Hôm nay,  

Chuyện Tình Chưa Nở Đã Tàn

5/6/201400:00:00(View: 5351)

Hồi ấy, tôi học khóa Sĩ Quan Chiến Tranh Chính Trị tại Đại Học Đà Lạt, thời gian 3 tháng. Bạn cùng lớp với tôi có nhà văn Thiếu Úy Không Quân Dương Hùng Cường tức Dê Húc Càn. Dương Hùng Cường là một cây tiếu lâm. Một lần, Cường hỏi tôi: “Tớ đố cậu cái gì khác biệt giữa Phi công và Phi cơ đó?” Tôi tịt. Cường nói: “Đây nhé! Phi cơ càng lên thì càng nhỏ. Phi công càng lên thì càng to!” Tôi cười muốn tắt thở. Cường thường rủ tôi đi uống cà phê buổi tối, sau khi học xong. Chúng tôi đã rủ nhau thực hiện một cuốn Đặc San cho lớp. Tôi vẽ hình bìa và trang trí bên trong. Cường phụ trách duyệt bài. Báo của chúng tôi còn đang in, thì Trường chỉ thị cho chúng tôi phải tổ chức một đêm văn nghệ có khiêu vũ với các người đẹp xứ Hoa Anh Đào. Cường đề bạt tôi với cả lớp để tôi trang trí phòng nhẩy và làm người điều hợp chương trình trong đêm văn nghệ. Cả lớp vỗ tay, không ai phản đối. Tôi cặm cụi vẽ hình trang trí cho phòng vũ, làm những chụp đèn bằng giấy đủ kiểu, và chăng giây hoa giấy theo một phong cách rất lạ làm cho một nhóm ba em nữ sinh Đà Lạt thơm như mít tố nữ, trong đêm dạ vũ cứ bám lấy tôi, đòi vẽ chân dung. Tôi chỉ biết cười trừ, không biết chiều em nào mà bỏ em nào. Tận sâu thẳm trong tim, tôi chỉ muốn dang tay, ôm.. hết cả ba nhưng vì tay tôi phải cầm “micro” nên đành chịu trận.

Cũng nhân cơ hội đó, tôi được đứng sát mấy em ca sĩ trường Hưng Đạo và những em ca sĩ nhà nghề của Đà Lạt. Em nào cũng muốn mình hát trước nên cứ áp sát vào người tôi, thỏ thẻ bên tai: “Cho em hát trước, nhe anh!” Tôi chỉ biết gật đầu lia lịa, ai yêu cầu tôi cũng gật, vì không nhận sao được, khi mùi hương con gái của các em làm mũi tôi như tắc tị, lưỡi tôi bị líu lại, nói không ra hơi, thì chỉ còn cách gật đầu! Và cũng từ buổi văn nghê đó, mà có một em bị một “cú đờ phút” với tôi, em Thủy, 19 tuổi, một trong nhóm ba em nữ sinh Trần Hưng Đạo, trong độ còn bẻ gẫy vài cái sừng trâu, cánh tay tròn lẳn, bộ ngực khiêu khích như muốn tung ra khỏi áo. Mới gặp nhau trong buổi nhẩy đầm, mà em đã muốn chiếm đoạt tôi rồi. Em cứ lanh quanh bám theo tôi, không chịu rời, và rủ tôi nhẩy hoài. Khi em ra về, bàn tay em cứ muốn để trong tay tôi, không chịu rời, tôi phải tiễn em ra tận cổng trường, để thấy môt đuôi mắt sâu thăm thẳm xé gần nát trái tim tôi. Nhưng chợt nhớ đến chiếc nhẫn cưới còn nóng hổi trên tay, tôi đành phải nghiến răng quay gót về phòng và không tìm gặp em sau đó. Tuy thế, trong lần tổ chức khiêu vũ lần thứ hai, em nhất định tấn công tôi cho bằng được.

Khi màn khiêu vũ chấm dứt vào lúc 11 giờ đêm, gần giới nghiêm rồi, thấy Thủy đứng lanh quanh gần tôi mà không chịu ra về, tôi hỏi:

- Sao em chưa về? Bạn em đâu rồi?

Thủy chớp mắt:

- Con nhỏ nó biến từ hồi nào rồi! Em tìm nãy giờ không thấy…

- Vậy em về môt mình ư? Nhà xa không?

Em khẽ cười dịu dàng, cho tôi là ngớ ngẩn:

- Nhà em ở mãi Trại Hầm! Cách đây gần 1 tiếng đồng hồ!

