Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cụ Đặng Cao Ruyên, Nhà Kiều-Học Số 1 Ở Hải-Ngoại Đã Ra Đi

11/01/201600:01:00(Xem: 5738)

CỤ ĐẶNG CAO RUYÊN, NHÀ KIỀU-HỌC SỐ 1

Ở HẢI-NGOẠI ĐÃ RA ĐI

.
Nguyễn Ngọc Bích

 

            Cụ Đặng Cao Ruyên, được nhiều người xem là nhà Kiều-học số 1 ở hải-ngoại, vừa ra đi tối thứ Năm, mồng 7 tháng 1, 2016, tại Milpitas, hưởng thọ 89 tuổi.  Sinh 1927 ở Sơn-tây, ông đã gần như phục-vụ cả đời trong binh-nghiệp.  Trước khi mất miền Nam vào ngày 30/4, ông là sĩ-quan thuộc Phòng Tổng-quản-trị thuộc Bộ Tổng-tham-mưu Quân-lực VNCH ở gần Tân-sơn-nhất.  Theo cựu-đại-tá Vũ Văn Lộc, “Trung-tá Đặng Cao Ruyên là sĩ-quan thâm-niên và gương mẫu của Bộ TTM/QLVNCH.  Ông là sĩ-quan tham-mưu xuất sắc và tận-tâm đã từng được Trung-tướng Đồng Văn Khuyên khen ngợi và tin cậy.”

            Vẫn theo thông-báo của nhà báo Giao Chỉ Vũ Văn Lộc thì “trong thời-gian sống tại Hoa-kỳ, ông chuyên nghiên cứu về văn-học và đặc-biệt sưu tầm về truyện Kim Vân Kiều.  Ông đã biên khảo và xuất bản nhiều tác-phẩm về Kiều cũng như tổ-chức các buổi nói chuyện về đề-tài này.  Người bạn thân thiết của ông là Đại-tá Công-binh Lê Kim Ngô đã gọi Bác Ruyên là Kiều-gia hay Nhà học-giả về Kiều Nữ.”

blank

            Ngoài ra, lúc sanh-tiền, ông vốn còn là người sinh-hoạt lâu năm với các bạn hữu trong làng văn-học cao-niên.  Ông mất đi để lại nhiều thương tiếc cho bằng hữu.

 .

Một người kỹ tính

 .

            Là một người đã duyệt bản cho ba cuốn sách của cụ Đặng Cao Ruyên, tôi có thể nói là cụ vô cùng kỹ tính.  Do một sơ xuất của cá-nhân chúng tôi, tôi đã viết sau một bìa sách của cụ là cụ dạy ở trường Nguyễn Bá Tòng Sài-gòn.  Mặc dầu trong thư viết cho tôi về cuốn sách đó, cụ đã chia xẻ, “gia đình chúng tôi, nhất là tôi và nhà tôi rất vui khi nhận được cuốn sách mới Truyện Kiều: Tác giả, Nhân vật và Luân lý.  Sách rất đẹp, 29 bức tranh cũng rất đẹp, nhất là 23 bức của Bác Mai Lân đã được Bác bỏ công sức ra xóa hết những nét mực đen chạy ngang qua tranh.  Về ‘Lời Giới Thiệu’ của Cơ-sở Xuất bản nơi đầu sách và trang bìa sau cuốn sách viết thật hay, ngoài ước mong của chúng tôi.”  Mặc dầu vậy, cụ cũng đã nhắc: “Sự thực, chúng tôi không dạy ở Trường Trung-học Nguyễn Bá Tòng Sài-gòn mà chỉ dạy ở trường trung-học Nguyễn Bá Tòng Gia Định, số 4 đường Hoàng Hoa Thám, tỉnh lỵ Gia Định (chi nhánh của Trường Trung-học Nguyễn Bá Tòng Sài-gòn).”  Chưa kể còn một hai sai sót khác nữa mà chúng tôi không tiện ghi lại ở đây vì chỉ muốn chứng minh sự chi ly, cặn kẽ, tôn trọng sự thật của cụ.

