Hôm nay,  
Việt Báo Online

Quả Phụ Hoàng Sa

19/01/201900:02:00(Xem: 812)
Quả Phụ Hoàng Sa

 

Truyện ngắn

QUẢ PHỤ HOÀNG SA

Kính tặng tất cả Quả Phụ Hoàng Sa – ngày 19-01-1974

 

ĐIỆP MỸ LINH

 

Vừa đẩy cửa bước vào, Bằng hơi khựng lại, vì tiếng đàn và giọng hát buồn buồn của Lãm Thúy – vợ của Bằng:“…Biết đi sầu em mong. Nhưng ngàn dân đang ngóng…”(1) Nhận ra tình khúc “ruột” mà chàng và Lãm Thúy thường tay trong tay vừa đi chầm chậm dọc bờ sông – từ Câu Lạc Bộ nổi đến cầu Tư Lệnh – vừa thì thầm hát mỗi lần Lãm Thúy tiễn chàng đi công tác, Bằng thở dài. Bằng tự trách, đã biết Lãm Thúy hay lo mà chàng lại quên, cho Lãm Thúy biết tin hơi sớm về chuyến công tác sắp đến! Ngần ngừ một chốc, Bằng đóng cửa lại, ra dấu cho bà giúp việc giữ im lặng rồi chàng đến sau lưng Lãm Thúy.

 

Tay vẫn lướt nhẹ trên phím đàn, Lãm Thúy vừa hát vừa nhìn ra khoảng không gian im vắng của một buổi chiều, bên kia cửa sổ. Bất chợt tiếng hát của Lãm Thúy vút cao hẳn một bát trình – octave – như nỗi đau thương đang thét gào từ trái tim đa cảm của nàng: “…Cố quên sầu thương đi. Anh nguyền đi theo gió, chớ buồn khóc chi càng khổ người đi…” (2)

 

Là một sĩ quan từng chỉ huy nhiều đơn vị tác chiến Hải Quân, Bằng cứ tưởng rằng tâm hồn chàng đã chai lỳ về những sinh ly/tử biệt; nhưng bây giờ, trong khung cảnh này và lời ca này, Bằng mới nhận ra chàng cũng chỉ là một người bình thường với những cảm nhận bình thường và những xúc động bình thường. Bằng đứng yên, nén vào lòng những rung động ngút ngàn. Khi tiếng đàn và giọng hát của Lãm Thúy chậm dần để chấm dứt:  “…Cố nén sầu lòng bao năm!”(3) Bằng nhẹ nhàng khom xuống, ôm vai nàng rồi tựa cằm lên vai phải của nàng. Lãm Thúy đưa tay phải vin vào cổ của Bằng rồi nghiêng đầu vào má chàng. Bằng hôn nhẹ vào tóc nàng, thì thầm:

 

-Sao biết là anh? Nhỡ thằng nào khác thì sao?

 

-Làm vợ anh bao nhiêu năm mà không nhận ra “mùi của anh” thì tệ quá!

 

-Cảm ơn em. Em thay đồ, mình đi đón các con, xong, đưa các con đi ăn, nha!

 

Thường thường, cả gia đình đi ăn vào cuối tuần; nhưng mỗi khi nhận được lệnh công tác, Bằng thích đưa vợ con đi ăn vào buổi chiều trước hôm chàng thi hành lệnh. Vì biết tính Bằng, Lãm Thúy chỉ “Dạ”. Trong khi thay y phục, thấy Bằng vội vàng xếp quân trang vào va-ly, Lãm Thúy ngạc nhiên:

 

-Để tý đi ăn về em sắp xếp; mai mới đi mà anh làm chi gấp vậy?

 

-Sẵn mượn được xe Jeep, anh đem tất cả quân trang, quân dụng xuống chiến hạm rồi trả xe luôn tối nay; mai không có xe, xích lô chở không hết.

 

-Nếu vậy thì chốc nữa, khi anh lái xe đến cổng Hải Quân Công Xưởng, em và các con phải xuống xe, chờ anh ngoài cổng, phải không?

 

-Cái cô này! Có bao giờ anh bắt em chờ ngoài cổng đâu mà em lo dữ vậy!

 

Lãm Thúy im lặng, nét mặt dàu dàu như chưa hiểu ý chàng. Bằng tiếp:

 

-Em bớt cái tính hay lo đi! Anh đã đưa chiến hạm ra cặp cầu Tư Lệnh rồi.

 

-Chiến hạm đại kỳ xong rồi hay sao, anh?

 

-Em cứ lo lắng quá như vậy thì từ nay anh không cho em biết bất cứ điều gì nữa.

 

Lãm Thúy cố làm vui lòng Bằng:

 

-Em hết lo rồi.

 

-Thôi, đừng giả vờ, “cô nương”! “Tui” biết cô “wá” mà!

 

-Thiệt mà!

 

-Thôi, đi kẻo trễ, hai đứa nhỏ chờ.