Nhớ đến đường đi tới Trại Hầm phải qua khu Mả Thánh là nghĩa địa, nơi Việt Cộng cứ tối tối là bò ra, nằm phục ở đó, tôi la nhỏ:

- Chết! Vậy làm sao em về? Thủy cúi mặt, vân vê tà áo, thở dài:

- Em cũng chẳng biết làm sao đây.

Suy nghĩ có 1 giây, tôi hỏi em:

- Em có bạn nào ở gần đây không? Em “dạ” nhỏ.

Tôi mừng húm:

- Thôi, đi! Anh chở em về nhà bạn em vậy!

Rồi tôi lôi em đi thật nhanh trước khi cổng trường khép kín. Thường thì cổng đóng vào lúc 7 giờ tối, khóa sinh muốn ra vào chỉ có cách là chui lỗ chó ở hàng rào, nhưng hôm văn nghệ, thì trường phá lệ, cho mở cửa đến 12 giờ để các người đep ra về. Tôi lấy xe Honda “dame” mầu xanh của em, đạp máy và chờ em leo lên, áp mông em vào mông tôi rồi mới rồ ga chạy theo sự chỉ dẫn của em. Em ngồi nghiêng một bên, tay trái ôm eo ếch tôi, còn tay phải vòng qua người tôi, chỉ trỏ. Và vì sợ xóc, nên em ngồi khá sát, khiến lưng tôi như bị hai… mũi đinh cắm vào lưng tôi bỏng rát! Tôi cứ phải ưỡn lưng về phía trước cho sự cọ sát nhẹ bớt kẻo tôi lao xuống vực thì khổ cả hai. Chạy vòng vòng một lúc thì em chỉ vào một căn nhà đã tắt đèn. Cả hai đứa rón rén đến gõ cửa. Một giọng nói ngái ngủ hỏi vọng ra:

- Ai mà đêm hôm còn gọi vậy?

Thủy giật mình, bấm tôi:

- Thôi, anh ơi! Mình đi đi! Nhà con bạn em nó ngủ cả rồi. Bố nó đấy!

Tôi ngẩn ngơ, chẳng biết giải quyết sao. Đêm Đà lạt lạnh dần. Em đứng sát vào người tôi, tần ngần.

Tôi lắp bắp: -Còn… nhà.. nhà…em ở đâu?

Thủy cười ranh mãnh:

- Đã nói rồi! Nhà em xa lắm. Ở Trại Hầm mà!

Run người, tôi phải nhìn quanh, như tìm một cứu tinh. Nếu em không thể về nhà, thì tôi phải làm sao? Đưa em vào khách sạn ư? Trời! Tôi đâu phải là cục đá! Tôi lại mới cưới vợ chưa đầy năm! Giả như hai đứa vào đấy, thì nhất định có đứa chết! Chả biết đứa nào chết, đứa nào sống, nhưng nhất định có đứa chết thẳng cẳng! Chẳng lẽ người chết là tôi ư????

Trong lúc không tìm ra giải pháp nào, tôi đành dẫn xe đi tàn tàn dưới sương. Em đi sát vào người tôi, tay em khoác tay tôi thật chặt. Bộ ngực núi lửa của con gái 19 cứ làm cho cánh tay tôi như bị bỏng, tôi nhấc lên không nổi. Cứ thế, mà hai đứa đi lòng vòng nói chuyện trời ơi, đất hỡi, qua Hồ Xuân Hương không một bóng người, rồi lên đồi cù. Có lúc mỏi chân, tôi dựng xe lại rồi ngồi bệt xuống cỏ. Em cùng ngồi dựa lưng vào lưng tôi, nghe tôi kể chuyện tiếu lâm và cười nắc nẻ. Tiếng cười trong như pha lê làm hồn tôi như muốn bay lên ngọn thông cao vút. Đôi khi, đột nhiên em quay nghiêng người lại, để hỏi tôi điều gì đó, nhưng chính là để ngọn núi Lang Biang chạm vào tay tôi, đốt cháy tim tôi hừng hực. Đang mê mải chuyện thần tiên, chợt tôi nhìn thấy một ngôi sao đổi ngôi vù sa xuống. Em ôm chầm lấy tôi, run rẩy:

- Anh! Em sợ quá à! Chắc lại có người chết!

