Hôm nay,  

Văn Bút Quốc Tế Đòi Trả Lại Tự Do Tức Khắc Cho Bà Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

23/06/201700:02:00(Xem: 7687)
Bản Tin Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ
 
Văn Bút Quốc Tế đòi trả tự do tức khắc và vô điều kiện
cho Bà Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

 

          Trong một Thông cáo/Kháng thư phổ biến ngày 22 tháng Sáu năm 2017 trên Mạng Lưới Toàn Cầu Hành Động Khẩn Cấp, Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam (CS) bãi bỏ mọi cáo buộc đối với bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút hiệu Mẹ Nấm. Văn Bút Quốc Tế đã lên tiếng bênh vực nữ tù nhân ngôn luận sắp bị tòa CS Khánh Hòa xử phạt vào ngày 29 tháng Sáu 2017. Tác giả Nhựt ký điện tử Mẹ Nấm đã bị bắt và biệt giam từ ngày 10 tháng Mười 2016 vì tội "tuyên truyền chống lại (cái gọi là) Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam" theo Điều 88 của bộ luật Hình sự CS. Nếu bị kết án, bà có thể bị áp đặt án tù giam đến 20 năm. Văn Bút Quốc Tế tố cáo ‘’chế độ CS’’ đang coi bà Mẹ Nấm là một mục tiêu để chúng tập trung toàn bộ guồng máy đàn áp. Văn Bút Quốc Tế xác định rằng bà Mẹ Nấm chỉ hành sử ôn hòa quyền của bà được tự do phát biểu và diễn đạt quan điểm. Cho nên, Hiệp Hội các Nhà Văn thế giới (PEN International) thúc giục CS trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho bà Mẹ Nấm.
blank

          Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (sinh ngày 8 tháng Bảy năm 1979), bút hiệu Mẹ Nấm trên Nhựt ký điện tử, là mẹ của cháu gái Bảo Nguyên 11 tuổi và cháu trai Nhật Minh 5 tuổi. Bà là một nhà tranh đấu cho nhân quyền, dân quyền và bảo vệ môi trường, môi sinh. Bà còn là người đồng sáng lập Mạng Lưới Blogger Việt Nam (The Network of Viêtnamese Bloggers) bị CS cấm ở trong nước. Bà Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh từng là khôi nguyên Giải Dũng cảm Sử dụng Quyền Tự Do Phát biểu năm 2010 - Hellman/Hammett Award (Human Rights Watch Hoa Kỳ). Năm 2015, bà được trao tặng Giải Người Bênh Vực Dân Quyền – Civil Rights Defender of the Year (CRD Thụy Điển) và năm 2017, bà là một trong mười ba phụ nữ trên thế giới được bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tuyên dương và trao tặng Giải Phụ Nữ Quốc Tế Can Đảm.

Công an CS nói rằng chúng phải bắt giam Mẹ Nấm vì bà đã "bóp méo sự thật và lịch sử, và phỉ báng đảng CS." Bản cáo trạng do CS biên soạn đề cập đến 400 bài viết đã giám định trong số 1.180 bài trên Facebook của bà Mẹ Nấm. cùng với cuốn sách nhỏ có tựa đề viết tiếng Anh ‘’ Stop Police Killing Civilians'' (tạm dịch : Chặn đứng Bàn tay Công an sát hại Thường Dân’’). Nhắc lại, bà Mẹ Nấm đã bị bắt giam ngắn hạn lần đầu hồi tháng Tám năm 2009 và bị cáo buộc "lạm dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước". Sự thật là CS đã bắt giam Mẹ Nấm chỉ vì những lời bà kêu gọi đồng bào quan tâm đến vấn đề Trường Sa, Hoàng Sa và việc khai thác bauxite ở Cao nguyên. Từ nhiều năm qua, bà Mẹ Nấm thường xuyên bị sách nhiễu, hành hung và đe dọa nghiêm trọng đối với sinh mạng bản thân và gia đình bà. Dù vậy, đứng trước bạo quyền phi nhân nghĩa, bà Mẹ Nấm vẫn tiếp tục dấn thân. Bà lên tiếng cho các nạn nhân của bất công xã hội CS. Một xã hội đầy lũ tham ô nhũng lạm, lợi dụng quyền thế độc tài cướp đất, đuổi dân, đánh đập đồng bào, đồng lõa với ngoại bang hũy hoại môi trường môi sinh Việt Nam (đại thảm nạn Formosa - Cá Chết Tháng Tư năm 2016), và hiến dâng tài nguyên đất nước cho tân đế quốc và thực dân Bắc Kinh. Ngày 10 tháng Mười 2016, Mẹ Nấm bị công an CS chận bắt lúc bà cùng đi với người mẹ của tù nhân Nguyễn Hữu Quốc Duy đến trại giam Nha Trang để xin vào gặp con. Từ ấy, Mẹ Nấm bị biệt giam kéo dài cho đến hôm nay. Thân mẫu và hai đứa con nhỏ của Mẹ Nấm không được phép vào trại tù thăm bà. Cả đến các luật sư sẵn sàng biện hộ cho Mẹ Nấm đều không được tiếp xúc với bà trước khi CS loan tin sẽ đưa bà ra tòa của chúng xét xử.

