Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sức mạnh mềm

04/10/201600:01:00(Xem: 2859)

Sức mạnh mềm

 

Bùi Văn Phú

 

Sức mạnh mềm là những thương hiệu từ một quốc gia. Đó là những sản phẩm vật chất như hàng tiêu dùng, thực phẩm hay những nét văn hoá qua trang phục, âm nhạc, nghệ thuật, trò chơi. Sản phẩm tốt và luôn được cải tiến được người tiêu dùng tin tưởng sẽ có người tiêu thụ lâu dài làm nên sức mạnh của quốc gia sản xuất ra nó.

 

Từ nửa thế kỷ qua người tiêu dùng biết đến xe ô tô Toyota, Honda hay tivi, tủ lạnh với thương hiệu Sony, Toshiba, Yamaha của Nhật Bản là những sản phẩm được ưa chuộng.

 

Ngày mới qua Mỹ, gia đình người thân của tôi mua một tivi hiệu Sony để xem tin tức, giải trí và cũng là để học tiếng Anh trong những ngày mới định cư ở miền đất mới. Không biết lúc đó có tivi nào hiệu của Mỹ tốt hơn không, nhưng từ những ngày còn ở Việt Nam đã nghe đến hiệu Sony có tiếng bền tốt, từ tivi, radio, cát-sét đến giàn máy chạy băng cuộn.

 

Khi ông anh họ đi mua tivi, người bán hàng nói có bảo hành 5 năm, giữ biên nhận mua hàng và nếu máy hư trước thời hạn sẽ được đổi cho một tivi mới. Chúng tôi sử dụng nó chưa hết hạn bảo hành thì màn kính không còn lên hình, đem lại tiệm cũ đổi lấy một tivi mới cùng số hiệu như chiếc đã hư mà không phải trả thêm đồng nào. “Made in Japan” đã làm cho thế giới nể phục người Nhật.

 

Bạn đọc còn nhớ chiếc ô tô mang hiệu Yugo không? Cách đây hơn 30 năm, loại xe này được sản xuất từ Yugoslavia, là nước cộng sản Nam Tư, của Thống chế Tito và sản phẩm này được những nhà làm chính sách của Nam Tư coi đó là một tiến bộ vượt bậc trong chính sách kinh tế nên đem xuất cảng qua Hoa Kỳ. Tito thời đó tuy là lãnh đạo một nước cộng sản nhưng không theo Nga như các nước Đông Âu, mà cũng không ngả theo Trung Quốc.

 

Yugo vào được thị trường Mỹ, bán với giá khá rẻ, thời đó chỉ 4.000 đôla một xe. Nhưng phẩm chất của xe lại quá tệ, bị những nhà thẩm định chất lượng ô tô cho điểm thấp.

 

Cùng thời gian với Yugo, Hoa Kỳ cho nhập cảng xe Hyundai từ Nam Triều Tiên. Thương hiệu này cũng được lãnh đạo Nam Triều Tiên coi là thành công trong phát triển kinh tế của đất nước, có thể cạnh tranh với Toyota, Honda đã vào Mỹ từ những thập niên trước.

Vì máy và vỏ xe Yugo có quá nhiều khuyết điểm nên xe này biến mất trên thị trường Hoa Kỳ chỉ sau vài năm. Còn Hyundai như bạn đọc đã thấy, ngày nay xe này là một thương hiệu ăn khách, cạnh tranh được với Toyota, Honda và các loại xe nhập cảng khác trên thị trường Mỹ cũng như trên thế giới.

 

Tuy máy của Hyundai không mạnh bằng Toyota hay Honda nhưng người mua xe này ở Mỹ được bảo hành đến 10 năm hay 100.000 miles (dặm), trong khi các loại xe khác thường chỉ được bảo hành 5, 6 năm hay 60.000 miles.

Câu chuyện Yugo và Hyundai về công nghệ sản xuất ô tô ở hai quốc gia đều là độc tài, một là độc tài cộng sản và một là độc tài tư bản, nhưng chính sách kinh tế thị trường tạo cơ hội cho những sản phẩm có phẩm chất tốt ra đời và đưa đất nước phát triển nhanh hơn là trong nền kinh tế xã hội chủ nghĩa.

 

Năm 1988 Nam Triều Tiên đã là quốc gia thứ nhì ở Đông Á có khả năng đứng ra tổ chức Thế Vận Hội, sau Nhật Bản.