 

Khi xe chạy trên đường Mạc Đỉnh Chi, ngang Hội Việt Mỹ, Bằng hơi mỉm cười, nhớ lại thời chàng học thêm Anh văn tại đây. Lý do Bằng phải học thêm Anh văn là vì lúc học trung học cho đến xong tú tài II, ban Toán, Bằng chọn Pháp văn là sinh ngữ chính. Khi nghe các bạn cùng khóa Hải Quân – ngày trước, bậc trung học và tú tài, chọn Anh văn là sinh ngữ chính – thực tập trên Đệ Thất Hạm Đội cho biết rằng số vốn tiếng Anh của các bạn này mà khi nghe Mỹ thuyết trình về một vấn đề chuyên môn nào đó thì chỉ biết… “khóc thét”! Thế là Bằng ngại, phải học thêm Anh văn.

 

Những buổi tối đến đây học Anh văn sẽ không có gì đáng nhớ, nếu không có sự xuất hiện của cô sinh viên đại học Văn Khoa tên Lãm Thúy.

 

Lãm Thúy đẹp thùy mị, đoan trang nhưng nét mặt buồn buồn, trông rất nghiêm. Đa số học viên tại Hội Việt Mỹ là người lớn tuổi, đã ra đời, có chức vị trong đời; vì vậy, sự xuất hiện của cô sinh viên làm cho mọi người lưu tâm.

 

Người lưu tâm đến Lãm Thúy nhiều nhất là Bill Smith, vị giáo sư trẻ nhất trong số nam nữ giáo sư của Hội Việt Mỹ. Là đàn ông, khi bắt gặp đôi mắt xanh màu ngọc bích của Bill nhìn Lãm Thúy, Bằng có thể hiểu được những rung động trong lòng Bill đang khuấy động dữ dội đến cỡ nào! Riêng Bằng, nét e ấp, thẹn thùng cùng sóng mũi cao và hai “lúm đồng tiền” trên đôi má bầu bỉnh của Lãm Thúy không thể không lưu lại chút tình cảm lâng lâng, nhè nhẹ trong lòng chàng.

Liếc mắt, thấy Bằng cứ tủm tỉm cười, Lãm Thúy hỏi:

 

-Có gì thú vị lắm hay sao mà anh cứ cười mỉm một mình hoài vậy?

 

-Xe chạy ngang Hội Việt Mỹ làm anh nhớ hồi đó hai đứa mình quen nhau.

 

Lãm Thúy âu yếm để tay lên vai Bằng. Cả hai cùng im lặng trong chút hạnh phúc nhỏ nhoi.

 

Đến trường Saint Paul, trước khi rời xe, Bằng dặn:

 

-Em ngồi đó, để anh vào đón con.

 

Nhìn đồng hồ tay, thấy chưa đến giờ tan trường, Lãm Thúy bảo:

 

-Chưa đến giờ tan trường mà, anh.

 

-Biết rồi. Anh muốn làm cho hai đứa nhỏ ngạc nhiên chơi.

 

Nhìn theo dáng người cao, đôi vai ngang bướng bỉnh của Bằng, Lãm Thúy chợt nhớ một kỷ niệm “quê một cục” của nàng.

 

Kỷ niệm “quê một cục” xảy ra vào hôm vô tình Bằng ngồi cạnh Lãm Thúy. Lãm Thúy chẳng hề để ý đến Bằng; vì nàng có rất nhiều thanh niên trí thức theo đuổi. Tối đó Lãm Thúy ngạc nhiên khi thấy Bill, tay xách cặp, tay xách Guitar – được bọc trong bao bằng vải – bước vào lớp. Chào mọi người xong, Bill cho biết hôm nay là Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, chàng muốn tất cả sẽ dành 30 phút cuối giờ học để ca hát cho vui. Mọi người vỗ tay.

 

Sau khi tất cả học viên nộp bài luận văn “Hãy tả một ngày lễ nào của Việt Nam mà bạn yêu thích nhất”, Bill nhìn đồng hồ tay, thấy còn 30 phút nữa hết giờ. Bill mở bọc Guitar và hỏi ai tình nguyện giúp vui trước, vui lòng đưa tay lên? Mọi người đều cười, nhìn nhau. Thấy không ai đưa tay, Bill tình nguyện hát trước. Muốn nhân cơ hội này, gián tiếp tỏ tình với Lãm Thúy, Bill nói: “Tôi sẽ hát tình khúc Put Your Head On My Shoulder của Paul Anka để tặng một người đẹp trong lớp này mà tôi không thể phát âm tên của nàng!” Cả lớp cười rộ lên. Bằng nhìn Lãm Thúy rất nhanh và thấy nàng vẫn điềm nhiên, chẳng có vẻ nghi ngờ gì về câu nói “bóng gió” của Bill. Bill nhờ một học viên thường đi chơi với Bill đệm Guitar. Sau khi cho người đệm Guitar biết “tông” và nhịp điệu của bản nhạc, Bill vừa đi chầm chậm quanh lớp vừa hát một cách thoải mái, tự nhiên:Put your head on my shoulder. Hold me in your arms, baby! Squeeze me oh so tight. Show me that you love me too…” Giọng ca của Bill ấm áp, nồng nàn, chinh phục cả lớp.

