Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Tiểu Bang Quyết Định

30/10/201200:00:00(Xem: 9473)
...33% dân gốc Việt theo Cộng Hòa và 30% theo Dân Chủ...

Thăm dò dư luận mới nhất cho thấy một cuộc bầu tổng thống thật hấp dẫn, với hai ứng viên ngang ngửa nhau, hơn thua chừng vài điểm, trong sai biệt xác xuất thống kê. Bất kể mọi hò hét của cả hai bên, các chuyên gia chính trường đều nhận định hy vọng của TT Obama, khởi đi khá chắc chắn, càng ngày càng lung lay vì bất ngờ gặp hàng loạt tin xấu và biến chuyển bất lợi, nhất là sau cuộc tranh luận đầu tiên với TĐ Romney, đi đến tình trạng chẳng ai dám quả quyết kết quả trước, ngoại trừ những thành phần “bảo hoàng hơn vua”, nhắm mắt tin tưởng vào gà nhà.

Những thăm dò chung cho cả nước cho thấy TĐ Romney đang thắng thế chút xíu, thực ra không có ý nghiã gì nhiều. Chế độ bầu cử tổng thống của Liên Bang Hoa Kỳ không tùy thuộc đa số cử tri của cả nước, mà tùy thuộc đa số cử tri của từng tiểu bang. Một ứng viên có nhiều phiếu hơn trên cả nước, vẫn có thể thua vì ít phiếu tiểu bang hơn. Mỗi tiểu bang, tùy lớn nhỏ được chỉ định một số cử tri đoàn nhất định. Những người này được chỉ định tùy theo kết quả đầu phiếu của tiểu bang ngày 6 tháng 11. Ví dụ Cali có 55 phiếu cử tri đoàn, ai có đa số phiếu cử tri Cali sẽ lãnh được hết 55 phiếu của Cali. Sau đó các cử tri đoàn của 50 tiểu bang và hạt Columbia (District of Columbia, tức là vùng thủ đô) họp lại ngày 17 tháng 12 tại Hoa Thịnh Đốn để chính thức bầu tổng thống.

Ứng viên nào đạt được con số mầu nhiệm 270 phiếu cử tri đoàn sẽ đắc cử. Điều lý thú là có thể có trường hợp cả hai bên đều có đúng 269 phiếu, tức là huề. Trường hợp này, hạ viện sẽ bỏ phiếu, mỗi dân biểu một phiếu, và TĐ Romney sẽ nhiều hy vọng đắc cử vì Hạ Viện có lẽ sẽ vẫn do Cộng Hòa nắm đa số.

Trên thực tế, người ta có thể biết trước khá chắn chắn kết quả tại 40 tiểu bang, như tại Cali, chắc chắn TT Obama sẽ thắng, hay Texas là đất của TĐ Romney. Vấn đề là có khoảng một chục tiểu bang xôi đậu mà Mỹ gọi là swing states, có thể ngả qua bất cứ bên nào. Cả hai bên đều nổ lực chiến thắng tại những nơi này.

Bài này sẽ duyệt qua tình trạng hiện nay tại các tiểu bang xôi đậu chính để ta có một khái niệm. Tối ngày bầu cử, ta chỉ cần coi trên truyền hình kết quả tại vài tiểu bang này thôi. Theo diễn đàn Real Clear Politics tổng kết từ cả chục cơ quan thăm dò, đó là các tiểu bang Florida, Ohio, Michigan, Wisconsin, Virginia, Nevada, Iowa, và Colorado. Cũng cần ghi nhận danh sách các tiểu bang xôi đậu không đồng nhất, tùy cơ quan thăm dò, cũng như tùy thời điểm. Ví dụ như trước cuộc tranh luận đầu, Michigan được ghi nhận chắc chắn theo TT Obama, bây giờ ngang ngửa. North Carolina trước đây là ngang ngửa, bây giờ theo TĐ Romney. New Hampshire và Pennsylvania có thể coi như đứng về phiá TT Obama tuy hậu thuẫn đã rớt mạnh.

Đối với các tỷ lệ thăm dò, nên ghi nhận sai biệt xác xuất thường là 4%, nghiã là nếu tỷ lệ thắng thua dưới mức 4% thì không có ý nghiã gì nhiều, coi như hai bên ngang ngửa, thắng thua tùy số cử tri thực sự đi bầu, và số trời. Một cơn bão tuyết lớn ập vào Denver ngày bầu có thể sẽ khiến dân da màu, gốc Mễ, và sinh viên tại đây gặp trở ngại không đi bầu cho TT Obama và ông có thể mất Colorado.

