Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vài Chuyện Ở Paris Mùa Hè 2015

25/07/201500:00:00(Xem: 4205)
Nói tới mùa hè là nói tới du lịch, mua sắm và ăn chơi. Kinh tế của nhiều nước ngày nay khá lên được cũng nhờ ngành du lịch mở mang. Mà nhìn chung chính ngành dịch vụ đóng góp phần quan trọng cho kinh tế quốc gia. Pháp từ nhiều năm nay vẫn là nước dẩn đầu về số du khách tới, kế đó mới là Anh. Năm rồi, 2014, du khách tới thăm viếng Pháp, đặc biệc là Paris, ăn chơi và mua sắm là 87,3 triệu lượt người. Năm nay, người ta hi vọng số du khách tới Pháp sẽ tăng hơn là giảm, nhờ du khách Á châu tới đông đảo.

blank
Hình ảnh Paris hè.

Vẫn Paris bãi biển

Năm nay, Thị xã Paris vẫn tổ chức "Paris Bãi biển" dành cho dân ở Paris và vùng phụ cận không đi hè được, ở lại Paris, có chổ chơi, phơi nắng, tạm thời như được đi biển. Riêng năm nay, không riêng chỉ ở Paris, mà nhiều vùng ngoại ô cũng tổ chức "bãi biển" với cát trắng mịn, chỉ không có biển, nhưng đủ lều trại, dù lộng, các bà, các cô đầm mặc 2 mảnh, nằm dài phơi nắng. Từ nằm trước, chánh quyền cấm thoát y 100% nơi công cộng.

Muốn thoát y, cũng không ở đâu hơn cái xứ Pháp này bỡi Pháp có nhiều bờ biển đẹp và nắng ấm. Cứ đi về miền nam nơi có nhiều trung tâm khỏa thân 100% để những người tới đây được cơ hội thật sự sống với thiên nhiên, thoải mái thoát tục.

Từ 20 tháng 7 tới 18 tháng 8/2015, dân Paris có thể bước ra khỏi nhà là tới ngay bãi biển cát trắng mịn. Khỏi phải đi xa về miền nam hay ra ngoại quốc vì Corse, Maldives, Baléares, Crète,... ở ngay trước Tòa Đô chánh, trải dài trên đường Georges Pompidou và hồ Villette. Riêng khu vực Villette sẽ kéo dài tới 23 tháng 8/2015. Cũng trong Paris, năm nay, 2 Quận 14 và 20 cũng làm bãi cát rìêng cho địa phương mình. Ngoài bãi cát, còn nhiều tiết mục khác như văn nghệ, thể thao nhẹ, như beach-volley, basket-ball, tai-chi, khiêu vũ, baby-foot,... dưới sự hoạt náo và hướng dẩn của nhơn vìên chuyên môn.

Paris Bãi biển 2015

blank
Hình ảnh Paris hè.

Paris Chợ chạy

Người Việt nam ở tỉnh hay ở các nước khác Âu châu, vào mùa hè, thường đưa cả gia đình qua Paris chơi. Là dịp ăn uống những món ăn việt nam quen thuộc. Về trái cây, bà con sẽ tìm lại những thứ mà nhiều nơi khác không có như sầu riêng, măng-cụt, chôm-chôm, mít, xoài cát, bòn-bon, vải Thiều…

Riêng vải Thiều, vào mùa vải, người Việt nam ở Paris có thể ăn trái chín cây như đang ở tại quê hương làng Thiều vì các cô tiếp viên Hàng không Việt nam mang tới đưa bán với giá từ 15 euros kg. Hoặc các cô cầm qua lấy chi phí 5 euros kg. Các cô còn nhận cầm về Việt nam hay cầm từ Việt nam qua, lấy tiền công cứ 5 euros kg. Vì cách làm ăn này mà máy bay VietnamAirlines, hạng doanh nhơn (Business Class) và Économic Lux thường có vài Toilettes bị đóng cửa, niêm yết «Không xử dụng được».

Có lần, cách nay không lâu, máy bay đậu ở phi trường Paris để chờ kiểm soát an ninh bị an ninh không cho bay trở về Việt nam ngay vì «Toilettes không xử dụng được», cần phải sửa chửa! Toilettes hạng économic không bị tình trạng đặc biệc này vì số hành khách đông nên các tiếp viên không dám «đóng cửa».

Ở Paris 13, khu chợ á châu, bên ngoài các chợ, trên lề đưởng Ivry là con đường chánh của khu chợ, từ ít lâu nay, xuất hiện một loại chợ chồm hổm bán rau cải, trái cây, vài loại bành thường thấy ở Việt nam như bánh bò, bánh da-lợn, bánh cam. Mùa Tết, có thêm các thứ bánh dành cho dịp Tết như bánh tét, bánh chưng, …

Người đi chợ có xu hướng tới mua rau quả ở lề đường vì thấy nó tươi hơn trong chợ. Giá tương đối rẻ hơn chút ít. Mà theo tâm lý các bà đi chợ, chổ nào bán rẻ hơn chỉ vài cắc, các bà tới đó mua, tuy phải đổ công đi một đoạn đường, tốn xăng, tốn sức. Thế mà có mấy ông đã dám phản đối?