 

Bill chấm dứt bản nhạc vừa khi Bill đến bên Bằng. Mọi người vỗ tay. Bằng vội lên tiếng trước khi Bill quay đi: “Hi, xin lỗi Bill! Anh có bản nhạc đó không, làm ơn cho tôi mượn?” Bill ngạc nhiên: “Anh chơi đàn à? Thú vị quá! Nhạc cụ gì?” Bằng đáp: “Guitar.” Bill cười: “Có. Mai tôi sẽ copy tặng anh.” Bằng cảm ơn.

 

Bill xoay người bước đi. Lãm Thúy hơi ngần ngừ, muốn hỏi Bằng về ca khúc Bill vừa hát nhưng cứ ngại ngùng. Lớn lên và được giáo dục rằng “nam nữ thọ thọ bất thân” cho nên khi nghe Bill giới thiệu và hát, Lãm Thúy cứ tưởng là Put Your Hand On My Shoulder – và nàng nghĩ – như vậy cũng đủ lãng mạn rồi! Vì vậy, sau khi nghe Bill hứa với Bằng, Lãm Thúy viết lên tờ giấy rồi đưa sang Bằng: “Thưa anh, khi nào ông Bill tặng anh bản Put Your Hand On My Shoulder, anh vui lòng cho tôi mượn.” Bằng viết trả lời: “Thưa cô, tựa của bài hát là Put Your Head – chứ không phải Hand – On My Shoulder. Vâng tôi sẽ cho cô mượn”. Đọc “note” của Bằng, Lãm Thúy đỏ mặt, mắc cỡ quá, chỉ muốn trốn ra khỏi lớp ngay tức thì! Nhưng nghĩ lại, Lãm Thúy nhận thấy Bằng là một thanh niên trực tính; điều đó rất hợp với bản tính thẳng thắn của nàng.

 

Hôm sau, thấy Bằng nơi bãi đậu xe, Bill bảo Bằng chờ rồi Bill lấy từ cặp da copy của bản nhạc trao cho Bằng. Sau khi cảm ơn Bill, Bằng vội đem lên văn phòng, làm một copy khác. Vào lớp, Bằng đến bên Lãm Thúy: “Đây, tôi biếu cô một copy. À, mà cô hát hay là cô chơi đàn?” Lãm Thúy vẫn còn thẹn về chữ “Head” và “Hand”; vì ngại Bằng nghĩ rằng nàng lãng tai hay là kém Anh văn, cho nên ấp úng: “Dạ…dạ hát và đàn.” Bằng nhìn Lãm Thúy, lòng gợn lên chút xao xuyến nhè nhẹ, nói rất nhỏ: “Không biết làm thế nào tôi có thể nghe được giọng hát và tiếng đàn của cô?” Lãm Thúy e thẹn cúi mặt, lý nhí cảm ơn vừa khi Bill bước vào lớp. Thấy cạnh Lãm Thúy không còn ghế trống, Bằng quay đi. Nhìn theo Bằng, Lãm Thúy cảm thấy có nhiều thiện cảm với Bằng.

 

Đang miên mang trong dòng kỷ niệm, Lãm Thúy giật mình vì tiếng reo vui của Hoàng Anh và Oanh Vũ: “Măng! Măng! Ba nói cho tụi con đi ăn ở nhà hàng Bồng Lai”.

 

******

 

Dựng chiếc Honda Dame gần cột cờ trước Bộ Tư Lệnh Hải Quân, Bằng trao chìa khóa Honda cho Lãm Thúy rồi nắm tay nàng, bóp nhẹ:

 

-Em về đi.

 

-Em chờ chiến hạm rời bến đã.

 

-Lần nào anh đi công tác em cũng đòi đi đưa, rồi em buồn. Em cứ tự làm khổ em! Cười đi!

 

Nhìn nụ cười méo xẹo của Lãm Thúy, Bằng vừa đi lui về hướng hạm kiều vừa gật đầu nhè nhẹ vừa bắt chước giọng trầm trầm của Bill vào bữa tiệc cưới của chàng và nàng năm xưa: Just give me a steel guitar, a glass of wine… And one more thing before I go. Here's a secret, I still love you so…”(4) Biết Bằng muốn làm cho giây phút quyến luyến bớt ngậm ngùi, nhưng sao Lãm Thúy cũng vẫn không thể cười được! Nhìn theo dáng điệu đáng yêu của Bằng, Lãm Thúy vừa quẹt nước mắt vừa tức cười, thụng mặt, thầm nghĩ, “bộ dạng” “dễ ghét” như vậy hèn gì “mấy con khỉ” cứ “đeo cứng ngắt”! Mỗi khi nghĩ đến “mấy con khỉ” là mỗi lần Lãm Thúy nhớ những giọt nước mắt hờn ghen của nàng. Lần nào cũng vậy, thấy Lãm Thúy buồn tủi, hờn ghen, Bằng cũng – nửa đùa nửa thật – bảo: “Tại hồi đó nhiều thằng khổ vì em thì bây giờ em phải khổ vì một thằng! Ha…ha…”

 

******

 

Không hiểu tại sao sau khi bác xích-lô đưa Hoàng Anh và Oanh Vũ đi học, Lãm Thúy lại cảm thấy bồn chồn, rốt ruột, đứng ngồi không yên! Nghĩ rằng, có thể nàng quá lo lắng về chuyến công tác dài hạn của Bằng tại vùng I Duyên Hải, Lãm Thúy ôm đàn, dạo vài đoản khúc vui cho khuây khỏa. Khi Lãm Thúy đàn đến bản Qui Sait, Qui Sait, Qui Sait của Luis Mariano thì có tiếng gõ cửa.