Ngày 14 tháng Mười 2016, Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc lên án hành vi CS bắt giam độc đoán bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Ngày Phụ Nữ Thế Giới, 8 tháng Ba 2017, Nhóm Chuyên Gia – Báo Cáo Viên Đặc Biệt Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đồng ký tên dưới một Thông Cáo ‘’LÊN ÁN VIỆT NAM (CS) BIỆT GIAM MẸ NẤM’’. Thông cáo nhắc lại các thủ đoạn cấm đoán, cô lập, bôi lọ, vu khống, làm nhục, hành hung tàn bạo và hăm dọa trấn áp, giam cầm độc đoán và ngăn cách tình mẫu tử đối với Mẹ Nấm. Các Chuyên gia – Báo Cáo viên đặc biệt Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền đồng thanh vinh danh bà Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – một người phụ nữ Việt Nam tiêu biểu đã dũng cảm và kiên trì tranh đấu, không sợ hãi trước bạo lực ngụy quyền, suốt nhiều năm qua, để bảo vệ nhân quyền, dân quyền và môi trường môi sinh tại quê hương bà. Ngày 25 tháng Tư 2017, trong Khóa họp thứ 78, Nhóm Công Tác Liên Hiệp Quốc về Giam cầm Độc đoán đã lên án hành vi (tội ác) của CS đối với bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Nhóm Công Tác Liên Hiệp Quốc thúc giục CS phải trả tự do tức khắc cho bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đồng thời bồi thường những thiệt hại và xúc phạm danh dự của bà theo luật pháp quốc tế. Cần ghi thêm, cũng trong Khóa họp này, Nhóm Công Tác Liên Hiệp Quốc đã lên án CS giam cầm độc đoán luật sư Nguyễn Văn Đài từ tháng Mười Hai 2015 mà chưa hề xét xử. Nhóm Công Tác Liên Hiệp Quốc yêu cầu CS trả tự do tức khắc cho người đồng sáng lập Ủy Ban Nhân Quyền và Hội Anh Em Dân Chủ bị cấm ở trong nước.

          Văn Bút Quốc Tế kêu gọi các thành viên Văn Bút Quốc Tế gởi khẩn cấp Kháng Nghị Thư

- yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bãi bỏ mọi cáo buộc đối với bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bút hiệu Mẹ Nấm và trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho bà ;

- bảo đảm rằng, trong khi chờ được trả tự do, nữ tù nhân phải được gia đình đến thăm nom và được quyền chọn lựa ngay một luật sư độc lập ;

-  bãi bỏ điều luật 88, cũng như tất cả các điều luật về an ninh quốc gia đang hình sự hóa các quan điểm bất đồng, do đó vi phạm luật nhân quyền quốc tế, chắng hạn như điều luật 79 (‘’hoạt động nhằm lật đổ chánh quyền nhân dân’’)  và điều 258 (‘’ lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân’’) của luật hình sự CS.

