Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nói với đứa cháu nhỏ mới sanh

10/03/201907:24:00(Xem: 2758)

Nói với đứa cháu nhỏ mới sanh

 
blank

Cháu sanh ra trên đất nước nầy

Hưởng đầy đủ mọi thứ Tự Do, tiện nghi thừa mứa

Đừng tưởng rằng khi không mà có

Ông bà và các đấng sanh thành ra cháu trải bao gian khổ

mới đến được bến bờ hôm nay

nhờ sự mở rộng vòng tay của những người ở đây, thân ái

khi đồng chủng bên kia thù hằn rẻ rúng

mọi phương tiện sinh tồn bị giới hạn, bao vây,

đuổi khỏi nơi làm việc, bắt thảy lên rừng

tự đào giếng tìm nước bằng cái xuổng cùn,

thuốc men cậy nhờ mấy thứ lá cây cỏ dại

những bữa ăn chỉ toàn khoai sắn

bên dĩa muối xả hay chút nước muối mằn mặn chế pha

đánh lừa khẩu vị đưa cay bằng vài ba trái ớt

Rừng chiều năm sáu giờ mặt trời cũng biến mất

Cả thành phố cúp điện dài dài

Nơi nơi tối tăm ngự trị

Công an khu vực hằng bữa kêu lên ậm oẹ xử lý

Chuyện nầy chuyện kia cố ý hành dân

Vải tính từng tấc, gạo đong từng cân

Phải đi

Phải đi

Phải đi

“ Cột đèn biết di chuyển chắc nó cũng ra biển từ lâu

Dãi dầu sóng nước nhiều phen.

Ngục tù đòn bọng hai ba lượt.

Vẫn phải quyết ra khơi, dù biết chắc hiểm nguy đói khát

Thèm từ củ khoai đèo, đọt rau úa tới ly nước chín để nguội qua đêm.

Vét chút đường cặn còn lại dưới đáy thùng lóc lăn trong xó lường ghe ngập nước

Đứa bé - người sanh thành ra con sau nầy- mê sảng trong hầm tàu hôi dầu nồng nặc

Qua mấy ngày ói tới mật xanh

Giựt mình thức dậy khóc bù loa:

Cây cà-rem của con sao ba giựt mất?

Cả nhà cầu mong trong mặt trỏm lơ đầy nước mắt

đừng ai để nước trùng dương làm thủy mộ

và cá ngàn khơi theo hộ tang!

Đến được bờ bến Tự do

Thỉnh thoảng cả nhà vẫn còn nửa đêm thức dậy bàng hoàng

Tưởng như vẫn đương ở tại quê nhà, trong vòng rào trại láng

Âu lo, hồi hộp ngại ngày mai hừng sáng,

Lại những cú đá đạp thù hằn dành cho người bỏ nước vượt biên.

Con ơi, quê hương rối loạn triền miên, kẻ thua người thắng

Người thắng điều hành theo cách thế vô tâm thì kẻ thua ở lại chỉ thêm lòng đau xót!

Những đứa bé vô tư phải đi ăn cắp, ăn xin, đánh giày, moi đống rác

Thập thò đứng chờ người lớp mới ăn thừa để húp một chút nước còn sót lạị trong tô trôi nổi mấy cọng tăm.

Bác sĩ kỹ sư ngồi sửa xe đạp lề đường, bơm gas xó chợ, đạp ba bánh, chạy xích lô

thân ngọc ngà đứng chào khách trong công viên, thập thò gốc cây cuối phố ,

đàn bà bó thịt, nịt gạo trong quần lấm lét mỗi lần xe qua trạm,

những thằng nhóc cở con mình rờ rẫm xét tra quát tháo..

muôn nhà bữa đói bữa no.

cột trụ gia đình biền biệt tù giam cải tạo

hơn ba mươi năm rồi nhắc lại vẫn thấy mắt cay xè, trái tim quặn thắt.

Ông tâm niệm đặt sinh mạng gia đình trên may rủi chuyến đi .

Điểm đến phải là nơi vô cùng trân quí,

Không chỉ cầu thực tha phương

lăn lóc xứ người năm này tháng nọ làm tên tỵ nạn

Như chùm gởi, như thiêu thân, như ốc mượn hồn

cho rong rêu bám đời vô định

loanh quanh trong ích kỷ tỵ hiềm

Mà sống phải làm những gì có ích cho đời không vụ lợi bản thân.

ước vọng phai lần theo tháng năm,

thời gian trôi và thời cuộc xoay vần.

ông thất vọng về chính mình quá đổi

tự an ủi chưa làm chuyện gì để lương tâm hối lỗi

Trong suốt cuộc đời phải ray rức mình hơn

Khi con thành nhơn,

Chắc ông không còn nữa!

Chỉ để lại lời dặn dò

Sống xứng đáng cho ra người mang hai dòng lịch sử.

Quê hương là nơi con sinh trưởng học hành

Là nơi con lớn lên thành người thời đại

Hòa đồng với dân bản xứ

Ngước mặt tự hào rằng mình và họ chẳng khác gì nhau..

Nhưng máu dòng giống vẫn tiềm tàng mãi mãi

trong huyết quản, trong màu da khác loại.

Dù con ở đâu trên thế giới này

cũng vẫn là người Việt Nam

Hãy nhớ điều đó con ơi, đừng phủi tay chối bỏ

Đừng lạnh lùng xa lạ với người cùng dân tộc sống xa quê

Hãy thương dân mình lưu lạc khắp muôn nơi

không bóp chẹt bủn xỉn kiếm chút lời từ công lao vất vả

của đồng hương mưu sinh trên xứ lạ

Hãy thông cảm với những tính toán chi li của đồng bào trong nước.

Khi vòi vỉnh, xin chút bạc tiền đề phòng ốm đau bệnh tật thiên tai.

Hãy kết nối bạn bè với người Việt tha hương tứ xứ hôm nay

họ cũng héo ruột như ông cha con khi nhớ về đất xưa quê cũ

Về kỷ niệm tuổi thơ một thời chiến tranh, bão lũ

nay đã xa cách ngàn trùng

Về bạn bè hàng xóm, bà Bảy, ông Tư..

Về họ hàng gần xa những người muôn năm trước

Hãy biết đau buồn vì đất đảo, núi rừng, vùng biển, tài nguyên

của tiền nhân bao ngàn năm để lại.

bị mất dần vào tay quân phương Bắc tham lam

Nổi nhục của người không còn Tổ Quốc

Đau đớn lắm con ơi!

Sống trên đất Mỹ

Phải biết tự do nầy ôi sao là quí

Bao xương máu xưa xây dựng tạo nên.

sống lương thiện, xứng đáng công dân, ông cho rằng chưa đủ,

Khi cần thiết,

Phải biết xả thân bảo vệ.

vì con ơi!

Nhờ đất nước nầy cưu mang ưu đãi

Bao triệu người gốc Việt như con

mới có được hôm nay.

Cơm no, áo ấm, suy nghĩ Tự do và tấm lòng nhân ái

Phải yêu quí nơi mình sanh ra và yêu cả đồng bào ở bên kia nửa vòng trái đất

Ông sẽ đau buồn nếu suối vàng nhìn thấy

lũ cháu nhỏ lớn lên bê tha, không thành đạt

đánh mất tấm lòng và không thông thạo tiếng Việt Nam…

 

Nguyễn Văn Sâm

Sinh nhật lần thứ 70/2010.

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.