tài tử Taiwan chết bất đắc kỳ ở trường quay không? tuần trước có mấy vị tu sĩ đạo hạnh cao bị tai nạn xe mà tử vong? mấy tháng qua cũng có tay tỷ phú rớt máy bay cá nhân mà bỏ mạng? vô thường là thế, không chừa ai, đến bất kỳ lúc nào chẳng kể gì tuổi tác, địa vị, quốc độ…đời thật sự khổ và vô thường! 

 Julia phàn nàn:

 - Anh nhìn đời bi quan quá, chỉ là một tai nạn nghề nghiệp thôi mà anh thay đổi rồi! 

 Ray liếc nhìn kiếng chiếu hậu trước khi đổi làn xe, đoạn anh cầm tay Julia rồi nói:

 - Em nói đúng, cái tâm mình thay đổi rất lẹ, nó bị ngoaị cảnh chi phối nặng nề, nó luôn luôn thay đổi. Anh không bi quan, anh chỉ nhìn nhận sự việc đúng như bản chất thật của nó vậy thôi. Tuổi trẻ, nhan sắc, tình dục, tiền bạc… vô cùng hấp dẫn và quyến rũ, nhưng có một điều là chúng như bọt nước, như giọt sương mai dưới ánh mặt trời. Mình phấn đấu nhưng không phải đánh đổi bằng mọi giá. Mình sống, mình cháy lên trong từng giây phút hiện tại này nhưng mình phải hiểu sự vô thường. Tình mình cũng vậy, anh yêu em hết lòng nhưng một khi vô thường tác động đến thì mình cũng cần có chút bản lãnh để không đến nỗi phải tuyệt vọng,  cũng không nên dằn vặt sống mòn mỏi với cái quá khứ đã qua. Cái chết của Phillip hôm nay là một cái gương điển hình để mình hiểu hơn về cái lẽ vô thường. 

 Mấy ngày sau mạng xã hội tràn ngập những lời cầu nguyện và chia buồn về sự ra đi của Phillip, nhiều nhất vẫn là câu: An giấc ngàn thu ( Rest In Peace),  giải băng đen vắt ngang dưới chân dung của Phillip vẫn không làm lu mờ được gương mặt đẹp như thiên thần và nụ cười rạng rỡ của anh ta, những bó hoa và đèn cầy la liệt trước rạp xiếc. Trên trang cá nhân của Julia, cô ta viết:” Tôi với Ray đã đến và thấy một Phillip xuất sắc như thế naò. Tôi cũng chứng kiến Phillip ra đi kinh hoàng như thế nào, Phillip như một vệt sao băng giữa trần gian.”

 Một tuần trôi qua mà nỗi ám ảnh còn chưa tan, một hôm đêm đã khuya. Julia la ú ớ và quẫy đạp dữ dội. Ray đánh thức cô ta dậy, hơi thở nặng nhọc, trán lấm tấm mồ hôi…

 - Em sợ quá, em gặp ác mộng thấy rơi từ trên cao xuống. 

 Ray ôm lấy Julia vỗ về an uỉ:

 - Đừng sợ em yêu, chỉ là giấc mơ thôi! 


