Hôm nay,  

Lời Thú Tội của một Ký giả trong việc Tường Trình về Hillary

03/10/201600:03:00(Xem: 9481)

 

Lời Thú Tội của một Ký giả trong việc Tường Trình về Hillary –

5 Qui lệ bất thành văn của giới truyền thông về Hillary

 

(Confessions of a Clinton reporter: The Media‘ s 5 unspoken rules

for covering Hillary -  by Jonathan Allen - updated July 6, 2015)

 

Công việc của một phóng viên là “an ủi những kẻ khổ sở và làm cho những kẻ đang  thoải mái phải đau khổ” –- một tôn chỉ mà khôi hài thay lúc đầu được viết để bôi bác bản chất “ta đây đúng” của các ký giả. Thế nên sự biện minh cho việc theo đuổi một nhân vật có tên tuổi trong quần chúng gia tăng theo tỷ lệ với tầm vóc của họ. Nhân vật

càng quyền cao chức trọng thì việc theo đuổi càng ráo riết. 

Sau một phần tư thế kỷ trên sân khấu chính trị quốc gia, không có nhân vật chính trị thoải mái nào đáng bị hành tội hơn Hillary Clinton.Và bà ta sẽ chịu nhiều phiền muộn trong một năm rưỡi tới đây.

 

Thường thường đây là một phương cách tốt để các phóng viên hành nghề. Nói cho cùng, khi một kẻ muốn có quyền lực nhiều chừng nào trong một nước cộng hòa, thì cử tri lại càng nên biết nhiều thêm về họ. Điều này cũng là cái khung cơ bản để suy nghĩ về mối quan hệ độc hại - lâu dài giữa Clinton và giới truyền thông, là tại sao việc tường trình về Hillary lại khác biệt với việc tường trình các ứng cử viên tranh cử Tổng thống khác, và liệu sự khác biệt này có gây nên những biến dạng/méo mó mà sau cùng sẽ ảnh hưởng cuộc tranh cử Tổng thống.

 

Những qui lệ về Clinton được nung nấu bởi sự mong mỏi của các phóng viên và biên tập viên là dành cho cho cái giải thưởng tối hậu của nghành báo chí hiện đại: là tìm được một tin sốt dẽo có thể hạ bệ Hillary Clinton và đế chế chính trị của gia đình bà trước ai hết. Ít nhất về phương diện này, những người của đảng Cộng Hòa và truyền thông có cùng chung quyền lợi. 

 

Vì là đồng tác giả của một cuốn sách viết về việc Bill và Hillary đã xử dụng thời gian Hillary làm việc cho bộ Ngoại giao để tạo dựng guồng máy chính trị cho gia đình và dọn đường cho việc họ phát động chiến dịch tranh cử lần thứ tư, tôi rất hiểu những năng- động tác dụng hỗ tương giữa các quyền lực này (Tác giả Jon Allen cùng với Amie Parnes viết cuốn sách lọai bán chạy nhất (the best –sellers) với nhan đề “HRC: State Secrets and the Rebirth of Hillary Clinton”). Như thế nghĩa là tôi đã nghiên cứu, tìm tòi rất kỹ về mối liên hệ của Clinton với giới truyền thông và chính tôi đã có kinh nghiệm trực tiếp.Trên cương vị một người viết sách, tôi cảm thấy có bổn phận đối với bản thân và đối với độc giả trong việc báo cáo, điều tra và viết với sự tổng hợp của lòng tò mò, sự nghi ngại, sự toàn diện, sự thấu đáo về mọi mặt và cả lòng quan hoài (compassion) mà tôi vẫn dùng cho bất cứ đề tài nào khác. Dĩ nhiên tôi muốn bán sách. Và việc dễ dàng nhất là viết về gia đình Clinton như thể họ là những kẻ tàn độc nhất trên đời. Điều đó cũng đúng với việc báo cáo tin tức hàng ngày. Muốn cho người ta ghé vào website mình ư? Viết một chuyện xấu xa về Clinton, nhất là Hillary.

 

Là một phóng viên, tôi bị kẹt phải xử dụng các qui lệ về Clinton. Đây là việc mà tôi đã thấy ở các đồng nghiệp và ở chính tôi.

 

Qui Lệ 1:

 

Bất cứ chuyện gì dù có vẻ lố bịch đến đâu, đều đáng được các cơ quan Liên bang, Quốc Hội, Nhóm âm mưu cánh-hữu đầy quyền lực (the vast right-wing conspiracy) và các tổ hợp truyền thông, báo chí điều tra đến nơi đến chốn.

 

Một trong những bạn đồng nghiệp cũ của tôi, một phóng viên rành nghề đã có vô số  chiến lợi phẩm - tức là thành tích triệt hạ các chính trị gia - có một lần nói với tôi rằng bất cứ ai trong công quyền đều đang che dấu một chuyện gì. Ai sẽ bị chìm xuồng trong một vụ tai tiếng? Đó là những chính trị gia mà chúng ta quyết tâm truy đuổi.

 

Điều đó có thể không đúng 100 phần trăm nhưng cũng khá đúng. Việc lựa chọn một cá nhân để theo dõi hoài hoài, hết lần này đến lần khác, làm cho tiếng tăm người này bị nhơ nhuốc, ngay cả khi vụ điều tra hay báo cáo rốt cuộc không tìm ra được chuyện chi xấu xa hay tội lỗi cả -- và đó cũng là thời gian mất đi vì các phóng viên đã không điều tra gì về các địch thủ của họ. Nguồn gốc của việc tố cáo này có thể phát xuất từ đảng đối lập, từ những người cùng đảng, hay từ sự quan sát và việc đào xới ngày đêm của chính phóng viên. Nhưng có hai việc rất rõ ràng: Nếu không có điều tra, sẽ không có tai tiếng (scandal). Và nếu không có tai tiếng, sẽ không có việc lột da đầu ai làm chiến phẩm.