 

Từ giữa thập niên 1990, sau giai đoạn dân chủ hoá đất nước, Nam Triều Tiên đã đưa ra thế giới nhiều thương hiệu, ngoài Hyundai luôn cải tiến trong hơn ba thập niên qua, nay có KIA, có siêu thị Lotte và điện thoại Samsung được người tiêu dùng biết đến trên toàn cầu và đặc biệt là ở Việt Nam.

 

Ngày nay không chỉ những sản phẩm của Nam Triều Tiên được người Việt ưa chuộng mà cả những show ca nhạc, những kiểu thời trang, chương trình tivi của Nam Triều Tiên cũng được nhiều người Việt đón nhận nhiệt tình.

 

Những thương hiệu nổi tiếng toàn cầu làm cho người tiêu dùng biết đến trình độ phát triển quốc gia sản xuất ra sản phẩm đó. Sử dụng hàng hiệu Sony, Toyota, Yamaha là cảm phục người Nhật. Chạy xe Wolkswagen, Mercedes là biết công nghệ ô tô của người Đức cao đến mức nào.

 

Người Mỹ mang sức mạnh mềm ra thế giới qua nhiều sản phẩm, từ phim ảnh Hollywood đến những cửa hàng ăn nhanh như McDonald’s, KFC. Sức mạnh của Hoa Kỳ còn là các loại máy bay lớn nhỏ, là công nghệ thông tin với Apple, Microsoft, các phần mềm trong khoa học, tài chính cùng mạng xã hội như Facebook, Twitter.

 

Sức mạnh của Mỹ là Uber, AirBnB và những công ty khởi nghiệp, là những show giải trí trên truyền hình mỗi tối, từ ca nhạc, đố vui đến nấu ăn được nhiều quốc gia sao chép, trong đó có Việt Nam.

 

Thỉnh thoảng xem tivi Việt thấy có nhiều chương trình giải trí sản xuất từ Việt Nam với hình thức giống như những show trên tivi Mỹ. Chương trình Chung Sức giống như “Family Feud”, Chiếc Nón Kỳ Diệu là bản sao của “Wheel of Fortune”, rồi thi ca nhạc giống như “The Voice”, thi nấu ăn giống như “Chopped”.

 

Một lần xem chương trình nấu ăn “Top Chef Vietnam” (Đầu Bếp Đỉnh), tôi ngạc nhiên với cách thi đua hơi khác thường. Trong show hôm đó, những thí sinh đang nấu món ăn riêng của mình, gần xong, bỗng dưng người điều khiển chương trình yêu cầu các đầu bếp đổi chỗ, đảo lộn lẫn nhau, đầu bếp này qua nấu món của đầu bếp kia. Như thế ban giám khảo làm sao biết đó là món ăn sáng tạo của ai.

 

Thức ăn Việt là một sức mạnh mềm vì có sức hấp dẫn trên thế giới. Được biết đến nhiều là phở, bánh mì, gỏi cuốn, chả giò và nước mắm. Trong nhiều chương trình nấu ăn, những đầu bếp nổi tiếng của Mỹ đã dùng nước mắm và chỉ cách nấu, cách làm những món ăn này. Bà Martha Stewart đã dạy nấu phở trên tivi. Trong show “Chopped” đã có nước mắm, giò được dùng để các đầu bếp nấu trong cuộc thi. Yang Can Cook đã hướng dẫn cách nấu nhiều món Việt.

 

Sức mạnh mềm còn là phô trương những di sản văn hoá, những nét nghệ thuật ra thế giới qua các cuộc triển lãm nghệ thuật.

 

Ở San Francisco có Bảo tàng Nghệ thuật Châu Á (Asian Art Museum) mà mỗi năm có nhiều triển lãm, mỗi kỳ kéo dài vài tháng, trưng bày di sản văn hoá từ Trung Hoa, Thái Lan, Mông Cổ, Ai Cập đến Nhật Bản, Indonesia, nhưng thiếu vắng những triển lãm về di sản văn hoá Việt Nam.

 

Ngay cả trong những di vật được trưng bày thường trực ở bảo tàng cũng có rất ít nét văn hoá Việt. Chỉ có chiếc trống đồng đã thủng lỗ, trông không được tốt bằng chiếc trống đồng tôi thấy trong một liên hoan đón Tết của Tổng Lãnh sự quán Việt Nam trước đây. Đồ gốm Việt Nam cũng chỉ có chừng chục chiếc bình và bát đĩa cổ. Chỉ có thế thôi. So với các nước khác trong vùng Đông Á như Nhật Bản, Nam Triều Tiên, Indonesia, Thái Lan, Campuchia thì những tượng hình, bình, bát, đĩa của Việt Nam chẳng là bao.

