Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hành động nhỏ, Tình yêu lớn

29/10/201100:00:00(Xem: 5887)

Hành động nhỏ, Tình yêu lớn

(Little Action, Great Love) 

Đoàn Thanh Liêm 

Bà chị ba của tôi thì lớn hơn tôi đến 15 tuổi, nên tôi được chị chăm sóc thương yêu đùm bọc hết mình. Chị tôi đã mất tại Mỹ vào năm 1993 cách nay đã trên 16 năm, lúc tôi còn đang bị giam giữ tại trại tù Hàm Tân. Một trong những kỷ niệm đáng ghi nhất về chị là có lần chị nói với tôi : “ Em xem đó, đứa trẻ nhỏ chỉ có thể lớn lên nhờ tình yêu thương bảo bọc của cha mẹ và anh chị em trong gia đình. Cái nôi êm ấm của gia đình mới ấp ủ nuôi dưỡng đứa con thành người đàng hoàng sau này cho xã hội.” Lúc chị tâm sự như thế, thì tôi cũng đã ngoài 30 tuổi và đã có vài cháu nhỏ cỡ 5-6 tuổi rồi.

Tôi có nhắc lại chuyện này với chị bạn người Bỉ là bác sĩ Olivette chuyên về bệnh tâm thần. Olivette nói với tôi : “Bà chị của anh tuy không hề có học gì về môn tâm lý trẻ con, nhưng chị ấy quả rất có kinh nghiệm thực tế sống động và phán đoán sự việc theo lương tri (common sense). Có đứa nhỏ bị bà mẹ bỏ bê rồi bị gửi vào nhà trẻ mồ côi, thì nó đã khóc liên tục suốt mấy ngày cho đến khi chết luôn đó…” Thành ra công việc thường ngày của một bà mẹ để chăm sóc, nuôi nấng và dậy dỗ cho lũ con, thì coi thấy nó nhỏ bé, đơn giản dễ dàng thôi. Nhưng mà những việc đó đã được làm với cái tình mẫu tử thật là lớn lao quý báu, với cả “tấm lòng bao la như biển Thái bình” ấy. Đúng như cha ông ta từ xưa vẫn thường nói : “Nhờ âm đức của ông bà, mà con cháu thành đạt” hay “Phúc đức tại mẫu”, tức là con cái được hưởng nhờ cái đức độ của bà mẹ hiền như thế đó.

1/ Đó là trong phạm vi một gia đình. Còn ngoài xã hội, thì môi trường sinh hoạt rộng lớn hơn. Tại khu tôi ở từ nhiều năm nay là thành phố Costa Mesa, thì có một nhóm mấy bà đã ở vào tuổi 60-70 với con cháu đày đàn rồi, nhưng các bà vẫn miệt mài rủ nhau đi “lượm lon”, bơi nhặt nơi các thùng rác để kiếm những chai lọ, lon đựng bia, nước ngọt, gom góp về tích lũy la liệt tại nhà, rồi tìm cách đem bán cho các cơ sở tái chế đồ phế thải. Các bà dậy rất sớm, cỡ 5-6 giờ sáng là đã rủ nhau ra ngoài đường rồi, trước khi vào nhà thờ dự thánh lễ. Họ làm như vậy liên tục, ngày này qua tháng khác. Mà chỉ nhằm có mỗi một mục đích : đó là để kiếm tiền đem về Việt nam tìm giúp đỡ những bệnh nhân trong các trại phong cùi ở rải rác miền cao nguyên hay các nơi hẻo lánh xa xôi, ít có khi được cơ quan từ thiện nào đến thăm viếng. Trung bình mỗi năm nhóm này thu được cỡ 4-5 ngàn dollar. Nhưng các bà lại phải xuất tiền túi ra để trả tiền máy bay và các chi phí sinh hoạt khác khi ở Việt nam, mỗi lần ít nhất cũng tốn phí cho một người đến cả vài ba ngàn nữa.

Việc hy sinh làm chuyện từ thiện nhân đạo như vậy của các bà đã có ảnh hưởng rất tốt đẹp cho lũ con cháu, giúp chúng phát triển thêm được về tấm lòng trắc ẩn trước nỗi khổ đau của những nạn nhân bất hạnh vì chứng bệnh nan y, mà bị cô lập trong các trại phong cùi. Đây rõ rệt là trường hợp “Tình yêu thương đồng loại gặp cảnh hẩm hiu xấu số đã được các bà truyền lại cho lớp con cháu, khiến cho tấm lòng nhân ái mỗi ngày một thêm nhân rộng ra nơi thế hệ trẻ, để xã hội có cơ được cải thiện tốt đẹp hoàn hảo hơn mãi.

