Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cùng Diệu Hương ‘Tìm Về Kỷ Niệm’

28/11/201800:00:00(Xem: 3464)
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H01_DieuHuong
Ca nhạc sĩ Diệu Hương (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H02_DonHoQuangDung1
Quang Dũng và Don Hồ thể hiện ca khúc “Vì đó là em” (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H03_DonHoNhuY_c1
Don Hồ và Như Ý (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H04_ThanhHa_c1
Thanh Hà trong chương trình nhạc thính phòng “Tìm về kỷ niệm” (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H05_RomeoJuliette
Đoạn nhạc kịch Romeo và Juliet kết thúc chương trình (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H06_KyCD_c1
Khán giả mua CD nhạc Diệu Hương và xin chữ ký lưu niệm (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H07_KhanGiaAiMo
Khán giả ái mộ chụp hình kỷ niệm với ca nhạc sĩ Diệu Hương (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
BuiVanPhu_20181124_DieuHuong_H08_Poster
Chương trình nhạc thính phòng “Tìm về kỷ niệm” do Diệu Hương thực hiện (Ảnh: Bùi Văn Phú)

 
Bùi Văn Phú


Đã lâu rồi, một lần đi nghe nhạc ở San Jose Center for Performing Art hai chúng tôi được thưởng thức một giọng ca nam đến từ trong nước, còn rất trẻ, qua những ca khúc quen thuộc của Trịnh Công Sơn, dòng nhạc thường làm hồn tôi rung động. Hôm đó anh cũng đã hát một bài mới, lạ “Vì đó là em”.

Từ đó tôi thích giọng ca này. Còn nhà tôi thì mê, không chỉ giọng ca mà còn cả khuôn mặt, dáng điệu trẻ trung của người ca sĩ gốc Qui Nhơn.

Quang Dũng đến với chúng tôi từ dạo đó và sau này qua những CD, DVD với dòng nhạc Trịnh, với những lời ca của Bảo Phúc. Cũng từ đó chúng tôi biết “Vì đó là em” là ca khúc đã không thể tách rời nhạc Diệu Hương với tiếng hát Quang Dũng.

 
Không cần biết em là ai

Không cần biết em từ đâu…

 
Không cần biết đêm dài sâu

Không cần biết bao gầy hao

Ta ngồi đếm tên thời gian

Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi

Như xa xôi nay quay về gần gũi

Yêu em khi chỉ biết đó là em…
 

Chiều Chủ Nhật 18/11 vừa qua Quang Dũng đã song ca cùng với Don Hồ bài hát nổi tiếng này, như một kỷ niệm của hai nghệ sĩ về chương trình nhạc thính phòng do nhạc sĩ Diệu Hương tổ chức với chủ đề “Tìm về kỷ niệm” tại thính đường của Santa Clara Convention Center.

Quang Dũng đưa tôi đến với nhạc Diệu Hương gần hai mươi năm trước trên sân khấu ở San Jose, khi người ca sĩ mới được biết đến ở hải ngoại. Hôm nay Quang Dũng trở lại nơi này, không còn xa lạ với khán giả Thung lũng Hoa vàng và được Diệu Hương giới thiệu với những kỷ niệm từ buổi xa xưa gặp gỡ:

“Một tiếng hát mà những ngày đầu như là một cái duyên. Duyên đó đã cho Diệu Hương gặp, tuy ngày ấy tiếng hát của người ca sĩ vẫn còn non trẻ nhưng có một nỗ lực thế nào đó đã ủng hộ Diệu Hương ngay từ bài hát đầu tiên mà Diệu Hương được nghe. Rồi qua những năm tháng Diệu Hương tiếp tục thâu rất nhiều bài trong CD của mình và hiện giờ chắc quí vị biết người đó là ai.”

Theo nhạc sĩ Diệu Hương, tiếng hát đó đã vang ra khắp năm châu và hôm nay sẽ đến với chương trình bằng ca khúc “Hãy để mặc tôi yêu em” viết về những suy tư trong cuộc đời là chúng ta có thể yêu mà không biết đối tượng sẽ đáp ứng như thế nào.