 

 Gia đình Clinton đã bị điều tra liên tục khoảng 25 năm nay. Ai cũng biết rằng họ cung cấp thông tin cho các điều tra viên, luật sư và ký giả về tình hình tài chánh, về các thương thảo doanh nghiêp hay từ thiện, về tiến trình quyết định trong chính quyền nhiều hơn bất cứ một viên chức nào trong lịch sử Mỹ. Họ đã nhìn thấy vô số bạn bè bị còng tay sau lưng dẫn vào phiên xử tại Quốc hội,và trong vài trường hợp, bị tống vào ngục. Họ biết rằng bất cứ lời tuyên bố nào của mình cũng có thể bị ghi vào hồ sơ và bị (đối phương hay nhà báo) vặn vẹo cho mục tiêu chính trị.

 

Hai chuyện buộc tội không bằng chứng và phi lý nhất đối với Hillary trong cuộc đời chính trị của bà –cho tới nay -- là chuyện Hiillary có dính dáng đến vụ tự tử của Vincent Foster, một phụ tá của Clinton tại Tòa Bạch ốc và Hillary cũng chịu trách nhiệm về việc quân khủng bố tấn công và giết chết Đại sứ Mỹ Chris Stevens tại Libya. Hai chuyện này như hai tấm bìa chận sách ở hai đầu (bookends). Và ở giữa là Travelgate, Filegate và Whitewater. Có chuyện chính đáng nhiều, có chuyện chính đáng ít.

 

Khi Clinton bỗng nhiên tuyên bố rằng vợ chồng bà “trắng tay” khi họ rời Tòa Bạch Ốc, đó là bởi vì họ đã dùng tất cả tiền bạc vào việc đối phó trước những cuộc điều tra tới tấp, tối tăm mặt mũi, kéo dài 8 năm.

 

Vì thế, có thể hiểu tại sao vợ chồng Clinton lại có đầu óc nghi kỵ khi nghe nói đến chuyện minh bạch hóa. Nhưng sự ám ảnh về việc người khác hại mình làm cho họ thành bí mật, và sự bí mật của họ lại làm cho các người đảng Cộng Hòa và giới báo chí nghi ngờ họ đã làm chuyện sai trái. Điều này thúc đẩy việc điều tra vốn chỉ làm cho vợ chồng Clinton càng quyết giữ bí mật. Nỗi ám ảnh bị bách hại và việc điều tra không ngừng đã nuôi nhau, củng cố nhau trong cái chu kỳ vô tận của tấn công và chống trả.

 

Trong khi đó, giới chính trị gia và quần chúng bị bắt buộc phải chọn một trong hai phe bất toàn: một bên là cặp vợ chồng quyền lực hình như luôn luôn giấu diếm chuyện gì và bên kia là cơ chế tập hợp của nhóm điều tra ở Washington quá lộ liễu tinh thần phe đảng và tỏ ra thất bại trong khả năng chứng tỏ một hành vi lỗi lầm/sai trái trầm trọng.

 

Đối với các người theo đảng Cộng Hòa, đây là một chiến lược hợp lý. Họ biết rằng nếu họ cứ tiếp tục điều tra Hillary, chuyện này sẽ làm một công hai việc: thứ nhất là giữ cho giới truyền thông cứ tiếp tục viết về những chuyện tai tiếng, và thứ hai là làm nản lòng những cử tri không muốn trở lại cái thời điểm giới chính trị tàn sát nhau của những nàm 1990. Phe Cộng Hòa tiết lộ một phần câu chuyện cho các phóng viên đang đói lòng chờ một cái tin ác liệt, ngon lành, tin này sẽ giúp họ đạt được cái phần thưởng chính trị vĩ đại nhất trong các phần thưởng. Nhưng những người này (CH) cũng sai lầm khi quá vội vàng (jump the gun) buộc tội Clinton làm chuyện sai trái, và điều này cho phép bà ta tự bảo vệ mình bằng cách chỉ ra những điều vô lý và điên rồ của phe đối nghịch.

 

Qui Lệ 2:

 

 Tất cả những cáo buộc, dù lố bịch đế đâu, đều đáng tin tưởng cho đến khi chuyện này được chứng minh là hoàn toàn sai, tuyệt đối sai. Và ngay cả khi ấy thì câu chuyện vẫn tiếp tục sống mạnh trong giới truyền thông bảo thủ.

Năm 2014, khi đi vòng quanh nước Mỹ để cổ động việc bán sách, đồng tác giả và tôi đã bị thiên hạ liên tục tìm cách thuyết phục chúng tôi phải xác định một cách quả quyết rằng Hillary là một  phụ nữ đồng tính luyến ái. Một người đàn ông đã đòi hỏi chúng tôi phải lập tức nói đến vấn đề này trong buổi Hỏi và Đáp tại một tiệm Barnes và Noble ở vùng Upper West Side của Mahattan, nơi mà bạn nghĩ rằng loại chuyện này sẽ không xảy ra.

Tờ National Enquirer trong tháng 4 đăng một câu chuyện cáo buộc Clinton xóa sạch máy computer riêng vì nó chứa đựng những tài liệu có thể tìm ra các tình nhân đồng tính luyến ái của bà.

Trong khi đó, giới truyền thông bảo thủ cũng tin tưởng chắc chắn rằng Hillary sẽ gây chiến với Thiên Chúa giáo nếu bà ta đắc cử Tổng thống. Nhưng một điều được khám phá ra trong những email tại bộ Ngoại giao là Clinton chia sẻ những suy ngẫm về tôn giáo hàng ngày với bạn bè.

.

 

Đề tài: Điều suy ngẫm hôm nay:

 

“Lên tiếng cho những ai không thể cất tiếng nói, lên tiếng cho quyền của tất cả những ai khốn khổ. Lên tiếng và phê phán một cách công bằng; bênh vực quyền của những người nghèo khó và thiếu thốn”. Proverbs 31:8-9

 

Không chỉ là các sự cáo buộc “lạc quẻ” (out-of-the-box) đã làm cho guồng máy truyền thông quay cuồng. Một năm trước khi Cheasea Clinton lập gia đình, nhân viên làm việc cho Clinton bị bận rộn bởi các ký giả của truyền thông giòng chính (mainstream) vì các ký giả này nhất định tin tưởng rằng cô ta đã lo xong xuôi những hôn ước bí mật.