Nhớ là bà giúp việc vừa đi chợ, Lãm Thúy quay ra cửa và thấy người đưa thư. Thấy tên người gửi là Bằng, Lãm Thúy rất vui, cảm ơn người đưa thư rồi mở thư ra ngay:

Lãm Thúy,

Chiến hạm đến vùng hành quân lâu rồi nhưng anh bận quá, không viết thư cho em được. Hôm nay tàu về bến, vừa họp xong, thấy bưu tín viên đi ngang, anh viết vội vài dòng để em yên tâm, đừng lo lắng gì cho anh. Em hãy lo cho hai con và lo cho em…

Đọc đến đây, biết Bằng vẫn bình an, Lãm Thúy cảm thấy thư thái và hớn hở trong lòng. Nhưng chỉ vài tíc tắc sau, sự âu lo, sốt ruột và bồn chồn lại trở về! Ngại có điều gì xảy ra cho con, Lãm Thúy thay đồ, đi Honda Dame đến trường Saint Paul.

Bước vào văn phòng, Lãm Thúy rất ngạc nhiên trước cảnh các Sơ đều quay quần bên radio chứ không ai ngồi tại bàn làm việc như mọi khi. Bất ngờ Sơ Claudine quay ra cửa, thấy Lãm Thúy, vội hỏi:

-Dạ, bà cần chi ạ?

Các Sơ tắt radio, trở về bàn làm việc trong khi Lãm Thúy đáp lời Sơ Claudine:

-Thưa, tôi muốn biết sáng nay con tôi đến lớp có gì lạ hay không ạ?

-Thưa bà, cháu tên gì, lớp mấy ạ?

-Thưa, Hoàng Anh và Oanh Vũ; lớp 3 và lớp 4 ạ!

Một trong các Sơ ngồi sau bàn làm việc, dò danh sách rồi đáp:

-Thưa bà, hai cháu vẫn bình thường; đang ở trong lớp.

Lãm Thúy nhíu mày, tự hỏi, Bằng bình an, Hoàng Anh và Oanh Vũ bình thường thì niềm lo âu, nỗi bồn chồn trong lòng nàng là do đâu? Vừa khi đó Sơ Claudine chợt nhớ, cách nay không lâu, một “ông Hải Quân” vào gặp Sơ, xin đón Hoàng Anh và Oanh Vũ về sớm. Sự việc “ông Hải Quân” đón con hôm đó và nét mặt âu lo của Lãm Thúy hôm nay khiến Sơ Claudine phân vân:

-Thưa, hôm trước ông nhà đến đón hai cháu về sớm cho nên tôi biết ông nhà là Hải Quân, đúng không, thưa bà?

-Thưa vâng, ông nhà tôi là Hải Quân.

Sơ Claudine làm dấu Thánh Giá rồi nhìn tượng Chúa trên tường, khấn:

-Xin Chúa ban phép lành cho mấy “ông Hải Quân”. Xin Chúa giúp bà và hai cháu nhiều nghị lực nếu ông nhà có mặt ở…

Lãm Thúy hoang mang, không để Sơ Claudine nói dứt câu:

-Sơ nói gì? Tôi không hiểu.

Nghĩ rằng tin dữ đã làm cho tinh thần của Lãm Thúy bấn loạn, Sơ Claudine hỏi:

-Có lẽ bà đã biết tin rồi, phải không ạ?

-Tin gì? Sơ Claudine! Sơ có biết là những câu nói của Sơ làm cho khối óc của tôi muốn vỡ tung ra hay không?

Sơ Claudine vừa lý nhí “ Xin lỗi bà” vừa đưa Lãm Thúy vào văn phòng của Sơ, đóng cửa lại. Lãm Thúy không tự hiểu được tại sao nàng lại hoàn hoàn bị phân tâm đến độ phải vâng lời Sơ Claudine như một cô học trò! Sơ Claudine đưa nàng đến chiếc ghế trước bàn làm việc của Sơ rồi bảo:

-Mời bà ngồi.

Lãm Thúy ngồi. Sơ Claudine ngồi sau bàn làm việc, dịu dàng nhìn Lãm Thúy:

-Thưa bà, từ sáng đến giờ, đài phát thanh cứ lập đi lập lại một bản tin làm rúng động mọi người. Bà đã nghe tin đó chưa ạ?

-Thưa Sơ, tôi chỉ nghe tin tức hoặc xem TV vào buổi chiều và tối; ban ngày tôi cần sự yên tịnh, vì tôi có việc khác phải làm.

-Vâng, nếu thế thì tôi mời bà nghe, nhé!

Sơ Claudine xoay ra bàn nhỏ sau lưng, vừa mở radio vừa tiếp:

-Nếu đài phát thanh chưa phát ngay bản tin đó thì họ sẽ phát chỉ sau một vài phút; vì họ cần cập nhật thêm nhiều dữ kiện của chiến trận. Bà chịu khó chờ.