Nhiều người chọn mua hoa quả ở chợ lề đường này còn do một ảnh hưởng xã hội nữa. Cũng trong gần đây, chánh quyền khuyến pháp khích dân chúng «đi chợ không quá 50 km». Chuyện này nảy sanh từ một chương trình nhằm giúp giải quyết phần nào nạn thất nghiệp trầm trọng của Pháp từ mấy năm nay. Khuyên trồng tỉa, chăn nuôi nhỏ, vừa tiêu thụ cho mình, vừa cung cấp cho xóm làng.

Ở khu Place dItalie của Paris 13, có nhiều gia đình chỉ khai thác thửa đất chừng 100 m2, trồng hoa mầu, tiết kiệm cho gia đình không dưới 2500 euros tiền chợ rau cải / năm, sau khi trừ mọi chi phí.

Trong những người bán hàng ở đây, có nhiều thứ rau quả thật sự do một vài gia đìng người Việt nam và người Cao-miên cung cấp. Họ nhờ gốc nông dân nên chọn cách sanh sống bằng tiếp tục trồng tỉa khi tới tỵ nạn cộng sản ở Pháp. Họ ở về phía Nam Paris, cách Paris chừng hơn 200 km, tức ở bên kia Sông Loire. Những thứ rau quả trồng vùng Paris không được vì lạnh thì có thể trồng ở đó được. Mùa hè, vài gia đình người Cao-miên chở bắp non và ngọt do họ trồng từ tháng 4 đem lên Paris bán 1 euro / trái. Quả thật, bắp rất ngon. Luộc cũng ngon mà nướng càng ngon hơn.

Những gia đình làm nghề nông này, họ làm việc từ tháng 3, tới tháng 10, họ kéo nhau về xứ trốn lạnh, ăn Tết xong mới trở qua Pháp chuẩn bị cho mùa tới.

Khi chợ làm ăn được, thì cũng bắt đầu xuất hiện thứ « tư sản mại bản bốc lột sức lao động của giai cấp vô sản ». Họ là những người không trồng tỉa, không lao động mà chỉ đi mua của nhà nông hay mua của chợ rau cải bán sỉ, đem ra phân phối cho người khác bán lẻ vì vốn liến của họ là chiếm được chổ ngồi bán trên lề đường. Những người này, không ai khác hơn là mấy chú chệt. Người ngồi bán, ngoài vài bà Việt nam, còn lại là dân á-rặp, chà –và hay tây đen.

Một hôm chúng tôi theo dõi mới thấy khi trên chiếc bàn con của người bán hàng sắp hết hàng, có ngay một chú chết đem hàng tới để lên cho đầy mặt bàn.

Vẫn là chuyện làm ăn bình thường nếu như không xảy ra cảnh một chú chệt, đứng lẩn quẩn đó, khi thấy rau cải héo, bèn xách tới một sô nước nhỏ, lấy rau cải héo nhúng vào, lấy ra giủ vài cái, bổng nhiên rau cải tươi trở lại. Không biết sô nước đó chỉ là nước bình thường hay có khả năng mầu nhiệm khác hơn? Như ở Việt nam hiện nay. Theo kinh nghiệm thì cứ chổ nào có ba chệt là có đủ thứ mờ ám, gian lận, cai thầu. Lớn hơn là băng đảng thâu hụi chết, …

Nhưng chợ lề đường này, cứ vài hôm bị cảnh sát đuổi. Họ hốt cho vào bao, chạy. Cảnh sát đi khuất, họ trở lại, bán buôn nữa. Chợ vẫn tồn tại và có vẻ phát triển nên mới có vài chú chệt mò tới, xỏm mủi vào!

blank
Hình ảnh Paris hè.

Một thứ chợ Hè ở Paris 13

Phải chằng vì mùa hè năm nay ở Paris quá nóng mà từ hơn tháng nay xuất hiện một khu " chợ ăn hàng " (ăn quà, nói theo người Hà nội) ở bên hông siêu thị Géant. Trước đây, chợ bắt đầu bán từ sau 12 giờ trưa, nay thì trể hơn, phải từ 3 giờ chiều. Và chợ đông từ 6 giờ cho tới tối.

Chỉ có bán ăn mà thôi. Thức ăn, thức uống, được làm sẳn từ nhà, người bán chỉ đem ra bày lên chiếc bàn con, thứ bàn đi pic-nique. Thức ăn và uống có khá nhiều thứ khác nhau để khách hàng dễ lựa chọn. Thức uống đều lạnh, ướp lạnh hoặc với nước đá cục. Và những thứ uống cho mát vào mùa nóng nực. Như rau câu, xưng xáo, thạch, rau má, chè ngọt nhiều màu,...