- đòi nhà nước cộng sản phải trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho tất cả những nhà văn và nhà bênh vực Nhân Quyền đang bị giam tù hoặc bắt giữ chỉ vì hành sử quyền của họ được phát biểu và thể hiện ôn hòa quan điểm của họ, tuân theo Điều 19 Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị mà nhà nước cộng sản Việt Nam đã ký kết.

 

Nguồn tin: nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, Phó chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp Thoại (đặc trách Ủy Ban Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù), hội viên Trung Tâm Nhà Văn Việt Nam Lưu Vong, Hội Nhà Văn Liên Hiệp Quốc Genève và Hội Nhà Văn và Nhà Phiên Dịch Vùng Á Châu – Thái Bình Dương. Tài liệu: Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ.

 

Genève ngày 22 tháng Sáu năm 2017

Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ

Ligue Vietnamienne des Droits de l'Homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

------------------------------------------------------

Ghi chú thêm: Thông cáo/Kháng thư của Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm tù còn được phổ biến trên hệ thống IFEX Action Alert Network (International Freedom of Expression Exchange/Trao Đổi Quốc Tế Quyền Tự Do Phát Biểu).

-------------------------------------------------------

http://www.pen-international.org/newsitems/viet-nam-charges-against-blogger-nguyen-ngoc-nhu-quynh-must-be-dropped/

Thông Cáo/Kháng Thư Anh ngữ của Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù

              PEN International – Writers in Prison Committee

RAPID ACTION NETWORK

         

22 June 2017                                                      

 

RAN 11/17

 

VIET NAM: charges against blogger Nguyen Ngoc Nhu Quynh must be dropped

PEN International calls on the Vietnamese authorities to drop all charges against blogger and government critic Nguyen Ngoc Nhu Quynh, also known by her pen name Me Nam (‘Mother Mushroom’), ahead of her trial, which is expected to take place on 29 June 2017. Me Nam has been held in incommunicado detention since her arrest in October 2016, on charges of “conducting propaganda against the Socialist Republic of Viet Nam” under Article 88 of the Penal Code. If convicted, she could face up to 20 years in prison.

 

PEN International believes that Me Nam is being targeted for peacefully exercising her right to freedom of expression and calls for her immediate and unconditional release.

Please send appeals:

  • ·        Calling on the Vietnamese authorities to drop the charges against blogger and human rights defender Nguyen Ngoc Nhu Quynh, and release her immediately and unconditionally;
  • ·        Ensuring that, pending her release, she is granted access to her family and a lawyer of her choice immediately;
  • ·        Repeal Article 88, as well as other national security provisions that criminalise dissent in breach international human rights law, such as Articles 79 (“activities aiming to overthrow the people’s administration”) and 258 (“abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the state, the rights and interests of individuals”) of the Penal Code.
  • ·        Calling for the immediate and unconditional release of all other writers and activists imprisoned or detained for the peaceful exercise of their right to freedom of expression in accordance with Article 19 of the ICCPR to which Vietnam is state party.

Please ask your country’s diplomatic representatives in Vietnam to intervene in the case. For some Vietnamese embassies in the world:

http://www.embassiesabroad.com/embassies-of/Vietnam 

***Please send appeals immediately..***

Background

Nguyen Ngoc Nhu Quynh, aged 37, popularly known by her pen name Me Nam (Mother Mushroom), is known for her online writings in which she has shared her opinions on social, economic, political, environmental and human rights issues via social media. In 2013, she co-founded the Vietnamese Bloggers Network, banned in Viet Nam. Me Nam has also organised and participated in advocacy around government transparency, state accountability and environmental protection. Me Nam has faced consistent harassment at the hands of the Vietnamese authorities as a result of her work since 2009; such harassment has included detentions (see RAN 49/09), travel bans, physical assaults and threats. She is the recipient of the 2010 Hellman/Hammett Award, the 2015 Civil Rights Defender of the Year award and the 2017 International Woman of Courage Award, awarded by the U.S. State Department.

 

On 10 October 2016, Me Nam was arrested while visiting an imprisoned political activist Nguyen Huu Quoc Duy at the Khanh Hoa province public security camp where she was reportedly forced into a car and driven to her home. Her home was reportedly searched and electrical equipment, including her computer and mobile telephone, confiscated. She was later transferred to Khanh Hoa Provincial Police Detention Centre.