Nhìn sơ qua danh sách, ta thấy ngay bốn tiểu bang then chốt là Florida, Ohio, Michigan và Virginia. Ai thắng ba trong bốn tiểu bang này sẽ vào Tòa Bạch Ốc. Nếu chỉ thắng hai thì sẽ cần thắng thêm vài tiểu bang xôi đậu nhỏ nữa.

OHIO (18 phiếu cử tri đoàn):

Năm nay, Ohio đã trở thành tiểu bang quan trọng nhất, quyết định kết quả cuộc bầu. Khối cử tri lao động da trắng đông đảo là miếng mồi ngon mà cả hai bên đang tìm mọi cách để câu. Đây là một trong những tiểu bang kỹ nghệ lớn nhất Mỹ, có một điểm hết sức đặc biệt: trong nửa thế kỷ qua, muốn đắc cử tổng thống, phải thắng Ohio. Hai lần bầu cho TT Bush. Năm 2008, TT Obama thắng với 4 điểm. Năm 2010, bầu thống đốc và một nghị sĩ Cộng Hòa. Nói cách khác, có khuynh hướng bỏ Dân Chủ từ hai năm qua vì tỷ lệ thất nghiệp rất cao tại đây. Trước tranh luận, TT Obama thắng với 9% theo CBS, sau tranh luận, theo Rasmussen, hai bên huề. Phần lớn là do đổi ý của mấy bà Mỹ trắng, lo cho đời sống khó khăn và các ông chồng thất nghiệp lâu quá, nhưng không còn sợ “ác quỷ” Romney nữa sau khi theo dõi tranh luận đầu. Sau đó, PTT Biden trong cuộc tranh luận với DB Ryan, nhấn mạnh “chúng ta không muốn thấy xe tăng M1”. Ông Biden quên mất xe tăng M1 được sản xuất tại Ohio, mang việc làm đến cho cả ngàn nhân công Ohio. Lời tuyên bố của PTT Biden đã làm mất thêm không ít phiếu cho phe mình.

FLORIDA (29):

Tiểu bang xôi đậu lớn nhất, cũng là tiêu biểu nhất vì có đủ thành phần cử tri: bảo thủ phiá Bắc, cấp tiến phía Nam, cao niên vùng trung tâm. Tầm quan trọng của Florida đã được Cộng Hòa nhấn mạnh khi đại hội đảng được tổ chức tại Tampa. Thống đốc là Cộng Hoà, trong khi nghị sĩ Marco Rubio gốc Cuba là ngôi sao mới nổi của Cộng Hòa, là người giới thiệu và đề cử TĐ Romney tại đại hội đảng Cộng Hòa. Miền Nam có cộng đồng Do Thái giáo rất lớn và rất mạnh. Phần lớn khối này theo Dân Chủ, nhưng quan hệ Obama-Do Thái ngày càng căng thẳng, một số không nhỏ sẽ bỏ Dân Chủ. Thành phố lớn nhất, Miami, cũng là đất của dân tỵ nạn Cuba, chia làm hai khối, giới trẻ ủng hộ TT Obama, giới lớn tuổi ủng hộ Cộng Hòa. Florida hai lần bầu cho Bush khít nút. Năm 2008, TT Obama thắng với 2%. Trước cuộc tranh luận, TT Obama thắng với trung bình 3%. Thăm dò sau tranh luận của Rasmussen cho thấy TĐ Romney thắng 5%, và báo Miami Herald cho TĐ Romney thắng 7%, đều lớn hơn sai biệt xác xuất. Cuộc tranh luận đầu đã trấn an được những lo sợ của người cao niên đối với hình ảnh “ác quỷ” Romney. Hai báo quan trọng, Orlando Sentinel (vùng trung Florida của khối cao niên) và Sun Sentinel (vùng nam Florida, của khối Do Thái), đã hậu thuẫn TĐ Romney, sau khi đã ủng hộ TNS Obama năm 2008. Florida là sinh tử đối với TĐ Romney: thua tại đây là coi như xong.