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 1/2020

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dẫn nhập: chuyện này được viết khi sắp tròn nửa thế kỷ Sài gòn bị mất tên. Qua một phần đời của một vị Thầy dạy Toán, gắn liền với nhiều thăng trầm của lịch sử từ Việt Nam đến Mỹ, cùng nhìn lại những vết chân xưa với hy vọng các thế hệ kế tiếp học hỏi được nhiều điều để đưa được đất nước trở về vị trí "minh châu trời Đông"
Cây Phượng Vĩ Hoa Vàng có tên khoa học là Delonix regia var plavida thuộc họ Fabaceae có nguồn gốc từ Myanmar được sư trụ trì chùa Huyền Không Sơn Thượng mang về Việt Nam, đầu tiên được trồng ở Huế một số cây dọc theo con đường ở phố Ngô Quyền, ngã ba Phan Bội Châu, Lê Lợi... đã thu hút nhiều du khách đến ngắm cảnh và chụp hình. Hoa phượng vĩ vàng có tuổi đời lên đến 5, 6 chục năm, cây nhỏ hơn hoa phượng đỏ, ít lá và hoa có màu vàng tươi bắt mắt, thường nở từ tháng giêng, tháng hai và nở rộ và khoảng cuối tháng ba, đầu tháng tư, nên còn gọi là loài hoa “ chào mùa hè”. Hoa nở rụng tạo thành một “thảm hoa vàng” trên đường đi, gây nhiều ấn tượng cho những ai đi dạo trên những con đường này. Năm 2005, Công ty công viên cây xanh Sài Gòn mang về trồng một số nơi ở Sài Gòn nhưng chưa được nhiều.
Mùa hè quê tôi không có hoa phượng rơi, mà bắt đầu một mùa nước nổi. Nước lên cao, mênh mông ngập khắp cánh đồng và cả khoảng sân nhà mẹ. Những cơn gió trở mùa mát dịu dàng bao đêm dài mộng tưởng. Ngày sẽ lên, đời ập tới cho dù chúng ta có chờ đợi hay lãng quên. Mẹ tôi báo tin, “Tháng tới là đám cưới con Lệ. Cũng mừng cho con nhỏ, gia đình chồng giàu có. Chỉ tội là nó phải theo chồng đi xa”. Tôi nghe tin, thấy lòng trống trải vô cùng. Một khoảng trống mênh mông, cứ tràn ngập mỗi ngày một lớn. Tôi biết mình đã yêu chị thiết tha...
Trước giờ thi, một cô học trò láu táu, “Thầy bao nhiêu tuổi hả thày?” Câu hỏi từ cặp môi đỏ chót và cái nháy mắt từ cặp lông mi lướt thướt làm cả lớp cười ồ. Hồi ấy tôi vừa mới ba mươi, và tôi là ông thầy giáo bị hỏi câu ấy ngay trong lớp học, cái lớp học có quá nửa số học sinh là nữ, và tôi bị hỏi khi đang giúp học trò ôn bài thi cuối khóa. Quá bất ngờ, ông thầy sựng lại một giây, rồi thong thả trả lời, “Cái này đâu có trong đề thi.” “Em hỏi là tại vì hồi đêm em nằm chiêm bao thấy thày,” cặp môi cong chậm rãi giải thích. Cả lớp chăm chú lắng nghe. Cô học trò gật gù như chờ cho mọi người theo kịp rồi mới tiếp, “Vì vậy em cần biết tuổi thày để mua số đề.”
Năm 2015, Milana đã ba mươi tuổi, đang làm việc trong một công ty Network ở California. Mẹ nàng tỏ ra lo lắng tại sao tuổi này mà không chịu lấy chồng, mà cũng ít thấy có bạn trai; bà e rằng phụ nữ sau ba mươi lăm tuổi khó sanh nở. Nhưng nàng có lý do riêng không nói được với ai...
Cái tên Pulau Bidong nghe rất đỗi thân thương và gần gũi với nhiều người vượt biển Việt Nam lánh nạn cộng sản từ sau năm 1975 và cũng là biểu tượng của ngưỡng cửa Tự Do mà nhiều người mơ ước. Mảnh đất nhỏ bé này là một hải đảo, cách xa tiểu bang Terengganu của Malaysia khoảng một giờ đi thuyền. Nếu có cơ hội, những người thuyền nhân năm xưa nên trở lại, chỉ một lần thôi, thực hiện một cuộc hành hương trở về vùng đất Thánh. Dù không phải là một cựu thuyền nhân tạm dung nơi hải đảo hoang vu này, đôi chân lạ lẫm không quen của tôi đã đặt chân lên Pulau Bidong trong một chuyến du lịch ngẫu hứng, cho ký ức quãng đời tỵ nạn ngày xưa lần lượt trở về trong tôi.
Tả sao cho hết cảnh cổng lớn đồ sộ. Từ chân lên đến đỉnh, tràn ngập mặt nạ treo kín mít. Đủ loại mặt nạ tượng trưng cho thiện ác, xấu đẹp, đúng sai. Có cả mặt nạ Chúa, Phật, thánh thần, hiền nhân, ác tặc, vân vân. Dọc bên dưới là những thùng lớn chứa vô số mặt nạ theo kiểu treo bên trên. Người nào đi vào, tự động lựa cho mình một loại mặt nạ hợp với tính tình, mang lên, rồi mới được tiếp tục đi. Mỗi người có hai mặt nạ, một thật đã thói quen thành giả và một giả thật chồng lên.
Chúng tôi cùng cười vui vẻ tìm đường ra khỏi cổng chùa Thiên Trù tức “chùa Ngoài” để rồi tiếp tục cuộc hành trình vào chùa Hương Tích tức “chùa Trong”...
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
Người con gái ngồi bất động như thế đã từ lâu lắm; dễ chừng có cả tiếng đồng hồ rồi. Trời biếc xanh, lác đác những khóm mây bông gòn trắng nõn, biển xanh thẫm phía trước, sóng dạt dào xô nhau vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng xóa dưới chân. Tất cả như cùng cuốn hút nàng vào cái bao la mịt mùng bí mật. Ở một góc nhìn từ bên sườn dốc đá, thấy nàng nhạt nhòa trong nắng như một phần của núi non đã hóa thạch từ ngàn năm trước. Người con gái, như tượng đá, mong hoài một điều không bao giờ xảy ra; một ước mơ không bao giờ thành sự thực; hay nàng đứng chờ trông một người đã mịt mù bóng chim tăm cá?
Ngày Hiền Phụ hay là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) rơi vào ngày Chủ Nhật thứ 3, tháng 6 hàng năm tại Hoa Kỳ, được Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức công nhận là ngày lễ quốc gia từ năm 1966, sau đó Tổng Thống Nixon ký thành luật, ban hành năm 1972. Theo lịch sử Hoa Ký, vào năm 1909, bà Sonora Smart Dodd lúc đó 27 tuổi, sau khi nghe diễn thuyết về ngày Lễ Mẹ tại đền Spokane tiểu bang Washington, bà nảy sinh ý muốn có một ngày đặc biệt để tôn vinh người cha, vì cha cũng xứng đáng được tôn vinh như mẹ. Tư tưởng này xuất phát từ lòng can đảm, sự hy sinh và tình thương dành cho các con của cha bà là ông William Smart. Vợ chết ngay khi sinh đứa con thứ 6 vào năm 1898, ông William Smart đã ở vậy, một mình nuôi 6 đứa con ở một nông trại miền Đông tiểu bang Washington Hoa Kỳ.