Trong khi Lãm Thúy tự hỏi tại sao Sơ Claudine lại dùng danh từ “chiến trận” thì – từ radio – tổng hợp âm thanh nam và nữ vang lên: “…Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời. Việt Nam ! Việt Nam !...”(5) Âm thanh hợp ca nhỏ dần nhỏ dần rồi tiếng xướng ngôn viên: “Xin cảm ơn quý thính giả đang theo dõi chương trình truyền thanh của chúng tôi. Sau đây là phần tường trình với nhiều chi tiết vừa được cập nhật về cuộc hải chiến giữa Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa và Hải Quân Trung Cộng tại Hoàng Sa, do phóng viên Nguyễn Trần tường thuật từ Đà Nẵng.”

 

Giọng nam vang lên: “Nguyễn Trần xin kính chào quý thính giả. Chúng tôi vừa được bổ túc nhiều chi tiết quan trọng về trận hải chiến rất hào hùng và đẩm máu giữa Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa với Hải Quân của quân xâm lược Trung Cộng tại quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

 

Kính thưa quý vị, lực lượng Hải Quân Trung Cộng gồm có 4 chiến hạm: K271, K274, T389, T396 và một số tàu đánh cá được trang bị vũ khí nặng.

 

Lực lượng Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa hiện có mặt tại Hoàng Sa là: HQ 4, HQ 5, HQ 16, HQ 10, một số Biệt Hải, Hải Kích và Địa Phương Quân.

 

Bốn chiến hạm của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa được phân nhiệm như sau: Mục tiêu của HQ 5 là K274; của HQ 4 là K271; của HQ 16 là T389; và của HQ 10 là T396.

 

Sau khi nhận được chỉ thị của Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải – Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại – Chỉ Huy Trưởng Hải Đội Đặc Nhiệm Hoàng Sa của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, Hải Quân Đại Tá Hà Văn Ngạc, ra lệnh khai hỏa!

 

Ngay tức khắc, HQ 16 và HQ 10 bắn thẳng vào T389 và T396 của Trung Cộng. Trung Cộng phản pháo dữ dội. Hai bên đều tận dụng tất cả hỏa lực.

 

Kết quả, T389 của Trung Cộng trúng hải pháo, bốc cháy; T396 của Trung Cộng tác xạ không chính xác và bị quay vòng vòng; vì tay lái trúng đạn của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, Chiếc K274 của Trung Cộng cũng bị trúng đạn, ủi vô bờ.

 

Hải pháo của Trung Cộng bắn trúng đài chỉ huy của HQ 10. Hạm Trưởng và một số nhân viên bị tử thương…”

 

Lãm Thúy giật mình, bùng tai, không nghe được gì nữa! Nàng thở dồn dập, mắt mở lớn nhìn trừng trừng vào khoảng không gian bên ngoài cửa sổ như không tin những gì nàng đã nghe!

 

Sơ Claudine bước về phía Lãm Thúy, ân cần vịn vai nàng:

 

-Bà cố gắng bình tĩnh. Hãy cho chúng tôi biết, chúng tôi có thể giúp bà được điều gì?

 

Lãm Thúy mím môi thật chặt, cố nén vào lòng tiếng thét bi thương! Trong khi thần kinh của Lãm Thúy bị chấn động một cách kinh hoàng và tàn bạo thì hình ảnh Oanh Vũ và Hoàng Anh hiện lên. Lãm Thúy nắm chặt hai tay vào nhau một lúc lâu lắm rồi lắp bắp đáp:

 

-Cảm…cảm… ơn Sơ. Tôi…tôi… sẽ…vượt qua …cơn đau này; vì …vì…con tôi!

 

-Bà cần đón hai cháu hay không?

 

-Dạ không. Tôi phải đến Bộ Tư Lệnh Hải Quân để nhờ họ xác định.

 

-Bà cần người đưa đi hay không? Chúng tôi sẽ có người đưa bà đi.

 

Lãm Thúy “rơi” vào trạng thái chối bỏ:

 

-Cảm ơn Sơ. Tôi tự lo được. Nếu có thể, Sơ vui lòng cho tôi gửi chiếc Honda Dame lại đây; vì tôi tự biết, tôi không nên đi bằng Honda hai bánh; hơn nữa, Bộ Tư Lệnh cũng gần đây.

 

Không đợi Sơ Claudine đáp, Lãm Thúy đi ra cổng, quẹo trái, đi về hướng Hải Quân Công Xưởng. Đến cổng gác – trước khi vào Hải Quân Công Xưởng và bệnh xá Bạch Đằng – Lãm Thúy dừng lại. Anh thủy thủ trong trạm gác hỏi:

 

-Chị cho biết tên, họ. Chị cần vào khu vực này có chuyện gì?

 

-Tôi là Quả Phụ Hoàng Sa. Tôi muốn sang Bộ Tư Lệnh Hải Quân để được xác nhận về tin của chồng tôi.

 

Anh thủy thủ vội đổi cách xưng hô:

 

-Bà vui lòng chờ chút.