VIRGINIA (13):

Tiểu bang này thực sự chia làm hai vùng, phiá nam theo Cộng Hòa, phiá bắc, giáp ranh với thủ đô Hoa Thịnh Đốn thường theo đảng cầm quyền, vì là vùng công chức liên bang cư ngụ. Đảng Dân Chủ đang nắm quyền, do đó một số rất lớn công chức phe Dân Chủ đang sống tại đây. TT Bush thắng Virginia hai lần, nhưng năm 2008, Obama hơn McCain 6%. Cuối năm 2009, gây sóng gió khi bất ngờ bầu cho ông Cộng Hoà McDonnell làm thống đốc. Hai thượng nghị sĩ tiểu bang đều là Dân Chủ, trong đó có ông Jim Webb là cựu chiến binh Việt Nam có vợ gốc Việt tỵ nạn. Ông Webb lần này không ra tranh cử lại. Trước tranh luận đầu, TT Obama +5%, bây giờ theo Rasmussen, Romney thắng Obama 3%. TĐ Romney có nhiều hy vọng cuối cùng sẽ thắng. Báo Washington Post tại DC đã chính thức hậu thuẫn cho TT Obama dĩ nhiên, nhưng cũng kèm theo một danh sách dài những thiếu sót và sai lầm của ông.

MICHIGAN (16):

Đây là thủ phủ ngành sản xuất xe Mỹ, thành đồng của các nghiệp đoàn theo Dân Chủ. TT Obama đã thắng lớn với khác biệt hơn 16% năm 2008. Việc TT Obama khoe công đã cứu kỹ nghệ sản xuất xe hơi Mỹ đã có tác dụng lớn tại đây, nhưng không bảo đảm TT Obama sẽ thắng. Năm 2010, Michigan bầu Cộng Hòa làm thống đốc. Từ trước đến gần đây, không ai nghĩ TĐ Romney có chút hy vọng nào tại đây, mặc dù bố của ông là George Romney, đã từng là một thống đốc được cảm tình rất mạnh của dân Michigan. Trước tranh luận, TT Obama thắng với 10%. Sau tranh luận, theo Rasmussen, hai bên huề, khiến Michigan thành tiểu bang xôi đậu quan trọng. Báo Detroit News đã chính thức hậu thuẫn TĐ Romney.


WISCONSIN (10):

Đây cũng là một trong những thành đồng Dân Chủ, nơi mà sức mạnh của các nghiệp đoàn rất đáng kể. Nhưng gần đây, đã chuyển hướng khi bầu cho TĐ Cộng Hòa Scott Walker, là người đã ra một loạt luật bất lợi cho nghiệp đoàn, khiến họ kiếm đủ chữ ký đòi bầu lại thống đốc. Chiến thắng sau đó của TĐ Walker đã giảm ảnh hưởng của nghiệp đoàn rất nhiều. Đã vậy, việc lựa chọn dân biểu Paul Ryan của Wisconsin ra tranh cử phó tổng thống đã biến tiểu bang này thành ngang ngửa. Wisconsin đã bầu cho ứng viên tổng thống Dân Chủ từ hơn 20 năm qua. Trước tranh luận, TT Obama thắng với trung bình 8%. Bây giờ hai bên huề theo Rasmussen.

COLORADO (9):

Tiểu bang xôi đậu nằm trong ổ các tiểu bang bảo thủ theo Cộng Hòa trong vùng tây bắc Mỹ. Phần lớn nhờ vùng Denver-Aurora là nơi tập trung khá nhiều trường đại học, có khoảng hơn 20% dân gốc Nam Mỹ, và hơn 16% dân da mầu, là các khối hậu thuẫn TT Obama rất mạnh. Colorado gần đây thiên về phiá Dân Chủ mặc dù trước đây đã hai lần bầu cho TT Bush. Tầm quan trọng của Denver đã được khẳng định khi đảng Dân Chủ tổ chức đại hội tấn phong TNS Obama năm 2008 tại đây, cũng là nơi tổ chức cuộc tranh luận đầu giữa TT Obama và TĐ Romney đầu tháng vừa qua. Năm 2008, Obama thắng với 9 điểm. Trước tranh luận, TT Obama dẫn với 4%, bây giờ thì TĐ Romney đang thắng với 4%, theo Rasmussen.

IOWA (8):

Tiểu bang “Mỹ ruộng” tiêu biểu với canh nông là đầu máy kinh tế, gồm Mỹ trắng 96%, không có dân gốc Nam Mỹ, và 2% dân da đen. Nhưng lại cực kỳ quan trọng đối với TT Obama. Đầu năm 2008, Iowa, là tiểu bang có bầu sơ bộ đầu tiên, đã chọn TNS Obama, đưa đến thất bại bất ngờ thật đau cho bà Hillary Clinton. Chiến thắng của ông Obama đã tung tên tuổi của ông lên trang nhất tất cả các báo, đưa đến chiến thắng cuối cùng.

