Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Tình Chưa Nở Đã Tàn

06/05/201400:00:00(Xem: 3555)

Hồi ấy, tôi học khóa Sĩ Quan Chiến Tranh Chính Trị tại Đại Học Đà Lạt, thời gian 3 tháng. Bạn cùng lớp với tôi có nhà văn Thiếu Úy Không Quân Dương Hùng Cường tức Dê Húc Càn. Dương Hùng Cường là một cây tiếu lâm. Một lần, Cường hỏi tôi: “Tớ đố cậu cái gì khác biệt giữa Phi công và Phi cơ đó?” Tôi tịt. Cường nói: “Đây nhé! Phi cơ càng lên thì càng nhỏ. Phi công càng lên thì càng to!” Tôi cười muốn tắt thở. Cường thường rủ tôi đi uống cà phê buổi tối, sau khi học xong. Chúng tôi đã rủ nhau thực hiện một cuốn Đặc San cho lớp. Tôi vẽ hình bìa và trang trí bên trong. Cường phụ trách duyệt bài. Báo của chúng tôi còn đang in, thì Trường chỉ thị cho chúng tôi phải tổ chức một đêm văn nghệ có khiêu vũ với các người đẹp xứ Hoa Anh Đào. Cường đề bạt tôi với cả lớp để tôi trang trí phòng nhẩy và làm người điều hợp chương trình trong đêm văn nghệ. Cả lớp vỗ tay, không ai phản đối. Tôi cặm cụi vẽ hình trang trí cho phòng vũ, làm những chụp đèn bằng giấy đủ kiểu, và chăng giây hoa giấy theo một phong cách rất lạ làm cho một nhóm ba em nữ sinh Đà Lạt thơm như mít tố nữ, trong đêm dạ vũ cứ bám lấy tôi, đòi vẽ chân dung. Tôi chỉ biết cười trừ, không biết chiều em nào mà bỏ em nào. Tận sâu thẳm trong tim, tôi chỉ muốn dang tay, ôm.. hết cả ba nhưng vì tay tôi phải cầm “micro” nên đành chịu trận.

Cũng nhân cơ hội đó, tôi được đứng sát mấy em ca sĩ trường Hưng Đạo và những em ca sĩ nhà nghề của Đà Lạt. Em nào cũng muốn mình hát trước nên cứ áp sát vào người tôi, thỏ thẻ bên tai: “Cho em hát trước, nhe anh!” Tôi chỉ biết gật đầu lia lịa, ai yêu cầu tôi cũng gật, vì không nhận sao được, khi mùi hương con gái của các em làm mũi tôi như tắc tị, lưỡi tôi bị líu lại, nói không ra hơi, thì chỉ còn cách gật đầu! Và cũng từ buổi văn nghê đó, mà có một em bị một “cú đờ phút” với tôi, em Thủy, 19 tuổi, một trong nhóm ba em nữ sinh Trần Hưng Đạo, trong độ còn bẻ gẫy vài cái sừng trâu, cánh tay tròn lẳn, bộ ngực khiêu khích như muốn tung ra khỏi áo. Mới gặp nhau trong buổi nhẩy đầm, mà em đã muốn chiếm đoạt tôi rồi. Em cứ lanh quanh bám theo tôi, không chịu rời, và rủ tôi nhẩy hoài. Khi em ra về, bàn tay em cứ muốn để trong tay tôi, không chịu rời, tôi phải tiễn em ra tận cổng trường, để thấy môt đuôi mắt sâu thăm thẳm xé gần nát trái tim tôi. Nhưng chợt nhớ đến chiếc nhẫn cưới còn nóng hổi trên tay, tôi đành phải nghiến răng quay gót về phòng và không tìm gặp em sau đó. Tuy thế, trong lần tổ chức khiêu vũ lần thứ hai, em nhất định tấn công tôi cho bằng được.

Khi màn khiêu vũ chấm dứt vào lúc 11 giờ đêm, gần giới nghiêm rồi, thấy Thủy đứng lanh quanh gần tôi mà không chịu ra về, tôi hỏi:

- Sao em chưa về? Bạn em đâu rồi?