            Chính cái tính chi ly, cặn kẽ đó của cụ đã biến cụ thành một nhà biên khảo hàng đầu về văn-học của Việt-nam và nhất là về Nguyễn Du và Truyện Kiều.  Dù như cụ đã ở gần một phần tư thế-kỷ trong quân-đội, và đã phải trả giá cho nó bằng nhiều năm phải đi “học tập cải tạo” sau khi Cộng-sản vào thành, cụ đã biến những ngày ở tù thành những ngày học tập thực-sự khi cụ tìm cách đọc hết cả những gì người ta đã viết về Nguyễn Du và Truyện Kiều ở cả hai miền.  Cái vốn thu thập này khi ra hải-ngoại, cụ đã biến nó thành một tài-sản vô giá.  Ta hãy nghe nhà báo Lâm Văn Sang viết trong Việt Mercury số ra ngày 6 tháng 8, 1999:

            “Trong số ngày 5 tháng 11, 1993, của tuần báo Hoa Đàm, lần đầu tiên người ta đọc thấy bài ‘Thuật Đánh Ghen trong Truyện Kiều của Nguyễn Du’ của ông Đặng Cao Ruyên. [. . .]  Bài viết của ông về Kiều sau đó xuất hiện thường xuyên hơn trên nhiều báo và tập san văn hóa phát hành ở San Jose và các nơi.  Cho đến nay theo tác giả thì ông đã hoàn tất được 35 bài ‘Khảo luận về Nguyễn Du và Truyện Kiều.’ [. . .]  Loạt bài thứ hai của ông có tính cách chuyên môn hơn, mang tên ‘Chữ nghĩa Truyện Kiều,’ gồm 46 bài trong đó ông đặc biệt bàn đến sự khác biệt trong câu và chữ trong hai ấn bản đầu tiên của Truyện Kiều, bản Phường và bản Kinh. [. . .]  Loạt bài thứ ba lại càng chuyên biệt hơn mang tên ‘Thư mục Nguyễn Du’ [đã in 175 kỳ].  Đây là một công trình thu thập, liệt kê tất cả những sách, báo, tạp chí ở các nơi có đề cập đến Nguyễn Du và Truyện Kiều.”

            Xem thế thì đủ biết tổng-tác-phẩm của cụ Đặng Cao Ruyên về Nguyễn Du và Truyện Kiều nó đồ sộ đến chừng nào.

 .

Tác-phẩm: “Bể Dâu trong Dòng họ Nguyễn Du” (2002)

 .

            Vấn-đề là làm cách nào để những tác-phẩm của cụ đến được gần độc-giả, nhất là những ai có ý đào sâu sự hiểu biết của mình về đại-thi-hào của nước ta và tuyệt-tác-phẩm của ông.  Chuyện này đặc-biệt quan-trọng trong một giai-đoạn mà Việt-nam đang ra với thế-giới, mà thế-giới đang cần tìm hiểu về chúng ta.  Như ta có thể thấy trong việc cả Tổng-thống Clinton khi sang Việt-nam năm 2000 đã lẩy Kiều (“Trời còn để có hôm nay / Tan sương đầu ngõ, vén mây cuối trời”) và Phó-tổng-thống Joe Biden mới năm ngoái cũng biết nói: “Hoa tàn mà lại thêm tươi / Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa.”

            Chính vì biết như vậy mà ngay từ đầu thiên-niên-kỷ, Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ đã xin được in sách của cụ trong một dạng dễ cầm dễ đọc.  Quyển đầu tiên Tổ Hợp in ra cho cụ là cuốn Bể Dâu trong Dòng họ Nguyễn Du.  Cuốn sách được chăm sóc đặc-biệt và họa-sĩ Võ Đình đã phẩm-bình: “Cuốn sách có cái bìa ngộ quá.  Ai đó đã biết dùng computer làm bìa rồi!  Mình thì chưa, còn làm kiểu ‘cắt dán.’  [. . .]  Bắt đầu từ trang 62, đọc ‘Bể dâu… [tức tiểu-sử] Nguyễn Du’ thật thú vị -- ôi, ‘Trăm năm trong cõi người ta’… Không lúc nào bằng lúc này, hãy nhớ câu viết của Henry James, ‘Làm được gì, ta làm.  Có gì, ta cho.’  Tình trạng sách vở thê thảm, ai chả biết!”

