Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chống Văn Hóa Vận CSVN

08/06/201600:00:00(Xem: 7215)

Ngày Thứ Bảy, 4 tháng 6 năm 2016, là ngày nghỉ cuối tuần, mà người Mỹ gốc Việt ở Little Saigon hết sức bận rộn với cuộc hội luận về thái độ và hành động của người Việt Quốc Gia đối với CSVN sau chuyến công du VN của TT Obama. Và cuộc biểu tình chống văn hoá vận CS sát nách Little Saigon.

Hàng mấy trăm người đến tham dự chật hội trường nhựt báo Việt Báo, tham gia hội luận về tình hình đất nước với Tổng Trưởng Dân Vận Chiêu Hồi từng là Bí thư của TT Nguyễn văn Thiệu, là Ô Hoàng đức Nhã từng đấu đá với Kissinger khi Kissinger cưỡng bức VN Cộng Hoà ký Hiệp Ước Hoà Đàm Paris.

Và hàng mấy trăm đồng bào và đại diện các đoàn thể và báo chí chia nhau ra đi biểu tình chống văn hoá vận của CSVN trong khu Mall South Coast Plaza, ở Costa Mesa. Theo một nhà báo gốc sĩ quan cảnh sát giả dạng thường dân, đến tận nơi, nói chuyện với những người đứng bàn triển lãm và đồng hương biểu tình cho biết. Kỳ tuyên truyền văn hoá vận này của CSVN làm gần Little Saigon là CSVN ăn theo tổ chức ASEAN. ASEAN được hội Live WorkUSA bảo trợ, tổ chức triển lãm về du lịch gồm mười quốc gia của Á Châu của ASEAN: Brunei, Laos, Cambodia, Thailand, Indonesia, Philippines, Singapore, Myanmar, Malaysia và Việt Nam CS. 9 nước kia trưng bày phong phú. Chỉ có CSVN làm rất thiếu thốn: chỉ có một trống đồng đường kính chưa tới 1 gang tay, mấy cái nón lá, một cây quạt làm bằng sừng, mấy bức tranh làm bằng giấy vo tròn lại cắt dán, mấy bức tranh Đông Hồ nho nhỏ và ba chiếc nón lá, vài tài liệu quảng cáo du lịch. Còn người của VTV, chi nhánh truyền hình của CSVN trụ sở ở Los Angeles, thì không dám tự nhận, chỉ lắc đầu, không trả lời, khi được hỏi. Còn một cán bộ ăn mặc đồ lớn, đeo kiếng đen thì đứng một mình, tuốt bên trong, chỉ huy bằng thủ hiệu.

Ba cô đứng tại bàn trưng bày cho biết thuộc"công ty du lịch được Bộ Văn Hóa Thông Tin cho sang đây triển lãm". Các cô cũng tránh né dùng chữ TP/HCM khi được hỏi, "Cô từ Hà Nội hay từ thành phố nào sang đây?" Cô đáp, "Cháu từ Saigon." (Không nói "cháu từ thành phố HCM").

Nhận xét của nhà báo nói trên, "Mỗi quốc gia đều có những màn trình diễn riêng, đa số là vũ điệu rất ngoạn mục nhưng Việt Nam chẳng những không được trình diễn (theo chỗ chúng tôi tìm hiểu, người Trưởng Ban Tổ Chức đã phải "Cancel" phía Việt cộng vì sợ người Việt Quốc Gia biểu tình sẽ làm gián đoạn toàn bộ chương trình), và không thấy bóng dáng nhiều tên cán bộ cộng sản, ngoại trừ những tên tép riu như vừa trình bày. Đây là thắng lợi của đoàn biểu tình mặc dù thông báo gấp quá nên nhiều đồng hương chưa biết để tham dự."