According to a police notice reported in a submission quoted by the UN Working Group on Arbitrary Detentions, Me Nam was charged with “conducting propaganda against the Socialist Republic of Viet Nam” under Article 88 of the Penal Code as from 2012 to the time of her arrest she had used social media to “regularly write, upload and share articles and video content that distort the line and poilcies of the Party and State laws, denigrate individuals, and affect the reputation of agencies and organisations.” The notice made specific reference to Me Nam being responsible for a document entitled, “Stop police killing civilians – SKC,” a report thought to have been found at her home and which contained information on 31 individuals who had been found dead in police custody in Viet Nam. Four hundred Facebook articles are being used in evidence against her. She has been held incommunicado without access to a lawyer since her arrest.

 

In a 14 October 2016 statement, UN High Commissioner for Human Rights Zeid Ra’ad Al Hussein said: “Article 88 effectively makes it a crime for any Vietnamese citizen to enjoy the fundamental freedom to express an opinion, to discuss or to question the Government and its policies. The overly broad, ill-defined scope of this law makes it all too easy to quash any kind of dissenting views and to arbitrarily detain individuals who dare to criticise Government policies.”

In March 2017, five UN Special Rapporteurs made a joint statement expressing “fear for her physical and psychological integrity, and denounce the violations of her fundamental right to due process, in particular her being detained incommunicado, the denial of her right to legal counsel and the banning of visits from her family.”

 

Me Nam’s mother was informed on 4 June 2017 that her daughter’s detention in Khanh Hoa province would be extended by two months and 15 days, according to Radio Free Asia. Me Nam’s family have reportedly been subjected to surveillance since her arrest.

In its opinion adopted during its 78th session on 30 May 2017, the UN Working Group on Arbitrary Detention (UNWGAD) found that “article 88 of Viet Nam’s Penal Code is so vague and overly broad that it could result in penalties being imposed on persons who have merely exercised their legitimate rights to freedom of opinion and expression.” Moreover, it concluded that Me Nam’s arrest and subsequent detention was intended to restrict her activities as a human rights defender, and that her detention violates her rights under articles 19 and 20 of the Universal Declaration of Human Rights (UDHR), articles 19, 21 and 22 of the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR), as well as her right to fair trial under 9, 10 and 11, and 9 and 14, of the UDHR and ICCPR respectively. During the same session, the UNWGAD also ruled that prominent lawyer, human rights defender and blogger, Nguyen Van Dai, who has been detained without formal charges since December 2015, is also being arbitrarily detained.

Me Nam’s trial is expected to take place at the Khanh Hoa province People’s Court on 29 June 2017.

 

For further information please contact PEN International, Unit A, Koops Mill Mews, 162-164 Abbey Street, London, SE1 2AN, Tel.+ 44 (0) 20 7405 0338,

Celebrating 90 years of promoting literature and defending freedom of expression

International PEN is trading as PEN International. International PEN is a company registered in England and Wales with registration number 05683997. International PEN is a registered charity in England and Wales with registration number 1117088. International PEN’s registered office is Koops Mill, 162-164 Abbey Street, London, SE1 2AN, UK.