            Tuy-nhiên, vẫn có một vài tiếng nói lạc-quan hơn như của nhà văn Võ Phiến sau đây: “Cuốn sách của ông Đặng Cao Ruyên anh gửi cho thật quí hóa.  Bài giới-thiệu của anh nêu rành rẽ từng ưu-điểm của tác-phẩm.  Tôi khoái nhất vài chục tấm hình từ trang 179 đến 196.  Tôi từ bé đến giờ, chưa hề trông thấy các bản in nôm, bản chép tay, bản quốc-ngữ nào thực-hiện trước 1930.  Nào bản Lâm Nọa Phu, bản Liễu Văn Đường, bản Chiêm Vân Thị, nào bản Trương Vĩnh Ký, bản Quan Văn Đường, bản Phạm Kim Chi, Chu Mạnh Trinh v.v.  Toàn tên nghe nhưng mắt chưa từng [thấy].  Nay được trông rõ (dù chỉ là hình bìa), khoái quá.  Quả như anh nói: ‘một bức hình bằng 10.000 chữ.’” (Thư viết từ “Los Angeles đầu năm Nhâm Ngọ”)

 .

Tác-phẩm: “Truyện Kiều: Tác giả, Nhân vật và Luân lý” (2005)

 .

            Với tác-phẩm thứ hai in ba năm sau, tác-giả Đặng Cao Ruyên đã đặt được ra hẳn một mốc học-thuật mà cho đến nay chưa ai qua mặt được về nghiên cứu về Truyện Kiều.  Cũng như Đào Duy Anh trước kia đã trứ-tác được một tác-phẩm trứ-danh, Từ điển Truyện Kiều, thì cụ Đặng Cao Ruyên cũng đã hoàn-tất được một bộ sách vĩ đại thuộc loại “companion” (tiếng Pháp là “vademecum,” đi đâu cũng phải có mang theo) đối với bất cứ ai có tham-vọng nghiên cứu vào chiều sâu về Nguyễn Du và Truyện Kiều.  Bộ này có hai tập và Tập I mang tên Truyện Kiều: Tác giả, Nhân vật và Luân lý, bìa cứng, khổ lớn (22 cm x 15 cm), in rất đẹp.

            Đúng như tên sách, phần đầu cuốn sách là một tiểu-sử khá chi-tiết về Nguyễn Du (1765-1825), đi từ trang 15 đến 59.  Các nhân-vật được giới-thiệu qua thơ lấy ở trong truyện: Hồn ma Đạm Tiên (85-105), Kiều (107-138), Mã Giám Sinh (139-163), Thúc Sinh (165-189), Hoạn Thư (191-210), Từ Hải (211-261), Thúy Vân (263-280), ba nhân-vật tử tế (Mụ quản gia, Giác Duyên, Tam Hợp, 281-296), và cuối cùng là hệ-thống đặt tên rất có ý nghĩa trong truyện.  Cuối cùng là một vấn-đề đã từng làm đổ mực của rất nhiều người từ Phạm Quỳnh, Trần Trọng Kim, Bùi Kỷ, đến Huỳnh Thúc Kháng, Ngô Đức Kế v.v.  Liên-hệ đến vấn-đề này là liệu có những câu Kiều không nên giảng cho học-sinh?  Tác-giả kết bằng một luận-văn: “Lòng nhân đạo của Nguyễn Du qua Truyện Kiều đối chiếu” (giữa bản gốc tiếng Hoa của Thanh Tâm Tài Nhân và bản tiếng Việt của đại-thi-hào của chúng ta).

 .

Tác-phẩm: “Truyện Kiều: Nghệ thuật và Lan tỏa” (2010)

 .