 

Thiếu vắng phô trương văn hoá cũng là dấu chỉ thiếu sức mạnh mềm. Trong thập niên 1990 và 2000 có hai triển lãm nghệ thuật Việt Nam ở vùng Vịnh San Francisco. Bảo tàng Nghệ thuật San Jose có triển lãm với chủ đề “An Ocean Apart” (Nghìn trùng xa cách), và Đại học St. Mary ở Moraga có triển lãm “The Winding River” (Dòng sông uốn khúc) với nhiều nét nghệ thuật đương đại của Việt Nam.

 

Năm 2009 có triển lãm nhỏ trong chương trình Meet Vietnam tổ chức tại sảnh đường của tòa thị chính San Francisco.

 

Mấy tháng trước đi nghe nhà nghiên cứu nghệ thuật Việt Nam là Tiến sĩ Nora Taylor nói chuyện ở Đại học Berkeley về kiểm duyệt và phát triển trong sinh hoạt nghệ thuật tại Việt Nam. Bên ngoài buổi nói chuyện tôi hỏi bà là vì sao ít khi có triển lãm nghệ thuật Việt Nam tại Hoa Kỳ, bà nói là vì Hà Nội lo sợ bị cộng đồng người Việt biểu tình phản đối. Tôi nói có thể đó không phải là lý do vì chuyện biểu tình thường xảy ra ở Hoa Kỳ, nhất là ở vùng Vịnh San Francisco.

 

Những lần nghệ thuật Việt Nam được đưa đến vùng này, như múa rối nước đến Đại học Berkeley hay triển lãm ở San Jose, San Francisco đã có biểu tình.

 

Nhưng theo tôi, đó không phải lý do để không đem văn hoá Việt Nam ra phô trương, mà chính sách của nhà nước Việt Nam không chú trọng nhiều đến văn hoá nghệ thuật, nên không có ngân sách cho những việc này. Còn những người giàu có, những công ty của Việt Nam cũng không có tầm nhìn văn hoá nên không bảo trợ hay đầu tư.

 

Việt Nam không còn là cuộc chiến nữa. Nhưng ngày nay đất nước này có gì hấp dẫn và sức mạnh mềm của một dân tộc với một lịch sử nhiều nghìn năm đánh đuổi ngoại xâm là đâu? Không nhẽ chỉ còn phở, bún chả, bánh mì, chả giò, nước mắm và những tượng đài đương đại nghìn tỉ bằng xi măng!

 

(nguồn: VOA)

 blank

H01: Trống đồng Việt Nam 2.000 năm tuổi trong bảo tàng ở San Francisco (ảnh Bùi Văn Phú)

 blank

H02: Gốm cổ Việt Nam (ảnh Bùi Văn Phú)

 blank

H03: Bảo tàng Nghệ thuật Châu Á ở San Francisco (ảnh Bùi Văn Phú)

 blank

H04: Sinh hoạt tại Bảo tàng Nghệ thuật Châu Á (ảnh Bùi Văn Phú)


.
.

Ý kiến bạn đọc
05/10/201600:48:00
Khách
Khỉ Trường sơn, hang Pắc Bó chỉ biết đập đầu dân chôn sống, mổ bụng dân thả trôi sông thôi, chớ làm kinh tế thì hỏng bét :

Thu nhập người Việt sắp thấp hơn cả Lào, Campuchia?- Tác giả: Đàn Chim Việt : TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam: “Sau 30 năm đổi mới, cơ cấu kinh tế của ta vẫn là khai thác tài nguyên, gia công dệt may với gia giày và lắp ráp. Chúng ta xác định quan điểm là một nước công nghiệp công nghệ cao, hiện đại nhưng thực chất, lại không rõ công nghiệp hiện đại, công nghệ cao là như thế nào? Cả 3 nhóm chủ lực nhất của một nền kinh tế công nghiệp đều ở đẳng cấp thấp. Tình trạng này còn có thể kéo dài nữa” .
05/10/201600:08:34
Khách
Đất nước nghèo mạt rệp thời khỉ Trường Sơn, hang Pắc Bó cai trị :

BBC- June 13, 15 : Vũ Ngọc Hoàng, Ủy viên Trung ương đảng cộng sản Việt Nam, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương đã đăng bài viết trên tạp chí Cộng sản như sau :