Chiến thắng của ông Obama khi đó cũng đã tốn khá nhiều giấy mực vì ông bị tố đã mánh mung, thủ đoạn để hạ bà Hillary, chẳng hạn như cho cả ngàn sinh viên tại tiểu bang hàng xóm gà nhà Illinois qua ghi tên học trá hình tại các trường đại học cộng đồng –community colleges- để có dịp tham gia hội thảo bầu sơ bộ trong nội bộ đảng Dân Chủ tại Iowa.

Từ hơn hai chục năm qua, bầu tổng thống Dân Chủ, ngoại trừ năm 2004 bầu cho TT Bush. Năm 2008, TNS Obama hạ McCain với hơn 10 điểm. Trước tranh luận, TT Obama thắng với hơn 4%, bây giờ vẫn dẫn trước, nhưng chỉ với 2%.

NEVADA (6):

Tiểu bang nhà của TNS Harry Reid, lãnh tụ khối đa số Dân Chủ tại Thượng Viện, nổi tiếng với thủ đô cờ bạc Las Vegas. Nevada được tiếng là “thính mũi” nhất, đã bầu cho tổng thống đắc cử liên tục từ năm 1912, chỉ hụt một lần duy nhất khi bầu cho ông Cộng Hòa Jerry Ford, bị thua ông Jimmy Carter. Hơn 20% dân là gốc Nam Mỹ, phần lớn phục dịch trong các khách sạn, nhà hàng và sòng bài, đều nằm trong các nghiệp đoàn ủng hộ TT Obama rất mạnh. Chưa kể khá nhiều di dân ở lậu. Đây cũng là tiểu bang với số dân khá lớn theo đạo Mormon, đạo của TĐ Romney, khoảng gần 12%. TT Obama đắc cử với hơn 10 điểm năm 2008. Trước tranh luận, TT Obama dẩn đầu với 6%, bây giờ vẫn thắng nhưng với 2% thôi.

Năm 2008, tất cả các tiểu bang trên đều bỏ phiếu cho TT Obama, nhưng tỷ lệ hậu thuẫn ông hiện nay đều giảm toàn diện. Các tiểu bang kỹ nghệ then chốt vùng Đại Hồ bị ảnh hưởng nặng của nạn thất nghiệp. Thành phần lao động da trắng đang bỏ đảng Dân Chủ để đặt hy vọng vào TĐ Romney. Khủng hoảng địa ốc vẫn còn nặng, và gần bốn năm sau, hàng ngàn nhà vẫn bị ngân hàng xiết, giá nhà vẫn chưa ngoi lên được bằng mức nợ. Nhất là tại Florida và Nevada.

Điểm đáng chú ý nhất là những tỷ lệ trước và sau cuộc tranh luận đầu giữa TT Obama và TĐ Romney cho thấy tranh luận đã là một đại họa thực sự cho tổng thống, khi các tỷ lệ hậu thuẫn đều rớt mạnh khắp nơi.

Riêng đối với cộng đồng tỵ nạn Việt thì theo tổ chức National Asian American Survey, 33% dân gốc Việt theo Cộng Hòa và 30% theo Dân Chủ. Năm 2008, ước lượng 50% cử tri gốc Việt bầu cho Obama (tỷ lệ thấp nhất trong các cộng động gốc Á), 48% bầu cho McCain, cao nhất, có thể vì liên hệ của McCain với cuộc chiến tại VN.

Năm nay, thăm dò cho thấy 24% ủng hộ Obama, 21% hậu thuẫn Romney, và 55% không có ý kiến hoặc chưa lựa chọn. Con số chưa quyết định 55% này phản ánh sự lo ngại đối với Obama nhưng vẫn dè dặt đối với Romney.

Trong tất cả các cộng đồng gốc Á, tỷ lệ coi TT Obama như “làm được việc” (job approval) thấp nhất với dân Phi (45%) và dân Việt (52%). Chỉ có 20% dân ta có quan điểm thuận lợi (favorability) với TT Obama, thấp nhất trong tất cả các cộng đồng gốc Á.

Cuộc thăm dò được thực hiện cuối tháng 9 vừa qua, với 425 người gốc Việt, không ghi rõ sinh sống ở đâu, do hai giáo sư đại học Princeton và Berkeley thực hiện.