            Mặc dầu cụ đã hoàn-tất tập này từ lâu nhưng loại sách này, tuy rất giá-trị song vẫn chưa quen với độc-giả bình-thường nên bán hơi chậm, bởi nó đòi hỏi một giới độc-giả thật chọn lọc.  Vì thế mà phải đợi 5 năm sau Tập I, Tổ Hợp mới dám đưa ra Tập II của bộ mà tác-giả muốn gọi là “Truyện Kiều nhìn từ nhiều góc độ.”  Trong Tập II này, cụ Đặng Cao Ruyên đã bàn tới những đề-tài như:

            “Việt hóa nguyên tác” (Nguyễn Du làm cách nào để biến một tiểu-thuyết văn xuôi của Trung-hoa thành một đại-tác-phẩm thơ của Việt-nam?)

            “Nghệ thuật tả” cảnh trong Truyện Kiều (như Bóng nga, Hoa, Phong cảnh) hoặc khóc, cười trong truyện.

            “Truyện Kiều đi vào lòng người” với rất nhiều thể-loại cảm-tác từ Truyện Kiều (Biểu, Phú, Văn tế, Văn sách…, Thơ, Ca—như Hát nói, Hát truyện, Hát Quan họ, Hát trống quân, Hát xẩm, Hát ru, Hát ví, Hát giặm, các điệu ca, hò, ngâm, tranh minh-họa, tân-nhạc, điêu khắc, điện-ảnh, Chèo, Tuồng, Lẩy Kiều v.v. và v.v.), chưa kể “Đố Kiều, Đối Kiều” và “Bói Kiều”…

            Cuối cùng là phần “Thẩm định và Lan tỏa” trong đó có chuyện dịch sang nhiều thứ tiếng trên thế-giới và “Những cái nhất của Nguyễn Du và Truyện Kiều.”

            Tập này còn có những trang minh-họa bằng màu rực rỡ như:

            “Phụ Lục I: Truyện Kiều trong tranh dân gian” truyền-thống Đông-hồ, Hàng Trống, Sịa (trang 115-141)

            “Phụ Lục II: Minh họa Truyện Kiều” bởi những họa-sĩ thời-danh tân-thời (trang 245-270)

            “Phụ Lục III: Truyện Kiều ra với Thế giới” chụp bìa các Truyện Kiều dịch sang nhiều thứ tiếng (Pháp, Anh, Nga, Nhật, Ba-lan, Trung-hoa, Tiệp, Đức, Rumani) (trang 371-396)

            Tóm lại, hai tập I & II trên đây cộng lại thành một bộ sách không thể thiếu đối với những ai muốn thấu hiểu “đệ nhất tài-tử” của văn-học Việt-nam, một bông hoa vĩ đại không thể héo tàn được.  Đây có lẽ là bộ “companion” đầu tiên ta có trong tiếng Việt về một đại-tác-phẩm như ở các nước tân tiến người ta có những bộ như The Oxford Companion to Shakespeare hoặc The Cambridge Companion to English Literature v.v.  Thường một bộ như thế này đều là do một nhà xuất bản lớn của đại-học như Harvard hay Yale mới đủ sức làm nổi.  Riêng sự-kiện một nhà xuất bản như Tổ Hợp XBMĐ Hoa Kỳ làm nổi với ba cuốn sách của cụ Đặng Cao Ruyên là một nỗ lực phi thường của người Việt hải-ngoại nhắm vào việc duy trì và phát huy văn-hóa của chúng ta ở nước người.

 .

Tác-phẩm: “Thư-mục Nguyễn Du và Truyện Kiều”

 .

            Như bài giới-thiệu của nhà báo Lâm Văn Sang trên Việt Mercury mà chúng tôi có trích dẫn phía trên, cụ Đặng Cao Ruyên còn có một thư-mục vĩ đại về Nguyễn Du và Truyện Kiều mà cụ đã cho in thành 175 kỳ trên Việt Nam nhật báo của Quỳnh Thi ở San Jose, California.  Cộng cả 175 kỳ này thì chúng ta có khoảng trên 5000 trang sách.  Cụ có ngỏ ý với Tổ Hợp là muốn được in thành sách nhưng rồi Tổ Hợp đã cảm thấy không có đủ sức in một bộ sách như vậy, có thể phải thành khoảng 10 tập 500 trang một.  In một bộ sách như vậy thì không biết để vào đâu và có được bao nhiêu người mua.