 

Anh thủy thủ quay điện thoại. Chỉ một chốc, sau khi anh thủy thủ gác điện thoại, Lãm Thúy thấy chiếc Jeep “lùn” từ Hải Quân Công Xưởng chạy đến và ngừng ngay cổng gác. Một sĩ quan Hải Quân bước xuống, chào Lãm Thúy:

 

-Thưa, có phải bà là Quả Phụ Hoàng Sa không ạ?

 

Lãm Thúy vừa gật đầu vừa quẹt nước mắt. Vị sĩ quan tiếp:

 

-Tôi được lệnh đưa xe đến đón bà để đưa bà sang Bộ Tư Lệnh.

 

Trạng thái chối bỏ lại trở về, Lãm Thúy đáp tỉnh bơ:

 

-Cảm ơn anh. Nhưng tôi chỉ muốn được một mình đi dọc theo mấy cầu tàu thân thương mà tôi từng đưa tiễn chồng tôi.

 

-Vâng. Tôi hiểu.

 

Nhìn theo Lãm Thúy, vị sĩ quan và anh thủy thủ  đều thờ dài!

 

Lãm Thúy đi chầm chậm. Ngang qua bệnh xá Bạch Đằng, nàng thầm ước:“Con xin nguyện sẽ đổi quảng đời còn lại của con chỉ để được thấy Bằng một lần cuối!” Từng bước chân vô thức đưa Lãm Thúy đi dọc bờ sông. Thấy vài chiến hạm cặp dọc cầu tàu, tự dưng tiếng hát ngân lên âm thầm trong lòng nàng: “Bến ấy ngày xưa người đi vấn vương biệt ly… Thấy bóng người về hay chăng?...”(7) Đến cầu Tư Lệnh, Lãm Thúy đứng chơ vơ cạnh cột cờ. Mọi sinh hoạt tại cầu tàu cũng như nơi cổng gác tại Bộ Tư Lệnh đều có vẻ hấp tấp hơn mọi khi; nhưng Lãm Thúy lại cảm thấy hồn nàng trống vắng như một bãi tuyết mênh mông! Nhìn quân nhân Hải Quân vội vã đi về phía hạm kiều, không thể nào Lãm Thúy không nhớ lại “bộ dạng” “dễ ghét” của Bằng vào buổi chia xa cách nay chỉ vài tuần!

 

Sự chịu đựng dường như đã cạn kiệt và máu trong cơ thể như đã ngưng luân lưu, Lãm Thúy thở mạnh, ôm ngực như sắp quỵ xuống thì tiếng còi vận chuyển từ một trong các chiến hạm vang lên khiến nàng choàng tỉnh.

 

Chiến hạm ngoài cùng từ từ tách bến.

 

Lãm Thúy nhìn theo chiến hạm với tất cả niềm thương nhớ. Khi chiến hạm khuất dần trong tầm mắt của nàng, Lãm Thúy hốt hoảng bước nhanh đến gần cầu tàu như không muốn tầm nhìn của nàng bị giới hạn.

 

Chính lúc ấy, Lãm Thúy tưởng như thấy được Bằng đang đứng nơi cửa đài chỉ huy, vẫy tay tạ từ. Và, từ cõi lòng tan tác của nàng, tiếng hát xưa vọng về: “… Anh như bóng mây hồng trôi về chốn xa vời, lòng nặng nhớ mong…” Trong khi tiếng hát xưa vút cao một bác trình như nỗi đau thương đang thét gào:“…Cố quên sầu thương đi! Anh nguyền đi theo gió, chớ buồn khóc chi, càng khổ người đi…”(8) thì Lãm Thúy ôm ngực, từ từ…quỵ xuống!...

 

ĐIỆP MỸ LINH

http://www.diepmylinh.com/ 

 

1-2-3-7-8.- Bến Cũ của Anh Việt.

4.- A Steel Guitar And A Glass Of Wine của Paul Anka.
5.- Việt Nam! Việt Nam! của Phạm Duy.

 