Hôm qua, vào lối 3 giờ hơn, trời nóng như thiêu, như đốt, Cỏ May cũng ráng tới cho biết vì ngày hôm trước vừa nghe một nhà báo nói tới.

Tuy ở vùng Paris khá lâu, nhưng Cỏ May thiệt tình vẫn chưa biết rành về khu chợ Paris 13 nên đã mất khá nhiều thì giờ tìm. Đi lòng vòng gần đó một hồi rồi phải hỏi. Cỏ May hỏi 1 người quét khu vực này, một người tàu chệt, nhưng anh ta lại không bìết. Trông thấy 2 nhơn viên an ninh khu vực - không phải công an khu vực của vc - Cỏ May tới hỏi. Hai người này chỉ khoảng trống của khu vườn chơi dành cho trẻ con và người khu phố. Lúc bấy giờ chỉ mới có năm bảy người bán.

Cỏ May mua 1 trái bắp luộc để làm quen và hỏi chuyện. Người chủ hàng là một phụ nữ Cao miên. Bắp rất ngọt làm cho người ăn khó tránh nảy ra cái ý nghĩ " bắp luộc với đường "? Nhưng người Cao miên chắc còn thật thà! Xin kể một câu chuyện xưa về tánh thật thà của người Miên cho vui. Một thanh niên người Miên đánh xe bò chở lúa. Khi xe lên dốc, thấy con bò đi chậm chạp, anh chàng bèn đứng lên, vác một bao lúa lên vai và nói với con bò " Tao vác phụ cho mày 1 bao cho xe nhẹ bớt "!

Ăn hết trái bắp, Cỏ May muốn uống nước. Bà Miên giới thiệu chè bánh lọt nước cốt dừa. Cỏ May thấy có món gì màu đen như xưng xáo. Bà Miên múc cho 1 chén với mít và trái thốt nốt, thêm vào chén nước đá cục. Biết đúng xưng xáo, Cỏ May lại nghĩ không biết có phải thứ xưng xáo "quần lãnh" không? Nhưng ngày nay, làm gì còn quần lãnh nữa. Nếu quần, thì chỉ có quần bò (jeans) mà thôi. Chú ba Tàu bán xưng xáo, cứ múc vào ly cho khách hàng mà không lấy được miếng xưng xáo nào hết. Lấy làm lạ, chú ta bèn bốc một miếng xưng xáo nắm kéo lên. Không phải xưng xáo nữa mà là chiếc quần lảnh của vợ phơi trên xào, đêm gió thổi, rớt xuống thau xưng xáo của chú ta lúc còn nóng, xưng xáo chưa đặc. Trong xóm lao động ở Sài gòn lúc bấy giờ chưa có đèn điện nên làm việc đêm tối khó tránh khỏi những tai nạn hay sai xót.

Tới hơn 5 giờ, người bán hàng, khách ăn hàng bắt đầu kéo tới. Nhìều người mua cầm về, kẻ mua ăn tại chổ. Nhiều người khác mua đem lại chiếu trải sẳn, cùng ngồi xúm xít ăn với nhau.

Người bán phần lớn là người Miên, người Tàu, người Thái. Tới lúc Cỏ May ra về vẫn chưa thấy có bà việt nam nào trong số những người bán hàng ăn này.

Thấy có 1 người Pháp chở hàng tới bằng chiếc xe rất “xịn», tức rất đẹp. Người nhận hàng để bày bán là 1 phụ nữ á châu. Cỏ May hỏi chuyện mới biết đó là bà vợ của ông là ngưòi Thái lan. Họ đã sống lâu năm ở Thái. Về Paris vì ông ấy còn bà mẹ lớn tuổi và đau yếu. Ngày kia, khi mẹ mất, ông ta sẽ trở qua Thái lan sống với vợ người Thái.

Theo những người bán hàng ở đây, sau 1 buổi tối, mỗi người kiếm được cả trăm euros. Tuy nhiên, người chỉ bán ít hàng thì kiếm kém hơn. Cảnh sát chưa đuổi. Chợ chưa chạy. Nhưng có lẽ chợ cũng chỉ tồn tại tới hết mùa hè mà thôi. Chợ không thuế, không tiền chổ.

Tới Paris, trông thấy dân chúng đủ chủng tộc sanh sống khá bình thường nên ít có ai nghĩ nước Pháp đang bị kinh tế khủng hoảng và đang sống bằng nợ cả ngàn tỷ euros mà chưa thoát ra được. Phải chăng nhờ chánh trị dân chủ và kinh tề thị trường không định hướng xã hội chủ nghĩa mà khả năng sản xuất xã hội vẫn còn vững mạnh?

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.