 

Bàn về những chuyện nghiêm túc hơn, bạn có nhớ cơn “cảm cúm” Benghazi ?

 

Nhiều đối thủ chính trị và thành viên của nghành truyền thông không thể chấp nhận chuyện Clinton đã bắt buộc phải bỏ cuộc trần tình trước Thượng Viện về Benghazi vì bà ta đã bị bất tĩnh nhân sự sau khi ngã đập đầu xuống đất.Giờ đây, 3 năm sau, nghĩ rằng Clinton đã kiếm cớ tránh né chuyện này thì thật khôi hài vì bà ta đã tường trình một cách long trọng (testified) tại cả hai phía của Quốc Hội –hoặc cho rằng như Karl Rove gợi ý là Hillary bị tổn thương não bộ. Và nếu bà ta bịa chuyện bị ngất vì đập đầu xuống đất để khỏi ra tường trinh (trước Thượng Viện) thì làm sao bà ta lại có thể bị tổn thương não bộ vì một cú té giả vờ?

 

Nhóm kiểm soát /gạn lọc tin tức (echo chamber) của giới truyền thông bảo thủ cứ chuyển qua chuyển lại những nhận xét độc địa từ Rush Limbaugh qua Fox News, để chắc chắn rằng những giòng chữ tác hại nhất trong một câu chuyện –  sự thật hay hư cấu – sống mãi. Chuyện tấn công Benghazi là một ví dụ toàn hảo. Các tên khủng bố giết bốn người Mỹ. Nhóm gạn lọc/kiểm soát tin tức bảo thủ có vẻ chắc chắn rằng đây là lỗi của Hillary.

Lập luận nghe có lý là chúng ta (Mỹ) không nên nhãy vào Libya ngay từ đầu, và các vụ giết người này là móc xích cuối cùng, thành quả, của môt chính sách tồi tệ.Nhưng cánh hữu còn muốn chứng minh rằng chuyện xảy ra là do Clinton - đã làm hay - đã không làm - về các vấn đề an ninh.

 

Nhóm bảo thủ này nói về việc xin hỗ trợ cho Libya đã bị từ chối (họ không cần quan tâm đến việc tiếp tế cần nhất là phải cho Tripoli, không phải cho Benghazi, và không có bằng chứng rằng chính Clinton biết về việc yêu cầu này), họ nói về một lệnh từ trên ngăn chận sự tiếp viện tiến vào Benghazi (họ không quan tâm đến việc nếu có tiếp viện thì cũng muộn vì chỉ có thể đến đó sau khi cuộc chiến đã xong, và ngay cả một ủy ban của các dân biểu Cộng Hòa cũng điều tra và cho biết không có một cái lệnh (order) như thế bao giờ. Và chuyện lố bịch, nhãm nhí nhất trong mọi chuyện nhãm nhí là Clinton biết vụ tấn công sẽ xảy ra. Sau đây là cách Linbaugh cáo buộc trong tháng Năm.

 

“Vấn đề là họ (Clinton) biết về cuộc tấn công Benghazi 10 ngày trước khi nó xảy ra.

Họ biết ai đã làm chuyện này.“

 

Sự tự do của giới truyền thông bảo thủ được quyền tung ra những cáo buộc ngoài sức tưởng tượng thường có tác động như một lực khủng khiếp buộc các phóng viên phải điều tra về những lời tố cáo đó, và làm như thế thì lập đi lập lại những lời này. Khi mà những lời tố cáo kia được chứng minh (debunked) rằng chúng không những sai lạc mà còn thuộc một kế hoạch gạt gẫm (dư luận), thì những lời cáo buộc này đã là một phần tâm thức tổng hợp của quần chúng Hoa Kỳ. Hay như người ta nói, là cái láo đi vòng quanh thế giới trước khi sự thật ra khỏi gường.

 

Qui Lệ 3:

 

Giới truyền thông có định kiến rằng Hillary đang hành động với ý đồ xấu xa cho đến khi có những bằng chứng rõ rệt cho thấy ngược lại. 

 

Một vấn đề phát xuất từ quan hệ tồi tệ giữa Clinton và các phóng viên là các nhà báo thường có định kiến rằng là Hillary đang hành động với ý đồ xấu xa. Chuyện này cũng có lý do. Mặc dầu Hillary đã có thêm những người mới vào nhóm lo việc liên hệ với báo chí trong cuộc vận động tranh cử này, lập trường họat động của bà đối với giới truyền thông vẫn luôn luôn phản ảnh phương cách thời Bill Clinton làm Tổng thống đối phó với các ký giả.

 

Trở lại giữa thập niên của những năm 90, Bill Clinton nhờ vào một số phát ngôn viên  lão luyện/xảo quyệt về chính trị (Machiavellan) không để cho các nhà báo lại gần. Thời Bill Clinton, phương cách đối phó (với ký giả) là tìm cách cản trở càng lâu càng tốt, nói láo nếu cần --- hoặc đôi khi - còn đặt câu hỏi ngược lại các kẻ đang tìm cách hỏi mình. Dầu gì thì Bill Clinton đã từng chỉ tay tại một cuộc họp báo và nói với các phóng viên,”Tôi không có quan hệ tình dục với người đàn bà ấy… Cô Lewinsky.” Sau đó ông  ta cũng nói dối trong lời khai có tuyên thệ.

 

Bởi thế nên giới báo chí có nhiều tiền lệ khi tin rằng vợ chồng Clinton không sẵn sàng giao tiếp – và thỉnh thoảng, ngay khi có thể tiếp xúc với họ-- họ cũng đang giấu diếm một điều gì đó. Về phía gia đình Clinton, với quá trình của những cuộc điều tra có - khói - mà - không có lửa phát động chống lại họ, cũng có nhiều tiền lệ không tin tưởng nhà báo. Kết quả là một mối tương quan hỏng bét, không hoạt động được, về cả hai phía. Gia đình Clinton tin rằng nhà báo hành xử với ý đồ xấu xa, còn giới báo chí thì tin rằng thái độ của gia đình Clinton đối với họ là bằng chứng của việc vợ chồng Clinton đang giấu chuyện gì.