Tôi định nói: “Đúng! Anh đang chết đây! Chết ngủm củ tỏi! Nếu anh cũng quay lại, ôm em…” Vừa đúng lúc tôi run rẩy quay lại để thấy một cặp môi ấm nóng sát ngay mặt mình, thì một tiếng dế kêu bật lên ròn rã…. Rích! Rích! Rích! Rích…

Nghe tiếng dế kêu vang, không hiểu sao, tôi như người đang ngủ mê, chợt thức dậy. Tôi đứng vội lên, kéo tay em lên theo:

- Em! Thôi! Mình đi về! Ở đây nguy hiểm lắm! Thủy ngơ ngác chẳng hiểu sao, nhưng cũng phải bước theo. Tôi nổ máy xe, không quay lại, nói:

- Em bám chặt anh nhe. Chỉ đường cho anh chạy!

Cô nữ sinh Liêu Trai run rẩy bước lên, cho hai chân sang hai bên, rồi ôm tôi thật chặt, tưởng như không còn khe hở nào giữa hai đứa tôi nữa. Tôi nghiến răng, lao xe xuống đồi. Xe vun vút bay đi, bay đi.. Ra tới đường Phan Đình Phùng vắng ngắt, tới cuối đường, tôi gần như hét lên;

- Ôm chặt nữa, anh phóng đây!

Em bấu cả hai tay em vào tay tôi, hình như chẩy máu thì phải, nhưng tôi không để ý nữa, vì biết rắng cuối đường Phan đinh Phùng là có trạm lính gác, sau giờ giới nghiêm, bất cứ bóng nào chạy qua là bị bắn! Tôi phóng bạt mạng, tóc tôi ngắn, nên dựng hết lên. Định bụng là chấp tất cả tiếng hô “đứng lại, không tôi bắn!” mà cứ phóng! Nhưng may sao, đêm hôm đó, mấy ông gác đã ngủ say! Tới chỗ Mả Thánh còn hồi hộp hơn nữa. Chỗ này là ổ Việt cộng! Hồi xưa, chúng từ nơi này phóng vào Đà Lạt chiếm gần hết thị xã! Tôi vẫn phóng, phóng như điên! Trong đầu tôi, có một ý nghĩ “thà chết vì bị Việt Cộng bắn, còn hơn làm cho cô nữ sinh trinh trắng bị dính bùn cuộc đời! Không được! Không được! Thà chết! Cứ thế, tôi lao đi, lao đi trong mây, trong sương lạnh Đà Lạt. Với hai ngọn hỏa diệm sơn sau lưng, tôi cứ tưởng tôi bay trên đỉnh trời Đà Lạt, các ngọn thác Prenn, Datilla.. chỉ là cái ao nhà. Hồ Than Thở chắc bằng cái vũng nước.. Tôi bay trên ngọn thông… Em ngồi sau lưng, không nói một lời, chỉ ôm tôi như hai gọng kìm, bốn gọng kìm chứ, hai tay như rắn trước bụng, hai ngọn núi sát sau lưng! Trời lạnh giá mà sao tôi nóng hôi hổi…

Giấc mơ nào rồi cũng tắt. Bay mãi cũng tới Trại Hầm! “Đến rồi!” Em bấm tôi, nói nhỏ, “run như run hơi thở chạm long nhan…”.Tôi bớt ga, hạ cánh, rồi tắt máy trước một hàng rào gỗ thấp, một căn nhà gỗ nằm bên bờ vực. Tối thui! Em bước xuống, thì thào: -Em vào trước, mở cửa, anh vào sau! Tôi im lặng, không nói gì, chờ em rón rén gót chân ngà bước vào… Chợt, môt bóng đèn dầu bật lên..Tiếng một bà mẹ giận dữ:

- Con này! Mày đi đâu mà giờ này mới về?

Thôi, thế là hỏng rồi! Tôi thở dài, chờ số phận nghiệt ngã đến. Tiếng em nhỏ nhỏ, van xin. Tiếng bà mẹ la lối. Môt vài phút sau, em bước ra, nói nhỏ:

- Anh cứ vào đi! Không sao đâu! Em chịu mẹ chửi cho!

Tôi lắc đầu, đưa em chùm chìa khóa:

- Em vào đi! Anh không sao! Anh về được mà!

Tôi lẩm bẩm: “Sĩ Quan Quân Đội mà để bà cụ chửi vì tội dẫn con cụ đi đêm sao? Không được! Thà chết!” Em giật mình:

- Anh nói gì? Giờ này mà về? Muốn chết hả?

Vẫn cương quyết, tôi lắc đầu:

- Không! Anh không vào đâu! Em vào ngủ đi! Anh tự lo liệu được mà!