 
Hãy để mặc tôi yêu em

Tình yêu là những giấc mơ trong từng đêm trường

Hãy để mặc tôi yêu em

Tình em tôi đến cho nơi nào vẫn là bình yên…

 
Hãy để mặc tôi yêu em

Vì trong đời đếm có bao nhiêu gặp gỡ êm đềm

Dẫu đợi chờ đêm mơ duyên

Tình ơi xin đến sẽ không còn nỗi buồn mong manh…

 
Sau khi nghe giới thiệu, khán giả lúc đó mới chắc là có Quang Dũng, vì khi sân khấu mở màn, các ca sĩ góp mặt cho chương trình đã ra biểu diễn mỗi người một đoạn của những ca khúc của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng. Thiên Tôn với “Hoài cảm” của Cung Tiến, Như Ý với “Bài không tên cuối cùng” của Vũ Thành An, Nguyễn Vũ Anh với “Chiều nay không có em” của Ngô Thụy Miên, Thanh Hà với “Diễm xưa” của Trịnh Công Sơn, Don Hồ với “Trái tim ngục tù” của Đức Huy và “Vì đó là em” của Diệu Hương do chính tác giả thể hiện.

Tất cả ca sĩ tham gia chương trình đã ra hát đoản khúc khai mạc. Nhưng thiếu Quang Dũng. Có thể vì chuyến bay trễ hay trục trặc gì đó chăng. Vì thế khi Quang Dũng bước ra sân khấu, sau gần nửa chương trình đã qua, trên 600 khán giả ngồi chật thính đường đã chào đón anh bằng những chân tình nồng ấm nhất.

Như chủ đề của chương trình là “Tìm về kỷ niệm” qua 30 ca khúc được biểu diễn – một phần ba là dòng nhạc Diệu Hương – đã đưa khán giả về lại những khung trời kỷ niệm với nét nhạc của Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Tuấn Khanh, Trần Thiện Thanh – Anh Thy, Trường Sa, Đỗ Lễ, Đức Huy, Vũ Đức Nghiêm, Lam Phương, Trúc Hồ.

Trong chương trình, ngoài những ca sĩ đã thành danh như Quang Dũng, Don Hồ và Thanh Hà, còn có Thiên Tôn là giọng hát đang phát triển. Riêng hai giọng ca mới được Diệu Hương giới thiệu, khán giả có nhiều tán thưởng khích lệ cho giọng nữ Như Ý.


Dù ai hát, hay ca khúc do nhạc sĩ nào viết, không khí thính đường luôn đượm nét tình yêu với đau khổ nhiều hơn hạnh phúc, chia lìa nhiều hơn quấn quýt qua “Diễm xưa” (Thanh Hà hát), “Người tình trăm năm” (Don Hồ), “Niệm khúc cuối” (Quang Dũng), “Gọi người yêu dấu” (Nguyễn Vũ Anh), “Một mai em đi” (Như Ý), “Riêng một góc trời” (Thiên Tôn), “Xin còn gọi tên nhau” (Don Hồ), Sang ngang (Thanh Hà) v.v…

Don Hồ và Như Ý rất tình tứ qua “Bản tình cuối” của Ngô Thụy Miên:

 
Mưa có rơi và nắng có phai

Trên cuộc tình yêu em ngày nào

Ta đã yêu và ta đã mơ

Mơ trăng sao đưa đến bên người

Một lần gặp gỡ đã như thuở nào

Một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa…

 
Quang Dũng thể hiện “Hạ trắng” của Trịnh Công Sơn trong giai điệu nhẹ nhàng, tự nhiên theo phong thái điệu nhạc xanh.

 
Anh đưa em về, chân em bước nhẹ trời buồn gió cao

Đời xin có nhau dài cho mãi sau, nắng không gọi sầu

Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau...
 

Thanh Hà ray rức, nức nở cho một cuộc tình đã lỡ với “Sang ngang” của Đỗ Lễ:

 
Thôi nín đi em lệ đẫm vai rồi buồn thương nhớ chi

Anh hỡi đôi mình mộng nay đã tan tình đã dở dang…

 
Dòng nhạc Diệu Hương là nét chính trong chương trình, khán giả đã được thưởng thức “Chơi vơi”, “Đêm buồn”, “Nhớ người” qua giọng hát Thanh Hà; “Nói với tôi một lời”, “Một đời vẫn thế” do Quang Dũng thể hiện. Ban nhạc của chương trình là The Upbeat.