 

Thái độ này tiếp tục xảy ra trong cuộc tranh cử của Hillary năm 2008 và một phần nào trong khi bà ta làm Ngoại trưởng. Đáp ứng tiêu chuẩn của bà cho một câu hỏi của phóng viên không phải là một câu trả lời. Đó là cách không để ý đến câu đó hay dùng phương pháp tranh luận của Socrate bằng cách hỏi ngươc nhà báo một câu khác. Thật rõ ràng là Clinton không thích giới báo chí chút nào, như Glenn Thrush và Maggie Haberman đã tường trình năm ngoái.

 

Khi được hỏi vì sao Clinton không cố gắng hơn trong việc tiếp nối với các phóng viên trong những năm qua, một nhân viên kỳ cựu của chiến dịch tranh cử của Clinton bắt đầu trả lời “quay” các lý do như,“Bà ta bận quá, bà ta hay nói thẳng quá, vân vân “

rồi bỗng dưng nói trắng trợn: ” Này, bà ta ghét các người. Chấm hết. Chuyện đó chẳng bao giờ thay đổi”.

 

Vào buổi diễn hành vào ngày lễ Độc Lập tuần trước, các  phụ tá của Clinton dùng dây thừng làm thành một rào cản di động dã chiến để ngăn các phóng viên, không cho họ đến gần ứng cử viên và cử tri. Hillary đối với họ như đối với gia súc, và các phóng viên đáp lễ bằng cách chiếu video đó trên TV ba ngày liền.

 

Sự không tin tưởng của báo chí là một vấn đề tai hại của Clinton. Và vì truyền thông là cái loa cho quần chúng, như vậy nên đâu có ai ngạc nhiên khi nhiều cử tri có khuynh hướng tin rằng Hillary thường hành động với ý đồ xấu xa. Hầu hết người Mỹ tin rằng bà ta không thành thật và không đáng tin cậy.Quan điểm này được chia sẻ bởi các ký giả và đai đa số quần chúng làm cho họ coi các hành động của Clinton như là đặc biệt tàn ác.

 

Chẳng hạn như trường hợp này:

 

Hillary kiếm được vô số tiền khi làm diễn giả được trả tiền cho giới thương mại trước  khi làm việc cho chính phủ. Dĩ nhiên Jeb Bush cũng thế. Nhưng trước khi Bush tiết lộ về con số kế toán của vài buổi diễn thuyết mới đây, giới truyền thông rất ít quan tâm đến chuyện này. Hoan hô Ken Vogel của Politico trong việc “đào xới” ra tin này trong bài báo đăng ngày Thứ Năm. Sự mất thăng bằng trong việc nghĩ rằng Hillary có những động lực xấu xa khi chưa có chứng cớ là một cách khác làm cho Qui lệ về Clinton gây ra ảnh hưởng méo mó trong cái nhìn của quần chúng về bà ta. Và điều này lại cũng tự tạo ra một tác dụng tồn tại lâu dài:

Qui luật này khiến Clinton nghĩ rằng giới báo chí có thành kiến về bà,điều này làm cho bà cư-xử tệ nhạt với báo chí và chuyện cư-xử này sẽ dẫn đến việc thêm nhiều phóng viên nghĩ rằng bà ta đang cố giấu diếm chuyện họ một chuyện gì đó.

 

Qui lệ 4:

 

 Mọi chuyện liên hệ đến Hillary đều đáng được loan tin vì gia đình Clintons tương đương với Hoàng gia của nước Mỹ

 

Khi Clinton là diễn giả chính của một buổi gây quỹ của David Axelrod giúp bệnh nhân bệnh động kinh vào tháng 6 nămm 2013, vài cơ quan truyền thông lớn đã gởi phóng viên tham dự để viết tường trình.Thời điểm đó còn tới hơn 3 năm mới tới cuộc tranh cử 2016. Từng lời, từng cử chỉ, từng nét diễn tả trên mặt đều được xem xét kỹ.

 

Video về Clinton gọi môt tô burrito tại tiệm Chipotle đã trở thành hình ảnh đầu tiên trên mạng của việc tranh cử của bà.

Đầu năm nay, các phóng viên đã trở thành đề tài giễu cho các nhà hài hước chuyên trình diễn về khuya khi các phóng viên chạy thục mạng cho kịp chiếc xe van vận động tranh cử chạy qua. 

Việc tường trình từng chi tiết nhỏ nhặt chẳng phải là đường một chiều. Một phóng viên đã được rỉ tai về chuyến đi ghé Chipotle nên rồi ai cũng biết. Hillary thật ra mong mỏi sự chú ý của thiên hạ hơn là ghét bỏ nó. 

 

Nhưng chuyện này cũng có một hậu quả biến dạng không hay .Cũng như hoàng gia ở Luân Đôn, nhũng giây phút riêng tư bình thường trở thành chuyện của quần chúng : chuyện ngoại tình của chồng, chuyện đám cưới con gái, chuyện bà có cháu ngoại.

 

Trước mắt một người quan sát vô tình, sự chú ý của các phóng viên báo chí làm cho Clinton có vẻ như ham được truyền thông nhắc đến hơn một chính trị gia thường. Dĩ nhiên một phần của mối liên hệ yêu/ghét (với truyền thông) là lòng rất mong được nhà báo tường trình theo một chiều hướng có lợi cho mình. Nhưng thỉnh thoảng Clinton cũng hiểu rằng không nên xuất hiện trước ánh đèn pha rọi tới nhiều quá.