23/02/2019(Xem: 330)
Trọng đang cho báo chí tô lên hình ảnh “chưa bao giờ VN vinh quang trên thế giới như ngày nay!” Được Tổng thống của một siêu cường chiếu cố chọn làm nơi họp thượng đỉnh, rồi lại lấy VN làm mẫu mực phát triển chính trị-kinh tế-xã hội cho Bắc Hàn! Lấy cách “đổi mới” của CSVN làm cái gương để Kim noi theo!
23/02/2019(Xem: 176)
sẽ trao cho người quốc nội đang trực diện bất chấp hiểm nguy, đòi hỏi Dân chủ, Công lý và Dộc lập thật sự cho Việt Nam. Giải thưởng do người Việt vinh danh người Việt. Năm nay, Uỷ ban Giải thưởng đề cử 6 người
23/02/2019(Xem: 534)
Chính phủ Đan Mạch muốn hạn chế hơn nữa đối với những người xin tị nạn. Dự án gặp phải sự chỉ trích mạnh mẽ - cũng đến từ nền kinh tế.
23/02/2019(Xem: 370)
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng
23/02/2019(Xem: 319)
Trong giao tế, mỗi nước có riêng một cách chào hỏi và chúc nhau. Và qua đó, người ta có thể thấy nỗi lo hay niềm mơ ước của dân tộc?
22/02/2019(Xem: 614)
Tổng thống Trump cũng vừa mới phát biểu để thấy thượng đỉnh này vẫn chưa phải là lần cuối cùng. Vấn đề quan trọng là lòng tin dành cho nhau. Để có được lòng tin này, Bắc Hàn cần phải chứng tỏ
22/02/2019(Xem: 431)
Chủ Nhật 17/2/2019, Hội Ái Hữu Cựu Học SinhTrung Học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị đã họp mặt Tân Niên Kỷ Hợi 2019 tại nhà hàng Paracell, thành phố Westminster, với sự tham dự của rất đông quý thầy cô
22/02/2019(Xem: 234)
Bắt Đầu Từ Thứ Tư, 27 tháng 2, Chương trình Mẫu Giáo Sơ Học Và Mẫu Giáo Nguyên Ngày Sẽ Nhận Ghi Danh Sớm - vào mùa Thu niên khoá 2019/20. Phụ huynh nên ghi danh trên mạng https://enroll.ggusd.us cho con em càng sớm càng tốt
22/02/2019(Xem: 416)
Tổng thống Trump: BTT không nên vội giải giới lực lượng nguyên tử chừng nào BTT còn ngưng động, không thử vũ khí vì mối quan hệ giữa Mỹ và BTT hiện đang rất tốt-“in no rush to have North Korea denuclearize as long as it doesn’t test weapon”
22/02/2019(Xem: 1094)
từ 5 giờ chiều, thứ Ba ngày 26 tháng 2, khi TT Trump đang có mặt tại VN. Đia điểm trước Lee’s Sandwiches trên đường Bolsa. Đặc biệt đây là buổi xuống đường đầu tiên có sự phối hợp của cả 3 Miền: Nam, Trung, Bắc Cali
22/02/2019(Xem: 342)
Đảng và giới Khoa học- Lịch sử Cộng sản Việt Nam có tham vọng viết lại lịch sử dân tộc từ thời cổ đại đến hiện đại, nhưng liệu họ có dám sỏng phẳng và công bằng với 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn không?
21/02/2019(Xem: 507)
Trưởng ty Cảnh sát Garden Grove ông Todd Elgin đã thông báo cho quyết định nghỉ hưu sau 32 năm gắn bó với Sở cảnh sát Garden Grove. Ngày nghỉ hưu chính thức của ông là ngày 20 tháng Tư, 2019
21/02/2019(Xem: 496)
Một danh sách gồm 94 tù nhân lương tâm được tổ chức Ân Xá Quốc Tế ghi nhận đã được ba vị Dân Biểu Liên Bang gửi kèm đến Tổng Thống Trump, trong đó có nhiều cá nhân tù nhân lương tâm thuộc các dân tộc thiểu số và các nhà hoạt động được nhiều người biết
21/02/2019(Xem: 1611)
Từ lúc nghe tin Trần Quang Hải, giáo sư tiến sĩ ngành Dân Tộc Nhạc Học (Ethnomusicology) mắc bệnh nan y ung thư máu, anh chị em trong nhóm "Nhân Văn Nghệ Thuật & Tiếng Thời Gian" rất xúc động và có ý định làm một cái gì đó cho ông
21/02/2019(Xem: 814)
Nếu việc tăng mức lương tối thiểu từ 9,19 euro lên 12 euro/giờ thực sự được quyết định, Đức sẽ đứng đầu EU. Nhưng hiện tại đó vẫn còn là một giấc mơ của tương lai.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 02/2019, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo cảnh báo Mỹ sẽ không thể hợp tác hay chia sẻ thông tin với các nước sử dụng hệ thống của Huawei vì lý do an ninh.
Các nhà hoạch định chính sách của Mỹ thời gian qua luôn trong tình trạng đau đầu nhức óc khi tìm cách giúp cường quốc số một thế giới cạnh tranh với Trung Quốc trong việc xây dựng mạng không dây 5G phục vụ thị trường đại chúng đầu tiên trên thế giới. Tuy nhiên, khoảng giữa tháng 02/2019, một báo cáo mới từ Cisco có lẽ đã mang đến cho họ một số lý do để thở phào nhẹ nhõm.