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
LTS: Biến cố Venezuela sau vụ bắt giữ Nicolás Maduro đang làm rúng động toàn vùng Nam Mỹ. Trong bối cảnh ấy, bà Delcy Rodríguez, 56 tuổi, vốn là phó tổng thống dưới thời Maduro, đã được Tòa án Tối cao và quân đội Venezuela đưa lên nắm quyền lâm thời. Bà cũng là một nhân vật từng được Washington ngỏ ý đối thoại trước đây. Sự kiện này đặt ra câu hỏi: Phải chăng đó là bước đầu của sự "chuyển quyền trong nội bộ," hay chỉ là hồi kế tiếp của cùng một vở tuồng?
Cuộc tấn công và bắt sống vợ chồng Tổng thống Nicolás Maduro ngay trên lãnh thổ Venezuela trong ngày cuối tuần đã trở thành một sự kiện chính trị thế giới hàng đầu khi bước vào năm mới 2026 này. Trong khi những đồng minh của Donald Trump ca ngợi và ủng hộ chiến dịch quân sự này thì ngược lại, một số câu hỏi cũng đã được đặt ra là, liệu một cuộc tấn công quân sự vào Venezuela, một quốc gia không mang tính đe dọa trực tiếp và hiển hiện đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ, có được thông báo và sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ theo hiến pháp? Cũng như một chiến dịch quân sự và bắt sống một nguyên thủ quốc gia khác trên lãnh thổ một quốc gia có chủ quyền như Venezuela có đúng với nguyên tắc ngoại giao và công pháp quốc tế hay không?
Người đàn ông lê những bước chân nặng nề giữa hai triền núi mù sương. Gió và bụi cát làm mái tóc dài của ông ta rối bời. Chiếc khăn choàng và áo măng-tô có vẻ không đủ ấm, nên gương mặt hốc hác, mệt mỏi, lấm lem những vết đen như vừa chui ra từ mỏ than. Rồi ngay sau đó, ông ta xuất hiện trong một quán nước, ngồi bên chiếc bàn có ly trà nóng bốc khói nghi ngút trên tay, mắt nhìn xa xăm ra cửa. Một tiếng hát khàn, đục, nặng như những vách núi hai bên đường ông ấy đang đi, vang lên.
Sau khi bài “Chúng Ta Sống Sót” đăng tuần qua, Việt Báo nhận được nhiều hồi âm hơn thường lệ: tin nhắn, điện thoại, thư điện tử. Có người quen, có độc giả chưa từng gặp. Nội dung không khác nhau mấy. Phần lớn là sự đồng cảm. Có người nói đọc xong thấy nhẹ lòng, vì biết mình không phải là kẻ đơn độc nghĩ như thế. Có người gửi lời cảm kích khi có người nói hộ tiếng nói lòng mình. Nhưng điều đáng chú ý không nằm ở nội dung, mà ở cách người ta nhắn gửi hồi âm. Tất cả đều chọn nói riêng. Không bình luận công khai. Không chia sẻ kèm ý kiến. Họ đi bằng “cửa hậu”. Lý do dễ hiểu: không muốn bàn chuyện chính trị nơi công cộng, nhất là trên mạng xã hội — nơi một câu nói có thể bị chụp mũ nhanh hơn tốc độ người ta kịp giải thích mình muốn nói gì.
Năm 2025 đi qua trong chiếc bóng của Donald Trump. Vị tổng thống ồn ào này, với cách hành xử phá bỏ mọi khuôn thước, đã làm xoay chuyển trật tự thế giới: khiến các nền kinh tế lên cơn sốt, nhưng cũng đẩy đồng minh Âu châu phải chi nhiều hơn cho quốc phòng. Bước sang 2026, khi “cơn lốc Trump” vẫn còn cuộn, đây là mười điều đáng dõi theo.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.
Ở đời dường như chúng ta hay nghe nói người đi buôn chiến tranh, tức là những người trục lợi chiến tranh như buôn bán vũ khí, xâm chiếm đất đai, lãnh thổ của nước khác, thỏa mãn tham vọng bá quyền cá nhân, v.v… Nhưng lại không mấy khi chúng ta nghe nói có người đi buôn hòa bình. Vậy mà ở thời đại này lại có người đi buôn hòa bình. Thế mới lạ chứ! Các bạn đừng tưởng tôi nói chuyện vui đùa cuối năm. Không đâu! Đó là chuyện thật, người thật đấy. Nếu các bạn không tin thì hãy nghe tôi kể hết câu chuyện dưới đây rồi phán xét cũng không muộn. Vậy thì trước hết hãy nói cho rõ ý nghĩa của việc đi buôn hòa bình là thế nào để các bạn khỏi phải thắc mắc rồi sau đó sẽ kể chi tiết câu chuyện. Đi buôn thì ai cũng biết rồi. Đó là đem bán món hàng này để mua món hàng khác, hoặc đi mua món hàng này để bán lại cho ai đó hầu kiếm lời. Như vậy, đi buôn thì phải có lời...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.