Thủy chớp mắt:

- Con nhỏ nó biến từ hồi nào rồi! Em tìm nãy giờ không thấy…

- Vậy em về môt mình ư? Nhà xa không?

Em khẽ cười dịu dàng, cho tôi là ngớ ngẩn:

- Nhà em ở mãi Trại Hầm! Cách đây gần 1 tiếng đồng hồ!

Nhớ đến đường đi tới Trại Hầm phải qua khu Mả Thánh là nghĩa địa, nơi Việt Cộng cứ tối tối là bò ra, nằm phục ở đó, tôi la nhỏ:

- Chết! Vậy làm sao em về? Thủy cúi mặt, vân vê tà áo, thở dài:

- Em cũng chẳng biết làm sao đây.

Suy nghĩ có 1 giây, tôi hỏi em:

- Em có bạn nào ở gần đây không? Em “dạ” nhỏ.

Tôi mừng húm:

- Thôi, đi! Anh chở em về nhà bạn em vậy!

Rồi tôi lôi em đi thật nhanh trước khi cổng trường khép kín. Thường thì cổng đóng vào lúc 7 giờ tối, khóa sinh muốn ra vào chỉ có cách là chui lỗ chó ở hàng rào, nhưng hôm văn nghệ, thì trường phá lệ, cho mở cửa đến 12 giờ để các người đep ra về. Tôi lấy xe Honda “dame” mầu xanh của em, đạp máy và chờ em leo lên, áp mông em vào mông tôi rồi mới rồ ga chạy theo sự chỉ dẫn của em. Em ngồi nghiêng một bên, tay trái ôm eo ếch tôi, còn tay phải vòng qua người tôi, chỉ trỏ. Và vì sợ xóc, nên em ngồi khá sát, khiến lưng tôi như bị hai… mũi đinh cắm vào lưng tôi bỏng rát! Tôi cứ phải ưỡn lưng về phía trước cho sự cọ sát nhẹ bớt kẻo tôi lao xuống vực thì khổ cả hai. Chạy vòng vòng một lúc thì em chỉ vào một căn nhà đã tắt đèn. Cả hai đứa rón rén đến gõ cửa. Một giọng nói ngái ngủ hỏi vọng ra:

- Ai mà đêm hôm còn gọi vậy?

Thủy giật mình, bấm tôi:

- Thôi, anh ơi! Mình đi đi! Nhà con bạn em nó ngủ cả rồi. Bố nó đấy!

Tôi ngẩn ngơ, chẳng biết giải quyết sao. Đêm Đà lạt lạnh dần. Em đứng sát vào người tôi, tần ngần.

Tôi lắp bắp: -Còn… nhà.. nhà…em ở đâu?

Thủy cười ranh mãnh:

- Đã nói rồi! Nhà em xa lắm. Ở Trại Hầm mà!

Run người, tôi phải nhìn quanh, như tìm một cứu tinh. Nếu em không thể về nhà, thì tôi phải làm sao? Đưa em vào khách sạn ư? Trời! Tôi đâu phải là cục đá! Tôi lại mới cưới vợ chưa đầy năm! Giả như hai đứa vào đấy, thì nhất định có đứa chết! Chả biết đứa nào chết, đứa nào sống, nhưng nhất định có đứa chết thẳng cẳng! Chẳng lẽ người chết là tôi ư????