            Vì vậy mà cá-nhân chúng tôi đã bàn với Viện Việt-học ở Quận Cam là không hiểu Viện có dám đảm đương việc biến trên 5.000 trang đó thành một bộ CD-Rom như bộ Nam Phong tạp chí của Phạm Quỳnh mà Viện đã thực-hiện cách đây gần 10 năm.  Câu chuyện còn đang thương lượng thì sức khỏe của cụ ngày càng suy nhược và cuối cùng nỗ lực đó đã phải bị bỏ dở dù như cụ đã hoàn-tất bộ sách.

            Để có một khái-niệm về bộ sách Thư-mục Nguyễn Du và Truyện Kiều này, tôi chỉ xin nêu ra một hai dữ-kiện cho ta thấy tầm quan trọng của bộ sách.  Năm 1965 là năm kỷ-niệm 200 năm sinh Nguyễn Du, cả miền Bắc lẫn miền Nam đều có một số sinh-hoạt đánh dấu mốc thời-gian này.  UNESCO cũng tham-gia theo sự gợi ý của Ủy-ban UNESCO ở Sài-gòn và Trường Viễn-đông Bác-cổ của Pháp (EFEO, Ecole française d’Extrême-Orient) ở Pháp năm đó cũng tham-gia với cuốn Mélanges sur Nguyễn Du do hai giáo-sư Maurice Durand và Tạ Trọng Hiệp chủ-biên.  Nhân dịp này, hai giáo-sư Lê Hữu Mục và Bửu Cầm ở Sài-gòn cũng có ra một cuốn Thư mục về Nguyễn Du (1765-1820) 139 trang do Bộ Giáo-dục in ra.  Trong tập này có ghi hơn 600 tên sách và các bài báo viết về Nguyễn Du và Truyện Kiều, và cũng chỉ có ghi tên sách hay bài báo và tác-giả cùng xuất-xứ.

            Riêng cuốn Thư-mục của cụ Đặng Cao Ruyên thì không chỉ ghi tên tác-giả, tên sách hay bài báo, mà còn có cả đầy đủ những chi-tiết xuất bản hay xuất-xứ.  Ngoài ra, lập-luận chính của những tài-liệu này cũng còn được thâu tóm đi kèm với từng mục để thành một thư-mục gồm trên 6000 mục (gấp 10 lần số mục trong sách của hai ông Lê Hữu Mục và Bửu Cầm) và thành một bộ sách trên 5000 trang.


.
.