Nói xong, tôi nhún vai như tài tử Alain Delon, rồi quay bước. Biết không cản nổi, em đành đứng lặng nhìn theo… Đi được khoảng vài chục thước, tôi huýt sáo nho nhỏ, lấy gan, và liếc lại sau, thấy không còn bóng đèn ngoài cửa nữa, và căn nhà đã dần chìm trong sương, tôi dừng lại, rút ví, lấy hết giấy tờ sĩ quan ra, tháo hai chiếc hoa mai vàng trên cổ áo, rồi nhét gọn vào bít tất. Xong, hít một hơi lấy sức, tôi bắt đầu chạy! Chạy như điên, chạy khủng khiếp, chạy Việt cộng, chạy cảnh sát, chạy lính phục kích, chạy súng, chạy đạn.. chết bỏ! Lúc này là lúc Phật Bà cứu tôi! Vì không thấy đường, chỉ thấy mờ mờ tượng Phật Bà trắng trắng phía xa, tôi cứ nhắm về phía đó mà chạy. Té xuống rồi lại chạy, chạy nữa. Hên là vì tôi đã tốt nghiệp trường Sĩ Quan Lục Quân Hoa Kỳ, mà chương trình huấn luyện ở đó toàn là chạy. Lần chạy để lên cấp Sinh Viên Huynh Trưởng là đeo súng đạn, đồ nghề gần 15 ký lô, chạy 12 dặm (miles) tương đương với 19 cây số, nên hôm ấy, chạy tay không, cũng không đến nỗi chết vì đau tim! Tôi chạy mãi.. cho đến khi sương bắt đầu tan, cho tới khi thấy bóng nhà, thấy đường xá, thấy ngôi chùa Bồ Đề.. thì tôi hết hơi, không còn chút khí lực nào, tôi nhào lăn xuống lòng mương trước của chùa Bồ Đề rồi.. bất tỉnh nhân sự! Cũng lại một ngôi Chùa cứu tôi! Nằm một lúc lâu, chợt nghe thấy tiếng xì xào lâm râm bên tai, tôi giật mình, ngồi dậy, thì mắc cở muốn chết, vì có mấy khuôn mặt thiếu nữ, bà già, ông già đang nhìn tôi soi mói: “Ông lính nào mà nằm đây vậy?” Tôi vụt đứng dậy, mỉm cười chào chào mọi người rồi tất tả bước đi về phía trường Đại Học. Tới một lỗ chó chui, nhìn quanh quất không thấy anh lính nào, tôi bò tọt vào trong rồi chạy về phòng. Các bạn cùng phòng đang xôn xao vì không thấy tôi đêm qua. Sau khi nghe tôi kể chuyện, Dương Hùng Cường tửng tửng hỏi:

- Này! Các cậu có biết người ngu nhất trên đời không phải vợ thằng Đậu, mà là ai không? Cậu Tiến này đấy! Mẹ kiếp! Ngu gì mà ngu thế! Liều mạng vì muốn giữ chữ trinh cho đào! Thiệt là… Cơm không ăn, lại ăn…c.

Nói xong, thi cười ha hả! Cả phòng cười ran. Tôi cũng cười hì hì! Biết nói sao bây giờ! Trong tâm tôi vẫn khoái việc mình làm. Thà làm thằng ngu còn hơn làm thằng Sở Khanh! Ai trêu chọc, mặc xác!

Chiều hôm sau, qua giờ học, tôi thả bộ ra ngoài phố, uống cà phê chiều. Đang đi dọc bờ hồ tới gần nhà Thủy Tạ, tôi thấy em! Thủy đang rề rề xe Honda nhìn quanh quất bên đướng! Tôi bắt tay làm loa gọi:

- Thủy! Anh đây nè!

Thủy giật bắn mình như có ma gọi! Em ngẩng lên, thấy tôi cười cười mà có vẻ không tin. Mãi sau, em mới rề xe tới, cặp môi xù xụ, mắt sưng vù! Tôi diễu:

- Bị mẹ uýnh hả! Sao mà sưng xỉa vậy?

Thủy bật khóc:

- Em đinh ninh là anh chết rồi! Em đi tìm xác anh từ sáng tới giờ! Cứ nhìn vào mấy cái hố, cái mương…

Tôi cười lớn, “nổ” vài phát:

- Ai giết được anh mà chết? Khó giết anh lắm, em ơi!