Trong lúc không tìm ra giải pháp nào, tôi đành dẫn xe đi tàn tàn dưới sương. Em đi sát vào người tôi, tay em khoác tay tôi thật chặt. Bộ ngực núi lửa của con gái 19 cứ làm cho cánh tay tôi như bị bỏng, tôi nhấc lên không nổi. Cứ thế, mà hai đứa đi lòng vòng nói chuyện trời ơi, đất hỡi, qua Hồ Xuân Hương không một bóng người, rồi lên đồi cù. Có lúc mỏi chân, tôi dựng xe lại rồi ngồi bệt xuống cỏ. Em cùng ngồi dựa lưng vào lưng tôi, nghe tôi kể chuyện tiếu lâm và cười nắc nẻ. Tiếng cười trong như pha lê làm hồn tôi như muốn bay lên ngọn thông cao vút. Đôi khi, đột nhiên em quay nghiêng người lại, để hỏi tôi điều gì đó, nhưng chính là để ngọn núi Lang Biang chạm vào tay tôi, đốt cháy tim tôi hừng hực. Đang mê mải chuyện thần tiên, chợt tôi nhìn thấy một ngôi sao đổi ngôi vù sa xuống. Em ôm chầm lấy tôi, run rẩy:

- Anh! Em sợ quá à! Chắc lại có người chết!

Tôi định nói: “Đúng! Anh đang chết đây! Chết ngủm củ tỏi! Nếu anh cũng quay lại, ôm em…” Vừa đúng lúc tôi run rẩy quay lại để thấy một cặp môi ấm nóng sát ngay mặt mình, thì một tiếng dế kêu bật lên ròn rã…. Rích! Rích! Rích! Rích…

Nghe tiếng dế kêu vang, không hiểu sao, tôi như người đang ngủ mê, chợt thức dậy. Tôi đứng vội lên, kéo tay em lên theo:

- Em! Thôi! Mình đi về! Ở đây nguy hiểm lắm! Thủy ngơ ngác chẳng hiểu sao, nhưng cũng phải bước theo. Tôi nổ máy xe, không quay lại, nói:

- Em bám chặt anh nhe. Chỉ đường cho anh chạy!

Cô nữ sinh Liêu Trai run rẩy bước lên, cho hai chân sang hai bên, rồi ôm tôi thật chặt, tưởng như không còn khe hở nào giữa hai đứa tôi nữa. Tôi nghiến răng, lao xe xuống đồi. Xe vun vút bay đi, bay đi.. Ra tới đường Phan Đình Phùng vắng ngắt, tới cuối đường, tôi gần như hét lên;

- Ôm chặt nữa, anh phóng đây!

Em bấu cả hai tay em vào tay tôi, hình như chẩy máu thì phải, nhưng tôi không để ý nữa, vì biết rắng cuối đường Phan đinh Phùng là có trạm lính gác, sau giờ giới nghiêm, bất cứ bóng nào chạy qua là bị bắn! Tôi phóng bạt mạng, tóc tôi ngắn, nên dựng hết lên. Định bụng là chấp tất cả tiếng hô “đứng lại, không tôi bắn!” mà cứ phóng! Nhưng may sao, đêm hôm đó, mấy ông gác đã ngủ say! Tới chỗ Mả Thánh còn hồi hộp hơn nữa. Chỗ này là ổ Việt cộng! Hồi xưa, chúng từ nơi này phóng vào Đà Lạt chiếm gần hết thị xã! Tôi vẫn phóng, phóng như điên! Trong đầu tôi, có một ý nghĩ “thà chết vì bị Việt Cộng bắn, còn hơn làm cho cô nữ sinh trinh trắng bị dính bùn cuộc đời! Không được! Không được! Thà chết! Cứ thế, tôi lao đi, lao đi trong mây, trong sương lạnh Đà Lạt. Với hai ngọn hỏa diệm sơn sau lưng, tôi cứ tưởng tôi bay trên đỉnh trời Đà Lạt, các ngọn thác Prenn, Datilla.. chỉ là cái ao nhà. Hồ Than Thở chắc bằng cái vũng nước.. Tôi bay trên ngọn thông… Em ngồi sau lưng, không nói một lời, chỉ ôm tôi như hai gọng kìm, bốn gọng kìm chứ, hai tay như rắn trước bụng, hai ngọn núi sát sau lưng! Trời lạnh giá mà sao tôi nóng hôi hổi…

Giấc mơ nào rồi cũng tắt. Bay mãi cũng tới Trại Hầm! “Đến rồi!” Em bấm tôi, nói nhỏ, “run như run hơi thở chạm long nhan…”.Tôi bớt ga, hạ cánh, rồi tắt máy trước một hàng rào gỗ thấp, một căn nhà gỗ nằm bên bờ vực. Tối thui! Em bước xuống, thì thào: -Em vào trước, mở cửa, anh vào sau! Tôi im lặng, không nói gì, chờ em rón rén gót chân ngà bước vào… Chợt, môt bóng đèn dầu bật lên..Tiếng một bà mẹ giận dữ:

- Con này! Mày đi đâu mà giờ này mới về?