Ý kiến bạn đọc
13/01/201622:47:25
Khách
Ong Cu co con trai la Bs Dang Cao Phuc va con Dau la BS Nguyen My Hanh
12/01/201621:41:52
Khách
Kinh thua tac gia. Cu Ruyen ra dinh vao ngay 7 thang 1, 2016; nham ngay 28 thang 11 nam At Mui tai San Jose. Theo chau duoc biet theo duong lich thi nguoi Viet khong dung chu "mong 7" ma phai la ngay 7, va cu Ruyen ra di tai San Jose. Chau xin loi toa soan la khong the dung tieng viet co dau tai cho lam viec duoc.
12/01/201617:39:04
Khách
Thương tiếc cụ Ruyên và cám ơn ông BÍch. Nguyễn-Xuân Nghĩa
11/01/201618:47:33
Khách
Bai viet ,de cho moi nguoi am tuong hieu ro van hoc cua vn ,hay qua thanh that cam on soan gia.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng. Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để ngênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư ... Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hun ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi «Mạnh giỏi thế nào?». Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhứt là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây-ban-nha giết chết gần phân nửa dân số âu châu. Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay «Ăn cơm chưa?». Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói. Còn người Việt nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm «Mần ăn ra sao?». Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sanh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau sậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.
Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt luôn. Sao mà xui xẻo dữ vậy Trời? Tôi sống theo kiểu check by check, có đồng nào xào đồng đó, chưa bao giờ dư ra được một xu. Hai tháng trước, vì (hay nhờ) dịch Vũ Hán, nhà nước Hoa Kỳ thương tình gửi phụ thêm cho 1,200.00 USD. Trộm nghĩ mình cũng đã đến lúc gần đất xa trời rồi nên lật đật bỏ số tiền này vô ngân hàng, dành vào việc hoả táng. Vụ này tui đã dọ giá rồi, tốn đâu cỡ gần ngàn. Vài trăm còn lại để con cháu mua chút đỉnh hương hoa, cho nó giống với người ta, ngó cũng phần nào đỡ tủi.
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái.
Sau 95 năm gào cùng một giọng nền Báo chí gọi là “cách mạng” của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn trơn tru uốn lưỡi phóng ra câu giả dối rằng:”Tự do ngôn luận, tự do báo chí là những quyền cơ bản của con người đã được Việt Nam cam kết thực hiện theo những nguyên tắc chung của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền.” (báo Quân đội Nhân dân (QĐND), ngày 15/6/2020). Điều không thật này đã được Ban Tuyên giáo, tổ chức tuyên truyền và chỉ huy báo chí-truyền thông sử dụng từ lâu, nay được lập lại để kỷ niệm 95 năm ngày gọi là “Báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/1925-21/6/2020).
“Muốn chỉ một cá nhân nào đó, tùy theo giai cấp, tín ngưỡng, tùy theo lúc sống hay chết, tùy theo già hay trẻ, người Việt Nam có rất nhiều tên để gọi. Ngôn ngữ Việt có những từ sau đây chỉ các loại tên: bí danh, bút hiệu, nhũ danh, nghệ danh, pháp danh, pháp tự, pháp hiệu, tên, tên cái, tên đệm, tên họ, tên gọi, tên chữ, tên cúng cơm, tên hèm, tên hiệu, tên húy, tên riêng, tên thánh, tên thụy, tên tục, tên tự, thương hiệu.” (Ngưng trích: Nguyễn Long Thao- DANH XƯNG ĐẶC BIỆT CỦA THƯỜNG DÂN VIỆT NAM)
Các cuộc khủng hoảng lớn lao có các hậu quả trầm trọng, thường không tiên đoán được. Cuộc Đại Khủng hoảng trong thập niên 1930 đã thúc đẩy trào lưu cô lập, tinh thần dân tộc, chủ nghĩa phát xít và Đệ nhị Thế chiến, nhưng cũng dẫn đến biện pháp hồi phục kinh tế New Deal, sự trỗi dậy của Hoa Kỳ như một siêu cường toàn cầu, và cuối cùng là tiến trình xoá bỏ thực dân. Các cuộc tấn công trong ngày 11 tháng 9 đã tạo ra cho Mỹ hai sự can thiệp thất bại, sự trỗi dậy của Iran và các hình thức mới của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan. Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 đã tạo ra một sự đột biến trong trào lưu dân tuý chống các định chế chính trị lâu đời để thay thế cho các nhà lãnh đạo trên toàn cầu. Các nhà sử học trong tương lai sẽ theo dõi và so sánh những ảnh hưởng lan rộng đến cơn đại dịch virus corona hiện nay; thách thức cho họ là hình dung ra trước được các ảnh hưởng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Ngày 21/06/2020, hiện tượng Nhật thực hình khuyên diễn ra trên một số nơi tại Châu Á
Các công dân từ 15 quốc gia sẽ được phép vào Liên minh Châu Âu (EU) bắt đầu từ ngày thứ Tư (01/07/2020), nhưng trong danh sách không có tên nước Mỹ.
Sáng ngày thứ Ba (30/06/2020), Ủy ban Thường vụ Quốc hội Trung Quốc đã thông qua luật an ninh Hong Kong, sẽ có hiệu lực từ ngày 01/07/2020
Thứ Hai (29/06/2020), Mỹ bắt đầu tiến hành các bước loại bỏ quy chế đặc biệt của Hong Kong, tạm dừng xuất khẩu quốc phòng và hạn chế quyền tiếp cận các sản phẩm công nghệ cao, trong bối cảnh Trung Quốc thông qua luật an ninh mới dành cho đặc khu.
NGC 2359 là một đám mây vũ trụ có hình dạng như chiếc nón với hai đôi cánh mở rộng giống như chiếc nón của thần Thor.