 

Thí dụ điển hình nhất là khi Clinton không nhận lời xuất hiện trong một buổi mạn đàm về chính trị ngày Chủ nhật ngay sau vụ tấn công Benghazi. Susan Rice, lúc đó là đại sứ của Hoa kỳ tại Liên Hiệp Quốc, bây giờ là cố vấn an ninh quốc gia nhảy vào thế chổ. Các buổi xuất hiện này làm Rice mất cơ hội làm người kế nhiệm Hillary trong chức vụ ngoại trưởng Mỹ vì nhiều Thượng nghị sĩ kết luận rằng Rice đã nói dối về  khởi thủy và bản chất của vụ tấn công.

 

Báo chí bị thu hút bởi gia đình Clinton nên họ thế nào cũng theo dõi và tường trình dù Hillary muốn hay không.

 

Qui lệ 5:

 

Tất cả những gì Hillary làm đều giả dối và được tính toán như thế nào cho có lợi tối đa về phương diện chính trị.

 

Đối với một người thua cuộc bầu cử sơ bộ năm 2008 sau khi đã dẫn đầu với một tỷ lệ lớn và bây giờ đang trên đà thua Bernie Sanders, Clinton được khen là rất khôn ngoan về mặt chính trị.

Những kẻ muốn hạ bà nhìn thấy trong bất cứ việc gì bà ta làm, ngay cả trong việc có một đứa cháu ngoại chào đời là một mưu đồ chính trị có kế hoạch và thực hiện tuyệt diệu.

Việc Clinton công khai nâng niu đứa cháu bé lả một trong những cử chỉ rõ rệt nhất vừa  tình cảm vừa đáng ngờ của một chính trị gia Mỹ mà tôi biết. Chúng ta có những tổng thống đã là cha mẹ, và chúng ta đã có những tổng thống là ông bà. Nhưng kiểu  tranh cử dựa trên tình liên đới với các vị là ông là bà thật là mới mẻ !

Và Clinton nhập cuộc bằng cách dùng những chuyện tích cực trong đời bà để có lợi   về phương diện chính trị. Điều này không làm cho bà ta khác với những ứng cử viên tổng thống khác --- nó làm cho bà ta giống họ. Tuần trước, Thống đốc Chris Christie của tiểu bang New Jersey khi phát động việc tranh cử tổng thống Mỹ đã nói về bà nội bà ngoại, bà mẹ, bà vợ và con cái của ông ta. Liệu điều đó đã được tính toán để gởi thông điệp về Christie cho quần chúng? Lẽ dĩ nhiên !

 

Nhưng trường hợp đặc sắc nhất là nước mắt -- giọt lệ chảy dài trên má Clinton khi bà vận động tranh cử ở New Hampshire sau khi bị xếp hạng thứ ba (sau Barack Obama và John Edwards) tại các cuộc bỏ phiếu sơ bộ của đảng dân chủ năm 2008.  --

 

Nữ ký giả Maureen Dowd của tờ New York Times đã công khai luận tội Hillary về điều mà Dowd cho là cửa sổ vào phần tăm tối của tâm hồn Hillary.

 

“Nhìn Hillary không chịu nỗi vì kiệt lực sau nhiều chục năm ao ước thành người đóng vai chính hơn chỉ là kẻ phụ trội, có một cái gì đáng xót xa. Nhưng cũng có một nét mơ hồ của việc thương thân theo kiểu Nixon trong việc Hillary ghẹn ngào. Điều làm cho bà ta xúc động tận xương tủy là việc Hillary nhận ra rằng xứ sở này không rõ là nó cần bà ta biết bao nhiêu.Trong cái cách tự ngưỡng mộ bản thân một cách khác đời, Hillary đang khóc cho chúng ta. Nhưng nét điển hình có tính cách đáng buồn của Hillary là việc thật sự làm bà ta khóc là cái viễn ảnh thua cuộc.”

 

Như Spencer Tracy nói với Katherine Hepburn trong  phim “Adam’s Rib, “Lại nữa ! Vũ khí cổ điển của đàn bà. Bảo đảm làm nhũn lòng thiên hạ. Vài giọt lệ của phụ nữ mạnh hơn bất cứ loại acid nào.“

Báo chí viết về chính trị đã đi quá xa từ việc nặng nề chỉ trích Ed Muskie khóc đến việc buộc tội Clinton đã tính toán rằng các giọt lệ sẽ giúp bà ta thắng cuộc. Hillary không giỏi về toan tính chính trị đến thế.

 

Những quy lệ về Clinton ảnh hưởng cuộc bầu cử như thế nào

 

Quan điiểm của tôi về việc các ký giả đã thành công trong việc chọn kẻ chiến thắng trên trường chính trị vẫn mơ hồ.

 

Giới truyền thông có lẽ đã ủng hộ Obama hết mình, nhưng ông ta không thắng cử vì được hưởng các bài loan tin thuận lợi. Obama thắng vì ông ta có chiến lược tranh cử hay hơn, có một thông điệp gời cử tri hay hơn và có tài chuyển đạt thông điệp khéo léo hơn trong cuộc bầu cử sơ bộ năm 2008 và hai cuộc bầu cử Tổng thống tiếp theo đó.

 

Thế đấy, giới truyền thông chắc chắn có thể đánh phủ đầu – ngay cả tiêu diệt một ứng cử viên. Sự chú tâm vào những khiếm khuyết của một ứng cừ viên –- dầu là có thật  (real) hay là do tự diễn dịch (perceived)  — làm hại cho khả năng của ứng cử viên đó trong việc chuyên tâm về thông điêp của mình cho cử tri và cũng làm cho giới truyền thông không chú ý nhiều đến những mặt tiêu cực của các ứng cử viên khác.

Đây là chuyện xảy ra cho Clinton, và chuyện này coi bộ khó chấm dứt

Hillary đủ thoải mái để làm mục tiêu cho rất nhiều cuộc tấn công của giới ký giả và bà ta cũng đầy đủ quyền lực nên chẳng ai cần phải an ủi bà về các khổ sở phài chịu.

 

Nhưng các tiêu chuẩn kép/ khác biệt là một yếu tố quan trọng cần ghi nhớ khi đánh giá bà trước các đối thủ khác trong cuộc tranh cử Tổng thống.