“Nước ta sau mấy chục năm công nghiệp hóa, đến nay năng suất lao động xã hội vẫn thấp (vào loại thấp nhất khu vực Đông Á), hiệu quả đầu tư kém, nợ nần nhiều mà chưa rõ trả bằng cách nào, khi mà hiệu quả đầu tư (sử dụng nguồn vay ấy) còn kém; thu nhập thấp, sản phẩm công nghiệp xuất khẩu hầu như không có, các chương trình nội địa hóa không thành công, chủ yếu là làm thuê và cho thuê mặt bằng, nền kinh tế Việt Nam đang rơi vào “bẫy thu nhập trung bình thấp”. Nhìn lại nguyên nhân các nước bị “bẫy thu nhập trung bình” và nhìn lại tình hình nền kinh tế của ta thì thật đáng lo ngại.”
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bác sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia Mỹ về các bệnh dị ứng và truyền nhiễm, cảnh báo chính sách này có thể khiến nhiều người tử vong, ngay cả khi tỷ lệ người nhiễm không triệu chứng ở mức tương đối cao. “Với nạn béo phì, cao huyết áp và tiểu đường tại Mỹ, nếu mọi người bị nhiễm Covid-19, con số tử vong sẽ rất lớn và hoàn toàn không thể chấp nhận”, bác sĩ Fauci giải thích.
Một chi tiết khá thú vị cho sự thành công ngoài mặt trân của ông mà TT. Việt từng chia sẻ, đó là khi ra trận ông luôn nghe như có tiếng trống thúc quân Mê Linh của Hai Bà Trưng, tiếng trống thúc giục lòng yêu nước của quân sĩ chiến đấu để bảo vệ bờ cõi.
Các chuyên gia Việt nhìn thấy bất cập (giàu nghèo, môi trường, bất công, thất thoát…) nhưng đối với giới đầu tư ngoại quốc thì cơ hội đầu tư lại đến từ những mất cân đối trong số này (giá lương thấp, hư hại môi trường,…) Cho nên dù hai kết luận khác nhau nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều cơ hội cất cánh trong một thời gian dài.
Người ta nghi rằng nguồn gốc của triết lý tam không nói trên có lẽ đã được một nhà sư Phật gíáo thuộc tông phái Thiên thai (?) (Tiantai Zong), Trung Quốc đề cập đến trong tác phẩm của ông ta, "Không thấy, không nghe và không nói" vào koảng thế kỷ thứ VIII.
Đại hội XIII của ĐCSVN được dự kiến vào đầu năm 2021 với những yêu cầu đổi mới Chính trị, Xã hội. Người dân có thể kỳ vọng những gì nếu ĐCSVN thực sự muốn có thực chất trong đổi mới, trong cải cách, trong cải tổ? Câu hỏi ở đây là ĐCSVN sẽ ưu tiên làm điều gì để có đổi mới căn bản, sâu rộng từ trong đảng ra đến xã hội, người dân?
Vấn đề căn bản nhất mà Đảng Cộng Sản Việt Nam phải đối phó trong Đại hội Đảng XIII là lòng bất mãn cao độ của toàn dân với các chủ trương hiện nay của Đảng mà điểm chủ yếu là dân chúng không tin tưởng về hệ thống chính quyền và uy lực pháp quyền.
Buôn bán nhà cửa không khó, học lấy bằng địa ốc của tiểu bang, các đại học đều có dạy về ngành này. Làm nghề gì cũng dễ, học lấy bằng địa ốc, gia nhập công ty địa ốc nào đó, được huấn luyện nhiều lớp chuyên môn, những lớp có liên quan đến nghề địa ốc, nhưng khó là ở chính mình.
Chưa đầy ba tuần nữa là đến ngày tổng tuyển cử 3/11. Sôi nổi nhất là tranh chức lãnh đạo Hoa Kỳ với Tổng thống đương nhiệm Donald Trump đại diện cho Đảng Cộng hoà tái tranh cử, gặp đối thủ là cựu Phó Tổng thống Joe Biden đại diện cho Đảng Dân chủ.
Hậu quả của thời đại Trump là những cơ quan ngôn luận như CNN, New York Times… trước đây được xem như mẫu mực của nền tự do báo chí toàn cầu với các thông tin trung thực, nhưng nay thiên vị về một phía mà trở nên phiếm diện một chiều.
Trong gần đây xuất hiện ở Mỹ nhiều hiên tượng xã hội kỳ lạ gắn liền với thời sự địa phương và chỉ sau thời gian ngắn, liền xâm nhập qua Âu châu, trong số đó, có hai hiện tượng liên hệ tới đời sống xã hội khá quan trọng, đáng để ý là Phong trào «XÙ» và Phong trào «QAnon».
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.