Thôi, thế là hỏng rồi! Tôi thở dài, chờ số phận nghiệt ngã đến. Tiếng em nhỏ nhỏ, van xin. Tiếng bà mẹ la lối. Môt vài phút sau, em bước ra, nói nhỏ:

- Anh cứ vào đi! Không sao đâu! Em chịu mẹ chửi cho!

Tôi lắc đầu, đưa em chùm chìa khóa:

- Em vào đi! Anh không sao! Anh về được mà!

Tôi lẩm bẩm: “Sĩ Quan Quân Đội mà để bà cụ chửi vì tội dẫn con cụ đi đêm sao? Không được! Thà chết!” Em giật mình:

- Anh nói gì? Giờ này mà về? Muốn chết hả?

Vẫn cương quyết, tôi lắc đầu:

- Không! Anh không vào đâu! Em vào ngủ đi! Anh tự lo liệu được mà!

Nói xong, tôi nhún vai như tài tử Alain Delon, rồi quay bước. Biết không cản nổi, em đành đứng lặng nhìn theo… Đi được khoảng vài chục thước, tôi huýt sáo nho nhỏ, lấy gan, và liếc lại sau, thấy không còn bóng đèn ngoài cửa nữa, và căn nhà đã dần chìm trong sương, tôi dừng lại, rút ví, lấy hết giấy tờ sĩ quan ra, tháo hai chiếc hoa mai vàng trên cổ áo, rồi nhét gọn vào bít tất. Xong, hít một hơi lấy sức, tôi bắt đầu chạy! Chạy như điên, chạy khủng khiếp, chạy Việt cộng, chạy cảnh sát, chạy lính phục kích, chạy súng, chạy đạn.. chết bỏ! Lúc này là lúc Phật Bà cứu tôi! Vì không thấy đường, chỉ thấy mờ mờ tượng Phật Bà trắng trắng phía xa, tôi cứ nhắm về phía đó mà chạy. Té xuống rồi lại chạy, chạy nữa. Hên là vì tôi đã tốt nghiệp trường Sĩ Quan Lục Quân Hoa Kỳ, mà chương trình huấn luyện ở đó toàn là chạy. Lần chạy để lên cấp Sinh Viên Huynh Trưởng là đeo súng đạn, đồ nghề gần 15 ký lô, chạy 12 dặm (miles) tương đương với 19 cây số, nên hôm ấy, chạy tay không, cũng không đến nỗi chết vì đau tim! Tôi chạy mãi.. cho đến khi sương bắt đầu tan, cho tới khi thấy bóng nhà, thấy đường xá, thấy ngôi chùa Bồ Đề.. thì tôi hết hơi, không còn chút khí lực nào, tôi nhào lăn xuống lòng mương trước của chùa Bồ Đề rồi.. bất tỉnh nhân sự! Cũng lại một ngôi Chùa cứu tôi! Nằm một lúc lâu, chợt nghe thấy tiếng xì xào lâm râm bên tai, tôi giật mình, ngồi dậy, thì mắc cở muốn chết, vì có mấy khuôn mặt thiếu nữ, bà già, ông già đang nhìn tôi soi mói: “Ông lính nào mà nằm đây vậy?” Tôi vụt đứng dậy, mỉm cười chào chào mọi người rồi tất tả bước đi về phía trường Đại Học. Tới một lỗ chó chui, nhìn quanh quất không thấy anh lính nào, tôi bò tọt vào trong rồi chạy về phòng. Các bạn cùng phòng đang xôn xao vì không thấy tôi đêm qua. Sau khi nghe tôi kể chuyện, Dương Hùng Cường tửng tửng hỏi:

- Này! Các cậu có biết người ngu nhất trên đời không phải vợ thằng Đậu, mà là ai không? Cậu Tiến này đấy! Mẹ kiếp! Ngu gì mà ngu thế! Liều mạng vì muốn giữ chữ trinh cho đào! Thiệt là… Cơm không ăn, lại ăn…c.

