Hôm nay,  

Từ Bỏ Chốn Phồn Hoa

19/06/201800:00:00(Xem: 4076)
TT Thành, WA

 
Mỗi khi đài KBTC 9 ở tiều bang tôi sống chiếu lại phim phóng sự của cựu sĩ quan hải quân Mỹ tên Dick Proenneke từ bỏ cuộc sống hào nhoáng ở đô thị để lên sống một mình hơn hai mươi năm ở một nơi hẻo lánh trên Alaska trong lòng tôi lại dâng lên niềm khâm phục và ao ước được như ông.

Hình như hiện nay ít người trong chúng ta có thể sống thiếu những tiện nghi vật chất, thiếu cell phone, thiếu TV, thiếu internet. Đó là những nhu cầu cần có trong cuộc sống ở thế kỷ thứ hai mươi mốt này.  Những nhu cầu đó cầu đó cần thiết cho giới trẻ mà hình như cho cả luôn thế hệ đã về chiều.  Ít có vị khá cao niên nào lại không mở tv hay vô internet, bắt phone nghe trong một ngày.  Rồi những “cuộc tấn công dồn dập” của thế giới siêu -tin- học hiện tại làm cho đa số chúng ta mất đi sự tự chủ trong nột tâm. Hình như là chúng ta “có tất cả nhưng lại thấy thiếu tất cả”.

Moị thứ được chế tạo sẵn để phục vụ nhu cầu của mình.  Cứ bật nút máy computer, mở phone, gọi điện thoại là chúng ta có ngay những thứ mình cần, hay đúng hơn những thứ mình “muốn” hơn là “cần”.   Niềm vui sướùng  hình như là do bên ngoài tạo đến cho ta chứ ta không tự tạo cho mình có được.  Tất cả những tấn công liên tục như vậy từ thế giới bên ngoài làm ta thấy “mình không còn là mình nữa.”  Chúng ta tự hỏi mình đang sống cuộc đời của ai đây!?  Trong tâm trạng đó ông Dick Proennenke đã từ bỏ chốn phồn hoa.

Ông quyết định bỏ lại tất cả của cải vật chất, chuyến phi cơ nhỏ của người bạn chở ông đi đến địa điểm “định cư” ở gần một cái hồ có phong cảnh thật đẹp.  Ông chỉ mang theo những vật dụng cần thiết cho đời sống hằng ngày và những dụng cụ, vật dụng  căn bản trong nghề mộc để tự mình tạo dựng một cuộc sống từ số không nơi một miền hoang dã ở Alaska.  Bắt đầu từ lúc này người xem mới thấy tài khéo léo sáng tạo và niềm vui sướng không gì sánh được của một “bậc thức giả” thời văn minh quá độ này.   Việc trước tiên là ông cất cho mình một cái nhà để che mưa, che tuyết tronh khi tạm ở trong cái lều nhỏ.

Sau khi chọn chỗ và san bằng khu đất cho nền nhà. Ông cưa hạ một số cây lớn tại chỗ, sau khi cạo sạch vỏ cây, ông dùng thế để tự dựng lên mấy cây cột cái.  Với kiến thức kỹ thuật vững chắc sẵn có và những dụng cụ đo đạc đã mang theo, ông hoàn thành một cách chính xác.  Với chiếc xuồng nhỏ được mang theo, ông đã chèo qua khu rừng bên kia để lựa chọn và đốn một số cây cần để làm mái nhà.  Hạ cây đủ, ông gọt vỏ cây tại chỗ, cột lại  thành từng bó để vác ra xuồng chở về.  Sau nhiền ngàu do đạc và lắp đóng, ông đã hoàn thành được căn nhà gỗ có cửa sổ nhìn ra phong cảnh thật vô cùng đệp ngoài hồ.  Kế đến là một cái lò sưởi để giữ ấm cho mùa đông.  Ông đã lượm nhặt và tích lũy những hòn đá cuội trong nnững chuyến đi đốn cây chở về và với xi măng được chở theo, ông đã xây cái lò sưởi thật chắc chắn và hoạt động hữu hiệu cho mùa đông cực lạnh ở độ âm nơi vùng Cực Bắc này.  Với những khúc cây khô sau khi được bửa ra ông khoan khoái ngồi nhìn ngọn lửa ấm hồng cháy reo vui trong lò sưởi. Ông tìm những mẩu cây thích hợp để cạo sạch gọt nhẵn làm thành những cái muỗng, chén để dùng trong bữa ăn hằng ngày.  Cá tươi ư?  Đã có cái hồ bên cạnh.  Thịt ư?   Ở đây nai, hoản không thiếu gì.  Mứt ư? Ông đi hái những dâu dại ở rừng về nấu lại bỏ vào keo lọ để ăn lâu ngày với bánh mì khô.  Để chứa và giữ lâu thức ăn kiếm được, ông đã cất một cái chòi cao để trử lương thực tránh bị thú rừng ăn cắp.  Những thực phẩm tươi thì ông cho vào cái hộp giữ lạnh được đào âm dưới đất có nắp đậy kỹ càng.