 

Những quy lệ về Clinton dù công bình hay bất công, đã làm biến dạng cái nhìn của quần chúng về Hillary Clinton. 

 

Người dịch: Trần Thúy Hạc

 

.


..

Ý kiến bạn đọc
21/10/201619:55:06
Khách
Tôi là người dân, hoàn toàn không là trí thức gì hết, lại càng không thích đọc dài !!!
Điều biện hộ cho Hillary này nọ đúng sai theo tôi là chưa muốn bàn !
Nhưng tôi chỉ không thấy điều tốt nơi Hillary là đã dấy diếm email, để tới độ Wikikileak phải tung ra, nên Hillary bị tiếng gian dối !!! Nếu đàng hoàng không có gì mờ ám thì xoá email làm gì, trong khi đó kẻ thù đã có !!! Gian doi rõ ràng !
Ngoài ra là chính s'ach chính xiếc gì, hoàn toàn chẳng có gì mới mẻ mà hầu hết theo Obama, một chính sách thất bại trong nhiều mặt !
Tôi thích bỏ cho Trump là ví ông có cái nhìn đúng, tôi thay đúng, nhất là vêe an ninh ! Kinh tế cũng đúng luôn, tạo thêm việc làm, tất nhiên là cách của Trump chấp nhận được !!! Nước Mỹ cần tiền, rất cần tiền, phải làm oới có tiền chứ thất nghiệp dài dài thì tiền đâu !!! Nuôi biet bao nhiêu người ăn bám rồi cứ ngồi đấy ăn, ăn rồi đẻ để mang nặng cho xã hội !!1 Chưa kể còn khủng bố, còn chuyện coi thường luật pháp ! Trump muốn củng cố luật pháo, củng cố nội an, củng cố quân đội ! Trump muốn xòng phẳng treN mọi khung cảnh giao te thương mại với thế giới !
Tôi thấy Trump đúng ! Vote cho Trump, không muốn đọc dài dòng, vì biết rồi !
Nhưng giống nư tác giả nói ngược, thiên hạ túm vào nâng bố Hillary tới độ thái quá, Obama cũng vậy, Michelle cũng vậy, họ Đì Trump chỉ vin vào chuyện vớ vản đàn ông cách nay cả chục năm rồi ! Rõ ràng đâng dân chủ, cả đảng CH và truyền thông đã cố dìm Trump tới đất đen, muốn đưa Trump xuống điặ ngục ! Nhưng dân Mĩ tinh không lắm !
08/10/201620:13:09
Khách
Và hôm nay nhầm ngày thứ Bẩy mùng 8 tháng Mười năm 2016, một quả bom "nguyên tử" đã nổ trên đầu của D. Trump. Quả bom này sẽ "chôn sống" D. Trump và giấc mơ làm TT và những "trumpettes" ủng hộ ẨU.
08/10/201616:31:28
Khách
( Phần 3 và hết )
Thưa các quý vị, những điều tôi vừa trình bày ở trên, không biết có đủ sức thu hút quý vị không. Nhưng dù sao đi nữa, tôi chỉ mong có một điều là quý vị thấy được sự thật, mà truyền thông cấp tiến dòng chính theo xu hướng phải đạo chính trị không hề phổ biến sâu rộng và cố tình che dấu. Đôi khi còn xuyên tạc sự thật. Họ không cho đọc giả nhìn sự việc dưới nhiều khía cạnh khác nhau.
Quý vị muốn tìm kiếm sự thật và quý trọng sự thật hay không cần biết đến sự thật, hoặc quý vị muốn dẵm lên sự thật để tiếp tục đi theo con đường của quý vị đã vạch sẵn. Đó là quyền của quý vị. Mọi người phải tôn trọng.
08/10/201607:24:01
Khách
Thưa ông Trần Thuý Hạc, Thưa các ông " never-Trump ". Các ông có thật lòng muốn biết con người thật của ông Trump không. Xin các ông hãy dò xét Trump qua một người thân ruột thịt của TT Obama. Người đó là ông Malik Obama đang ở bên Phi châu, trong xứ Kenya. Ông có quốc tịch Mỹ. Ông ta vừa tuyên bố ủng hộ Trump. Vì sao có chuyện kỳ lạ vậy ? Ông Malik Obama đưa ra 5 lý do :
1) Trump là người nói thật tự đáy lòng của ông ta.
2) Trump TẠM THỜI cấm người Hồi giáo ở Trung đông di tản tị nạn vào Mỹ là " common sense ".
3) Ông Malik lên án TT Obama vì sợ thể diện mà không dám quay lại với gia đình của mình.
4) Ông Malik quá thất vọng vì TT Obama là con người mỵ dân, nói một đường làm một nẻo không đáng để cho gia đình Obama bên Kenya đến dự đại hội đảng DC được tổ chức ở Philadelphia.
5) Ông Malik tuyên bố ông sẽ bay qua Maryland trong ngày tổng tuyển cử tháng 11 nầy để chính tay ông sẽ bỏ phiếu bầu cho ông Trump.

Thưa các quý vị, ngoài chuyện của ông Malik Obama, tôi xin trình bày thêm chuyện của ông George P. Bush, con trai của cựu Thống đốc FL, Jeb Bush, Ông P. Bush mặc dù rất đau lòng cho cha mình vừa bị thất bại trong cuộc bầu sơ bộ vừa qua, nhưng ông khuyên can cả ông nội, ông bác, ông bố của mình ráng chịu ngậm đắng nuốt cay quên đi mối hận thù xưa mà hãy nghĩ đến tiền đồ của đất nước và tương lai của đảng CH. Ông P.Bush hối thúc các vị trưỡng thượng trong dòng họ Bush hãy mau mau ủng hộ Trump để lấy lại Toà bạch ốc, nếu không sẽ bị bà Hillary nhanh chân chiếm đoạt.
Quả thật " Hậu sinh khả uý ".
( Xem tiếp Phần 3 )
08/10/201602:38:35
Khách
Thưa các ông " never-Trump ", các ông muốn tuyên truyền vận động chiêu hồi chúng tôi xé rào bỏ Trump, chạy qua bợ đở cho bà Hillary. Các ông muốn dụ khị chúng tôi bằng những con mồi, như:
1) The Detroit News
2) The Arizona Republic
3) The Cincinnati Enquirer
4) The Dallas Morning Nevvs
5) The Houston Chronicle
6) The Richmond Times-Dispath
7) The News Hampshire Union Leader
8) San Diego Union-Tribune
9) The USA Today

Các ông sẽ bị thất vọng, vì các ông đã chọn lầm mồi. Các ông không thấy những miếng mồi đó đã bị rửa thối, dòi bọ lúc nhúc, bốc mùi ô uế. Người Mỹ và cử tri CH rất ghê tởm, họ sắp liệng nó vào sọt rác.