Nói xong, thi cười ha hả! Cả phòng cười ran. Tôi cũng cười hì hì! Biết nói sao bây giờ! Trong tâm tôi vẫn khoái việc mình làm. Thà làm thằng ngu còn hơn làm thằng Sở Khanh! Ai trêu chọc, mặc xác!

Chiều hôm sau, qua giờ học, tôi thả bộ ra ngoài phố, uống cà phê chiều. Đang đi dọc bờ hồ tới gần nhà Thủy Tạ, tôi thấy em! Thủy đang rề rề xe Honda nhìn quanh quất bên đướng! Tôi bắt tay làm loa gọi:

- Thủy! Anh đây nè!

Thủy giật bắn mình như có ma gọi! Em ngẩng lên, thấy tôi cười cười mà có vẻ không tin. Mãi sau, em mới rề xe tới, cặp môi xù xụ, mắt sưng vù! Tôi diễu:

- Bị mẹ uýnh hả! Sao mà sưng xỉa vậy?

Thủy bật khóc:

- Em đinh ninh là anh chết rồi! Em đi tìm xác anh từ sáng tới giờ! Cứ nhìn vào mấy cái hố, cái mương…

Tôi cười lớn, “nổ” vài phát:

- Ai giết được anh mà chết? Khó giết anh lắm, em ơi!

Rồi tôi rủ em vào Thủy Tạ, uống cà phê. Gần một tiếng đồng hồ, em không nói một lời, chỉ cúi đầu, hết lau mắt lại nhìn ra xa… Tôi cũng chẳng biết nói sao, chỉ biết nhìn theo em, và buồn. Chiếc nhẫn cưới vẫn sáng lóng lánh trên tay. Từ đó, tôi tránh em, mấy lần em tới cổng trường, hỏi tên tôi, tôi đều cho bạn ra nói dối là tôi ra ngoài rồi.