Rồi tôi rủ em vào Thủy Tạ, uống cà phê. Gần một tiếng đồng hồ, em không nói một lời, chỉ cúi đầu, hết lau mắt lại nhìn ra xa… Tôi cũng chẳng biết nói sao, chỉ biết nhìn theo em, và buồn. Chiếc nhẫn cưới vẫn sáng lóng lánh trên tay. Từ đó, tôi tránh em, mấy lần em tới cổng trường, hỏi tên tôi, tôi đều cho bạn ra nói dối là tôi ra ngoài rồi.

Thôi, cuộc đời ơi! Đà Lạt ơi! Tôi yêu em như yêu làn sương mỏng, chưa cầm đã tan…cho đến bây giờ, hình ảnh cô nữ sinh Trần Hưng Đạo thon thả với mái tóc dài vẫn chưa phai nhạt trong hồn tôi. Em ơi! Bây giờ em ở đâu?

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
LTS: Biến cố Venezuela sau vụ bắt giữ Nicolás Maduro đang làm rúng động toàn vùng Nam Mỹ. Trong bối cảnh ấy, bà Delcy Rodríguez, 56 tuổi, vốn là phó tổng thống dưới thời Maduro, đã được Tòa án Tối cao và quân đội Venezuela đưa lên nắm quyền lâm thời. Bà cũng là một nhân vật từng được Washington ngỏ ý đối thoại trước đây. Sự kiện này đặt ra câu hỏi: Phải chăng đó là bước đầu của sự "chuyển quyền trong nội bộ," hay chỉ là hồi kế tiếp của cùng một vở tuồng?
Cuộc tấn công và bắt sống vợ chồng Tổng thống Nicolás Maduro ngay trên lãnh thổ Venezuela trong ngày cuối tuần đã trở thành một sự kiện chính trị thế giới hàng đầu khi bước vào năm mới 2026 này. Trong khi những đồng minh của Donald Trump ca ngợi và ủng hộ chiến dịch quân sự này thì ngược lại, một số câu hỏi cũng đã được đặt ra là, liệu một cuộc tấn công quân sự vào Venezuela, một quốc gia không mang tính đe dọa trực tiếp và hiển hiện đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ, có được thông báo và sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ theo hiến pháp? Cũng như một chiến dịch quân sự và bắt sống một nguyên thủ quốc gia khác trên lãnh thổ một quốc gia có chủ quyền như Venezuela có đúng với nguyên tắc ngoại giao và công pháp quốc tế hay không?
Người đàn ông lê những bước chân nặng nề giữa hai triền núi mù sương. Gió và bụi cát làm mái tóc dài của ông ta rối bời. Chiếc khăn choàng và áo măng-tô có vẻ không đủ ấm, nên gương mặt hốc hác, mệt mỏi, lấm lem những vết đen như vừa chui ra từ mỏ than. Rồi ngay sau đó, ông ta xuất hiện trong một quán nước, ngồi bên chiếc bàn có ly trà nóng bốc khói nghi ngút trên tay, mắt nhìn xa xăm ra cửa. Một tiếng hát khàn, đục, nặng như những vách núi hai bên đường ông ấy đang đi, vang lên.
Sau khi bài “Chúng Ta Sống Sót” đăng tuần qua, Việt Báo nhận được nhiều hồi âm hơn thường lệ: tin nhắn, điện thoại, thư điện tử. Có người quen, có độc giả chưa từng gặp. Nội dung không khác nhau mấy. Phần lớn là sự đồng cảm. Có người nói đọc xong thấy nhẹ lòng, vì biết mình không phải là kẻ đơn độc nghĩ như thế. Có người gửi lời cảm kích khi có người nói hộ tiếng nói lòng mình. Nhưng điều đáng chú ý không nằm ở nội dung, mà ở cách người ta nhắn gửi hồi âm. Tất cả đều chọn nói riêng. Không bình luận công khai. Không chia sẻ kèm ý kiến. Họ đi bằng “cửa hậu”. Lý do dễ hiểu: không muốn bàn chuyện chính trị nơi công cộng, nhất là trên mạng xã hội — nơi một câu nói có thể bị chụp mũ nhanh hơn tốc độ người ta kịp giải thích mình muốn nói gì.
Năm 2025 đi qua trong chiếc bóng của Donald Trump. Vị tổng thống ồn ào này, với cách hành xử phá bỏ mọi khuôn thước, đã làm xoay chuyển trật tự thế giới: khiến các nền kinh tế lên cơn sốt, nhưng cũng đẩy đồng minh Âu châu phải chi nhiều hơn cho quốc phòng. Bước sang 2026, khi “cơn lốc Trump” vẫn còn cuộn, đây là mười điều đáng dõi theo.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.