Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Thẩm Mỹ: Ngày Nghỉ Của Chị Ngà...

10/12/201600:00:00(Xem: 1461)
Sáng nay trời nắng, ra vào sân trước sân sau, làm xong bữa trưa, định bụng đi một vòng Mall coi đèn Giáng Sinh chơi thì mưa đột ngột ào xuống. Thay quần áo bận trong nhà xong, pha ly cà phê sữa nóng, nhâm nhi coi phim. Kiếm tới kiếm lui thấy phim nào cũng y chang, gia tộc dành quyền lợi địa vị, chuyện tình tay ba một người buồn bã hay căm hận nhìn theo hai người đang dung dăng dung dẻ, Vua ham sắc quan nịnh thần Hoàng hậu ghen ghét thủ tiêu ái phi của vua một cách độc ác... chán quá, tắt tivi cho rồi.

Chị hớp miếng cà phê. Công nhận tuy là cà phê bột có sẵn đường sữa, đổ nước sôi vô là thưởng thức vị đậm đà ngon lành liền. Hổng thua gì ly cà phê phin, nhưng khỏi phải ngồi chờ nhỏ từng giọt nguội ngắt. Chị tính trong bụng -từ trước tới nay thì giờ của chị là vàng bạc, mùa lễ là những ngày chị và cả tiệm trông mong làm rút mới có đủ mà trang trải giữ vững cái tiệm cả chục năm nay mà. Ngày nghỉ hiếm hoi quí báu nầy, năm nay chị tính đổi “tông” sẽ đi Mall mua sắm quà cho mấy đứa cháu. Tính là phải làm liền. Con gái chị vừa phớt ngang qua, chị réo:

- Con. Nè. Con. Bữa nay chở má ra Mall mua quà cho tụi nhỏ. Sẵn con với má đi vòng vòng chơi luôn.

Con chị lắc đầu, cười khì kiểu chọc quê:

- Trời. Giờ mà má còn theo kiểu xưa quá tốn thì giờ! cứ lướt lên mạng kiếm một hồi mặc sức má coi, mua cả đống đồ, khỏi tốn xăng khỏi dành chỗ đậu xe khỏi giận hờn, vô tiệm đi rã giò rồi còn dùng dằng đắn đo cân nhắc chọn lựa, ối mệt quá má ơi. Má ngồi nhà vừa nhậu cà phê vừa tìm trên mạng, thứ gì cũng có, rẻ rề, khỏi trả tiền cước phí nữa. Má còn coi hình, coi cỡ, màu sắc, tiện lắm má ơi. Tụi con bây giờ sắm đồ kiểu đó thôi má ơi. Má xưa quá rồi. Con có hẹn đi chơi với bạn rồi. Con đi nhe má.

Nói một hơi xong, không đợi chị trả lời, nó nhong nhong xách chìa khóa mở cửa ra khỏi nhà.

Thôi rồi, thời đại “a còng” nầy gia đình chị bị ảnh hưởng quá nặng vậy đó. Thiệt tình! Đang hăng hái, con nhỏ nầy làm chị mất hứng. Cũng tại mình, hồi nó còn nhỏ chị cứ lo làm ăn quên hẳn, bỏ bê con cái cho nên bây giờ tụi nó vậy đó. Hớp thêm miếng cà phê, dằn cơn phiền não, chị nhấc điện thoại lên gọi cho con dâu:

- Con đó hả. Nè, bữa nay má muốn đem Cầm Kỳ Thi Họa đi mua quà giáng sinh, con đưa má đi được hông?

Con dâu chị sốt sắng trả lời:

- Dạ được chớ má, con cũng định đi đây.

Chị Ngà mừng quá, nói lẹ:

- Ờ, vậy má thay đồ sẵn chờ tụi con.

Cầm Kỳ Thi Họa là tên Việt Nam chị đặt cho bốn đứa cháu nội, cho thỏa lòng nhớ quê hương và cho dễ kêu. Chị hay khoe với bạn bè bốn tên nầy, chị cho là vừa hay vừa đẹp nữa.

...

Đám nhỏ được đi Mall với bà nội, khoái quá, chí chóe dành nhau kể chuyện nầy chuyện nọ, chuyện học hành chuyện chị em bạn bè giận nhau, đủ thứ, cho bà nội nghe đầy hai ba cái lỗ tai.

Tới Mall, chị ngần ngừ, hỏi dâu:

- Mà con biết tụi nó muốn quà gì hông? Má vô mua một mình, dấu tụi nó.

Dâu chị nói một cách rất ư là thực tế và thẳng thắn:

- Dạ, hay là vầy, má cứ cho tiền tụi nó như mọi năm, tại vì tụi nó cũng mong vậy thôi, rồi thả tụi nó vô tiệm tự ý mua món gì nó thích đi má. Tập cho tụi nó biết chọn lựa cân nhắc biết xài đồng tiền có chừng mực đó má.

Ha, ý kiến cho đám con có quyền “tự do dân chủ” của con dâu quá sức hay, có lý. Chị liền gom 4 đứa cháu lại, đưa cho mỗi đứa 50 đô, dặn:

- Nè, tụi cháu cầm tiền cho kỹ coi chừng rớt mất nghen cháu, chỗ đông người nghe cháu... Mấy đứa vô tiệm đi rồi tự ý mua quà nghen.