Diệu Hương cũng đã thể hiện hai ca khúc là “Chút hương cho đời” và “Mình ơi”.  Về bài “Mình ơi”, theo thể điệu dân ca, người nữ nhạc sĩ tâm sự cùng khán giả:

“Hôm nay Diệu Hương được hát cho quí vị nghe một ca khúc mang một kỷ niệm thật sự không vui cho Diệu Hương khi thân phụ qua đời cách đây rất nhiều năm và nhìn sự đau khổ của người mẹ, cũng như sự buồn phiền của mẹ, Diệu Hương đã viết một ca khúc nói lên tâm trạng của một người đàn bà về người thân của mình đã ra đi.”

 
Đôi chim là chim ríu rít trên cành

Em yêu là yêu tiếng gọi của mình là mình ơi

Đêm qua thức giấc bùi ngùi

Nhìn quanh là em không thấy

Mặt người là người mình thương…
 

Mình là mình, mình ơi

Mình đi là đi đi mãi quên lời

Lời xưa mà ta ước hẹn

Một đời là một đời sắt son
 

Đôi chim gẫy cánh giữa đường

Từ nay là em thôi hết

Được gọi mình là mình, mình ơi.


Chương trình kết thúc với một đoạn của vở nhạc kịch “Romeo and Juliet” do Diệu Hương biên soạn.

Đây là nét nghệ thuật mới cho chương trình. Sân khấu được dựng lên với nhạc nền “A time for us” - lời Việt của Diệu Hương - và cảnh trong nhà mồ tại một ngôi làng bên Ý thời Trung cổ. Juliet (Như Ý) chết giả theo kế hoạch của một linh mục đã bí mật làm lễ cưới cho đôi trẻ trước đó. Rồi Romeo (Don Hồ) xuất hiện để sau đó là bi kịch đôi uyên ương trẻ vì muốn vượt qua thù hận gia đình mà đã kết liễu cuộc đời bằng độc dược để mãi mãi được bên nhau.

Câu chuyện của văn hào Shakespeare đã trở nên huyền thoại tình yêu từ mấy thế kỷ qua.

Khai mạc trễ một giờ, chương trình dài gần 5 tiếng nhưng hầu hết khán giả đã ở lại cho đến phút hạ màn, khi Diệu Hương và nghệ sĩ ra sân khấu chào tạm biệt. Điều đó nói lên sự yêu thích nội dung và lòng quí mến của khán giả dành cho các nghệ sĩ.

Trời đã khuya. Trên đường về, ấn tượng của đêm nhạc để lại trong tôi là những suy tư về tình yêu và đá sỏi.

 
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động

Làm sao em biết bia đá không đau

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng

Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau

 
[nhạc Trịnh Công Sơn, giọng hát Thanh Hà]

 
Em hỏi tôi phiến đá có tình yêu không

Em hỏi tôi phiến đá có linh hồn không

Linh hồn tôi nay là đá sỏi

Nhưng đá nằm khổ đau với tình yêu em…

 
Tôi hôm nay là ai

Thà như một phiến đá nằm

Trăm năm như ngàn năm

Người cùng đá băn khoăn

 
[nhạc Diệu Hương, giọng hát Don Hồ]
 

Tôi dễ cất tiếng ngân nga ca từ nhạc Trịnh. Với nhạc Diệu Hương, đã nghe nhiều CD qua tiếng hát Quang Dũng, Tuấn Ngọc, Don Hồ, Diệu Hương và có nhiều bài mình thích, vì ca từ lãng mạn, mang mang sâu lắng như “Vì đó là em”, “Tôi muốn hỏi tại sao”, “Khắc khoải”, “Còn những bâng khuâng”, “Nơi đâu hạnh phúc”.

Thích nhất là “Phiến đá sầu”. Nhưng hát nhạc Diệu Hương thì không dễ.

 
© 2018 Buivanphu

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.