Khoảng giữa tháng 02/2019, theo các trang Bloomberg và Axios, các kĩ sư và lãnh đạo của Intel đang dự đoán rằng Apple sẽ chuyển sang sử dụng chip ARM thay cho CPU Intel vào năm 2020. Đây là một phần trong nỗ lực thống nhất nền tảng xuyên suốt mọi thiết bị mà Apple đang sản xuất, và cách đây không lâu, một số ý kiến cho rằng tới năm 2021 Apple sẽ thúc đẩy việc làm 1 ứng dụng chạy được trên cả iPhone, iPad và Mac. Việc chuyển đổi nền tảng dường như đã bắt đầu từ năm 2018 khi Apple mang nhiều ứng dụng từ iOS lên macOS, chẳng hạn như Voice Memos, Stocks, Home... Năm 2019, có thể Apple sẽ cho phép port app iPad sang macOS, nhiều thông tin hơn sẽ được thông báo tại hội nghị WWDC 2019 diễn ra vào tháng 6.
Thiên hà xoắn ốc tráng lệ NGC 4565 được nhìn ở phía mép trên, từ Trái Đất. Còn được biết đến với cái tên Needle Galaxy (Thiên hà Cây Kim/ Kim Khâu) bởi mặt nhìn nghiêng nhỏ hẹp của nó, NGC 4565 tươi sáng là điểm dừng của rất nhiều ống kính thiên văn ở bầu trời phương bắc, nằm trong chòm sao mờ nhạt nhưng đẹp tinh tế: Coma Berenices (Hậu Phát).
Khoảng giữa tháng 02/2019, sau sự kiện Unpacked, DJ Koh - co-CEO của Samsung rằng chiếc loa thông minh Galaxy Home của hãng sẽ được bán ra chính thức vào tháng 04/2019. Được ra mắt cùng lúc với sự kiện giới thiệu Galaxy Note 9 vào tháng 08/2018, tuy nhiên cho đến tháng 02/2019, người dùng vẫn chưa biết được thông tin giá bán và thời điểm bán ra chính thức của sản phẩm
Khoảng giữa tháng 02/2019, Quốc hội Nga đã thông qua quy định cấm các binh lính đang thực hiện nhiệm vụ sử dụng smartphone, vì những hệ quả của mạng xã hội đối với an ninh quốc gia.
Khi nói tới smartphone cao cấp, Apple và Samsung thường cung cấp những tính năng tương đương nhau. Ví dụ, cả iPhone và Galaxy S mới nhất đều có màn hình tràn viền và công nghệ nhận dạng gương mặt. Tuy nhiên, theo một nhóm nhà phân tích tại Goldman Sachs, khi nói đến smartphone màn hình gập, Samsung sẽ vượt trội hơn tất cả các hãng kể cả Apple trong thời gian tới
Khoảng giữa tháng 02/2019, hệ thống tín dụng xã hội của Trung Quốc đang được thúc đẩy hoạt động trên diện rộng, hàng triệu cá nhân và doanh nghiệp ở Trung Quốc đã bị "gán mác" không đáng tin cậy, nằm trong "danh sách đen" của chính phủ, và họ sẽ không được phép tiếp cận thị trường tài chính hoặc di chuyển bằng máy bay, tàu hoả. "Danh sách đen thường niên" nằm trong nỗ lực thúc đẩy "sự đáng tin cậy" của xã hội Trung Quốc và cũng là sự mở rộng của hệ thống tín dụng xã hội, dự kiến sẽ chấm điểm cho 1.4 tỷ công dân.
Sau một loạt những đồn đoán trong thời gian qua, khoảng giữa tháng 02/2019, Samsung đã chính thức ra mắt bộ đôi siêu phẩm mới: Galaxy S10 và S10 Plus. Là thế hệ thứ 10 của dòng máy Galaxy S, Galaxy S10 và S10 Plus sở hữu thiết kế mặt trước hoàn toàn mới với màn hình đục lỗ Infinity-O, ngoài ra còn là nhiều nâng cấp về camera, cảm biến vân tay, sạc ngược không dây và những tính năng khác.
Nằm giữa quầng thiên thể yên bình đẹp đẽ, vdB 9 màu xanh xinh đẹp là đối tượng thứ 9 trong danh mục tinh vân phản chiếu năm 1966 của Sidney van den Bergh. Nó phân chia trường quan sát trong ảnh thiên văn, có kích thước gấp đôi trăng tròn, với những ngôi sao và đám mây bụi tối tăm che khuất trong chòm sao Cassiopeia phía bắc.
Hiện nay, hầu như toàn bộ hệ thống tự lái trên xe hơi đều chưa hoàn thiện và mang tính hỗ trợ cho lái xe, chưa hoàn toàn thay thế được cho lái xe. Tuy nhiên, theo nhà sáng lập kiêm CEO của hãng xe điện tự lái Tesla, điều này có thể thay đổi trong tương lai gần.
Khoảng giữa tháng 02/2019, cuối sự kiện Unpacked, Samsung đã giới thiệu cả chiếc S10 5G - chiếc smartphone 5G đầu tiên của hãng. S10 5G sẽ có pin lớn hơn, màn hình lớn hơn so với S10 Plus. Máy sẽ được bán ra từ nửa đầu năm 2019 và chưa có giá bán chính thức.
Lần đầu được nhá hàng hồi tháng 11/2018 tại sự kiện dành cho lập trình viên, ngày hôm nay tại sự kiện Galaxy Unpacked 2019, Samsung đã chính thức trình làng smartphone màn hình gập đầu tiên mang tên Galaxy Fold.
Đã từ lâu phím Bixby (nằm dưới phím tăng giảm âm lượng) vốn chỉ có một chức năng là kích hoạt trợ lý ảo Bixby của Samsung mà không hề có thêm bất kỳ tính năng nào khác. Tuy nhiên, với Galaxy S10, người dùng đã có thể gán các ứng dụng vào phím bấm Bixby.
Tháng 01/2019, Bộ Tư pháp Mỹ buộc tội Huawei đánh cắp bí mật thương mại, gian lận ngân hàng. Khoảng giữa tháng 02/2019, trang The Information đã đăng tải bài viết hé lộ các chiêu trò đánh cắp bí mật thương mại của Huawei, một số nhằm vào Apple.