Phần lớn dân gốc Việt tập trung tại Cali và Texas, nơi mà tiếng nói của chúng ta rất yếu. Dù hơn nửa triệu dân tỵ nạn từ San Jose tới San Diego, có bầu cho Cộng Hòa hết thì TT Obama vẫn thắng tại Cali. Ngược lại, dù mấy trăm ngàn dân tỵ nạn tại Texas từ Dallas xuống Houston có bầu hết cho TT Obama thì TĐ Romney vẫn thắng tại đây. Tuy nhiên, trong các khu tập trung như Bolsa, San Jose, và Bellaire tại Houston, tiếng nói của dân tỵ nạn cực kỳ quan trọng trong các cuộc bầu dân biểu, nghị sĩ cũng như các trách nhiệm địa phương khác. Tại Cali chẳng hạn, những người không ủng hộ TT Obama vẫn có thể bầu dân biểu, nghị sĩ Cộng Hòa để kéo tay TT Obama lại, hay tại Texas, những người ủng hộ TT Obama vẫn có thể bầu cho dân biểu, nghị sĩ Dân Chủ để giúp ông.

Nhưng tại hai tiểu bang xôi đậu, Florida và Virginia, dân tỵ nạn có ảnh hưởng lớn, khi hai bên hơn thua nhau khít nút. Chẳng hạn như năm 2000, TT Bush đắc cử với hơn 500 phiếu tại Florida trong khi cộng đồng Việt có hơn 50.000 người sống tại đây. Đây là hai tiểu bang mà lá phiếu của dân tỵ nạn sẽ có ảnh hưởng cực kỳ quan trọng trong cuộc bầu tổng thống. Các tổ chức cộng đồng Việt cần tích cực vận động đồng hương đi bầu để chúng ta có tiếng nói xứng đáng hơn. (28-10-12)

Trả lời góp ý của độc giả:

Có một độc giả góp ý lo sợ ông Romney là “nhà giàu” không thể “hiểu được hoàn cảnh của các phó thường dân như chúng ta”, và khuyên kẻ viết này “suy nghĩ cho kỹ trước khi bênh vực một cách mù quáng” ông Romney. Trong lịch sử cận đại 100 năm nay của Mỹ, tất cả ứng viên tổng thống và phó của cả hai đảng đều là triệu phú, kể cả TT Obama (5,5 triệu đô, lợi tức năm 2009). Người duy nhất không phải triệu phú là TT Truman. Xuất thân nghèo nhất là mấy ông Cộng Hòa Eisenhower, Nixon, Reagan. Giàu nhất là các ông Roosevelt, Stevenson, Kennedy, Johnson, Kerry, Gore, Edwards, đều trong đảng “bênh nhà nghèo” Dân Chủ. Các ông còn lại đều thuộc hàng “trung lưu cao”, như luật sư, địa chủ, nghị sĩ, thống đốc, chưa ai xuống đến mức “phó thường dân như chúng ta”.