Thưa các ông, chúng tôi là những trumpettes. Đúng 100%, nhưng tài nghệ thổi kèn của chúng tôi rất thua xa Thần tượng của các ông. Cựu TT Bill Clinton chơi thổi kèn trumpette chánh hiệu Monica Levvinsky . Ông chơi quá tuyệt vời, quên mất mình đang là vua của thế giới, và đang hành lạc nơi chốn trang nghiêm tôn kính của quốc gia. Ông suýt bị thân bại danh liệt, may nhờ có tay chân của bọn tư bản tài phiệt, của bọn truyền thồng cấp tiến hủ lậu, phi đạo đức phụ hoạ bao che cứu giúp. Bây giờ đã gần 16 năm qua, ngài vẫn chưa tỡn ư ! Không chịu ăn năn hối cải mà còn lăm le muốn đi lại con đường củ. Thật không biết liêm sỹ là gì !

Thưa "Dịch Giả " Trần Thuý Hậc, Thưa tác giả Jon Allen, các ông muốn che tội và tâng bốc bà Hillary, và chà đạp ông Trump, thì các ông cứ nói thẳng ra, cần gì phải đặt ra 5 điều, 7 chuyện để ăn năn hối cải dài dòng, làm cho cho khó hiểu. Chúng tôi không đủ kiến thức để hiểu nổi lý luận của các ông. Xin các ông dẹp đi mấy cái lẩm cẩm vô bổ đó, cho chúng tôi nhờ.
Giờ nầy hai tay đua đang chạy nước rút gần tới đích mà các ông cứ vẽ rồng vẻ rắn để thọc gậy bánh xe của họ đang ngon trớn.
( Xem tiếp Phần 2 )
04/10/201600:06:59
Khách
Muốn biết con người thật của Trump ra sao thì cứ nhìn hiện tượng gần đây nhất là các tờ báo trước đây có truyền thống ủng hộ đảng Cộng Hòa nay lại lên tiếng ủng hộ Hillary . Các tờ báo như the Detroit News , the Arizona Republic, the Cincinnati Enquirer, the Dallas Morning News, the Houston Chronicle, the Richmond Times-Dispatch, the New Hampshire Union Leader... Ngay tờ báo lớn hàng ngày the USA Today trước đây có lập trường trung lập không ủng hộ ứng cử viên đảng nào cả, thế nhưng tuần qua phê bình Trump không xứng đáng được vào tòa Bạch Ốc .

Và hôm nay 3/10, tờ báo San Diego Union-Tribune với quá khứ 148 năm qua luôn ủng hộ đảng Cộng Hòa, nay cũng lên tiếng ủng hộ Hillary .
03/10/201622:22:51
Khách
Những người to tiếng ủng hộ và mê mệt vì Trump, độc giả Minh Khánh, Trọng Nhân và Thành lê, được báo chí HK đặt cho một danh xưng rất kêu và mỹ miều, đó là, "Trumpettes".

P.S: Nếu ai có học thổi kèn trumpet đều biết loại kèn này có tiếng kêu rất to và được dùng để thổi cho đám ma thì tuyệt vời.
03/10/201620:29:04
Khách
Nếu muốn biết về Con Người Thật của Hillary Clinton như thế nào (?),xin cứ tìm hiểu trên trang mạng,hãy đánh vào Google : "Hillary Rodham Clinton Vietnam anti war" . Tài liệu Lịch Sử của Mỹ . Bạn sẽ phải rùng mình sợ hãi vì những gì được ghi chép trong đó về nhân vật "thiên thần " này ,không giống như những gì Jonathan Allen (và TT Hạc này dịch).....!!!!
03/10/201617:25:31
Khách
MỘT CHIỀU! ĐÃ MỘT CHIỀU thì sao gọi là trung thực! Phải xem tin tức đa chiều qúi vị ạ.
Trước mặt hàng triêu triệu người, cái gì giả trá thì khó tồn tại, Bà con có biết Fox News là đài có rate cao nhất không? Chỉ vì nó nổi tiếng là trung thực và khác quan hơ tất cả các đài với phương châm của nó là WE REPORT YOU DECIDE" Radio talk show Rush Limbaugh cũng là show nổi tiếng, rate của nó cũng rất cao. Néu là bậy bạ thì xụm từ lâu rồi!
Lấy gỉa lấp giả nên giả lớn hơn chứ làm sao trở thành thật! Tốt nhất là đừng làm. Cái hỏng là của mình chứ không phải tại người khui ra
03/10/201616:58:17
Khách
Về mặt giá trị của sự sống trong đời người, Chính trị mị dân còn tàn nhẩn hơn bom đạn trong chiến tranh. Hãy để sự thật tự nó nói lên tất cả, không cần ông TRỜI hay bà ĐẤT nào cả. Hãy xem VÀI chi tiết sau đây thì biết, néu chưa sáng tỏ thì mổ sẽ cung cấp thêm. Click lên xem, trên đó tràn đầy tin tức. Mỗi cái click là một chuyện:
https://www.youtube.com/watch?v=a-xjiXfJ58Q