2/ Và đây là một trường hợp cụ thể khác nữa về sự thể hiện tấm lòng từ bi nhân hậu đối với bà con nơi các thôn xóm khó khăn túng quẫn ở quê nhà. Đó là một nhóm nữ phật tử chung nhau đi quyên góp trong số lũ con cháu trong gia đình các bạn hữu thân thiết, để kiếm phương tiện xây dựng các giếng nước ngọt trong lành cho các nơi thiếu thốn. Và nhất là giúp các sư cô mở những lớp học mẫu giáo hay xóa nạn mù chữ tại những vùng hẻo lánh. Việc làm âm thầm này đã tiếp tục từ nhiều năm nay tại California, hoàn toàn khiêm tốn nhỏ bé mà không hề bao giờ phải quảng cáo hay giới thiệu trên báo chí hoặc trên các đài truyền thanh, truyền hình. Đặc biệt là nhóm có những cộng tác viên tại các địa phương, nhất là ở mấy tỉnh miền Trung, gần với Huế, Đà nẵng. Nhờ vậy mà công tác xã hội nhân đạo này được tiến hành với năng suất rất cao, đáp ứng chính xác đối với nhu cầu cụ thể của mỗi địa phương. Đây rõ rệt là sự thể hiện cụ thể thiết thực của mối quan tâm đến hạnh phúc của số đông quần chúng ở những nơi xa xôi hẻo lánh. Tinh thần tự nguyện, tư giác này thường được phát triển nơi những tín đồ thuần thành, những con chiên ngoan đạo. Tại nước Mỹ, người ta gọi đây là loại “Hoạt động xã hội dựa trên một niềm tin tôn giáo” (Faith-based Social Action). Và thống kê về xã hội học ở Mỹ cho thấy là có đến hàng triệu những nhóm nhỏ (small groups) vẫn âm thầm hoạt động bên cạnh những tổ chức phi chánh phủ, bất vụ lợi (NGO) có quy mô lớn lao, mà ai cũng biết đến, điển hình như Ford, Rockefeller, Bill Gates Foundation v.v…

Hai trường hợp nói trên đây có thể coi như là một minh họa cho chủ trương “Đem Đạo vào Đời” của người tín đồ thuần thành, mà luôn luôn tìm cách biểu lộ tình yêu thương của mình đối với đồng loại bằng những hành động cụ thể thiết thực, điển hình như là : “Cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ rách rưới ăn mặc…” (trích từ kinh đọc của người công giáo). Nó chứng tỏ rằng : Tôn giáo vẫn có những đóng góp rất to lớn cho xã hội, không phải chỉ bằng các hoạt đông từ thiện nhân đạo, cứu giúp người gặp cảnh thiên tai hoạn nạn, điều mà chánh quyền nhà nước không bao giờ có thể bao biện làm cho hết được. Mà điều quan trọng nhất, đó là tôn giáo đã khơi động nơi tâm hồn con người cái ngọn lửa yêu thương đằm thắm, để mà tận tụy hy sinh chăm sóc lo lắng cho người đồng loại gặp cảnh bất hạnh, khó khăn ngặt nghèo. Mỗi người tín đồ tuy chỉ có thể thực hiện được những hành động khiêm tốn, đơn sơ nhỏ bé, không tên tuổi. Nhưng mà hàng triệu triệu con người cứ hàng hàng lớp lớp kiên trì làm việc như thế, ngày này qua ngày khác, xuyên qua những nhóm nhỏ tự phát không cần phải xin cơ quan nhà nước cho “miễn thuế” (tax-exempt), thì bộ mặt xã hội cũng được cải thiện rất khả quan tốt đẹp.

Đúng như chủ trương rất thiết thực của vị giáo sư khả kính Karl Popper của trường Đại học Kinh tế Luân Đôn (London School of Economics) đã nêu ra qua khẩu hiệu : “Cải thiện xã hội từng mảnh một” (Piecemeal Social Engineering). Chủ trương này đã được giáo sư ghi rõ trong cuốn sách thời danh xuất bản từ năm 1946 ngay sau khi chiến tranh thế giới kết thúc, đó là cuốn “ The Open Society and its enemies” (Xã hội mở và những kẻ thù của nó). Chủ trương này đã được một môn sinh của ông là nhà tài phiệt George Soros đem ra thực hiện, đặc biệt tại Đông Âu sau khi chế độ cộng sản sụp đổ năm 1989. Tổ chức này hiện đặt trụ sở tại New York, lấy tên là “ Open Society Institute = OSI), mà tôi đã có dịp thăm viếng và tham khảo với các chuyên gia về Đông Âu vào năm 2008 vừa qua. (Người viết sẽ trình bày chi tiết hơn về chuyện này trong một dịp khác).

Vài chục năm gần đây, giới trẻ ở Âu Mỹ rất tâm đắc với khẩu hiệu :” Think globally, Act locally” ( Suy nghĩ toàn cuộc, Hành động trong tầm tay). Riêng bản thân mình, thì tôi đề nghị nên bổ túc vào khẩu hiệu này bằng một vế thứ ba nữa, đó là : “Love totally” (Yêu thương trọn vẹn). Và tôi nghĩ chỉ có tôn giáo mới có thể giúp cho chúng ta thực hiện tốt đẹp nhất cái vế thứ ba này thôi. Các tín đồ cứ việc tiếp tục dấn thân nhập cuộc với xã hội bằng những việc làm nhỏ nhoi khiêm tốn, nhưng mà sâu thẳm trong tâm hồn, thì luôn luôn phải có cái ngọn lửa nồng nàn của tình yêu thương đối với mọi người trong nhân quần xã hội.

Chứ dứt khoát đó không phải là cái “ngọn lửa căm thù giai cấp” như người cộng sản cuồng tín đã khơi động gieo rắc nơi quần chúng trên thế giới từ hồi đầu thế kỷ XX./

California, Ngày 9 Tháng 11 Năm 2009

( Nhân kỷ niệm 20 năm Ngày “ Bức tường Berlin sụp đổ” 1989 – 2009)

Đoàn Thanh Liêm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.