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
08/11/201206:24:33
Khách
Bạn Le nguyen tranh cãi với mấy cái loa da vàng làm gì cho mệt. Đám Cộng Hoà vừa láo vừa khinh tất cả những giống không phải da trắng, nó sử dụng được vàng đen đỏ gì là nó lợi dụng liền, nhưng lấp ló đến mấy cái convention của nó thì nó sẽ tỏ rõ thái độ cho biết chỉ có "da trắng là chủ thôi, bây nghe chưa?" Mấy cái loa da vàng nhóp nhép thì cũng giống tiếng nước chảy rè rè, tụi trọc phú Cộng Hoà coi không ra gì, nhưng cứ để cho nó chảy rè rè, nửa đêm dậy đi vệ sinh thì tuy dòng nước không đủ rửa ráy nhưng ít ra cũng biết là có ... nước.
04/11/201203:39:12
Khách
bạn luu vong hanh,
thật đáng buồn, cho 1 người cũng có quan tâm đến tình hình thời sự chung quanh như bạn, nhưng lại thiếu thông tin nên nhận những luận điệu 1 chiều mà cứ tưởng là sự thật.
bạn viết: "Đi vay mượn tiền rồi dân phải trả lại lợi dụng chức quyền mà xài sang như "đ. " thì người ta khinh mà có kẻ "can đảm" ủng hộ thì thật là "hết thuốc chửa" !!! Nếu bạn không viết câu này thì tôi vẫn cứ nghỉ rằng bạn biết rõ về hoạt động của chính quyền, và các kiến thức khác về kinh tế vĩ mô. Nhưng cũng may, bạn đã nói ra nên tôi có dịp chia sẽ những kiến thức mà vì nghề nghiệp tôi được biết với bạn.
1. bạn ạ: bạn có biết tại sao Ford lại từ chối không nhận khoản tiền cứu nguy không? Thưa bạn, những khoản tiền này đều là tiền nợ chính phủ cả. Nếu công ty nào nhận, thì sẽ phải chịu một sư kiểm soát rất gắt gao của chính phủ. Tất cả mọi hoạt động của các công ty đều phải chịu sự chi phối một cơ quan mà người đứng đầu được mệnh danh là "Car Czar", named Steven Rattner, đây là một viên chức cao cấp của bộ tài chính. Bất kỳ sự bổ nhiệm nhân sự và chi tiêu của những hãng xe nhận tiền cứu nguy phải được thông qua cơ chế kiểm soát của "Car Czar". Và số tiền này phải trả lại chứ không cho luôn bạn ạ. Bạn phải đọc lại để biết thêm về những kiến thức này. Thật sự, không phải ai cũng biết nhất là những người chưa biết qua về kinh tế và hoạt động của các quĩ chính phủ (bất kể Cộng hoà hay Dân chủ). Do đó, Ford không muốn những ràng buộc này. Cũng như Bank of America, AIG, Wells Fargo đều trả số tiền stimulus lại càng sớm, sau 2 năm, khi họ có thể, để tránh bị kiểm soát của chính phủ. Bạn nhắm mắt nhớ lại các cuộc tranh luận vừa rồi đi, cả Romney và Ryan đều không nói đến vụ này, chỉ nói chung về khoản nợ quốc gia mà thôi. Cho nên, bạn nhắc tới thì thật đáng tiếc lại lòi đuôi sự khiếm khuyết về mảng kiến thức này.
2. Bạn lại đem vụ Solyndra, một vụ mà những người bảo thủ cứ đem ra để bêu rếu, nhưng tranh luận công khai thì không bao giờ đề cập một cách cụ thể. Bạn biết tại sao không? Bởi vì, Paul Ryan lại là người cầm đầu một tiểu ban điều tra của Hạ viện thụ lý việc này, và uỷ ban khác nữa của thượng viện. Kết luận của 2 tiểu ban lưỡng viện quốc hội là "không có khuất tất trong việc này". Bạn ạ, những luận điệu này chỉ làm thoã mãn những thành phần mù quáng mà thôi chứ không có trên phương diện chính thức.
2. Không biết bạn ở Hoa kỳ bao lâu mà bạn lại phạm những điều vô cùng cấm kỵ khi tranh luận chính trị lẫn những hiểu biết về kinh tế:
a. Bạn đề cập vụ ông bộ trưởng quốc phòng, cộng hoà, của Bush khi ủng hộ Obama là vì chủng tộc. Chết thật, ở Hoa kỳ mà nói thế là tự chôn mình về chính trị. Ngay khi còn ở những năm đầu community college, các thày giáo đã luôn dạy chúng tôi là chớ bao giờ đụng vấn đề chủng tộc khi tranh luận. Chẳng lẻ, bạn quên rồi sao.
b. Bạn ở Hoa kỳ này chắc ít hơn 10 năm, nên không biết là chuyện GM, Chrysler, Ford lỗ sặc máu từ thập niên 90'. Nên Q3 năm nay, GM và Chrysler đều khai lời cả tỉ Mỹ kim thì chuyện này phải là một hiện tượng đấy bạn ạ. Chưa hết, không có bất kỳ chính phủ nào, cộng hoà hay dân chủ, đều dám để cho 3 đại gia này sụp bạn ạ. Đọc lại các tài liệu đi. Bởi vì, ba công ty này là một trong những nền tảng của kinh tế Hoa kỳ. Cả trăm ngàn người làm việc cho 3 công ty này tạo một mãi lực kinh tế liên đới cho hàng triệu người lao động khác đấy bạn. Chuyện Romney la hò vì ở thế đối lập mà thôi.
3. Bạn lý luận cảm tính quá nên nhiều sơ sót:
Bạn đem vụ Hillary Clinton và Collin Powers, một người bỏ phiếu một người đọc bản báo cáo trước quốc hội về vụ chiến tranh Iraq để chứng minh điều gì?
Cho đến bây giờ mà còn bênh vực cho chiến tranh I raq thì ... pó tay.
Ngay từ đầu, khi bạn nhào vô cuộc tranh luận này, bạn chưa bao giờ minh chứng quan điểm của mình hoặc phản biện những lý do của đối phương, bạn chỉ tung tin một chiều với một niềm tin cực đoan.
Để giữ không khí tranh luận nghiêm túc và tri thức xin bạn kiểm tra lại các luận điệu "bảo thủ" một chiề
01/11/201203:47:02
Khách
Vào đây đọc là biết Romney như thế nào,