https://www.youtube.com/watch?v=HMdQ9St7WS0
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi may mắn được bằng hữu gửi cho cuốn băng ghi âm buổi nói chuyện (“Định Hướng Tương Lai Với Thế Hệ Tăng Sĩ Trẻ Ngày Nay”) của Thích Tuệ Sỹ, tại chùa Từ Hiếu. Khi đề cập đến sự “căng thẳng” giữa quý vị sư tăng bên Viện Hóa Đạo và nhà đương cuộc Hà Nội, về quyết định khai sinh ra Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh – vào năm 1981 – Hòa Thượng có nhắc lại lời phát ngôn (rất độc đáo và thú vị) của một vị tướng lãnh trong của lực lượng công an
Nỗi buồn tận huyệt của những đầu óc cải cách lớn nhất của dân tộc cũng giống như nỗi lòng của người mẹ khi thấy đàn con ngày càng suy kiệt. Mà những thách thức họ từng đối phó cũng chính là chướng ngại của người mẹ vì sự nhỏ nhen, ghen tuông của những thứ “cha/dượng” nhỏ nhen, thậm chí chỉ đơn thuần là thứ tiểu nhân mơ làm cha, làm dượng.
Nhà báo thạo tin nội bộ đảng CSVN. Huy Đức (Trương Huy San, Osin Huy Đức) và Luật sư Trần Đình Triển, chuyên bênh vực Dân oan bị bắt tạm giam, theo tin chính thức của nhà nước CSVN ngày 07/06/2024...
Quý vị nghĩ sao nếu có người nói với quý vị rằng chính phủ và giới truyền thông Hoa Kỳ đang bị kiểm soát bởi một băng nhóm bí mật, nhóm người này tôn thờ ma quỷ và đứng sau hàng loạt các vụ bắt cóc trẻ em? Theo một cuộc khảo sát gần đây, 17% người dân Hoa Kỳ tin rằng thuyết âm mưu này là có thật.
Ngày 30 tháng 5, một bồi thẩm đoàn ở New York kết luận, cựu Tống thống Donald Trump phạm tất cả 34 tội danh. Đây là một sự kiện chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Mỹ, khi lần đầu tiên một cựu tổng thống bị tuyên án nhiều tội đại hình trong một vụ án hình sự. Ông Trump bị kết tội làm làm giả hồ sơ kinh doanh để che giấu các khoản khoản thanh toán tiền bịt miệng cho cựu ngôi sao phim khiêu dâm Stormy Daniels, nhằm mục đích ém nhẹm các thông tin bất lợi trước cuộc bầu cử năm 2016, để cử tri bỏ phiếu cho ông ta.
Hôm rồi, cháu Út hỏi: Người mình hay nói “phải sống đàng hoàng tử tế”. Thế nào là “đàng hoàng”, hả bố ? Tôi lúng túng không biết trả lời sao cho gọn gàng và dễ hiểu nên đành phải kể lại cho con nghe mẩu chuyện ngăn ngắn, của một nhà báo lẫy lừng (Anh Ba Sàm) đọc được qua Thông Tấn Xã Vỉa Hè: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo!”
Nếu cái gì cũng có bước khởi đầu của nó thì -- ngoài công việc thường ngày là quan sát hành động của từng con người để có một phán xét cuối cùng vào thời điểm thích hợp -- đâu là việc làm đầu tiên của Thượng Đế? Câu trả lời, theo một câu chuyện chỉ để cười chơi, rất thích hợp với bộ máy chuyên tạo nên cảnh rối ren hỗn loạn trên đất nước chúng ta. Cái câu chuyện về một cảnh trà dư tửu hậu khi những nhà chức nghiệp cãi nhau rằng nghề của ai có trước, dựa trên những tín lý từ bộ kinh Cựu Uớc, đặc biệt là chương Sáng Thế Ký.
Đảng CSVN có nhiều chứng bệnh lây nhiễm trong thời kỳ “đổi mới” như tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm và chia rẽ, nhưng 3 chứng “nhận vơ”, “lười lao động” và “lười làm việc” của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên đã khiến Đảng lo sợ.
Bất ngờ sáng 30/05/24, TT Biden tuyên bố bỏ giới hạn sử dụng võ khí của Huê Kỳ cung cấp cho Ukraine đánh Nga. Đồng thời, Âu châu đã thỏa thuận một quyết định mới quan trọng là bỏ giới hạn đỏ, gởi huấn luyện viên quân sự qua Ukraine giúp quân đội Ukraine, cho phép Ukraine sử dụng các loại võ khí mạnh và có tầm hoạt động xa tới lãnh thổ Nga nhằm những mục tiêu quân sự. Riêng Anh đã bước tới trước, một số quân đội Anh đang hoạt động tại Ukraine.
“Que Sera Sera,” ca khúc này luôn gắn bó với tâm tư của cậu bé bảy tuổi. Đi xem xi-nê với mẹ, sau này mới biết là phim The Man Who Knew Too Much, về nhà tôi nhớ mãi cái giai điệu vui tươi và đôi môi nhảy múa, khi nữ diễn viên hát đoạn que sera sera. “Chuyện gì đến sẽ đến,” một câu nói đầy thơ mộng đối với cậu bé, rồi dần dần lớn lên biến thành câu nói chấp nhận chuyện ngày mai ‘Life is a crazy ride, and nothing is guaranteed. (Đời là chuyến đi điên rồ, không có gì bảo đảm. ‘Eminem’.) Dường như, có một chút bất cần, không quan tâm chuyện gì sẽ xảy đến. Tưởng chỉ là như vậy, ai ngờ, câu nói bỗng đứng dựng lên, lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì đến sẽ đến là sao?” Đúng, “sẽ đến” thuộc về tương lai, thuộc về bí mật, nhưng “chuyện gì đến,” một phần đã bị khám phá, tìm thấy, công bố. Chúng ta, con người hiện tại, thế kỷ 21, may mắn có một khoa học khá trung thực và năng nổ, mở ra cho sự hiểu biết còn kém cỏi, nhiều nơi quá khứ còn tối tăm và nhiều nơi chờ ánh sánh rọi tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.