Trong những lần đi thám thính địa hình chung quanh, ông được caí thú hưởng phong cảnh tuyệt vời của bốn mùa  xuân, hạ, thu , đông nơi miền giá lạnh Alaska torng những khi quan sát sinh hoạt thiên nhiên của chú nai, gia đình gấu , thưởng thức những chùm dâu rừng tinh sạnh nơi mé rừng.  Hưởng cái thú bơi chiếc xuồng con  trên mặt hồ yên lặng phẳng như mặt gương trong cảnh thật vô cùng đầy thanh nhàn và u tịch. Rồi những buổi sáng bình minh hay vào những buổi chiếu tà, ông ngồi trong căn nhà gỗ nhìn ra khung cữa sổ để hưởng cảnh huy hoàng của thiên nhiên để đưa tâm hồn mình nhập vào cỏi Vô Biên.

Trời với nước tuy là hai mà một

một mình ta với chiếc thuyền con

trong tỉnh  lặng ta hoà mình vào Đại Ngã.

Tối nào ông cũng có thói quen ghi vào nhựt ký những gì xảy ra trong ngày.  Nhờ vậy mà ta có được từng chi tiết về cuộc sống của ông hơn hai mười năm nơi này.  Có theo dõi nhiếu lần cuốn phim phóng sự này ta mới thấy khâm phục tài mưu sinh, tự lực và chủ động trong cuộc sống “ẩn dật” của ông.  Trong hơn hai mươi năm trời đó ông không hề tiếp xúc với ai ngoài thiên nhiên và thú rừng.  Tuy vậy ông vẫn tạo đuợc cho mình một cuộc sống thật là tiện nghi với những vật liệu từ thiên nhiên.  Ông không cần bác sĩ nào để chăm sóc mình vì tinh thần của ông lúc nào cũng thanh thản trong một thân thể tráng kiện.  Ta thường mang một hình ảnh đầy khổ hạnh với ngoại diện dị hình của một “ẩn sĩ” nhưng ngược lại, ông là một ẩn sĩ đi tìm sự An Lạc với chính bàn tay và khối óc của mình.  Tuy đây là một lối sống không nhằm tìm đến cỏi Niết Bàn cao xa nhưng nó vận dụng những gì Thượng Đế ban cho con người và với khối óc và bàn tay ông Proenneke đã đạt đuợc cái Hạnh Phúc, tìm được Sự An Vững Tinh Thần bằng  một cách thực tiển và đầy thực tế ở mỗi ngày trong cuộc sống ẩn dật của mình.

Ông sống như vậy hơn hai mười năm và sau đó vì tuổi già không chống lại được cái lạnh qúa mức ông đã rời “Thiên Đường ở cỏi  thế” của mình.  Ông đã tặng lại căn nhà cho chính phủ đaị phương và đã được chất thuận coi  như là một “di tích thắng cảnh” để hằng năm du khác đến viếng để chứng kiến và ngưởng mộ nơi một của con người đã “ngộ” và đã biến nơi hoang vu này thành một Niết Bàn ở cõi thế.

 Giá trị của một cuộc sống tìm về với thiên nhiên và để trở về với nội tâm của mình quả thật là hiếm quý ở thế kỹ thứ thứ hai mươi mốt này.  Có lẽ chúng ta đều muốn như vậy nhưng ít có ai có can đảm làm được như vậy. Thực ra có phải là phần thưởng ở đới này là chỉ dành cho những ai biết từ bỏ cái giả để tìm về với cái thật.  Rồi không những khi ta tìm được cái thật và hưởng cái thật mà ta còn mở cho người khác thấy được con đường đi đến cái thật là có, là có thể đạt được và nhờ đó mà biết đâu sẽ có những người sẽ mạnh dạn tiến bước đi tìm Chân Hạnh Phúc?  Thì ra cỏi Niết Bàn và miền Cực Lạc ở ngay trong cõi thế này và ta cũng có thề hưởng đươc chứ cần gì chờ cho đến khi từ bỏ cuộc đời này phải không thưa bạn./.                       

- Viết từ cuốn DVD “Alone in the Wilderness”- KBT Channel, WA - 10.12.12

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.