1.http://www.youtube.com/watch?v=oWdZEJW1vWY

3.http://www.youtube.com/watch?v=1WbQe-wVK9E&feature=relmfu

4.http://www.youtube.com/watch?v=sLBgCIsMkwU&feature=relmfu

5. http://www.youtube.com/watch?v=6vsAbeGJqVs&feature=relmfu

6. http://www.youtube.com/watch?v=Va78bM53I9k&feature=relmfu

7. http://www.cbsnews.com/8301-3460_162-57486941/democrats-to-romney-prove-you-paid-taxes/?tag=cbsnewsSectionContent.4

8. http://www.cbsnews.com/8301-503544_162-57488887-503544/bill-clinton-denounces-romney-welfare-criticism/?tag=cbsnewsMainColumnArea

9.http://politicalticker.blogs.cnn.com/2012/08/08/poll-romneys-unfavorability-rating-on-the-rise/

10. http://www.youtube.com/watch?v=DABbkpHzg3o&feature=player_embedded

11. http://www.cbsnews.com/8301-503544_162-57490493-503544/obama-ad-did-romney-pay-zero-percent-in-taxes/?tag=cbsnewsSectionContent.4

12. http://politicalticker.blogs.cnn.com/2012/08/09/cnn-poll-obama-holds-7-point-lead-over-romney/

13. http://thinkprogress.org/economy/2012/08/08/658741/nuns-challenge-romney/?mobile=nc

14. http://abcnews.go.com/Politics/things-mitt-romney-paul-ryan/story?id=16978269#.UCaRWaGPUxA

15. http://firstread.nbcnews.com/_news/2012/08/11/13227281-paul-ryans-strengths-and-weaknesses?lite

16. http://news.yahoo.com/blogs/signal/ryan-pick-damages-market-odds-romney-victory-florida-161839811.html
01/11/201203:42:46
Khách
Nhà bình luận gia Vụ Linh chỉ biết "copy" của báo Foxnews, rồi thêm muối cộng thêm nói dóc thật nhiều chứ chẳng có hiểu biết gì cả, Coi tụi nè độc luôn kết quả bầu cũ Tổng thống tuần tôi nhé.

Obama 52%, Romney 48%
Obama 320 phieu, Romney 220 phieu.

Dân Việt đâu có ngáo mà nghe Vu Lính nói xàm, giờ này mà còn chưa biết ai thắng Tổng thống, kết quả này tôi đọc cho Vũ Lính cách đây 6 tháng rồi.

Bây giờ muốn biết ai thắng, vào đây mà đọc, đâu cần phải nhờ Vu Linh. Ai cũng biết kết quả rồi, chỉ có Vũ Lính cho tôi tuần tôi rồi mới biết KHÓC thôi nhé.