Thôi, cuộc đời ơi! Đà Lạt ơi! Tôi yêu em như yêu làn sương mỏng, chưa cầm đã tan…cho đến bây giờ, hình ảnh cô nữ sinh Trần Hưng Đạo thon thả với mái tóc dài vẫn chưa phai nhạt trong hồn tôi. Em ơi! Bây giờ em ở đâu?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cú sốc ban đầu do COVID-19 gây ra, các chính phủ và ngân hàng trung ương ứng phó bằng những đợt bơm tiền mặt khổng lồ là chuyện có thể dễ hiểu. Nhưng hiện nay, các nhà hoạch định chính sách cần lùi một bước và xem lại các hình thức kích hoạt nào thật sự cần thiết và nguy cơ nào gây nhiều hại hơn lợi. Các chính phủ trên khắp thế giới đang phản ứng mạnh mẽ với cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách ứng phó kết hợp về tài chính và tiền tệ, nó đã đạt tới 10% GDP toàn cầu. Tuy nhiên, theo Cơ quan Kinh tế và Xã hội thuộc Liên Hiệp Quốc đánh giá tổng quát mới nhất, các biện pháp vực dậy này có thể không thúc đẩy cho tiêu dùng và đầu tư nhiều như các nhà hoạch định chính sách hy vọng.
Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học… Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai hóa nhật báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’
Sự căng thẳng thẳng giữa nước Mỹ và Trung cộng mỗi ngày mỗi gia tăng. Thật vậy, kể từ ngày 25-9-2018, tổng thống Donald Trump đọc trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kêu gọi các nước trên Thế giới: “Chống lại xã hội chủ nghĩa và những đau khổ do nó đã gây ra cho nhân loại.” Mời xem link: https://youtu.be/q6XXNWC5Koc?t=95. Từ đấy, khiến cho Trung cộng lo âu phập phồng vì cả Thế giới phê phán chủ nghĩa cộng sản gay gắt.
Kết quả bầu cử Thị xã vòng nhì hôm 28/6 vừa qua khoát cho nước Pháp bộ áo mới màu xanh. Bộ áo Pháp lần đầu tiên được mặc. Các Thị xã xưa nay do Thị trưởng xã hội, phe Hữu hay thuộc xu hướng khác nay phần lớn lọt vào tay đảng Xanh. Cả những Thị xã cho tới nay vẫn nằm trong tay cộng sản cũng bị đảng Xanh cướp mất. Giới chánh trị đều ngẩn ngơ trước thực tế hoàn toàn bất ngờ này. Nhiều nhà chánh trị học, nhà báo chánh trị bắt tay ngay vào việc tìm hiểu tại sao bổng nhiên xuất hiện làn sóng xanh chiếm gần hết các thành phố lớn nhỏ của Pháp? Tại sao chỉ có 4/10 người đi bầu? Vậy người được bầu thắng cử hay làn sóng cử tri vắng mặt mới thật sự thắng cử?
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”
Ngày 22 tháng 6 năm 2020, dự luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông được đưa ra tại quốc hội của Đảng Cộng Sản Trung Hoa để thông qua, và đêm 30 tháng 6 rạng sáng ngày 1 tháng 7, 2020, sau một phiên họp kín của Ủy Ban Thường Vụ Đại Biểu Nhân Dân (mà thế giới gọi là quốc hội bù nhìn tại Bắc Kinh) dự luật này đã trở thành luật. Ngày mà Luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông này ra đời cũng trùng ngày mà Hồng Kông được trao trả lại cho China 23 năm trước 01-07-1997 theo thể chế “một nước hai chế độ” (one country two systems). Theo đó Hồng Kông vẫn còn quyền tự trị trong 50 năm từ 1997 đến 2047, và trên lý thuyết Hồng Kông chỉ lệ thuộc vào Bắc Kinh về quân sự và ngoại giao mà thôi.
“Ngày 11/07/1995: Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt thông báo quyết định bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa 2 nước.” Với quyết định lịch sử này, Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng sản đã ghi dấu “gác lại qúa khứ, hướng tới tương lai” được 25 năm vào ngày 11/07/2020. Nhưng thời gian ¼ Thế kỷ bang giao Mỹ-Việt đã đem lại những bài học nào cho hai nước cựu thù, hay Mỹ và Việt Nam Cộng sản vẫn còn những cách biệt không hàn gắn được ?
Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về… Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.
Càng gần ngày tranh cử, càng nhiều người biểu lộ yêu mến Tổng thống Donald Trump và ngược lại cũng lắm người bày tỏ chán ghét ông Trump. Có những người ghét ông chỉ vì họ yêu chủ nghĩa xã hội, yêu chủ nghĩa vô chính phủ, lợi dụng cơ hội ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết đã chiếm khu Capitol Hill, nội đô Seattle, tiểu bang Washington, trong suốt ba tuần trước khi bị giải tán. Nhân 244 năm người Mỹ giành được độc lập từ Anh Quốc, và sau biến cố George Floyd, thử xem nền dân chủ và chính trị Hoa Kỳ sẽ chuyển đổi ra sao?
Tôi có dịp sống qua nhiều nơi và nhận thấy là không nơi đâu mà những từ ngữ “tổ quốc,” “quê hương,” “dân tộc” … được nhắc đến thường xuyên – như ở xứ sở của mình: tổ quốc trên hết, tổ quốc muôn năm, tổ quốc anh hùng, tổ quốc thiêng liêng, tổ quốc bất diệt, tổ quốc muôn đời, tổ quốc thân yêu, tổ quốc trong tim … “Quê hương” và “dân tộc” cũng thế, cũng: vùng dậy, quật khởi, anh dũng, kiên cường, bất khuất, thiêng liêng, hùng tráng, yêu dấu, mến thương …
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.