Biểu tình chống CS, chống văn công, chống văn hoá vận của CSVN; đây là một chuyện phải làm, cần làm, làm từ lâu, còn làm nữa trên phương diện đấu tranh chánh trị chống Cộng ở hải ngoại. Chống CS xâm nhập cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại mà để trống mặt trận văn hoá vận của Cộng Sản, là một khiếm khuyết lớn về chiến thuật cũng như chiến lược. Một thất bại rất khó sửa chữa vì chữ nghĩa, ngôn ngữ, văn hoá là phạm trù tối quan trọng đối với cá nhân, gia đình, cộng đồng và xã hội. Đó là quyền lực mềm, hiệu năng đôi khi còn mạnh hơn, hữu hiệu hơn tiền bạc, vũ khí nữa.

Nếu cứ lơ là để cho CS xuất cảng chữ nghĩa CS, lời ca tiếng hát, hình ảnh CS vào các cộng đồng người Việt của Việt Nam hải ngoại, nếu cứ coi thường ảnh hưởng của việc coi phim ảnh chuyện ca ngợi CS, thời trang thiếu vải của nghệ sĩ thiếu văn hoá trong nước, đọc báo một chiều của CS trên Internet, nghe "phát biểu" của cán bộ, đảng viên CS trong nước nói nhanh như nuốt chữ, cướp lời người khác, rồi quen miệng, quen tai dùng "từ CS" như "bức xúc, nhất trí, đồng tình, vô tư vượt đèn đỏ, tiệc tùng hoành tráng"; thì CS không cần tuyên vận, CS không cần tuyên truyền quốc ngoại, người Việt hải ngoại sẽ bị nhuộm đỏ, bị Nghị Quyết 36 chi phối hồi nào không hay.

Do vậy rất hợp tình, hợp lý khi thấy văn hoá hay lối sống chung của người Việt Quốc Gia gốc tỵ nạn CS trên đất Mỹ có những sắc thái khác văn hoá VNCS trong nước. Người Việt Quốc gia có biểu tình chống Cộng sản bán đất dâng biển, quốc tế vận ủng hộ các tôn giáo và đồng bào đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Có vận động hạ lá cờ máu của CS xuống và giương cao quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ lên để chánh quyền các nước có người Việt định cư thừa nhận, v.v... và v.v... Ngần ấy việc biểu tình, đấu tranh, vận động rất qui mô, rầm rộ, bền bỉ suốt thời gian tỵ nạn CS mấy chục năm qua; đó là lối sống, là văn hoá đấu tranh, chớ không gì khác hơn.

Người Việt tỵ nạn CS không sống được với CS ở nước nhà VN, di tản ra khỏi nước bị CS tạm chiếm, đã mang hồn thiêng sông núi VN theo mình. Đã thuyết phục nhân dân và chánh quyền Mỹ của hàng chục tiểu bang hàng trăm quận hạt, thành phố công nhận quốc kỳ VNCH là biểu tượng văn hoá, niềm tin thiêng liêng của người Mỹ gốc Việt. Quốc kỳ ấy được người Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ nhân quyền VN, kính trọng thiêng liêng gần như biểu tượng tôn giáo; đó là biểu tượng văn hoá của người Việt Quốc gia chống CS.

Còn cây cờ máu của CSVN dù có bang giao với Mỹ nhưng chỉ ru rú như con gián ngày trong khuông viên 1 toà đại sứ và hai toà tổng lãnh sự và ăn theo ở trụ sở Liên Hiệp Quốc thôi.

Sở dĩ như thế là vì một biểu tượng chỉ được xem là văn hoá khi được nhiều người chấp nhận là "của mình" và đồng ý sống theo chuẩn mực ấy. Cây cờ của CS Hà nội người Mỹ gốc Việt đa số gọi là cờ máu, là "phản văn hoá", không ai treo trừ CS treo và bắt buộc người dân mà họ thống trị trong nước phải theo.