Tụi nhỏ khoái quá, cầm tiền chạy ù vô tiệm bán đồ chơi.

Bà mẹ chồng và nàng dâu thân ái ngồi trên cái băng ghế nghỉ chân, vừa nói chuyện nhà cửa tiệm quán vừa ngắm thiên hạ đang tất bật ngược xuôi, người nào cũng đùm đề tay xách nách mang thấy bắt mệt.

Mãi lo già chuyện quên thì giờ. Chắc cũng cỡ cả tiếng đồng hồ mới thấy đám nhỏ ra khỏi tiệm. Mà lạ, chỉ có Họa, 8 tuổi, đang cầm một bịch nhỏ xíu, còn ba đứa kia thì tay trống trơn, ngạc nhiên chị hỏi:

- Ủa? bộ mấy cháu hổng mua gì hết sao? Họa, đâu đưa bà coi con mua cái gì.

Cháu Cầm, cười cười, nói:

- Dạ, bà. Con hổng muốn mua gì hết, con để dành tiền.

Chị hỏi thêm:

- Ủa, còn hai đứa nầy?

Kỳ và Thi cười ngỏn ngoẻn:

- Con cũng hổng thấy thích cái gì hết. Nhà con có nhiều đồ chơi rồi.

Xây qua cháu út, chị hỏi:

- Còn Họa, cháu mua cái gì đó.

Út ngoẹo đầu, cười cười:

- Dạ, con mua búp bê nằm ngủ, 99 cents.

Dâu chị cười ngất, kể:

- Má ơi má thấy chưa. Năm nào cháu của má cũng đưa cho con với ba nó một bảng danh sách tất cả những món quà tụi nó muốn ông già Noel và ba má tặng cho tụi nó. Năm nay coi bộ lạ à nghen. Khi phải xỉa tiền ra để mua thì tự động tụi nó biết để dành tiền rồi. Hổng muốn mua gì hết. Ha ha ha. Con thấy Cầm Kỳ Thi Họa của má giống y chang má rồi đó. Ha ha ha. Thằng út mua lấy lòng má đó, mà khôn quá trời, chỉ xài 99 cents, còn lại 49 đô để dành hà hà hà, chắc chị nó dạy ha ha ha...

Chị Ngà cũng cười, lắc đầu:

- Cháu giống bà thì tốt chớ sao. Giống tánh cần kiệm là hay chớ sao. Má hổng biết tính toán chi li thì đâu có được như ngày hôm nay, có nhà cửa xe cộ cơ ngơi vững vàng con cái học hành đàng hoàng. Ha, gống bà là “số dách” rồi. Mà má thấy con dạy mấy đứa hay thiệt nghen. Dạy từ nhỏ tánh biết để dành. Nghe nói thế hệ tới sẽ không còn tiền hưu tiền già nữa nên tự mình phải biết lo, từ nhỏ lo cho tuổi già.

Chị cười khì, tiếp:

- Mấy đứa nầy, khi phải trả bằng đồng tiền của mình thì phải đắn đo suy nghĩ coi món đó nên mua hay không, ở nhà cả phòng đồ chơi mà.

Dâu chị kể:

- Bạn con còn tiến bộ hơn nữa má. Nó cho con nó mỗi đứa một cái Visa gift card, đám con lên mạng vô Amazon tự mua đồ gởi tới tận nhà, khỏi đi đâu xa.

Chị Ngà hỏi:

- Rồi thí dụ như mua quần áo giày dép mang bận hổng vừa thì sao?

Dâu chị cười:

- Thì đổi lại chứ sao má. Họ cho đổi cho trả, chỉ mất công chút thôi. Con cũng hay mua đồ như vậy đó má.

Chị Ngà lắc đầu:

- Riết rồi máy móc thay thế con người, riết rồi hổng ai còn thấy tiền thiệt nữa rồi, xài toàn card với rút thẳng từ nhà băng. Ý cha.a.a... tui theo gì kịp. Ờ mà vậy cũng tốt. Mình phải theo thời thôi. Ờ, xong hết rồi há. Ghé cho tụi nhỏ ăn uống gì đi con.

Dâu chị nói:

- Khoan má. Nè, tụi con trở vô tiệm, mỗi đứa lựa mua một món, mình ghé qua gởi cho trẻ con mồ côi, nhớ hông?

Cầm Kỳ Thi Họa cùng vổ tay, à lên, chí chóe:

- Tụi con quên, mình phải mua quà tặng trẻ em mồ côi nữa.

Nói rồi, Họa đưa gói đồ của nó cho mẹ cầm, theo đuôi mấy anh chị, chạy trở vô tiệm.

Chị nghĩ thầm. Đúng rồi. Thằng con của chị chọn vợ thiệt khéo. Biết dạy con rất hay, còn nhỏ mà có tánh biết thương người, biết tự suy nghĩ, như vậy, lớn lên sẽ là những con người rộng lượng, dễ sống với đời.

Mấy bà cháu mẹ con chạy ngang quán bán bánh mì, dâu chị chỏ miệng gần cái loa để gọi món ăn. Cũng lại là giao tiếp với cái loa thay vì với người.

Thời đại “a còng”. Thiệt tình./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.