Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tháng Tư Đen

19/04/201400:00:00(Xem: 1734)
Mỗi năm đến ngày 30 tháng tư, hầu như mọi người Việt Nam tị nạn đều ngồi nhớ lại những sự việc xãy ra ngày hôm ấy. Đối với tôi, ngày 30 tháng tư là một ngày đau khổ nhất trong đời. Dĩ nhiên mức độ đau khổ tùy sức chịu đựng của từng người, và phản ứng bộc lộ cũng tùy từng người.

Gặp lại những người đã rời Việt Nam trước hay vào ngày 30 tháng tư, nghe họ kể lại khi nghe tin Đại Tướng Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng hoặc nhìn thấy những lá cờ vàng ba sọc đỏ từ từ kéo xuống, họ đều rơi nước mắt.

Nhà tôi ở trong một cái hẽm của đường Phan đình Phùng, nay là đường Nguyễn đình Chiểu, gần chợ Vườn Chuối. Sáng ngày 30 tháng tư khoảng 8 giờ, tôi ra đầu hẽm để quan sát tình hình.

Buổi sáng hôm ấy bầu trời Sàigòn ảm đạm như sắp để tang cho một đất nước sắp sụp đổ. Mây đen giăng rải rác trên bầu trời. Tiếng súng đì đùng xa xa từ hướng Gò Vấp, Tân Sơn Nhứt… vọng về. Từng đoàn người lũ lượt bồng bế dắt díu nhau từ khắp các nơi đổ về đi trên con đường Phan đình Phùng. Họ trông thật thê thảm, phần lớn đi bộ, gồng gánh đồ đạc. Có bà gánh một gánh: con nhỏ ngồi ở cái thúng đàng trước, thúng đàng sau chất tất cả gia tài gồm nồi niêu sơong chảo… vừa đi vừa chạy.

Những người tản cư đổ về trung tâm Sàigòn mà không biết sẽ dừng lại ở đâu. Họ chỉ đi tránh nạn binh lửa vì chung quanh Sàigòn đánh nhau dữ dội. Họ cũng không biết tương lai rồi sẽ ra sao.

Tôi buồn bã trở vào nhà, không ngồi trên ghế của bộ bàn ăn duy nhất trong nhà mà ngồi bệt một góc tối ở giữa nhà. Tôi không biết mình sẽ làm gì. Vợ tôi cùng mấy người hàng xóm chạy đi chạy lại hỏi thăm tin tức. Hình như có tiếng của nhiều bà con chòm xóm trong hẽm hỏi nhau ríu rít, lao xao. Tôi nghe mà chẳng để tâm, lòng buồn rười rượi.

Chiều hôm qua, tôi và hai người bạn kéo nhau đến cổng sau của tòa đại sứ Mỹ đường Hồng Thập Tự. Người ta đông như kiến, chen chút nhau. Cổng tòa đại sứ đóng kín mít và thật chặt chẽ. Lính Mỹ bồng súng đứng dọc theo hàng rào, chỉ thấy nửa người phía trên. Người mình thi nhau cố trèo lên và băng qua cổng nhưng bị lính Mỹ cản lại. Không có nổ súng. Anh bạn tôi trèo lên được bờ tường, anh trình giấy tờ, vì ngày xưa anh làm ở MACV, nói chuyện gì đó với các người lính Mỹ và họ cho anh leo qua bờ tường nhảy xuống sân tòa đại sứ. Anh còn yêu cầu cho người anh của anh đang đứng chung với đám người lố nhố dưới đất được leo lên băng qua bờ tường và nhảy xuống đất. Tôi giúp đưa cái cạc táp lên cho anh và anh nắm lấy. Tôi không biết trong ấy chứa gì.

Tôi cũng cố leo lên bờ tường một hai lần, nhưng lần nào cũng bị lính Mỹ xịt hơi cay đành rơi xuống. Đứng loay hoay một hồi theo dòng người xô đẩy nhau, tôi chán nản vớ lấy môt chiếc xe gắn máy thiên hạ bỏ lăn lốc ở vệ đường, rồ máy và chạy về nhà.

Trở lại buổi sáng ngày 30 tháng tư, tôi vẫn ngồi trong xó tối ở góc nhà, chốc chốc lại thở dài. Trong lòng bức rức mà không biết phải làm gì.

Đến trưa, radio hàng xóm vặn to lên nghe tiếng ông Dương văn Minh kêu gọi các anh em binh sĩ hãy buông súng đầu hàng. Ông lập đi lập lại nhiều lần. Tôi nghe qua mà rã rời. Tôi thốt lên nho nhỏ đủ cho mình nghe: “Mình mất nước thật rồi sao?“ và tôi cũng tự hỏi tôi nhiều lần như thế. Kế đến nghe tiếng nhạc quân hành trong đài phát thanh rồi một giọng nói cất lên, anh cho biết anh là Vân Sơn trong ban AVT, giọng anh vui mừng vì “cách mạng đã thành công“. Người thứ hai cũng tuyên bố như thế, đó là nhạc sĩ Trịnh công Sơn.

Chị Ánh hàng xóm đến gặp tôi và nói; “Anh Chỉnh à! Tôi nghĩ nếu mình kiếm được chiếc thuyền nào đi thẳng ra biển, thế nào cũng gặp đệ thất hạm đội và họ sẽ vớt mình“. Tôi nghe qua rồi chẳng màng tới nữa vì tôi nghĩ bây giờ kiếm đâu ra được chiếc thuyền, lại nữa biết có hạm đội nào ở ngoài biển thật không? Vợ tôi vào đưa cho tôi khúc bánh mì có miếng cheese kẹp ở giữa do chú Thắng lấy ở sở Mỹ về. Tôi không ăn vì không thấy đói.

Đó là buổi sáng ngày 30 tháng tư năm 1975.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Hôm thứ Năm (04/06/2020), Trung Quốc cho biết sẽ dỡ bỏ lệnh cấm đối với các hãng hàng không Mỹ.
Ngoại trưởng Đức Heiko Maas cho biết Đức sẽ dỡ bỏ lệnh cấm đi lại đối với các nước thành viên Liên minh Châu Âu (EU) và một số quốc gia khác từ ngày 15/06/2020, nhưng cũng nhấn mạnh rằng đây không phải lời mời gọi du lịch.
Cựu bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã lên tiếng chỉ trích Tổng thống Mỹ Donald Trump về cách xử lý tình hình bất ổn nội tại nước Mỹ hiện nay.
Hai tổ chức ngân hàng lớn của Anh, hiện đang thống trị hệ thống ngân hàng Hong Kong đã tuyên bố ủng hộ Bắc Kinh với luật an ninh mới.
Hai trong ba công ty viễn thông lớn nhất Canada đã công bố quyết định không sử dụng các thiết bị của Huawei cho mạng không dây 5G thế hệ mới.