Bên cạnh những hoạt động qui mô và rầm rộ để bảo tồn và phát huy văn hoá Việt ấy của tập thể người Việt Hải Ngoại, còn nhiều cố gắng âm thầm, kiên nhẫn và can đảm, đòi hỏi nhiều chuyên môn. Mục đích tối hậu cuả những chiến sĩ văn hoá âm thầm này là, một mặt để bảo tồn bản chất và bản sắc văn hóa Việt Nam trong môi sinh mới lạ cách nước nhà nửa vòng Trái Đất. Và mặt khác là để phát huy văn hóa cho lớp trẻ hậu duệ sanh ra, lớn lên, ăn học nơi quê hương mới. Làm việc ấy là những thầy cô giáo tình nguyện dạy tiếng Việt ở tại các trung tâm Việt ngữ, chùa, nhà thờ, trụ sở hội đoàn và trên báo chí nữa. Tiếng Việt là con thuyền chánh chuyên chở văn hóa VN. Không có tiếng Việt thì hồn Việt, tâm Việt, đạo Việt, sử Việt, cộng đồng Việt, xã hội Việt, người Việt, dân Việt, nước Việt khó còn.

Và CS Hà nội muốn nhuộm đỏ các cộng đồng người Việt Quốc Gia ở hải ngoại cũng dùng văn hoá vận để tấn công bằng quyền lực mềm và cứng. Mềm qua lời ca tiếng hát, đưa sách báo, phim ảnh qua Mỹ, khai thác tình tự quê hương. Cứng như âm mưu dùng tiền lũng đoạn cộng đồng, hề hoá các cuộc đấu tranh. Mà Nghị quyết 36 của CS Hà nội là sách lược./.(Vi Anh)

Ý kiến bạn đọc
09/06/201612:30:59
Khách
Người Việt TNCS đã thấy hậu quả việc của chúng ta làm chưa là cứ tiếp tục du lịch, gửi tiền về VN cho chúng để chúng dùng tiền này xây hạ tầng cơ sở ở hải ngoại để "CAI TRỊ" chúng ta như chúng đang làm với đồng bào trong nước.

Sự kiện này cho thấy đại đa số người Việt HN thiếu Kỷ Luật và Tự Trọng, có tầm nhìn Thiển Cận, rất giỏi Khôn Vặt, rất Ham Lợi nhỏ một cách nghiêm trọng nên tự mình gây ra tình trạng này.

Và đây chỉ là màn đầu ra mắt của chúng nó. Trong tương lai chắc sẽ còn ngoạn mục hơn. Chúng ta thật "Xứng Đáng" được chúng nó từ từ tròng sợi dây xích vào cổ và sai bảo như ... !

Too Little Too Late.
08/06/201623:39:47
Khách
Chuyện nầy cứ được nói đi nói lại mãi, nói cho đến hết đời ông, đời cha. Đến đời con, đời cháu thì chất độc sẽ bị thấm vào tim óc. Chúng ta không nói lý thuyết suông nữa. Mọi người nếu có tâm huyết, phải hành động ngay.
Chúng ta có Hội Văn Bút Hải Ngoại để làm gì ? Kêu gọi họ tham gia, dấn thân vào cứu vãn văn hoá dân tộc đang dần dần bị biến mất.
Ở hải ngoại chúng ta có nhiều nhà giáo dục chuyên môn, có tư tưởng văn hoá dân tộc. Chúng ta lại được sự yểm trợ của các tổ chức, các Hội đoàn, các Uỷ ban giáo dục Việt Mỹ. Thỉnh cầu họ lưu tâm mưu đồ phá nát văn hoá dân tộc, để thay vào đó một loại văn hoá lai căn, rừng rú màn rợ. Thiết tha kêu gọi hãy đề phòng, và ngăn chận các âm mưu giao lưu văn hoá, đưa thầy giáo, cô giáo trong đội ngũ tuyên vận của VC vào các trường Đại học, Trung học và Tiểu học dạy tiếng Việt cho sinh viên, học sinh con em của chúng ta. Xin họ hãy ngăn chận và loại bỏ các sách giáo khoa phi nhân, bôi nhọ lịch sử anh hùng của dân tộc VN ra khỏi các thư viện ở các trường Đại học Mỹ.
Xin các Cộng Đồng, các Hội Đoàn người Việt tin nạn CSVN khắp năm châu hãy lưu tâm đến vấn đề văn hoá vận của VC . Nó không kém phần quan trọng trong việc đấu tranh chính trị và nhân quyền.
08/06/201615:17:54
Khách
Tiếng Việt trong sáng từ con tim người Việt,
Tiềng Việt "cộng nô"...loài phản bội quê hương...
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.