http://www.cnn.com/election/2012/ecalculator#?battleground
01/11/201202:07:34
Khách
Luoi bieng lam viec,thich an tro cap ,them food stamps thi se bau cho Obama
31/10/201223:27:53
Khách
Ngoại trừ những tên đầu sỏ việt cộng chửi bới người Việt tỵ nạn là : bọn trôm cắp,đĩ điếm chạy theo tư bản để ăn bơ thừa sửa cặn thì joe biden -phó tổng thống của obama - là tên phỉ nhổ , nhục mạ thuyền nhân Việt Nam tàn tệ nhất !!! Là 1 người Việt thật sự không ai cam tâm hợp tác, ủng hộ bọn chúng cả - chỉ có bọn "người lạ" mà thôi. Hẳn mọi người nay đã rõ.
31/10/201222:27:21
Khách
Đáp lời ông Tước Nguyễn,
Tiền ai mà không ham!
Nghèo đương nhiên đều muốn có tiền.
Nhưng giàu không những ham mà còn tham!
Ông nên tìm đọc lại những nghiên cứu của các trường đại học đều cho biết 1 nghịch lý: người càng giàu thì lại muốn giàu thêm không muốn cho đi (Vì ai cũng muốn để dành cho tròn con số triệu, trăm triệu mình đang có). Người ít tiền hơn lại rộng rãi hơn khi nghỉ đến cho người khác (chẳng có bao nhiêu đủ cho tròn con số triệu).
Chuyện ham tiền nếu ông nói theo kiểu nhà nho bất phùng thời thì không phải là chỗ tranh luận ở đây. Còn nếu nói ý chí tiến thủ của con người thì tôi và ông đều muốn khá hơn, giàu hơn. Nhưng vấn đề đây là giàu như thế nào? Ăn cắp hay cạnh tranh thắng đối thủ trên thương trường.
Ông đặt câu hỏi: " cac ong ngheo thi co that long cho dan cho nuoc khong?" Câu hỏi này tôi nghỉ rằng nó chưa mang tầm vóc trong ý nghỉ của ông. Xin ông đặt lại vì chẳng lẻ chỉ có người giàu mới thật lòng lo cho dân cho nước hay sao?
Thủ tướng Do Thái thời lập quốc Ben-Gurion, sau khi rời nhiệm kỳ đầu tiên thì "vui thú điền viên" ở nông trang "hợp tác xã" gọi là Kibbutz Sde Boker trong sa mạc Negez. Sau đó vài năm, lại được mời ra chấp chánh khi chiến tranh trở lại. Ông này nghèo đó ông bạn. Còn Hoa kỳ, tổng thống vĩ đại Lincoln không nhiều tiền bằng chúng ta bây giờ đâu.
Ông nên đặt lại câu hỏi. Tôi sẵn lòng bàn luận với ông.
Kính.
31/10/201219:54:01
Khách
Người Việt ủng hộ Cộng Hoà mạnh tay nhất trong các khối châu Á là vì chỉ quanh quẩn mấy tờ báo chợ. Bill Clinton rời Washington, để lại thặng dư ngân sách mấy trăm triệu đô, bị Bush và đồng đảng làm thịt và lại còn mượn nợ mấy tỉ đô để bịa chuyện và gây chiến bên Iraq. Không có Obama thì nước Mỹ đã lâm vào cuộc depression khủng khiếp, mọi người sắp hàng xin cháo chứ đừng nói đến chuyện lên mạng tung ra sự kém hiểu biết của mình. Ngày Romney rời ghế thống đốc Mass, dân trên đó cho y 30/100 điểm, tồi tệ nhất từ trước tới giờ. Những người Việt ngày xưa mù quáng ủng hộ chiến tranh Iraq đâu rồi, sao không tình nguyện "hồi hương" về xứ Việt cho rồi, ở lại đây bầu cử bậy bạ, phát ngôn mù quáng như mấy bà bán tôm mãi sao?
02/11/201215:57:47
Khách
gửi Mu và Le :
-Người thuyết trình tin tức quân báo về vũ khí tàn sát tập thể của Iraq là Collin Powell mà sau này trở mặt ủng hộ obama ( vì đồng chủng tộc? ).
-Tuyệt đại đa số trong 2 viện bỏ phiếu chấp thuận cuộc chiến Iraq mà Hillary Clinton là 1 trong số đó.
Nếu Mu có khả năng xin cho biết phải làm sao với 2 tên tuổi Collin và Hillary đã từng mù quáng ủng hộ chiến tranh Iraq? Hảy po st lên cho mọi người biết.
-Làm thương mãi không phải bao giờ cũng thu được lợi nhuận nhưng khi thua lỗ phải biết "tái cấu trúc" như hảng xe Ford chứ không thể lấy tiền thuế dân hay tăng thuế dân để chia cho nhau ( như hãng GM ... ) hay quịt toàn bộ số tiền khi khai phá sản (như Solyndra ... ).
Đi vay mượn tiền rồi dân phải trả lại lợi dụng chức quyền mà xài sang như "đ. " thì người ta khinh mà có kẻ "can đảm" ủng hộ thì thật là "hết thuốc chửa" !!!
Sư học ở đời lớn lắm nên biết đôi chút thì không cần làm "tài khôn" phải biết lúc ngậm miệng, không ai bảo là "câm " đâu.
Kéo bè cánh ủng hộ 1 kẻ dối trá, bất lương, lừa đảo... thì không bao giờ có kết thúc tốt đẹp cả.
31/10/201219:34:14
Khách
Gửi lưu vong hanh,
Xin bạn đọc lại các tư liệu về cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008, chính phủ Bush đã để lại một hệ thống tài chánh đang tuột dốc. 2 đại ngân hàng đầu tư thuôc the big five, Lehman Brothers, và Bear Sterns, sụp đổ. Merry Lynch, AIG sụp đổ, chưa kể trước đó 2 năm Enron, MCI sụp đổ. Nếu ông có biết ít nhiều về hệ thống tài chánh, thì sẽ hiểu rằng không đổ tiền vào thì sự sụp đổ sẽ gấp bội lần khủng hoảng 1930', và không có một ai dám dự đoán nhân loại sẽ làm gì để đối phó.
Ông ráng lục lại những tài liệu phân tích của giới tài chánh để hiểu thêm điều này.
Chỉ 4 năm mà nền kinh tế bắt đầu khựng lại và bắt đầu tăng trưởng nhẹ. Không dễ đâu bạn ơi. Nhìn sang châu Âu đi ông sẽ hiểu.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.